Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-tong-mon-co-chut-manh.jpg

Ta Tông Môn Có Chút Mạnh

Tháng 1 25, 2025
Chương 710. Ta tông môn có chút cường! Chương 709. Giết tới vực ngoại tà ma sào huyệt!
ta-tai-cong-mon-tu-tien.jpg

Ta Tại Công Môn Tu Tiên

Tháng 1 31, 2026
Chương 148: Ngũ Dương khí diệu dụng Chương 147: Ngọc Thanh bí pháp Kim Đan Đại Đạo (2)
ta-lao-ba-den-tu-thuc-son.jpg

Ta Lão Bà Đến Từ Thục Sơn

Tháng 1 24, 2025
Chương 200. Thiên hạ không ai nhận thức mình Chương 199. Lĩnh chứng
mot-giac-ngu-day-tong-mon-lien-thua-ba-dua-hai-tao

Một Giấc Ngủ Dậy, Tông Môn Liền Thừa Ba Dưa Hai Táo

Tháng 2 7, 2026
Chương 590: Đại Diễn cùng Khổng gia quan hệ Chương 589: Dẫn ngươi đi xem một tràng trò hay
xuyen-qua-thanh-hoang-mao-ta-quyet-tam-roi-xa-nu-chinh.jpg

Xuyên Qua Thành Hoàng Mao Ta Quyết Tâm Rời Xa Nữ Chính

Tháng 2 7, 2026
Chương 5: Khi xưa ưa thích, bây giờ chán ghét. Chương 4: Kinh khủng như vậy!
ta-khong-muon-lam-thu-tich-chan-truyen-roi.jpg

Ta Không Muốn Làm Thủ Tịch Chân Truyền Rồi

Tháng 1 24, 2025
Chương Ngoại truyền hai: Quỷ Ảnh cùng Khuynh Địch 1 ngày Chương Ngoại truyền một: Thuần Dương đạo tôn 1 ngày cùng 1 vạn năm
746d32e2de387bc397570aa773d5b0f7

Bắt Đầu Chuẩn Đế Tu Vi, Trấn Áp Thánh Địa Lão Tổ!

Tháng 1 17, 2025
Chương 104. Chấp chưởng Hồng Mông, vạn giới chúa tể! Chương 103. Phất tay nghiền sát hai đại Tiên Đế, ta là Thiên Đế!
ta-bien-thanh-ac-long.jpg

Ta Biến Thành Ác Long

Tháng 1 23, 2025
Chương 126. Đường đi cuối cùng Chương 125. Ban Ân Chi Long
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 187: Ai khôn ai dại 2.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 187: Ai khôn ai dại 2.

Trần Quốc Toản bất giác vỗ mạnh tay vịn rồi ngả người ra ghế, ngửa mặt có chút thất vọng. Nguyễn Nạp Hòa có thể nhìn ra chuyện này chứng tỏ hắn cũng đặt tâm tư, có trí tuệ, đủ khả năng để dự báo được phong vân trước những hiện tượng nhỏ lẻ mà mình thấy. Nhưng vấn đề là hắn không dám bước khỏi vùng an toàn của bản thân, không chỉ riêng hắn, rất nhiều quan viên Đại Việt cũng như thế. Chỉ cố gắng làm tròn vai, hoàn thành chức tránh, giữ an toàn cho bản thân và người nhà. Cũng khó mà trách Nguyễn Nạp Hòa, cầm một lộ biên quân đói khổ tới 10 năm mà không được về trung khu đã nói lên hắn không có thế lực chống lưng, nên buộc phải giữ bản thân ở vùng an toàn. Trần Quốc Toản thở dài, không có ý trách móc, chỉ có ý nhắc nhở nói:

– Nguyễn tướng quân, nhìn ra được chuyện này cho thấy ngài là người trí tuệ. Làm tròn chức trách, đặt bản thân và gia đình ở vòng an toàn là không sai. Nhưng đất nước, dân tộc cần nhiều hơn thế ở chúng ta. Là tướng cầm quân, nếu hiện tại chúng ta bỏ qua những dấu hiệu dù là nhỏ nhất này thì tương lai có thể sẽ khiến đất nước, dân tộc phải trả giá đắt, thậm chí là đối mặt với họa diệt vong. Giống như 7 châu đang phải oằn mình vị họa giặc cướp, chúng ta gần như đã ép họ tới đường phải tạo phản để tìm được đường sống. Nếu ta không tới sớm, e rằng cần tới mạng hàng ngàn binh sĩ để giải quyết vấn đề.

Nguyễn Nạp Hòa ở phía dưới bất ngờ khấu đầu sát đất nghẹn ngào, giọng hắn đầy cảm xúc nói lên những bất mãn trong lòng:

– Vương gia, người dạy rất phải. Vì đất nước, mạt tướng sẵn sàng xông pha hòn tên mũi đạn, cũng tự biết bản thân tắc trách, nhưng thực sự đây đã là tất cả những gì mạt tướng có thể làm. Lộ biên quân biên chế chỉ có 2400 quân, một phần quân phí biên quân phải tự lo, vừa phải chia phiên làm ruộng, vừa phải bảo vệ cả vùng núi rừng rộng lớn quả thực quá sức với những biên quân ở đây. Mạt tướng cũng muốn quân đội cắt phiên để đủ ngươi phân binh đóng giữ chặn toàn bộ giặc cướp ở lại bên kia biên giới, muốn phái người điều tra tin tức ở bên kia nhưng không làm ruộng lại quá rủi ro. Quân phí quá ít ỏi, đến lương để đủ ăn đã khó, nếu cắt phiên chỉ e các huynh đệ sẽ có ngày không có lương mà ăn. Chưa kể tới, tự ý thay đổi phiên còn bị trung ương trách phạt, nhẹ thì mất chức, nặng thì rơi đầu.

– Nếu từ giờ tất cả những rủi ro đấy có ta gánh cho ngươi thì sao?

Nguyễn Nạp Hòa đang quỳ gối nghẹn ngào, nghe tiếng của Trần Quốc Toản hắn có chút bất ngờ, hơi ngẩng mặt lên nhìn vào vị vương gia trẻ trước mặt, hắn hỏi lại cho rõ:

– Bẩm vương gia, mạt tướng nghe chưa rõ lời của người. Người có thể nói rõ hơn được không?

Trần Quốc Toản nhìn chằm chằm vào Nguyễn Nạp Hòa, đứng lên bước lại gần vừa đi vừa nói rõ từng câu từng chữ đầy quyết liệt:

– Nguyễn Nạp Hòa, từ mai cắt phiên của lộ Lạng Sơn, toàn bộ 2400 binh sĩ phải lập tức quay lại doanh trại luyện tập và nghe điều động. Một quân thôi là chưa đủ, tướng quân phải tuyển mộ tân binh lập thêm một quân nữa lấy đủ 5000 quân bất kể là người Việt hay sơn dân. Ta muốn hết năm số tân binh này phải được huấn luyện xong cơ bản. Quân lương thiếu tạm thời cứ lấy từ đống tài sản bị tịch thu kia, ngài chỉ cần bảo giám quân ghi chép lại mọi khoản chi ra là được. Quân lương và tư trang sẽ được chuyển lên sớm. Tất cả trách nhiệm sẽ do ta gánh vác. Vài hôm nữa về triều ta sẽ xin tấn phong tướng quân làm Đô chỉ huy sứ. Thánh chỉ sẽ tới sau ít hôm. Ở đây ngài phải đảm bảo đẩy lui hoặc giết sạch tất cả đám giặc cướp dám bước vào đất của Đại Việt, không có ngoại lệ. Phía tây, ta có để một người tên Nguyễn Chiêu Giang ở lại bản Giuốc, hắn sẽ cùng Nông Mạnh và các động người Tày phối hợp với tướng quân. Mọi việc còn lại, tin rằng tướng quân sẽ biết phải làm thế nào. Thế nào? ngài chọn đi, tự mình làm hay để người khác làm?

Nguyễn Nạp Hòa có chút choáng váng với những quyết sách mạnh bạo, quyết liệt nhưng vô cùng tự tin của Trần Quốc Toản, cứ như mọi thứ kia vị vương gia trẻ tuổi có thể dễ dàng giật lấy. Là người thông minh, hắn hiểu ngay vị vương gia trẻ tuổi trước mặt đang cho hắn hai lựa chọn, một là nhận và làm, hai là cút xuống sẽ có người tới thay. Không cần quá lâu, hắn dập mạnh đầu hô lớn:

– Mạt tướng tuân lệnh, thề sẽ quét sạch giặc cướp khỏi bờ cõi Đại Việt. Tạ ơn vương gia đã tin tưởng.

– Tốt lắm. Trước mắt ngươi cứ làm việc với các quan lại còn lại. Chánh sứ bị bắt thì làm việc với phó sứ, tri phủ bị bắt thì làm với thông phán, tri huyện bị bắt thì tìm chủ bạ. Cứ thế mà làm, tên nào không làm thì bảo hắn đứng sang một bên, sẽ có người khác lên thay hắn, Đại Việt giờ không thiếu nhất là tản quan. Vị trí của Lương Đại vài hôm nữa sẽ có Đinh Mãi thay thế. Ngươi đi triển khai luôn đi, thời gian không còn nhiều đâu.

– Mạt tướng đã hiểu thưa vương gia. Mạt tướng xin cáo lui.

Đợi Nguyễn Nạp Hòa đi rồi, Trần Quốc Toản quay lại nói với Lê Văn Dần:

– Đi, dẫn Lương Đại lêm đây gặp ta. Ta cần nói chuyện với hắn trước khi quay về Thăng Long.

– Vâng, thưa cậu chủ.

Lương Đại và toàn bộ quan viên bị bắt đều bị nhốt trong nhà lao của phủ nha. Qua vài ngày, những quan viên khác người suy sụp, người cố ý điên điên dại dại, cả phòng giam thiếu sáng toàn tiếng gào thét. Chỉ Lương Đại vẫn giữ được tinh thần, hắn bình tĩnh lục lại trong đầu mọi việc mình làm, mọi kẽ hở, mọi dấu vết có thể bị tìm thấy. Hắn cũng dựng lên các kịch bản khác nhau để đối phó khi bị hỏi cung. Vấn đề lo lắng nhất của hắn là cho tới giờ hắn vẫn chưa biết vị khâm sai kia là ai cả.

Đi theo quân lính tới sảnh đường của phủ nha, nơi hắn đã quá quen thuộc, vừa đi Lương Đại vẫn không ngừng vuốt ve chỉnh lại tóc tai quần áo. Cố gắng để bộ dạng mình chỉnh chu nhất có thể.

Lương Đại không có ý định tỏ ra khúm lúm, hắn đường đường chính chính bước vào tiền sảnh, hắn khum tay cúi người chào chứ không chịu quỳ:

– Hạ quan Lương Đại, tri phủ trấn Lạng Sơn, bái kiến khâm sai đại nhân.

– To gan, ngươi là phạm quan gặp đại nhân còn không chịu quỳ?

Lê Văn Dần thấy Lương đại không chịu quỳ định bước lên ấn hắn xuống thì Quốc Toản dơ tay chặn hắn lại nói:

– Ngươi là Lương Đại. Ngươi không quỳ là vì cho rằng mình không có tội?

– Bẩm đại nhân, đúng thế. Dám hỏi đại nhân, hạ quan có tội gì?

Trần Quốc Toản cũng không ngờ tới giờ Lương Đại vẫn cứng đầu không chịu nhận tội, dù hắn là kẻ xấu nhưng giữ được tinh thần tới cuối thế này cũng khiến Trần Quốc Toản thầm thừa nhận đối phương có chút bản lĩnh.

– Nếu đã thế, ngươi ngẩng đầu lên đi rồi chúng ta cùng nói chuyện. Ta cũng không muốn bắt oan người vô tội, cũng không muốn chém người tới chết vẫn không nhận tội.

– Tạ ơn đại nhân.

Lương Đại theo lời của Trần Quốc Toản, hắn không ngần ngại mà ngẩng mặt lên nhìn cho rõ đối phương, giữ bộ dạng cây ngay không sợ chết đứng. Mắt hắn không rụt rè mà nhìn thẳng muốn xác nhận vị khâm sai đại nhân này rốt cuộc là ai. Lương Đại rất tự tin các đại quan, các thân vương trong triều không ai hắn không biết, nhưng người này dù nhìn thế nào cũng không nhớ ra.

Nhìn Lương Đại im lặng hồi lâu không nói gì, Trần Quốc Toản nhếch môi khiêu khích:

– Sao? Không biết ta là ai à?

Lương Đại có thể khẳng định đối phương là người quyền quý, khí chất tỏa ra không thể làm giả. Hắn hơi cau mày lại chắp tay hỏi:

– Đại nhân thứ lỗi, hạ quan thật sự không nhận ra đại nhân. Hạ quan xin hỏi đại nhân là ai?

Trần Quốc Toản ngồi trên chủ vị rủng rỉnh uống trà trả lời:

– Hô, ngươi cùng Đỗ Tử Bình hợp mưu muốn mượn tay Hắc Ưng trại giết ta mà lại không nhận ra ta à?

Trước thông tin bất ngờ, mi tâm Lương Đại khẽ động, hắn thậm chí còn tý lỡ lời nói ra cái tên trong đầu nhưng rất nhanh lấy lại vẻ bình tĩnh, hắn làm như khó hiểu nói:

– Đại nhân, hạ quan thật sự không hiểu ngài nói gì?

Trần Quốc Toản nhếch môi cười lạnh nói:

– Lương Đại, ta tới đây không phải là để chứng minh ngươi có tội hay vô tội. Mà ta tới để cho ngươi cơ hội lựa chọn. Gia đình ngươi được sống hay chết đều do thái độ của ngươi quyết định.

Rút 2 cuốn sổ và chồng thư trong ngực áo ra để lên mặt bàn, đặt tay lên cuốn sổ Quốc Toản vừa nhìn Lương Đại bắt đầu có chuyển biến vừa nói:

– Ta ở trấn Lạng Sơn đã một tháng, ở Hắc Ưng trại ta thu giữ được thư từ qua lại và cuốn số ghi lại toàn bộ con số các chuyến làm ăn của các ngươi. Để đề phòng các ngươi chối cãi thì Đại Ưng, Lục Ưng, Thất Ưng đều đã bị ta bắt giữ. 7 châu 34 tư động cũng đã được ta chiêu an, Nông Mạnh giờ là anh em tốt của ta, người của ta còn đang ở lại bản Giuốc giúp họ khôi phục sức sống. Chuyện các ngươi không cho họ xuống bản buôn bán ta đều đã biết, cần thì ta mời họ tới Thăng Long một chuyến, trực tiếp kể chuyện cho Hoàng Thượng nghe.

– Các ngươi giỏi lắm, ăn chặn tiền úy lạo của triều đình cho các châu động miền núi, ép họ tới đường cùng, vu oan cho họ tội mưu phản để mượn tay triều đình giúp các ngươi giết người diệt khẩu. Cấu kết với sơn tặc làm chuyện bẩn tay, giúp các ngươi rửa tiền, lại còn to gan dám bày mưu giết hại vương thất. Phạm tội này không chỉ có mình ngươi, còn có hơn 60 phạm quan đang giam trong nhà lao. Mình ngươi cứng miệng cũng không giấu nổi đâu. Ngươi nghĩ vì sao ta có thể nhanh chóng tóm gọn tất cả các ngươi?

Nhìn Lương Đại mặt trắng bệch, bắt đầu có dấu hiệu suy sụp. Đối phương đã nói ra vanh vách mọi chuyện, còn có thể 1 hơi tóm sạch tất cả thì chứng tỏ mọi thứ hắn làm đã bị đối phương biết rõ, cái lưới đã được từ từ giăng ra từ rất lâu. Lương Đại vô thức đưa tay lên, mấp máy môi như muốn thú nhận gì đó để cứu vãn. Nhưng Trần Quốc Toản nhếch môi cười đứng dậy nói thêm:

– Ta biết người chống lưng cho ngươi là Đỗ Tử Bình, hắn không cứu nổi ngươi đâu, đừng hi vọng làm gì. Hắn rất thông minh, việc do các ngươi trực tiếp làm, hắn chỉ đứng sau thông qua người khác ra lệnh cho các ngươi. Tới giờ, nếu bị bắt thì các ngươi sẽ là những người chịu hết tội vạ, hắn sẽ chẳng ngần ngại mà vứt bỏ hết những quân cơ vô dụng là các ngươi. Hắn nghiễm nhiên chỉ mất ít tài sản cùng bị trách mắng vì quản thúc kẻ dưới không nghiêm, để người dưới làm loạn. Còn các ngươi thì hay rồi, chắc ngươi tự biết tội của mình đáng bị chu di. Dĩ nhiên, nói là thế nhưng ta vẫn có cách để buộc tội hắn.

– Ta là vương gia, với các ngươi thì chừng này chứng cứ đủ để ngay sáng mai ta lôi hơn 200 già trẻ lớn bé nhà ngươi ra chợ Tây chém đầu rồi. Nhưng ta cho ngươi một cơ hội để cứu người nhà của mình, sáng mai ta sẽ về Thăng Long, ngươi còn thời gian một đêm để suy nghĩ.

Trần Quốc Toản không có ý định nghe Lương Đại phân trần, hắn muốn dùng chút thời gian còn lại chiều nay để xem tận mắt tình hình trấn Lạng Sơn để chuẩn bị cho những kế hoạch trong tương lai. Hắn nói xong liền rời đi mặc kệ Lương Đại thất thần quỳ dưới sàn.

Đầu óc Lương Đại choáng váng, hắn thẫn thờ lê bước trở về phòng giam. Vị vương gia kia không cho hắn một chút cơ hội để phản kháng, cuộc gặp ngắn ngủi nhưng đủ khiến những bức tướng phòng vệ trong lòng được hắn lập lên mấy ngày qua hoàn toàn tan tành. Qua một đêm hắn hốc hác, tóc bạc đi quá nửa.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dragon-ball-tu-doat-xac-cell-bat-dau.jpg
Dragon Ball: Từ Đoạt Xác Cell Bắt Đầu
Tháng 1 6, 2026
ta-thiet-ke-the-gioi-yeu-ma
Ta Thiết Kế Thế Giới Yêu Ma
Tháng 12 23, 2025
thuy-hu-bat-dau-tai-duong-coc-huyen-lam-do-dau
Thủy Hử Bắt Đầu Tại Dương Cốc Huyện Làm Đô Đầu
Tháng 12 20, 2025
cuu-gioi-than-de.jpg
Cửu Giới Thần Đế
Tháng 1 19, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP