Chương 189: Ba lựa chọn, ba quân bài,cơ hội thứ ba.
Vũ Cấm và nhóm người của mình sau khi ăn uống no say, cùng một đêm hoan ca cùng kỹ nữ, xuống tới bến mà trên người tên nào cũng còn vương lại chút mùi phấn son. Vài tên binh sĩ trẻ nghĩ lại hành động điên cuồng của mình trên thuyền có chút ngại ngùng cười toe toét. Vũ cấm xách theo bọc vải đựng quan điệp nhìn bọn hắn một lượt nói:
– Được rồi, chúng ta chia tay ở đây. Mọi người chia ra mà về, đi cùng nhau dễ sinh nghi. Ba ngày nữa hẹn nhau ngoài cổng Bắc, chúng ta cùng nhau lên Thái Nguyên. Nhớ kỹ, không được hé răng một lời về những chuyện này, kể cả là người nhà.
– Chúng thuộc hạ đã rõ. Tuân lệnh chỉ huy.
Tám binh sĩ chắp tay cúi đầu ra vẻ đã hiểu rồi tả ra mỗi người một hướng đi vào bóng tối. Vũ Cấm đợi người của mình đi hết, hắn mới nhận dây cương ngựa từ tay mã phu rồi nhẹ nhàng tung người lên ngựa rời đi. Gió đêm mát mẻ làm hắn tỉnh rượu rất nhiều, kế hoạch đến bước đường cuối, chỉ cần hoàn thành hắn sẽ dẫn gia đình cao chạy xa bay, thay tên đổi họ, dùng tiền tài kiếm được để sống một đời phú quý.
Cấm quân là đội quân được chu cấp tốt nhất của Đại Việt, nhờ thế mà cuộc sống gia đình của hắn không tới nỗi thiếu ăn. Nhưng hắn muốn nhiều hơn thế, muốn không phải chém chém giết giết, muốn có người hầu kẻ hạ như bao đại nhân vật phú quý mà hắn đã tiếp xúc hàng ngày. Nhưng bằng tuổi của hắn mới làm tới chức võ úy tòng lục phẩm thì cơ hội để tiến cao gần như đã hết. Nếu quyền vị đã không thể tiến thêm thì hắn quyết định chọn cách kiếm tiền để có cuộc sống phú quý. Vì vậy hắn chấp nhận dấu gia đình làm chuyện bẩn tay để kiếm thêm thu nhập. Vốn trước chỉ là những vụ nhỏ, nhưng nhỏ đồng nghĩa với ít tiền. Sau này, lòng tham dần lớn lên đã khiến hắn không dứt ra được, chút tiền ít ỏi không đủ làm hắn thỏa mãn nữa.
Đang mải mê với suy nghĩ trong đầu, bản năng khiến Vũ Cấm giật cương ngựa cho chiến mã dừng lại, hắn buộc bọc vải vào yên ngựa, rút đao dắt ở mông ngựa ra nhìn chằm chằm về phía trước gằn giọng quát:
– Giặc cướp to gan, dám cản đường mệnh quan triều đình. Ngươi muốn tìm chết?
Từ bóng tối, một thân hình to lớn vạm vỡ dần bước ra tay vung vẩy thiết trùy, giọng lạnh băng nhìn thằng vào Vũ Cấm nói:
– Vũ Cấm, nếu ta đoán không sai thì đồ trong bọc vải kia là quan điệp. Ngươi không cần mang cho bọn chúng đâu, chúng không còn cơ hội để dùng nữa rồi. Đám đi cùng ngươi cũng không ai có thể thoát được, khỏi cần lo lắng vô ích.
Vũ Cấm trên yên ngựa ngợ ngợ, đối phương biết tên hắn thì chứng tỏ đây không phải vụ cướp bình thường. Hắn gằn giọng muốn hỏi rõ:
– Ngươi rốt cuộc là ai? Biết ta là Vũ Cấm còn dám cản đường. Ngươi nói không còn cơ hội để dùng là có ý gì?
Đặng Trung dơ tay về phía bóng tối như ra hiệu cho người khác không hành động, hắn muốn tự tay đập ra bã tên dám nhắm vào vương gia của hắn. Đặng Trung không muốn dây dưa nên hắn nói thẳng:
– Muốn bọn chúng dùng được thì ngươi đốt đi, biết đâu dưới âm ti bọn chúng vẫn nhận được. Vương gia nói ngươi có ba lựa chọn. Một là ngoan ngoãn đầu hàng, đứng ra làm chứng lấy công chuộc tội. Hai là cho ngươi tự tận, vương gia sẽ tha cho người nhà của ngươi.
Giọng Đặng Trung bỗng chốc trở lên đầy sát khí:
– Ba là ngươi còn một đêm để phá lưới thoát đi. Riêng ta, ta rất hi vọng ngươi sẽ chọn cái thứ 3.
Nhắc tới vương gia, trong đầu Vũ Cấm bỗng hiện lên hình ảnh của Trần Quốc Toản, khi đó thời gian quá gấp gáp, hắn không kịp cho người đi tìm cái xác. Hắn nghi ngờ chẳng nhẽ kế hoạch kín kẽ kia đã xuất hiện lỗ hổng từ đây. Là người luyện võ cả đời, hắn tự tin vào khả năng của mình, nếu suy đoán của hắn là đúng vấn đề sẽ rất lớn, hắn cần tranh thủ từng giây để cứu vãn tình hình, ít nhất là cho hắn và người nhà. Vũ Cấm dùng chân kẹp chặt bụng ngựa khiến chiến mã bị đau hí lên lao vọt về phía Đặng Trung, hắn hét lớn:
– Khẩu khí lớn lắm, xem bản lĩnh ngươi có được như thế không. Giết!
Đặng Trung mỉm cười toại nguyện về thủ thế, hắn đã ngóng chờ ngày này ngay từ khi mới biết tin rồi.
– Chính hợp ý ta. Giết!!
Trong bóng tối, hai người một ngựa không ngần ngại mà lao vào trực diện, quấn lấy nhau mà chém giết. Tiếng va chạm của binh khí vang lên inh tai, tiếng ngựa hí lên đau đớn, cùng tiếng gào thét chém giết của 2 người chiếm toàn bộ không gian của con đường vắng.
Trong khi đó, ở Đỗ phủ:
– Tóm lại, trong tay ta đang có ba quân bài. Một là đám Hắc Ưng trại bị bắt, hai là đám quân Uy Tiệp và dân phu, ba là Lương Đại. Kèm theo còn có đống số sách này. Đỗ Tử Bình, ngươi tính sao?
Nghe Trần Quốc Toản nói lại tỉ mỉ mọi việc, Đỗ Tử Bình trong lòng rối loạn, kế hoạch kín kẽ của hắn không ngờ bị phá giải như thế. Giống như một quả bóng được thổi căng, chỉ vì một điểm nhỏ bị chọc thủng liền khiến mọi thứ tan vỡ. Có chết hắn cũng không thể ngờ Trần Quốc Toản, một vương gia lại dám mạo hiểm dùng mạng của mình để qua mặt toàn bộ những người trong cuộc và cả triều đình. Việc hắn làm cũng đã bị moi ra bằng hết. Dù không có chứng cứ nào chỉ đích danh Đỗ Tử Bình nhưng trước mặt Hoàng Đế thì cũng không cần thiết. Quan trọng là Hoàng Đế tin gì. Thân bại danh liệt là điều đã có thể nhìn thấy, còn giữ được mạng hay không thì chưa chắc, hắn cố cự cãi:
– Vương gia, đâu thể chỉ từ những thứ này mà cố hướng mọi vấn đề vào hạ quan….
Trần Quốc Toản ngồi ở chủ vị tự nhiên như ở nhà đặt cuốn sổ xuống mặt bàn, tay cầm cốc trà lên uống hắn đủng đỉnh chặn lời của Đỗ Tử Bình lại rồi nói:
– Đỗ Tử Bình, đừng cố cự cãi nữa. Ta là vương gia, không cần phải tranh cãi với ngươi, việc này có Đình Úy Tự Khanh Trương Đỗ sẽ phụ trách tra xét. Con người của Trương Đỗ thì ngươi biết rõ hơn ta, dù có là là thế gia đại tộc nghìn năm hay đầm rồng hang hổ nếu không bới tới đường tơ kẽ tóc hắn sẽ không dừng. Ngươi vốn tài hèn sức mọn, đánh đâu thua đó, nếu nói chỉ dựa vào chút mồm mép mà leo được tới vị trí hành khiển thì cũng khó tin. Nhưng nếu có Đỗ gia là thế gia đại tộc đã tồn tại hàng nghìn năm qua chống lưng thì cũng dễ hiểu. Haha
Trần Quốc Toản ngửa mặt cười lớn rồi bỗng nghiêm mặt, ánh mắt lạnh băng nhìn thẳng vào Đỗ Từ Bình gằn giọng từng chữ:
– Ta từ Lạng Sơn chưa về phủ mà qua thẳng đây gặp ngươi trước vì ta rất tò mò, trước khi mọi chuyện được đưa ra ánh sáng, muốn hỏi ngươi một chuyện trước. Đỗ gia đại tộc có liên can gì trong vụ này không?
Sát khí trong lời nói của Trần Quốc Toản khiến người xung quanh lạnh người. Đỗ gia là thế gia đại tộc nghìn năm thâm sâu khó dò, gốc sâu rễ bền, các chi họ đã tản ra chi phối khắp các ngành nghề của Đại Việt. Đất nước dù có biến động hưng suy ra sao, thì những thế gia đại tộc luôn đóng vai trò rất lớn. Câu nói “quốc gia mất, gia tộc còn” sinh ra chính là để tả những gia tộc nghìn năm này. Dù có là quân vương uy vũ nhất cũng không thể tùy tiện động vào những gia tộc này, triều đại nào mới lên đều cần những gia tộc này giúp sức để ổn định đất nước.
Không ai dám nghĩ một vương gia có thể tùy tiện đưa ra câu nói gần như thách thức một trong những thế gia đại tộc lớn nhất này. Thế mà bộ dạng của Trần Quốc Toản còn như muốn tính sổ với cả Đỗ gia. Ai có thể bất ngờ chứ Trần Hiếu tin cậu chủ của mình dám ăn thua với những thế gia đại tộc này thật.
Đỗ Tử Bình luôn rất tinh ý đoán ý bề trên nên khả năng nắm bắt sơ hở trong câu chữ của người khác rất tốt. Hắn biết, Đỗ gia chống lưng cho hắn nhưng cũng sẵn sàng cắt bỏ hắn để chọn người khác đứng lên. Nhìn ba người Trần Quốc Toản, đống chứng cứ trên mặt bàn, hắn khẽ kín đáo liếc nhìn Trình Ngân một cái, thấy thuộc hạ trung thành của mình khẽ gật đầu, hắn bạo gan hỏi lại:
– Vương gia, ngài vừa nói ngài từ Lạng Sơn về thẳng đây mà chưa hề qua vương phủ?
Trần Quốc Toản nhếch môi hiểu rõ ngụ ý của Đỗ Tử Bình, hắn hạ chén trà xuống nói:
– Đúng vậy, ngươi có vấn đề gì không?
Đỗ Tử Bình gương mặt trở lên nguy hiểm, hắn cười gằn nói với Trần Quốc Toản:
– Vương gia, phải công nhận ngài là thiếu niên anh tài hiếm có. Đủ trí tuệ để nhìn ra được kế hoạch của ta, đủ gan dạ đặt mình vào nguy hiểm để phá kế hoạch của ta một cách hiệu quả nhất. Nhưng thật đáng tiếc, hoặc ngài đã tính sai bước cuối cùng hoặc đã quá coi thường ta, cho rằng ta không dám ra tay nên mới tự mình tới đây. Chỉ cần ngài không thể bước ra khỏi Đỗ phủ thì ta sẽ lại có cách bịt toàn bộ thông tin. Vương gia có cho rằng ta có năng lực này không? Hahaha
Đỗ Từ Bình nói xong hắn liền ôm mặt cười lớn, vừa rồi đúng là hắn đã cho rằng đây là dấu chấm hết cho hắn và gia đình. Nhưng không ngờ đối phương lại cho hắn một sơ hở để hắn có thể lật bàn.
Như để phụ họa vào với tiếng cười của Đỗ Tử Bình, trời bên ngoài đồng thời nổ ra mấy anh chớp, bên ngoài sân cũng bắt đầu có tiếng bước chân dồn dập, cùng tiếng binh khí leng keng rời vỏ.
Trần Quốc Toản cười lạnh, cuối cùng Đỗ Tử Bình cũng chịu lòi cái đuôi ra, hắn đưa tay ra phía sau. Trần Hiếu hiểu ý, lấy từ trong hộp gỗ đặt cây thiết thương vào tay cậu chủ, bản thân thì cầm lên song đao yêu thích của mình. Có vũ khí yêu thích, Trần Quốc Toản cười nói với Đỗ Tử Bình đang đắc ý:
– Đỗ Tử Bình, ngươi đã 2 lần muốn ám sát ta nhưng đều thất bại. Đây là lần thứ 3 ta cho ngươi cơ hội này. Xem ra nếu không cho ngươi xem một chút thì ngươi sẽ không còn coi ai ra gì?
Đỗ Tử Bình thấy thái độ tự tin của Trần Quốc Toản thì có chút cau mày hỏi:
– Xem cái gì?
“soạt, rầm” Trần Quốc Toản nhanh tay bất ngờ đâm thương ngược về sau, xuyên qua tấm cửa nan gỗ được dán giấy dầu. Mũi thương sắc lẻm xuyên qua nan gỗ rồi vang lên tiếng xương cốt bị kim loại cứa đứt ghê rợn. Mũi thương rút ra máu của một tên gia nô ở phía sau nhuộm đỏ cả khung cửa. Trần Quốc Toản mặt lạnh tanh nhếch môi lạnh lùng nói:
– Thứ đã đánh đuổi quân Nguyên hùng mạnh. Võ nghệ Đông A thực sự.
Đỗ Tử Bình còn đang sững người có chút lạnh gáy vì sát khí của đối phương, Trình Ngân là kẻ luyện võ, biết yếu tố bất ngờ đã mất, hắn không chần chừ hô lớn lao lên trước muốn nhắm tới Trần Quốc Toản.
– Giết!
Nhưng tiếng hét bất thình lình dội tới làm Trình Ngân phải đổi mục tiêu. Trần Hiếu nghe tiếng nhận ra Trình Ngân là người đã lừa hắn đi ám sát Trần Quốc Toản khi trước, cũng vì thế mà nhiều anh em trong cô nhi bang của hắn phải bỏ mạng. Mắt hắn nổi đầy gân máu không chút chần chừ lao thẳng về phía đối phương gào thét:
– Thằng chó chết, ông tìm mày lâu rồi.
Cả hai tên đều sử dụng những vũ khí nhẹ nên thân thủ rất nhanh và linh hoạt. Qua vài tháng đi cùng, Trần Quốc Toản đã giúp Trần Hiếu tiến bộ hơn nhiều nên hắn không cần lo cho gia nô của mình. Phía sau bức vách gỗ vài tiếng bật dây vang lên không ngừng kèm theo vài tiếng ngã khụy tiếng hét ở phía sau. Trần Quốc Toản dơ tay ra hiệu tiếng bật dây cung mới dừng lại, còn bản thân tiến ra ngoài cửa nơi có gần 20 tên gia binh đang lăm lăm vũ khí lao tới. Hắn trực tiếp bỏ qua Đỗ Tử Bình đang cố giữ khoảng cách với mình, nói câu cuối trước khi lao lên:
– Đỗ Tử Bình, nhìn cho kỹ, khắc sâu nó vào tâm trí của ngươi. Không có lần thứ 4 đâu.