Chương 186: Ai khôn ai dại 1.
Trần Quốc Toản dừng ngựa trên ngọn đồi đưa mắt nhìn ra xa, lặn nội mãi trong rừng núi cuối cùng cũng được phóng tầm nhìn ra xa một chút. Phía dưới là khu vực thung lũng cũng có thể gọi là đồng bằng hiếm hoi của trấn Lạng Sơn.
Trấn Lạng Sơn đã ở trước mắt, Trần Quốc Toản thả ngựa đi thong dong một chút, 2 ngày qua cả đoàn đã di chuyển hết tộc lực rồi, giờ thì không cần vội vã nữa.
– Đinh Mãi, 2 hôm nay ta đã nghĩ rồi? Ngươi muốn làm quan không? Ta đang cần một người hiểu văn hóa của người dân trên mạn này và có đầu óc buôn bán một chút, ngươi rất thích hợp đấy. Ta định sẽ tiến cử ngươi làm tri châu, giúp ta xây dựng và liên kết với các động miền núi. Để đám quan viên trong triều lên đây thì hỏng bét.
Đinh Mãi cưỡi ngựa phía sau nghĩ một chút rồi tò mò hỏi Trần Quốc Toản:
– Cậu chủ, ra làm quan rồi thì có nhất thiết phải tách khỏi vương phủ không ạ?
Trần Quốc Toản quay lại nhìn hắn một cái khó hiểu rồi hỏi:
– Gia thần dù có chút quyền lợi gắn liền nhưng có nói sao thì cũng như gia nô đều là người bán mình vào vương phủ. Nói khó nghe thì là nô lệ. Đều bị mất đi tự do. Nếu ra làm quan thì ngươi là tầng lớp quan lại rồi, chả nhẽ vẫn muốn làm gia nô à?
Đinh Mãi ở phía sau mỉm cười chắp tay từ tốn nói:
– Cậu chủ, nhà con mấy đời làm gia nô, gia thần cho vương phủ đều sống rất tốt, con không muốn tách ra. Làm quan thì uy phong đấy, nhưng ai biết khi nào tai họa tới, đời con làm tốt thì không sao, đến đời con cái mà kém cỏi khéo còn rước họa diệt môn. Ở vương phủ thì khác, cả Đại Việt chỉ có Vương gia từng được Nhân Tông Tiên Đế cho đời đời thế tập, Đại Việt còn, triều đình còn là tước Hoài Văn vương còn. Nếu làm gia nô của vương phủ thì đời con đời cháu chắt của con cũng chẳng cần lo lắng, cứ đi theo vương phủ mà sống. Chúng nó có kém cỏi tới đâu cũng không sợ chết đói, chăm chỉ một chút là được sống khỏe. Thế thì con tách hộ ra làm gì?
Trần Quốc Toản kinh ngạc quay lại nhìn Đinh Mãi, điều này trước giờ hắn không tính tới, không ngờ những gia nô gia thần trong phủ tính toán tinh vi thế. Quay ra nhìn xung quanh thấy tên nào cũng coi đấy là điều hiển nhiên, không có gì bất ngờ trên khuôn mặt. Trần Quốc Toản quét tay một vòng hỏi:
– Các ngươi cũng nghĩ thế à?
Xung quanh không do dự gật đầu xác nhận:
– Vâng, đâu chỉ bọn con, hai nghìn hộ trong vương phủ ai chẳng nghĩ thế ạ. Có nhà là đại hộ rồi vẫn không chịu tách khẩu thì bọn con dại gì mà tách. Tách ra đi lính cho lộ quân thiệt lắm, chu cấp chẳng bằng 3 phần cậu chủ cho.
Trần Quốc Toản tròn mắt nhìn lên nhìn xuống những gia binh đang đi xung quanh, trước giờ hắn chưa từng để ý tới những chuyện này, hắn cứ có cảm giác mình mới giống kẻ ngốc. Nghe có vẻ vương phủ đang tốn rất nhiều tiền bạc, nhưng chuyện tiền nong này hắn không rành. Trần Quốc Toản tặc lưỡi:
– Xem ra, so với các ngươi ta mới là kẻ ngốc. Thôi thì trước sao giờ cứ vậy đi. Nhưng Đinh Mãi, ngươi thì bắt buộc phải ra làm quan. Thay ta quản lý, gắn kết sơn dân với triều đình, để đám trong triều lên đây e rằng công sức của chúng ta sẽ đổ công đổ bể mất. Làm theo cách làm của Trương Nghĩa là được. Người nhà ngươi muốn tiếp tục ở lại vương phủ thì cũng được, còn ngươi phải tách ra. Yên tâm, ngươi có tách ra thì vương phủ vẫn sẽ hỗ trợ ngươi như trước kia, xong việc ngươi muốn thì quay về lúc nào cũng được. Chuyện tốt làm trên này không thể liên quan quá nhiều tới tên tuổi của ta và vương phủ, nếu không, danh tiếng quá lớn sẽ là tai họa hoặc không một ngày nào đó mọi nỗ lực sẽ thành công cốc. Đinh Mãi, ngươi là người thông minh, hẳn phải hiểu lý do ta dùng tên của Hoàng Thái tử chứ? Ngươi vào vị trí này cũng là cách tốt nhất để bảo vệ vương phủ.
Đinh Mãi là người được tin tưởng giao trọng trách gánh vác phân hiệu của vương phủ trên này. Bươn trải nửa đời ở vùng Lạng Sơn, Thiên Hưng này, hắn hiểu rõ phong thổ ở đây hơn đứt cánh quan lại dưới xuôi. Đây là việc khó khăn, Đinh Mãi không chần chừ mà chắp tay nhận việc này về mình:
– Con đã hiểu, tuân lệnh cậu chủ con sẽ cố hết sức.
Trần Quốc Toản gật đầu hài lòng nói:
– Tốt lắm. Đi thôi, tới trấn Lạng Sơn.
Trấn Lạng Sơn trừ một số quan ải dựa vào núi được xây dựng bằng gạch kiên cố để phòng thủ thì các trấn phía trong chủ yếu được đắp bằng đất đồi trộn với rơm. Thành không quá cao, chỉ chưa tới 2 trượng nhưng cũng đủ để làm chậm đà tiến của quân phương bắc cho phía sau kịp bố trí phòng ngự.
Lê Văn Dần và Nguyễn Nạp Hòa ra ngoài cổng thành đón sẵn, thấy Trần Quốc Toản tới, cả 2 cùng bước lên chắp tay khom người hành lễ:
– Cậu chủ/vương gia.
– Được rồi, Lê Văn Dần, Nguyễn tướng quân, chúng ta vào trong rồi nói.
Trần Quốc Toản không có ý định nán lại lâu nên ở tạm luôn trong phủ nha. Nhìn qua bố trí hắn rất hài lòng với cách làm của Lê Văn Dần, trên tường thành đều là quân lộ Lạng Sơn, thi thoảng sẽ có binh sĩ Hoài Văn quân xen kẽ. Trước cổng thành trừ lộ quân cũng luôn có 2 binh sĩ Hoài Văn quân canh gác cùng.
Tạm thời toàn thành đang bị cấm ra vào để tránh tin tức bị lọt ra ngoài, trên đường binh sĩ đi lại nhiều hơn nhưng người dân vẫn được ra ngoài đi lại tự do. Phủ nha như biến thành pháo đài, trên mái nhà, tường, cổng đều có binh sĩ Hoài Văn quân tay cầm nỏ cứng canh gác, thấy Trần Quốc Toản tới cũng không buông nỏ rời vị trí mà chỉ chào hỏi đơn giản.
Xuyên qua khoảng sân phủ nha chất đống lớn đống nhỏ các hòm tiền vàng, đồ quý đã được kiểm đếm, tới tiền sảnh Trần Quốc Toản ngồi vào chủ vị ra hiệu cho 2 người họ ngồi xuống. Hắn mở lời hỏi Lê Văn Dần trước:
– Lê Văn Dần, công việc tới đâu rồi?
Lê Văn Dần định đứng lên thì Quốc Toản dơ tay ra ý bảo ngồi xuống, hắn chắp tay hướng về phía Quốc Toản tâu:
– Bẩm cậu chủ, toàn bộ những người trong danh sách và tài sản bị tịch thu đều đã được bắt tới phủ nha đây, còn người nhà của họ thì bị giam lỏng tại chỗ. Tài sản đã được kiểm kê phần lớn, cần thêm 3 ngày để thống kê toàn bộ. Sổ sách và những chứng cứ quan trọng đều đã được tìm ra.
– Làm tốt lắm. Tý ta sẽ nghe báo cáo chi tiết sau. Tạm thời ngươi cứ tiếp tục giam phạm quan ở đây, trừ người nhà của phạm quan vẫn tiếp tục bị giam lỏng thì 3 ngày nữa sau khi kiểm kê toàn bộ tài sản xong thì bỏ lệnh giới nghiêm. Để người dân tiếp tục công việc đời thường.
– Tuân lệnh cậu chủ.
Trần Quốc Toản quay sang Nguyễn Nạp Hòa nãy giờ im như tượng chưa hé răng một lời, hắn nghiêm giọng hỏi:
– Nguyễn tướng quân, ta có việc này cần hỏi tướng quân. Thời gian vừa qua tướng quân có biết việc xuất hiện nhiều toán giặc cướp ở phía bắc tràn sang cướp phá không? Sao ta không thấy nghị sự trên triều nhắc tới chuyện này?
Nguyễn Nạp Hòa vội đứng dậy quỳ 1 gối chắp tay kiểu quân đội báo lại:
– Bẩm vương gia, mạt tướng có biết. Các toàn cướp trong phạm vi các huyện xung quanh có mấy bận đều bị quân Lạng Sơn đánh lui. Chuyện này mạt tướng đã có tấu báo gửi lên trên 3 lần nhưng không thấy triều đình hồi đáp hoặc đưa ra chỉ thị cụ thể.
Trần Quốc Toản cau mày thầm chửi đám ở thượng thư sảnh và khu mật viện, nếu Nguyễn Nạp Hòa nói đúng thì khả năng cao tấu của hắn đã bị kẹt ở 2 cơ quan này. Đám quan ở thượng thư sảnh và khu mật viện xem ra đã cho rằng chỉ là đám cướp vặt, lộ quân có thể tự đối phó nên đã không báo lên.
– Được rồi, việc này khi về ta sẽ tra xét, nếu đúng như ngươi nói thì trách nhiệm này không thuộc về ngươi. Nhưng Nguyễn Nạp Hòa, ta hỏi ngươi thêm vấn đề này, ngươi chắc hẳn đã chạm chán với đám giặc cướp, ngươi nghĩ sao về chúng?
Nguyễn Nạp Hòa trước câu hỏi của Trần Quốc Toản không khỏi cau mày. Dù là tướng, nắm trong tay quân lộ Lạng Sơn nhưng cũng chỉ là biên quân, quân hắn phải chia phia vừa canh gác vừa làm ruộng, hắn cũng không có quá nhiều tin tức và nhân lực để điều tra. Hắn phân vân không biết có nên nói suy đoán của mình ra không?
– Không sao cả, cứ nói cho ta suy nghĩ thực của ngươi. Nói sai cũng không vấn đề gì, giấu diếm mới đáng bị tội.
Trần Quốc Toản tinh ý phát hiện ra nét đắn đo của Nguyễn Nạp Hòa nên chủ động lên tiếng trước. Nguyễn Nạp Hòa thở ra một hơi nói:
– Bẩm vương gia, mạt tướng đã từng chạm chán với đám giặc cướp, bọn chúng có số lượng khá lớn, mỗi toán từ 100-200 tên. Vấn đề là trang bị của chúng, vài tên có bì giáp cá biệt có những tên có cả khải giáp, vũ khí chúng dùng cũng là loại đao hoặc kiếm lưỡi cong và cung tiễn quân đội hay dùng. Hành động và cách phối hợp của chúng cũng có chút giống quân đội. Mạt tướng bạo gan suy đoán đám giặc cướp này vốn là những cánh tàn quân còn sót lại ở phía nam, rất có thể là binh lính cũ của các lộ Hồng Cân quân xưa. Chúng bị Đại Minh truy quét nên buộc phải chạy dạt ra biên giới, dựa vào núi rừng làm thảo khấu tồn tại.
Trần Quốc Toản cũng không ngờ Nguyễn Nạp Hòa có chung suy đoán với y, hắn không biểu lộ quá bất ngờ rồi hỏi tiếp:
– Nguyễn tướng quân, ngươi có nghĩ Đại Hạ cũng bị đánh rồi không?
Nguyễn Nạp Hòa cau mày suy nghĩ, trước hắn chưa nghĩ tới, nhưng nếu phía nam đã động thì Đại Hạ ở một góc tây nam không có lý gì được yên. Hắn gật đầu đáp:
– Bẩm vương gia, e rằng Đại Minh cũng phát binh đánh Đại Hạ rồi.
– Đúng thế, đã động binh thì chúng sẽ một hơi truy quét sạch mặt Tây-Nam này. Đại Hạ sẽ không trụ nổi quá lâu đâu, e rằng cuối năm nay Đại Hạ bị diệt là điều khó tránh khỏi, sẽ lại có một đợt giặc cướp nữa tràn ra biên giới.
Trần Quốc Toản khẽ thở dài tiếp lời:
– Nguyễn tướng quân, những suy đoán này ngươi có nói trong tấu chương không? ở đây lâu năm, ngươi có nắm được tin tức gì ở phía bắc không?
Nguyễn Nạp Hòa biết vấn đề nghiêm trọng, nếu Đại Minh bình định xong các thế lực tàn dư trong nước thì sẽ bắt đầu hướng ánh mắt ra ngoài. Sau khi thống nhất, luôn là lúc lực lượng quân đội và tướng lĩnh đông đảo, thiện chiến nhất chưa kể tới lượng tù binh khổng lồ. Sẽ có rất nhiều vấn đề đau đầu cần giải quyết, có một cách rất hiệu quả mà các ông vua thích dùng. Đấy là phát động chiến tranh ra bên ngoài, vừa thỏa mãn khao khát quyền lực của hoàng đế, vừa giúp bộ máy quân đội khổng lồ có đất dụng võ, tránh sinh biến loạn, vừa giúp điều hướng sự chú ý của người dân khỏi những vấn đề nội tại,…. Nguyễn Nạp Hòa cúi sâu lắc đầu nói:
– Bẩm vương gia, mạt tướng không có thông tin chính xác nên không dám tấu bừa.