Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
kim-bai-truong-thon.jpg

Kim Bài Trưởng Thôn

Tháng 1 17, 2025
Chương 236. Kết thúc Chương 235. Phục chế kinh nghiệm
nguoi-khac-kho-tu-ta-uong-ruou-mot-kiem-pha-van-tien.jpg

Người Khác Khổ Tu Ta Uống Rượu, Một Kiếm Phá Vạn Tiên!

Tháng 2 3, 2026
Chương 177: Đại kết cục Chương 176: Thế giới này liền phải loạn
rut-kiem-chinh-la-chan-ly.jpg

Rút Kiếm Chính Là Chân Lý

Tháng 1 22, 2025
Chương 579. Kết thúc Chương 578. Vĩnh hằng
ta-thuc-su-la-hon-quan-chu-vi-ai-khanh-mau-chong-tao-phan.jpg

Ta Thực Sự Là Hôn Quân, Chư Vị Ái Khanh Mau Chóng Tạo Phản!

Tháng 4 30, 2025
Chương 300. Diệt cướp Chương 299. Mạnh Đức văn như
tu-dinh-tien-duyen.jpg

Tử Đỉnh Tiên Duyên

Tháng mười một 24, 2025
Chương 4015: Trương Thanh Sơn truyền ra ngoài (năm) (4) Chương 4015: Trương Thanh Sơn truyền ra ngoài (năm) (3)
bat-dau-bat-diet-kim-than-nguoi-con-giet-dich-bao-cong-luc.jpg

Bắt Đầu Bất Diệt Kim Thân, Ngươi Còn Giết Địch Bạo Công Lực?

Tháng 2 8, 2026
Chương 303: Về nhà... (hoàn tất) Chương 302: Sáng tạo sinh mệnh chi nộ!
thien-ha-du-ngu

Thiên Hạ Du Ngư

Tháng 1 8, 2026
Chương 3593: Viết xong cảm nghĩ Chương 3592: Trở lại đến (đại kết cục)
Đại Sư Huynh Lại Ra Cực Phẩm

Bắt Đầu Khắc Kim Mãn Cấp Thuộc Tính

Tháng 1 16, 2025
Chương 241. Đại Kết Cục Chương 240. Bắt giữ kẻ phản bội
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 185: Tới cái quần cũng cho.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 185: Tới cái quần cũng cho.

Trẻ con luôn là đối tượng dư thừa năng lượng, mới tối qua chơi tới canh ba mà sáng sớm, sương chưa tan đã có tiếng nhí nhố của chúng dưới sân. Đại đầu lĩnh Trần Hiếu vì muốn bọn chúng không làm phiền giấc ngủ của cậu chủ mà phải bày trò kéo bọn chúng ra xa xa chơi.

Nhẽ ra sáng sớm trong rừng tiếng chim rúc rích phải vang vọng khắp nơi mới đúng, nhưng có lẽ năm qua bọn chúng cũng bị dân làng săn hết nên chẳng thấy có tiếng con chim nào vang lên. Chỉ có chút xào xạc của lá cây cùng hương thơm của núi rừng.

Trần Quốc Toản đầu đau như búa bổ, cổ khát khô không khốc, hắn đã tỉnh từ lâu nhưng hôm nay hắn không muốn bò ra khỏi giường, cũng không gọi Trần Hiếu tới phục vụ. Mắt cứ trân trân nhìn trần nhà nghĩ ngợi lung tung, tai nghe tiếng trẻ con nhốn nháo, tiếng gia nô của mình đang tích cực gói ghém đồ đạc chỉ chờ hắn ra lệnh là sẽ lên đường quay về.

Muốn ở lại đây thêm vài hôm nhưng thời gian của Trần Quốc Toản không cho phép, các cánh Hoài Văn quân đã hành động, dù có che đậy kín kẽ thế nào thì tin tức cũng sẽ tìm được đường bay về Thăng Long. Chưa kể, liên lạc đứt đoạn quá lâu sẽ khiến Đỗ Tử Bình và Vũ Cấm ở Thăng Long sinh nghi. Hắn cần trở về trước khi điều đó xảy ra. Người xưa dạy, không muốn người khác biết thì đừng có làm là vì vậy.

Ánh mặt trời đã dần xua đi mây mù, cổ họng Trần Quốc Toản đã khô tới mức tưởng chừng như không nói nổi nữa. Hắn cũng không thể chần chừ thêm, tên đã bắn ra thì không thể quay lại, hắn cần sớm quay về.

Uể oải ngồi dậy khỏi cái giường duy nhất trong nhà, để hắn ngủ ở đây bắt vợ con đi chỗ khác đã cho thấy được tình cảm mà Nông Mạnh dành cho hắn. Mắt nhìn thấy sẵn ấm nước ở đầu giường nhưng không rõ hắn nổi cơn lười, hay khó chịu khi buộc phải quay về, hắn không muốn động đậy dù chỉ cần với tay ra là có.

– Trần Hiếu, lấy cho ta nước.

Chẳng có vẻ gì là Trần Hiếu dưới sân đã nghe thấy hắn gọi, Trần Quốc Toản cố nặn ra ít nước bọt cho họng trơn hơn gọi lại:

– Tên gia nô chết tiệt, bản vương tỉnh rồi.

Cổ họng khô cong khiến tiếng hắn khò khè nghe không rõ, hắn bực tức thà cúi xuống nhặt cái giày bên dưới chứ không thèm với ấm nước. Hắn cố sức ném mạnh cái giày về phía Trần Hiếu ở dưới sân.

“Bốp” Trần Hiếu đang chơi cùng đám trẻ bị cái giày đập trúng đầu, hắn ngơ ngác quay lại nhìn thì thấy Trần Quốc Toản bơ phờ đang ngồi gần cửa sổ. Hắn vội nhặt lại cái giày rồi chạy một mạnh lên nhà sàn để chờ sai bảo.

– Vương gia, ngưởi dậy rồi.

– Lấy cho ta cốc nước, ngươi để bản vương chết khát tới nơi rồi. Có loại gia nô nào như ngươi để mặc chủ nhân chết khát rồi bỏ đi chơi không.

Tiếng khò khè của Trần Quốc Toản khiến Trần Hiếu nhăn nhó khó hiểu, rõ ràng ấm nước ở ngay tầm tay mà vương gia không chịu lấy dù đã khát tới mức nói không ra tiếng. Hàng ngày vương gia luôn tự làm những việc này, chẳng mấy khi cần người hầu phục vụ. Nhưng hắn không dám chậm trễ, nhanh chóng hai tay nâng ấm nước dâng lên.

Trần Quốc Toản cầm ấm tu một hơi gần hết cho đã cơn khát, hắn ợ lên một hơi rồi hỏi Trần Hiếu đang khúm lúm bên cạnh:

– Trần Hiếu, quần áo của ta đâu?

Trên người Trần Quốc Toản chỉ còn mỗi chiếc quần, đến cái áo lụa lót bên trong mới mặc hôm qua cũng đâu mất, trong nhà không treo, trên giường cũng không có. Trần Hiếu lại càng khó hiểu, hắn nâng chồng quần áo gấp gọn gàng sẵn bên cạnh lên thưa:

– Bẩm cậu chủ, quần áo mới của người đây ạ.

Trần Quốc Toản cau mày chỉ vào bản thân hỏi:

– Ta nói quần áo hôm qua ta mặc đâu?

– Cậu chủ, người không nhớ gì à?

Trần Hiếu trố mắt hỏi lại khiến Trần Quốc Toản có nghĩ mãi cũng không ra:

– Nhớ gì?

Trần Hiếu cũng đến bó tay, hắn đành nhắc lại cho Quốc Toản nhớ:

– Cậu chủ, hôm qua lúc tiệc tàn, nghe người trong bản nói thiếu thốn, người liền lột đồ của mình ra cho họ. Có gì trên người là người cho hết. Nếu con không giữ lại khéo đến cái quần người đang mặc người cũng cho luôn rồi.

Trần Quốc Toản tối qua hơi cuồng nhiệt, uống rượu cũng hơi thả mình, nếu không nhờ Trần Hiếu nhắc thì hắn cũng quên thật. Là hắn tự cho, không phải bị lột đồ là tốt rồi, hắn cười cho đỡ sượng rồi thúc giục Trần Hiếu:

– Được rồi, được rồi, mang nước rửa mặt lên cho ta. Cả đồ ăn sáng nữa. Mau lên.

– Vâng thưa cậu chủ.

Trần Hiếu vội vã chạy đi chuẩn bị, chớp mắt cái Trần Quốc Toản lại quay về bộ dạng thường ngày, không cần ai phải phục vụ chuyện mặc quần áo nữa. Ngồii ngoài hiên húp một hơi hết bát cháo nóng hổi, khuôn mặt Trần Quốc Toản dần tươi tỉnh lên không biết là do bát cháo hay do khung cảnh bản làng dần khôi phục lại sức sống bên dưới.

Những đứa trẻ mệt lả chiều qua hiện giờ đã chạy tung tăng khắp bản, đứa lớn chút thì giúp người lớn sửa sang lại nhà cửa. Người già cùng vài người phụ nữ bắt đầu xúm lại may vá, vài người ngồi cặm cụi vót tên cho trai tráng trong bản, hôm qua Quốc Toản mang lên rất nhiều đầu mũi tên. Nhờ những xe đồ sắt phần nhiều là mũi tên và vũ khí mới này, đám trai tráng bắt đầu trang bị lại cho mình những món đồ cần thiết để đương đầu với giặc cướp và thú giữ. Phải vất vả lắm những trướng phòng của vương phủ mới chuyển được những món đồ sắt này lên đây. Làm việc này Trần Quốc Toản cũng phải rất liều lĩnh, tự ý trang bị vũ khí cho sơn dân nếu bị đám ngôn quan biết e rằng hắn sẽ bị nói cho tới chết, vì vậy cái tên Trần Kính rất được việc vào lúc này.

Những chuồng trâu đang được vài người thợ khéo tay nhanh chóng dựng lên, đám trâu chở hàng hôm qua cũng được để lại toàn bộ làm vốn liếng, sắp tới sẽ còn thêm nhiều loại con giống mang lên cho bản Giuốc nữa. Con trâu là đầu cơ nghiệp, người dân dù dưới xuôi hay miền núi đều quý trâu hơn quý người, nên chuồng trâu được làm rất cẩn thận, phải kín gió để chống lại mùa đông sắp tới.

Đinh Mãi và thương đội đã hoàn tất gói ghém đồ đạc chỉ còn đợi lên đường thôi. Nông Mạnh không biết từ đâu đang hối hả chạy về, người hắn ướt như chuột lột không biết là do mồ hôi hay do sương rừng. Tay chân hắn lấm lem chưa kịp rửa, hắn thở hổn hển không ra hơi những vẫn cố nặn ra nụ cười tới trước mặt Quốc Toản nói:

– Người anh em. May quá, ta về kịp.

Trần Quốc không nề hà chuyện người Nông Mạnh nhễ nhại mồ hôi, tay chân đầy vết xước xát không biết hắn mới chui từ chỗ nào ra. Vỗ vỗ vai Nông Mạnh hắn hỏi:

– Nông Mạnh, huynh mới sáng ra đã chạy đi đâu thế, sáng giờ ta không dám lên đường. Cứ nghĩ ta còn không kịp chào hỏi nhau đã phải đi rồi đấy.

Nông Mạnh gỡ hai cái bọc trên vai xuống đưa về phía Quốc Toản ngập ngừng một chút rồi nói:

– Người anh em, sơn dân chẳng có gì quý giá để làm quà cho đệ mang về. Chỉ có củ sâm núi ta mới đào và ít trà cổ thụ mới hái nhờ đệ mang về hiếu kính tổ mẫu. Lần sau bản Giuốc sẽ chuẩn bị chu đáo hơn để đón tiếp người anh em.

Trần Quốc Toản nhìn củ sâm núi rễ dài tới cả tấc được buộc miếng vải đỏ cũ kỹ, cùng bọc lá trà còn nguyên sương sớm và phấn trắng trên thân, hỏi:

– Nông Mạnh, huynh đêm hôm leo lên núi đá để kiếm những thứ này à?

Nông Mạnh có chút ngại, hắn gãi gãi đầu có vẻ ngại ngùng vì món quà nhỏ:

– Tìm trong bản Giuốc chả còn gì cả, biết đệ đi sớm nên ta chỉ còn nghĩ ra được thứ này thôi.

Trần Quốc Toản ôm lấy Nông Mạnh cảm động nói lớn:

– Món quà này quý giá hơn bất cứ thứ gì rồi. Cảm ơn người anh em.

Bùi ngùi chia tay mãi hết Nông Mạnh, tới già làng, từ già tới trẻ ai cũng tạm gác việc đang làm để tới tiễn chân. Những sơn dân chẳng có gì để làm quà, nhưng chỉ cần những lời cảm ơn, ít nước mắt, vài câu hát, cái bắt tay không nỡ buông của họ đã khiến Trần Quốc Toản và người của mình hài lòng. Vài người trong đoàn trước tình cảm đấy hoặc vì nhớ nhà mà cũng khóc theo.

Cả đoàn người cùng dân bản rồng rắn kéo nhau ra hết cổng bản, xung quanh ai cũng bịn rịn không muốn đi, Trần Quốc Toản dặn dò câu cuối với Nông Mạnh:

– Người anh em Nông Mạnh, ta hứa sẽ giải quyết mọi vấn đề mọi người đã gặp phải, mấy hôm nữa thôi mọi người lại có thể tự do xuống trấn buôn bán, ta cũng sẽ yêu cầu quân lộ Lạng Sơn giúp mọi người chống lại sơn tặc, cần gì huynh có thể trực tiếp yêu cầu với họ hoặc tìm Đinh Mãi. Sắp tới Đinh Mãi sẽ thường xuyên lên đây với huynh để giúp mọi người vượt qua khó khăn. Ngoài ra, sắp tới ta cũng sẽ cho mở một chợ phiên hai lần một tháng ở phía nam để mọi người có thể trao đổi thứ mình cần, để những châu động ở xa không phải đi qua xa nữa.

Nông Mạnh ghì cương ngựa của Trần Quốc Toản ngước lên khẳng khái nói:

– Người anh em, cảm ơn đệ. Còn nữa, dù đệ không nói nhưng ta biết triều đình lo lắng bọn ta tạo phản tự lập. Đệ về báo với triều đình bảy châu ba mươi tư động ở Lạng Sơn nguyện xóa bỏ mọi hiềm khích cũ, thực tâm quy thuận triều đình. Đây là đảm bảo của Nông Mạnh ta, nhờ đệ chuyển tới triều đình.

Bản Giuốc là tiền đồn chống lại giặc cướp phương bắc nên uy tín trong cộng đồng rất cao, hơn nữa sắp tới Trần Quốc Toản sẽ còn hỗ trợ cho Nông Mạnh rất nhiều, sớm thôi họ sẽ đóng vai trò chủ chốt, có tiếng nói nhất trong cộng đồng sơn dân xung quanh. Nhận cuộn da dê trên tay của Nông Mạnh Trần Quốc Toản gật đầu cảm ơn:

– Cảm ơn huynh, ta sẽ chuyển tới triều đình cẩn thận. Nông Mạnh, trong này có vài điều ta cần phải nói với huynh, huynh xem xong nhớ đừng nói với bất kỳ ai, hãy hiểu cho nỗi khó xử của ta. Giúp ta che đậy chuyện này nhé. Tạm biệt, có dịp ta sẽ lại qua thăm mọi người.

Trần Quốc Toản chuyển cho Nông Mạnh bức thư mình chuẩn bị từ trước để nói rõ về thân phận của bản thân. Nhận bức thư, Nông Mạnh tò mò nhìn Trần Quốc Toản nhưng không nghĩ ngợi gì nhiều liền gật đầu đồng ý. Vừa dứt lời thì từ phía xa một thanh niên trong bản hối hả chạy về chống gối thở nói:

– Trưởng bản, phía bắc lại có một toán giặc cướp đang vượt sông (sông Kỳ Cùng) tới, khoảng hơn 100 tên.

Trần Quốc Toản đang định rời đi, nghe thế thì nghiến răng ken két:

– Tới hay lắm, vừa hay ta đang bực bội vì không có dịp gặp chúng đây. Dám vác xác tới đây. Người đâu, xuống ngựa, chúng ta đi giết sạch đám giặc cướp đã rồi quay về sau.

– Tuân lệnh cậu chủ.

Nói là làm, Trần Quốc Toản liền vung chân muốn xuống ngựa thì bị Nông Mạnh ở phía dưới ghì lại cười vui vẻ:

– Khoan đã, người anh em. Cảm ơn người anh em đã lo lắng. Nhưng đây là đất đai của tổ tiên chúng ta, trước kia thiếu thốn ta không làm gì được chúng, nhưng giờ có đồ người anh em trợ cấp bọn ta không còn sợ chúng nữa. Người anh em còn công vụ trên người, cứ yên tâm khởi hành đi, chuyện đánh giặc cướp cứ để bọn ta.

– Nhưng…..

Trần Quốc Toản còn lưỡng lự thì Chiêu Giang đã rời hàng từ bao giờ nói:

– Phải đấy, em rể. Đệ còn nhiều việc phải làm, những chuyện này không cần đệ bận tâm. Ta sẽ cùng những người anh em ở đây đối phó với chúng. Bọn ta lớn lên ở miền núi, nói về sơn chiến bọn ta không sợ ai đâu, huống hồ giờ còn có đủ cung nỏ thì còn gì phải lo. Đệ cứ lo chuyện chính đi.

Trần Quốc Toản giật mình nhìn Chiêu Giang:

– Anh cũng ở lại?

Chiêu Giang gật đầu kiên định đáp:

– Phải, ta sẽ tạm ở lại đây. Làng Hoài giờ có đệ bảo vệ, không có ta cũng không sao. Đây là quê hương của A Nùng, ta không để bọn giặc cướp làm càn đâu. Hơn nữa, chuyện kinh doanh ta không rõ nhưng đánh nhau thì ta được tổ phụ (lão Bộc) dạy kỹ lắm. Cứ yên tâm.

Trước ánh mắt kiên định của dân làng, Trần Quốc Toản mỉm cười gật đầu:

– Được, vậy trông cậy vào mọi người.

Để lại thêm 30 bộ nỏ và vài trăm mũi tên, Trần Quốc Toản mới chịu dẫn người của mình theo đường món hướng về phía trấn Lạng Sơn. Người dân bản Giuốc còn đứng đó cất lên điệu Lượn chia tay mãi tới khi đoàn người khuất bóng. Chỉ gặp nhau có một ngày, như Trần Quốc Toản như đã thành người thân của họ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hong-hoang-khai-cuc-thon-phe-thap-nhat-to-vu.jpg
Hồng Hoang: Khai Cục Thôn Phệ Thập Nhất Tổ Vu
Tháng 1 31, 2026
tong-vo-nguoi-tai-luc-phien-mon-vo-tinh-ty-ty-tuyet-my
Tống Võ: Người Tại Lục Phiến Môn, Vô Tình Tỷ Tỷ Tuyệt Mỹ
Tháng 1 6, 2026
song-xuyen-bat-dau-mot-thung-mi-tom-doi-nang-dau.jpg
Song Xuyên, Bắt Đầu Một Thùng Mì Tôm Đổi Nàng Dâu
Tháng 1 23, 2025
ma-phap-van-minh-cung-chu-than-chi-chien
Ma Pháp Văn Minh Cùng Chư Thần Chi Chiến
Tháng 2 4, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP