Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
toan-dan-tong-mon-ta-tong-mon-bien-di.jpg

Toàn Dân Tông Môn: Ta Tông Môn Biến Dị!

Tháng 2 1, 2025
Chương 360. Tiên giới kiến tông Chương 359. Trăm nước đại chiến
wifi-tu-tien.jpg

Wifi Tu Tiên

Tháng 2 21, 2025
Chương 232. Toàn kịch chung! Chương 231. Mắt thấy mới là thật
vinh-sinh.jpg

Vĩnh Sinh

Tháng 1 30, 2026
Chương 260: Viễn Cổ Ma Tôn. Chương 259: Thủy Hỏa Song Viên.
bi-quy-duoi-ba-dau-duong-pho-tro-tay-bi-hu-quy-keu-cha

Bị Quỷ Đuổi Ba Đầu Đường Phố, Trở Tay Bị Hù Quỷ Kêu Cha

Tháng 10 18, 2025
Chương 323: Đại kết cục Chương 322: Chủ thuê nhà đến
thu-nguyen-dai-loan-dau.jpg

Thứ Nguyên Đại Loạn Đấu

Tháng 1 26, 2025
Chương 1610. Ta thanh xuân có thể giới tính nghịch chuyển Chương 1609. Rốt cuộc giải phong ký ức, chân chính Arthur
mo-my-man-y-sinh.jpg

Mỗ Mỹ Mạn Y Sinh

Tháng 1 19, 2025
Chương 1287. Đại kết cục Chương 1286. Trở về Marvel
hai-tac-tu-vinh-sinh-rocks-bang-hai-tac-bat-dau.jpg

Hải Tặc: Từ Vĩnh Sinh Rocks Băng Hải Tặc Bắt Đầu

Tháng 1 28, 2026
Chương 327: Thời đại mới! (đại kết cục) Chương 326: Thái Dương Thần · Nika!
ta-o-hong-hoang-co-cai-cua-hang.jpg

Ta Ở Hồng Hoang Có Cái Cửa Hàng

Tháng 2 24, 2025
Chương 297. Kết thúc cũng là bắt đầu Chương 296. Tan rã trong không vui, Khương Tử Nha vào Xiển giáo
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 188: Thu lưới.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 188: Thu lưới.

Lênh đênh giữa mặt hồ rộng lớn, tránh xa những thuyền hoa 3 lầu rực rỡ sôi động, Trong ánh sáng lờ mờ, chiếc thuyền hoa nhỏ cô đơn lặng lẽ dập dờn giữa sóng nước Tây Hồ. Trình Ngân chăm chú nhìn chấm sáng nhỏ nhấp nháy ba lần rồi mới từ từ rời bến thuyền hướng đến vị trí của họ. Quay trở lại trước khoang thuyền xa hoa buông rèm kín mít, bên trong ánh nến lập lờ, trống nhạc xập xình cùng hương son phấn thoang thoảng. Trình Ngân chắp tay khom người với đại quan bên trong nói:

– Bẩm đại nhân, đám người Vũ Cấm đến rồi.

Đỗ Tử Bình đang nhâm nhi uống rượu thưởng thức ca vũ, hắn phất tay ra hiệu cho vũ nữ lùi ra ngoài hơi xoa mặt lấy lại tỉnh táo hắn trầm giọng hỏi lại:

– Được rồi. Trình Ngân, hôm nay động tĩnh phía vương phủ thế nào rồi? Cả Đông cung nữa?

– Bẩm đại nhân, Hoài Văn vương phủ vẫn thế, trừ nô bộc đi mua đồ thì cả phủ không ai ra ngoài, trong phủ không nói không cười, bầu không khí vẫn rất nặng nề. Còn phía Đông Cung, Hoàng Thái Tử cả ngày vùi đầu vào công việc, lâu nay không thấy ngài ấy rời Đông Cung tới Hoài Văn vương phủ như trước.

Đỗ Từ Bình khẽ nhếch môi hừ nhẹ buông lời mỉa mai:

– Xem ra bà già đó vẫn cố chấp chưa chịu thừa nhận đứa con trai của mình chết lần thứ 2. Thế còn phía huyện Ngự Thiên, có động tĩnh gì đáng ngờ không?

Trình Ngân vẫn cúi người bẩm báo tiếp:

– Bẩm đại nhân, di dân nghe tin Trần Quốc Toản chết đã bỏ đi một phần. Số còn lại có chút uể oải nhưng vẫn đang cố gắng làm việc. Xem chừng vì vương phủ không thừa nhận nên bọn chúng cũng cố chấp không tin. Nhưng phía Chương Hinh hầu đằng ngoại nhà Trần Quốc Toản đã bắt đầu nhòm ngó tới Ngự Thiên.

Đỗ Tử Bình nghiến răng cười âm hiểm. Với hắn, Trần Quốc Toản chết thôi là chưa đủ, hắn muốn những tâm huyết của Quốc Toản ở Ngự Thiên phải tan tành. Chính vì vậy mà ngay khi nhận được tin từ Vũ Cấm, hắn đã cho người lan truyền tin tức này đi khắp nơi. Hắn muốn mượn tay con cháu đằng ngoại của Quốc Toản vốn đã thèm khát cái ghế Hoài Văn vương từ lâu để xâu xé toàn bộ những gì còn lại ở Ngự Thiên mới đủ khiến hắn hả dạ.

“Kịch” Tiếng ván thuyền áp mạn kéo Đỗ Từ Bình ra khỏi suy nghĩ trả thù, Trình Ngân cũng liền bước về đứng nép sau lưng Đỗ Tử Bình làm bộ dáng người hầu cận như tượng. Rèm được vén lên, Vũ Cấm xuất hiện dẫn theo 8 binh sĩ quân Uy Tiệp quay về cùng hắn bước vào trong. Vũ Cấm đứng trên cùng chắp tay khom người vái:

– Bái kiến đại nhân.

– Bái kiến đại nhân.

Đỗ Tử Bình vừa dang tay ra hiệu cho những binh sĩ ngồi xuống những chiếc bàn thấp ở hai bên, vừa nói:

– Được rồi, người quen cả, ngồi đi.

– Tạ ơn đại nhân.

Đợi đám Vũ Cấm về vị trí ngồi ổn định, Trình Ngân khẽ vỗ tay 3 lần, những kỹ nữ bận những bộ quần áo sặc sỡ mỏng tang, trên người thoang thoảng mùi son phấn, tay bê những khay thức ăn đủ rau thịt và rượu bước vào như lướt đi trên mặt thảm dày tới bàn ăn của từng người. Vài tên binh sĩ trẻ mắt hau háu nhìn vào từng đường cong trên cơ thể của những kỹ nữ cùng những làn da ẩn hiện sau lớp vải mỏng, nửa bầu ngực cứ phập phùng trước mặt khiến mắt bọn hắn không dứt ra được. Vũ Cấm vẫn giữ được nét điềm đạm, hắn quan tâm tới chuyện chính hơn. Đợi kỹ nữ đặt đồ xuống cho mình, hắn chắp tay hướng về Đỗ Tử Bình hỏi:

– Đại nhân, không biết hôm nay đại nhân gọi chúng tiểu nhân tới đây có chuyện gì giao phó ạ?

Đỗ Tử Bình cầm quân đánh trận thì kèm cỏi nhưng lại rất giỏi mua chuộc lòng người, hắn luôn cố thu phục người xung quanh để họ thanh hắn làm việc. Đỗ Tử Bình xua tay cho kỹ nữ lui ra ngoài mới nói:

– Không có gì. Vì tránh tai mắt để ý của kẻ khác nên từ lúc các ngươi trở về tới giờ chúng ta mới có thể gặp mặt. Hôm nay là tiệc mừng công, ta cứ ăn uống cho no say, công việc để sau. Nào cạn, mừng cho kế hoạch của chúng ta sắp hoàn thành.

– Mời đại nhân.

Đối diện với Đỗ Tử Bình là đại quan, các binh sĩ có chút ý tứ hơi nghiêng người đi mới ngửa cổ uống cạn chén rượu. Chỉ tới khi hết ba tuần rượu không khí mới dần tự nhiên hơn. Đỗ Tử Bình hạ chén xuống quay ra hỏi chuyện Vũ Cấm:

– Vũ chỉ huy, tin tức của các huynh đệ trên kia thế nào rồi? Có chuyện gì phát sinh không?

Vũ Cấm vội hạ chén rượu chắp tay nói:

– Bẩm đại nhân, trước khi quay về Thăng Long, mạt tướng đã dặn họ ở yên trong núi chờ tình hình lắng xuống, đợi chỉ thị tiếp theo, không gửi thư liên lạc hay tùy tiện xuống dưới xuôi để tránh tai mắt. Theo hẹn trước tầm 3 ngày nữa mới bắt đầu có tin tức đầu tiên gửi về, tình hình xung quanh cũng chưa có gì đáng ngờ. Đại nhân có thể yên tâm.

Đỗ Tử Bình gật đầu hài lòng, hơi ngoái đầu nhìn về phía sau. Trình Ngân hiểu ý mang lên một bọc vải gói buộc vuông vắn đặt trước mặt Vũ Cấm:

– Đây là quan điệp mới cho các huynh đệ. Mấy hôm nữa ngươi cùng các huynh đệ tìm cớ lên thu lượm thi thể đồng đội mang lên cho họ. Về tiền bạc thì trước mắt tạm lấy tiền đồng ở chỗ Hắc Ưng trại ra dùng tạm, đừng sử dụng đến bạc và vàng, 2 thứ đó sẽ làm lộ thân phận các ngươi. Bảo họ tạm tránh về phía nam hoặc phía tây, tránh chạm mặt với đại quân triều đình chuẩn bị tiến lên phía bắc. Đợi thêm 1-2 năm hãy liên lạc với người nhà, chịu khổ vài năm nửa đời sau sẽ được sống trong giàu sang.

Những binh sĩ bên dưới nghe tới cuộc sống giàu sang thì mặt mày rạng rỡ chắp tay rối rít:

– Tạ ơn đại nhân!.

Mọi việc đều đang theo đúng kế hoạch, Đỗ tử Bình lại nâng chén rượu lên phấn khích nói lớn:

– Thêm nửa tháng nữa đại quân sẽ xuất chinh, tới khi đó chúng ta sẽ không còn gì phải lo lắng, chỉ việc tận hưởng phú quý về sau. Giăng lưới đã lâu, tới lúc chúng ta thu lưới rồi. Nào, chén này là để mừng cho tương lai của chúng ta, chúc cho đại quân dành được toàn thắng, quét sạch phản quân.

– Chúc mừng đại nhân. Chúc đại quân dành được toàn thắng.

Đỗ Tử Bình sảng khoái ngửa cổ uống cạn chén rượu, mọi việc tới đây coi như đã xong, chuyện cần nói cũng đã nói. Hiện giờ chỉ cần đám Vũ Cấm dùng thân phận mới ẩn mình đi 2-3 năm, đại quân sắp tới quét sạch sơn dân ở châu Thượng Tư Lang và Quảng Nguyên là mọi chuyện sẽ kết thúc. Vàng bạc sẽ thuộc về hắn, mối tư thù được trả, tội nghiệt sẽ do sơn dân ở 2 châu kia đóng vai phản quân chịu. Hắn vui vẻ phất tay, rèm được vén lên, những kỹ nữ lại lần nữa thướt tha đi vào ngồi bên cạnh mỗi người. Nhạc sư bắt đầu tấu nhạc, những vũ nữ bắt đầu múa bài múa của mình, trên miệng luôn nở nụ cười mặc kệ xung quanh có ai thưởng thức điệu múa của họ không.

Những binh sĩ bị kích thích từ trước, mùi son phấn khiến lòng bọn chúng dậy sóng. Tay ôm má ấp kỹ nữ bên cạnh chẳng cần ý tứ gì nữa. Những kỹ nữ cũng chẳng e dè mà ghé sát mình vào lòng mỗi binh sĩ, tay rót rượu, tay đút thức ăn hoa quả cho từng người. Chẳng bao lâu khắp khoang thuyền tiếng trêu ong ghẹo bướm, tiếng cười dâm đãng lấn át hoàn toàn tiếng nhạc.

Giữa không khí tươi vui, Trình Ngân từ ngoài khoang thuyền vén rèm bước vào, tiến tới chỗ Đỗ Tử Bình ghé tai nói nhỏ. Đỗ Tử Bình hơi cau mày khó hiểu quay lại hỏi hắn:

– Người quen ở xa tới thăm? Lại còn chờ đã lâu không chịu đi?

Trình Ngân gật đầu xác nhận:

– Bẩm đại nhân, đúng thế ạ. Người hầu cũng không nhìn ra đối phương là ai, nhưng hắn nói đối phương cũng có vẻ phú quý nên không dám làm càn, sợ đắc tội với người quen của đại nhân thật. Hơn nữa, đối phương còn nói mấy lời kỳ lạ, nói có liên quan tới an nguy của đại nhân nên hắn buộc phải tới báo tin.

– Được rồi, vậy chúng ta về trước xem người tới là ai.

Ra hiệu cho Vũ Cấm tiếp tục, Đỗ Tử Bình theo Trình Ngân xuống thuyền nhỏ quay trở về phủ. Dọc đường đi hắn đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng vẫn không thể nghĩ ra có ai có thể tới tìm hắn giữa đêm hôm thế này.

———————–

Ngoài cổng Đỗ phủ, tên gia nô nghển cổ nhìn về phía Bắc trông ngóng nãy giờ, hắn rất sốt ruột đi đi lại lại. Vị khách kỳ lạ kia chỉ dẫn theo 2 người hầu, cứ một mạch tiến thẳng vào tiển sảnh, vừa ngắm nghía đồ đạc, vừa đủng đỉnh uống trà không một chút e ngại. Chỉ nhìn lướt qua hắn biết đối phương thân phận cao quý nên không dám dùng biện pháp mạnh, có chút vốn từ ngữ nào hắn cũng đã dùng hết mà không thể đuổi khách đi. Cậu cả thì sau mấy tháng bị hành hạ tới giờ còn chưa dám bước ra khỏi phòng riêng, bà bé thì không thể gọi ra tiếp khách giữa đêm hôm khuya khoắt. Dù biết kiểu gì cũng bị lão gia trách phạt nhưng hắn buộc lòng phải cho người đi gọi lão gia quay về.

Thấy chiếc kiệu được bốn phu kiệu khiêng chạy như bay về phủ, tên gia nô mừng rỡ hối hả tới đón:

– Lão gia, người đã về.

Đỗ Tử Bình cau có nhìn tên gia nô quát hỏi:

– Rốt cuộc khách như thế nào? Sao muộn thế này còn ở lại phủ? Ngươi không biết bảo hắn ta bận công cán để hôm sau hãy tới à?

Tên gia nô cúi gằm mặt xuống đất phân trần:

– Bẩm lão gia, con đã nói nhưng vị khách kia nhất quyết đòi ở lại chờ lão gia về. Vị khách có vẻ là người phú quý hơn nữa hắn nói: “tối nay nhất định phải gặp được lão gia, nếu để tới sáng mai e rằng người sẽ gặp họa”. Lời của vị khách quá kỳ quái nên con không dám làm càn sợ làm hỏng chuyện hệ trọng của lão gia.

Đỗ Tử Bình được Trình Ngân đỡ xuống ngựa, tên gia nô càng nói càng kỳ quái khiến hắn chưa vào phủ vội mà hỏi cho rõ trước:

– Hắn tới từ giờ nào? Trông hắn ra sao?

Tên gia nô thấy Đỗ Tử Bình đã dịu giọng thì bình tĩnh hơn, hắn đứng ngay ngoài cổng thuật lại:

– Bẩm lão gia, vị khách kia tới từ đầu canh 3, hắn chỉ dẫn theo 2 người, có vẻ đều là gia nô của hắn. Hắn người cao ráo, tuổi chỉ khoảng 16,17 dáng người chắc chắn là người luyện võ, da đen như bị cháy nắng. Hắn còn mang theo vài món đồ bọc trong hộp gỗ, con hỏi sao hắn cũng không cho xem. Con chưa từng thấy hắn tới phủ cũng chưa từng gặp hắn trước đây.

Đỗ Tử Bình càng nghe tên gia nô kể lại, lại càng đoán không ra người tới có thể là ai. Đứng đây đoán già đoán non cũng chẳng được gì, hắn dẫn theo Trình Ngân và tên gia nô bước vào trong:

– Được rồi, cứ vào gặp mặt trực tiếp xem hắn là ai đã.

Trong tiền sảnh một người trẻ tuổi đang cầm cái nghiên mực và gác bút bằng ngọc từ đời Đinh lên ngắm nghía, còn dùng 2 cái ghé vào tai gõ gõ vào nhau để nghe âm thanh của ngọc va chạm. Đỗ Tử Bình muốn nổ đom đóm mắt, hắn nghiến răng cố giữ bình tĩnh:

– Các hạ là ai, tại sao đêm hôm khuya khoắt còn tới tìm ta có việc gì?

Vị khách hạ 2 món bằng ngọc xuống rồi xoay người lại nhìn thẳng vào mắt Đỗ Tử Bình mỉm cười nói:

– Sao thế, Đỗ hành khiển, mới có hơn 2 tháng mà ngài đã không nhận ra ta rồi?

Đỗ Tử Bình kinh ngạc sững người, Trình Ngân ở phía sau cau mày đưa tay về phía sau ra hiệu cho gia nô bên cạnh còn đang ngơ ngác. Mất một lúc Đỗ Tử Bình thốt lên đầy nghi hoặc:

– Hoài Văn vương?

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hokage-tien-thue-dung-cho-sieu-anh-lam-nat.jpg
Hokage: Tiền Thuê Đúng Chỗ, Siêu Ảnh Làm Nát!
Tháng 4 24, 2025
luu-hiep-ta-that-su-chi-muon-nhuong-ngoi-a
Lưu Hiệp: Ta Thật Sự Chỉ Muốn Nhường Ngôi A!
Tháng 10 18, 2025
khoi-nguyen-nguoi-choi
Khởi Nguyên Người Chơi
Tháng mười một 20, 2025
hy-lap-ta-chinh-la-zeus.jpg
Hy Lạp: Ta Chính Là Zeus!
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP