Chương 182: Ta là Trần Kính 2.
– Em rể, sao em lại là Trần Kính.
Chiêu Giang từ lần gặp mắt trước đã bị Chiêu Dương bắt phải đi theo Trần Quốc Toản. Hắn tò mò vắt óc không nghĩ ra vì sao Quốc Toản làm việc tốt lại phải dùng cái tên khác. Trần Quốc Toản sau cuộc trò chuyện với Hà Bân tâm trạng tốt lên đôi chút, hắn mỉm cười âm hiểm nói:
– Anh vợ, chuyện trong triều phức tạp lắm. Em có người huynh đệ tên Trần Kính đang ở kinh thành hưởng phúc, còn em thì phải buôn ba vạn dặm vất vả. Chuyến đi này em dùng tên của người huynh đệ này để nhỡ có gây họa thì có người gánh cho.
Chiêu Giang không rõ lắm chuyện bên ngoài nên Quốc Toản nói sao thì hắn cho là vậy. Cũng chẳng nghĩ ngợi gì thêm nữa mà hỏi sang chuyện khác:
– Em rể, sao em biết rõ về người Tày thế, hình như em biết rất rõ văn hóa của họ. Em không coi họ là man di như đám người dưới xuôi.
Trần Quốc Toản nhún vai nói:
– Trước em có quen một người hiểu rất rõ về phong tục tập quán của các dân tộc, thậm chí cả các nước từ xa xôi tới nên em học được một chút. Biết sao được, từ nhỏ em được tiếp xúc, học rồi chơi với nhiều người địa vị thấp kém. Chơi với họ rất thoải mái nên em thích lắm, lớn rồi lại càng thấy bọn họ là những người chất phát thật thà, nói chuyện thoải mái dễ gần, nghĩ sao nói vậy chứ không cần giấu diếm, suy tính quá nhiều như nói chuyện với đám quyền quý. Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy là vậy.
– Cậu chủ, thương đội của chúng ta đã ở phía trước rồi.
– Ừm, tốt lắm, tăng tốc tới gặp họ thôi, chúng ta đã trễ khá nhiều thời gian rồi.
Một binh sĩ chạy về báo, Chiêu Giang và Quốc Toản đành gác lại câu chuyện rồi thúc ngựa phi nhanh tới điểm hẹn với thương đội của mình.
Ngay ngã ba phía trước đã thấy những gia nô cùng một trướng phòng đã xếp sẵn 20 xe trâu chở đầy đồ đạc bên trên, phía sau còn mấy con dê và lợn được dắt theo. Một trướng phòng mặc bộ ngũ thân xám thấy Quốc Toản tới thì bước lên trước đón chắp tay vái:
– Bẩm cậu chủ, hàng hóa đã chuẩn bị như lời cậu chủ dặn. Chúng ta có 2 xe muối, 5 xe lương thực, 3 xe gốm, 4 xe vải và 6 xe đồ sắt có thể lên đường bất cứ lúc nào.
Trần Quốc Toản nhìn qua một lượt, hàng hóa chằng buộc chắc chắn rất hài lòng nói:
– Tốt lắm, Đinh Mãi, tên Trần Hiếu chưa tới à?
– Bẩm cậu chủ, chưa thấy tăm hơi hắn đâu ạ. Nhưng chúng ta phải đi thôi, còn 2 canh giờ nữa mới lên tới bản của Nông Mạnh, nếu không đi e rằng không kịp.
Trần Quốc Toản gật đầu ưng thuận:
– Được, lên đường. Kệ tên Trần Hiếu.
Vì nán lại nói chuyện với Nông Hai Bân nên Trần Quốc Toản đã tới muộn hơn dự kiến, vì thế dù dưới ánh nắng oi ả buổi trưa đoàn người vẫn rục rịch lên đường. Chiêu Giang không bị ràng buộc bởi quá nhiều lễ giáo, vừa mới gặp hắn đã rất tự nhiên hỏi Đinh Mãi trướng phòng đang ở phía sau đoàn xe:
– Đinh Mãi, ta là Chiêu Giang, anh vợ của Quốc Toản. Ngươi nói đây là toàn bộ đồ mà Quốc Toản chuẩn bị để đem lên chiêu an tên Nông Mạnh à?
Đinh Mãi là trướng phòng của phân hiệu ở trấn Lạng Sơn, thường xuyên tiếp xúc với những người sơn tộc nên đã quen với kiểu ăn nói tùy tiện, vô tư của họ. Nên hắn tự nhiên trả lời:
– Đúng thế, toàn bộ đấy.
Chiêu Giang ở bên cạnh há hốc mồm nói lớn:
– Trời ạ, ý ngươi là em rể ta dùng 40 xe lụa là châu báu để đổi lấy chút đồ trên 20 cái xe này à?
Đinh Mãi ngửa mặt cười sảng khoái:
– Hahaha đúng thế. Cái đám ở trong triều chẳng biết gì cả. Sơn dân ở đây không cần vàng bạc và đống lụa là đó. Cái họ cần là muối, sắt, đồ sành và vải bố để lo toan cho cuộc sống hàng ngày. Chứ ăn còn chả đủ no, cầm đống châu báu vàng bạc kia làm cái gì? Để không cũng phí, vương gia lấy ra dùng là phải.
– Cái gì, thế là em rể ta lừa tiền của triều đình à?
Đinh Mãi trước suy nghĩ vô tư của Chiêu Giang lại càng cười khoái trí. Đang định giải thích thì từ phía sau có tiếng hét như sắp đứt hơi vang tới:
– Cậu chủ, chờ nô tài với. Cho nô tài theo với.
Trần Hiếu ở phía sau chạy như ma đuổi, hắn không kiếm được ngựa nên phải chạy bộ tới đây. Mồ hôi doã dượi, hắn lè lưỡi ra thở như chó khiến đoàn người được trận cười đã đời. Đuổi kịp đoàn xe, hắn định trèo lên một xe hàng nằm vật ra để thở thì giọng Trần Quốc Toản từ đầu đoàn vọng xuống:
– Đứng lên, chạy xong đừng có nằm. Lên đây nói lại cho ta xem tình hình ở châu Thượng Tư Lang sao rồi?
Trần Hiếu nghe thế thì lại chống nạnh cố bước từng bước lên đầu hàng hổn hển nói:
– Cậu chủ, châu bé chỉ như 1 làng dưới xuôi, các huynh đệ tới trong 1 ngày là bắt toàn bộ người trong danh sách giam lại rồi, hàng hóa và giấy tờ cũng được niêm phong lại. Thông tin người cần đây ạ.
Trần Quốc Toản đưa tay nhận lấy cuốn sổ mỏng Trần Hiếu dâng lên xem qua rồi nhét vào ngực.
– Lần đầu làm khâm sai đại thần thế nào? Kể tường tận lại việc ngươi làm cho ta nghe?
Trần Hiếu ở bên dưới gãi đầu thích thú cười một tràng rồi bắt đầu kể lại từng chuyện nhỏ nhặt một. Trần Quốc Toản vừa nghe hắn kể vừa nhìn quang cảnh 2 bên núi rừng.
Đồi núi đìu hiu, chẳng có lấy một bóng người, đường đi cỏ dại mọc hoang như lâu rồi chẳng có ai dùng con đường mòn này. Cũng chẳng thấy nổi một con thú, cứ như động vật quanh đây đã bị đuổi đi hết hoặc bị săn hết rồi.
Đi sâu thêm vào núi, thi thoảng lại bắt gặp 1-2 sơn tộc đứng xa xa trong tán cây nhìn đoàn người bọn họ dần tiến vào sâu hơn. Trần Quốc Toản có thể nhận ra họ từ những rung động nhỏ nhất của cây cối, nhìn qua thì hắn đoán họ đều là trai tráng trong bản ra ngoài canh gác, có điều nhìn ai cũng tàn tạ chứ không còn vẻ khỏe mạnh, nhanh nhẹn của sơn dân thường thấy. Đoàn người đều mặc áo vải ra bên ngoài nên nhìn không có mấy nguy hiểm với sơn dân nên có vẻ họ cũng không có ý định tấn công, hoặc là họ đang đợi người trong bản tới tiếp ứng.
Chiêu Giang chẳng biết từ bao giờ đã tiến tới đi bên cạnh Trần Quốc Toản, hắn lo sơn dân kia sẽ bất ngờ tấn công. Đoàn người như thương đội thế này trong con mắt của người đang chịu cơn đói dày vò là miếng mồi rất ngon.
– Em rể, có cần ta lên trước thông báo đệ là người của triều đình không?
Trần Quốc Toản lắc đầu nói:
– Không cần đâu, chưa tới chỗ họ định phục kích. Khi tới đệ sẽ trực tiếp nói với họ.
Thấy Trần Quốc Toản đã quả quyết, Chiêu Giang đành thôi ý định đi lên trước bắt chuyện của mình. Đi thêm nửa canh giờ, tới đoạn núi như dần bóp hẹp đường đi thành cái nút cổ chai, Trần Quốc Toản biết tới lúc mình cần lên tiếng rồi, nếu đi thêm e sẽ xảy ra sô sát khi đó sẽ khó mà ngồi lại nói chuyện được. Hắn hít một hơi sâu dùng tiếng Tày gọi lớn:
– Những anh em người Tày, phiền các người báo với Nông Mạnh có anh em ở xa về thăm hắn.
Giọng Trần Quốc Toản vang vọng khắp núi rừng, đáp lại chẳng có lấy một con chim bị động bay lên, chỉ có tiếng vọng của núi dội lại. Hồi lâu vẫn không có phản hồi gì khác, khi hắn định lần nữa cất giọng thì từ bụi cỏ trên vách núi một sơn dân đen trũi, dáng người hơi lùn nhưng vạm vỡ đứng lên đáp lời:
– Ngươi là ai? Ta đâu quen ngươi.
Trần Quốc Toản cười rạng rỡ, dang tay cho đối phương thấy toàn bộ đồ trên người mình rồi hô lớn:
– Ta là Trần Kính ở xa mới tới. Người anh em Nông Mạnh, chúng ta đứng xa nhau quá, hơi khó nói chuyện. Người anh em có thể xuống đây rồi nói được không?
Nông Mạnh trên vách núi nghĩ một lúc, thấy đoàn người đúng là không có ác ý, trên người không có vũ khí, phía sau lại không thấy đội quân nào khác nên hắn đồng ý xuống gặp mặt.
– Được, ngươi đợi chút.
– Được, người anh em cứ nhẩn nha, chúng ta còn nhiều thời gian để nói chuyện.
Chưa tới một khắc sau, những sơn tộc từ trên vách núi bắt đầu đứng chặn trước con đường mòn qua núi, ước chừng có tới 50 người, độ tuổi khá trẻ nhưng ai cũng tiều tụy. Trần Quốc Toản xuống ngựa, dang tay nói cười hiền hòa thể hiện thành ý, cứ tự nhiên bước tới gần:
– Hahaha người anh em Nông Mạnh, cuối cùng chúng ta cũng được gặp nhau.
Những gia binh, gia nô của Hoài Văn vương phủ toát mồ hôi tong tong trên trán sợ cậu chủ xảy ra chuyện gì bất chắc, nhưng không ai dám lên tiếng sợ làm hỏng kế hoạch của cậu chủ. Bọn họ cố gắng để giữ bàn tay mình không mò tới vũ khí, cố để giữ mặt mình tươi tỉnh tự nhiên.
Nông Mạnh nheo mắt muốn nhìn cho thật rõ đối phương rốt cục là ai, hắn không nhận ra mặt nhưng dựa vào khẩu âm và cử chỉ hắn đặt nghi vấn:
– Ngươi là người của triều đình Đại Việt? Ngươi tới đây có việc gì? Muốn dụ dỗ gì bọn ta?
Trần Quốc Toản đã tới gần Nông Mạnh khoảng 30 bước thì dừng lại tránh để Nông Mạnh quá đề phòng mình. Hắn cười xuề xòa nói:
– Người anh em Nông Mạnh, ta tới đây không vì công vụ gì cả. Gần đây ta nghe được tin tức những người anh em trên này đang gặp khó khăn vì thế ta mới cấp tốc lên đây, mang theo đồ tiếp tế cho mọi người. Người anh em Nông Mạnh nhìn xem?
Trần Quốc Toản hơi nghiêng người chỉ về phía sau, những gia nô trong phủ hiểu ý lật tấm vải gai che hàng ra để lộ ra những bao muối trắng tinh, những hạt lương thực tròn trịa, cùng những cuộn vải bố dày dặn. Những sơn dân phía sau Nông Mạnh mắt sáng lên muốn nhào tới xe hàng rồi nhưng Nông Mạnh vẫn chưa hạ cảnh giác trong lòng, họ không dám tùy tiện hành động. Trên mặt Nông Mạnh những vết nhăn vẫn cau vào suy nghĩ, Trần Quốc Toản hồi lâu thấy hắn chưa quyết thì đành nói bồi vào.
– Người anh em Nông Mạnh, ta biết vì đám quan viên dưới xuôi khiến mọi người chịu nhiều khó khăn. Nhận được tin tức ta vội vã lên đây ngay nên chỉ mang theo được chút đồ này để tạm tiếp tế mọi người. Ta còn mang theo ít dê lợn theo cùng để tối nay chúng ta cùng mời Nàng Hai xuống chơi.
Nông Mạnh gánh trách nhiệm trên vai hắn vò muốn nát cái cằm vẫn chưa hiểu lý do gì để có chuyện tốt trên trời này rơi xuống. Hắn không tin đám quan viên trong triều luôn khinh miệt sơn dân bọn hắn lại có ngày thay đổi thái độ. Trần Quốc Toản thấy Nông Mạnh không quyết thì làm ra bộ mặt thất vọng buồn bã nói:
– Thôi được rồi, nếu người anh em không tin chúng ta thì thôi vậy. Trời sắp cũng tối rồi, nếu không được vào bản của những người anh em thì bọn ta cần phải quay về cho kịp. Hàng hóa ta sẽ để lại đây, mọi người cứ tùy tiện.
Nói là làm, Trần Quốc Toản quay người ủ rũ bước đi, vừa vẫy tay ra hiệu cho người của mình quay về. Sơn tộc rất mến khách, dù là người Tày, Nùng, hay Mông đều thế, khách đến chơi luôn được họ tiếp đón nồng nhiệt. Nông Mạnh nhìn Trần Quốc Toản đang ủ rũ đi về thì đắn đo mãi, rồi hắn chợt lên tiếng:
– Khoan đã người anh em. Ta tạm tin ngươi. Đi nào, chúng ta cùng về bản, mời Nàng Hai xuống hát cho chúng ta nghe.
Trần Quốc Toản mừng rỡ ra mặt, hắn hồ hởi lao tới ôm lấy Nông Mạnh vừa vỗ lưng bôm bốp vừa hô lên:
– Hahaha tốt quá. Lâu lắm rồi ta mới có dịp gặp Nàng Hai. Đi thôi, người anh em Nông Mạnh, tối nay chúng ta sẽ mở tiệc thật to, đồ ta mang đủ cho tất cả mọi người, sau này sẽ còn thêm nữa. Nào những người anh em, tới giúp bọn họ chuyển đồ về bản đi.
Nông Mạnh bị ôm cứng ngắc, hắn bất ngờ không biết phải cư xử thế nào trước sự nồng nhiệt này. Những sơn tộc khác thì đã mặt mày rạng rỡ chạy ùa đến nhiệt tình đẩy xe. Vài người còn được gia nô Hoài Văn vương phủ chia cho thịt khô và bánh đang nhai rau ráu.
————————–
P/s: Lễ mời Nàng Hai là lễ hội phổ biến của người Tày. Theo tục thì sau khi thắp hương mới Nàng Hai xuống sẽ nhập vào một cô gái rồi hát đối đáp cùng với mọi người xung quanh. Lễ hội rất đa dạng, có rất nhiều hình thức tổ chức, điệu hát khác nhau.