Chương 181: Ta là Trần Kính.
Từng trải qua chiến loạn, từng nếm trải kế sách vườn không nhà trống, Trần Quốc Toản thấy không ít những cảnh làng mạc hoang tàn, xác chết đầy đồng, máu chảy thành sông. Nhưng càng đến gần châu Thượng Tư Lang, Trần Quốc Toản càng khó chịu ra mặt.
Thời chiến loạn, đời cha ông có khổ sở sao người ta cũng sẵn sàng chấp nhận, thậm chí còn tự tay đập đi nồi cơm chỉ để có thể đuổi quân thù khỏi quê hương, giành lại tự do cho thế hệ con cháu. Nhưng con cháu hưởng thái bình, không có kẻ thù nào tới dày xéo quê hương, vậy mà thảm cảnh của người dân vẫn xảy ra khắp nơi, điều khó chấp nhận nhất là tất cả đều do người trong nước dày vò lẫn nhau. Vì lòng tham mà bất chấp.
Bên đường một người phụ nữ còi cọc, trên người quấn mảnh vải bê bết đất cát, rách nát không còn ra hình dạng gì. Trên lưng còn đìu thêm một đứa trẻ vô hồn không còn sức mà khóc, gầy trơ cả xương sườn. Mặc kệ cánh tay khẳng khiu của mình đang run rẩy vì đói, người phụ nữ vẫn cố hết sức dùng cành cây được vót nhọn điên cuồng đào bới dưới đất. Tiếng vó ngựa tới gần cũng không khiến người phụ nữ này hoảng sợ, cứ như người phụ nữ dồn toàn bộ tâm trí của mình để đào bới, tìm kiếm dưới đất, giống như nếu không tìm được thì họ sẽ chết vậy.
Trần Quốc Toản giật cương ngựa dừng lại cách họ 20 bước, rồi bình tĩnh đi tới, hắn biết rõ họ cần gì nên đưa ra trước mặt người phụ nữ một bình nước kèm cái bánh nướng rồi dùng tiếng Tày nói với họ:
– Cô ăn đi, nhúng bánh vào nước cho mềm ra rồi hãy ăn. Từ từ thôi.
Người phụ nữ như giờ mới nhận ra có người tới gần họ, nàng giật mình lùi lại rồi nhìn Trần Quốc Toản ngơ ngác như vẫn không tin vào mắt mình, mất một lúc vẫn không dám cầm lấy chiếc bánh. Trần Quốc Toản nghi hoặc lại đổi sang tiếng Nùng:
– Yên tâm, ta không hại cô đâu. Cầm lấy đi.
Người phụ nữ vội vã nhẹ nhàng hạ đứa con đang địu trên lưng xuống, nàng dập đầu lia lịa với Trần Quốc Toản không nói lên lời, rồi vội vàng lau bàn tay dính đầy đất cát và máu lên người mới dám đỡ lấy miếng bánh.
Việc đầu tiên người phụ nữ làm là chấm miếng bánh vào nước cho mềm rồi muốn đút cho đứa con của mình. Trần Quốc Toản ngăn người phụ nữ lại nói:
– Để ta chăm đứa bé, cô ăn đi nếu không cô không sống được đâu. Ăn ít thôi.
Nói xong, Trần Quốc Toản lấy từ trong ngực ra một miếng lương khô, lấy vải sạch bọc lấy rồi dùng cán đao giã tinh thành bột. Một binh sĩ hiểu ý liền đem đến cho Trần Quốc Toản một chén gốm nhỏ để hòa bột với nước, còn bản thân nhanh chóng chạy đi kiếm củi đun cháo, hắn rất hiểu việc cậu chủ của mình muốn làm.
Hòa được chút bột sệt sệt, Trần Quốc Toản nhẹ nhàng đút từng tý một cho đứa bé. Cảm nhận được ít vị ngọt ở đầu lưỡi, đứa bé bắt đầu chóp chép miệng vô thức nuốt thức ăn vào. Cơ thể của nó bị cơn đói hành hạ, kêu gào nó phải ăn thật nhiều để đẩy lui cơn đói nhưng Trần Quốc Toản không cho nó toại nguyện. Ăn được vài thìa, Trần Quốc Toản dừng lại không cho nó ăn thêm rồi giọng vẫn vô cảm nói:
– Các ngươi đói lâu rồi, nên ăn từng chút một. Nếu không sẽ vỡ bụng mà chết. Sao cô còn chưa ăn.
Thấy con mình đã dần lấy lại ý thức, người phụ nữ mếu máo mới yên tâm bắt đầu đút miếng thức ăn đầu tiên vào miệng để nhai. Có vẻ nàng ấy định nếu con không ăn được nữa nàng cũng sẽ không ăn để theo con mình. Trần Quốc Toản đọc nhiều sách vở, hắn từng nghe từng đọc tới những nạn đói trong lịch sử như thời Hán mạt, Ngũ Hồ loạn Hoa khiến cảnh người ăn thịt người chẳng hiếm, hi hữu có những nhà phải đổi con cho nhau để ăn. Cái đói có thể khiến phần con vượt lên trên phần người, biến con người ta thành dã thú.
Được chứng kiến tình mẫu tử đẹp trong hoàn cảnh này giúp tâm trạng của Trần Quốc Toản dễ chịu hơn, hắn mỉm người ngồi xuống về đường đợi người phụ nữ ăn xong chiếc bánh nướng, đưa cho nàng thêm chút nước rồi nói:
– Ta vẫn còn bánh nhưng cô không nên ăn thêm nữa. Người của ta đang nấu cháo rồi, tý nữa cô và đứa bé ăn thêm một chút là sẽ khỏe hơn. Ta sẽ để lại cho cô chút lương thực, mấy ngày tới duy trì ăn cháo cho bụng các ngươi quen lại việc có thức ăn đã.
Người phụ nữ vẫn còn rụt rè hai tay đỡ lấy bát nước Trần Quốc Toản đưa cho rồi nghẹn ngào lí nhí dùng tiếng Tày nói:
– Cảm ơn quan nhân.
Trần Quốc Toản thấy người phụ nữ đã lên tiếng thì bắt đầu bắt chuyện trong lúc chờ binh sĩ nấu cháo:
– Thì ra cô là người Tày, ta còn tưởng nãy giờ cô không hiểu ta nói gì? Cô tên là gì?
Người phụ nữ có vẻ đã khỏe hơn đôi chút, giọng nói dần rõ ràng hơn:
– Ta tên là Nông Hai Bân, ta là người Tày. Ngài là người Việt?
– Hai Bân – Trăng Bay. Tên đẹp lắm. Ta là người Việt. Đứa bé là Ý Pèng của cô à?
(Ý Pèng nghĩa là Trai yêu)
Hai Bân nhìn con trai đầy yêu thương gật đầu rồi quay lại hỏi:
– Ngài là người Việt? Nhưng sao ngài biết tiếng Tày và hiểu rõ tên gọi bọn ta như thế?
Trần Quốc Toản muốn Hai Bân dần tự nhiên hơn nên lựa lời, dùng giọng thoải mái đáp:
– Ta là người Việt, người Tày cũng là người Việt. Chúng ta đều chung 1 nước cả, như anh em trong nhà. Ta thích tìm hiểu tiếng nói và văn hóa những người anh em của mình. Ta từng được tham gia lễ Lồng Tồng, lễ Nàng Hai, lễ rước đất rồi. Ta thực sự rất thích những lễ hội như thế. Đứa bé đã được làm nghi lễ đặt tên chưa? Đứa bé tên là gì?
– Rồi, nó tên Nông Mắn.
– Mắn – Vững Chắc. Cái tên rất hay, sau này nó nhất định sẽ là trụ cột vững chắc cho người xung quanh dựa vào. Haha
Các binh sĩ xung quanh dù không hiểu gì nhưng thấy vương gia tươi cười hơn thì nhẹ nhõm đi rất nhiều, hơn ngày qua vương gia khó chịu bọn hắn đến thở thôi cũng không dám thở mạnh. Hai Bân thấy con trai được khen thì có chút vui vẻ, nói chuyện nãy giờ nàng cũng tự tin hơn:
– Ta chỉ mong nó lớn lên khỏe mạnh. Nếu người Việt nào cũng như ngài thì tốt quá.
– Mà Hai Bân, ta có thể hỏi cô chuyện này không? Xưa nay các bộ tộc dựa vào rừng núi để sống nếu không có tai họa gì thì đâu đến mức thế này? Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy?
Nhắc tới chuyện này Nông Hai Bân không giấu được nét buồn, nhưng cô không khóc nổi nữa rồi. Giọng Hai Bân trở nên u buồn nói:
– Mấy năm nay bọn ta không được xuống trấn đổi hàng hóa nữa, sắt cũng không được mua. Cuộc sống ngày càng khó khăn. Ta cũng không hiểu vì sao, cũng không biết phía bắc có chuyện gì mà hai năm gần đây người Tráng. giặc cướp sang cướp bóc rất nhiều. Không có sắt, không có vũ khí bọn ta ngày càng yếu thế trước chúng, rồi mấy ngày trước đàn ông trong bản ta mới bị chúng tràn vào chết sạch rồi. Chỉ có vài người đàn bà bọn ta là có thế chạy thoát, nhưng không có lương thực, không có vũ khí, có thể chạy tới đây đã là may mắn rồi.
Nghe Hai Bân kể lại Trần quốc Toản có thể nhận ra trước kia cô cũng là người có hiểu biết hoặc có chút địa vị trong bản. Tình hình ở đây hắn cũng nắm bắt sơ bộ nhưng tận mắt chứng kiến, tận tai nghe kể khiến hắn nhận ra tình hình nghiêm trọng hơn hắn nghĩ rất nhiều.
Người Tráng từ phía Bắc tràn xuống không đơn thuần chỉ là cướp bóc xung đột giữa các bộ tộc. Dù chưa nắm chắc thông tin nhưng Trần Quốc Toản đoán đây là kết quả của chiến dịch bình định, đàn áp, tiêu diệt nốt các đối thủ còn sót lại ở Đại Minh. Trong đó lớn nhất có lẽ là đám tàn dư của Đại Chu. Những cánh tàn quân sau khi bị quân Minh đánh bại khả năng cao đã chạy vào rừng làm thảo khấu để trốn truy sát, dần dần cứ chạy dạt về phía nam, phía tây mới gây lên họa này. Người Tráng bên kia chắc chắn cũng bị ảnh hưởng không ít.
Trần Quốc Toản cứ vừa nghe vừa suy đoán: Chu Nguyên Chương sau vài năm nghỉ ngơi xem ra đã bắt đầu muốn quét dọn trong nước để tương lai chuyên tâm đối phó với Bắc Nguyên.
Trần Quốc Toản bất giác cau mày lẩm bẩm:
– Chẳng lẽ Chu Nguyên Chương tiến đánh Đại Hạ rồi? Quốc lực thật khủng khiếp, cùng lúc mở tới 3 mặt trận.
Trần Quốc Toản bất giác rơi vào trầm tư, nếu suy đoán trên là thật thì Đại Việt đang đứng trước nguy cơ rất lớn. Tốc độ phát triển, bình định các thế lực trong nước của Đại Minh vượt xa tưởng tượng của hắn. Những tưởng cần tới 10 năm để Đại Minh hoàn toàn bình định những tàn dư các thế lực cũ của quân Hồng Cân, nhưng mới 4 năm mà đã có thể lùa hết đám tàn dư này dạt ra vùng biên tự sinh tự diệt, cũng là khiến các nước khác phải tốn sức thay Đại Minh tiêu diệt đám âm hồn bất tán này. Một đá ném hai chim, lại là một chiêu rất lợi hại của đối phương khiến Đại Việt không thể tránh né. Nếu suy đoán không sai thì Đại Hạ chắc cũng không thể cầm cự nổi quá lâu.
Trần Quốc Toản đấm tay tức giận, tin tức tình báo quá thiếu thốn, mạng lưới tình báo thời chống Nguyên qua hàng chục năm bỏ bê giờ đã chẳng còn lại gì cho hắn tận dụng. Tới khi biết thì mọi chuyện ở phía bắc đã xong hoặc đang diễn ra rồi, lúc này chỉ có thể tìm cách ứng phó, không thể lợi dụng để kiếm về lợi ích tốt nhất. Đại Việt luôn thế, luôn bỏ lỡ những thời cơ tốt nhất. Thậm chí, nếu Đại Việt không nhanh giải quyết những vấn đề của mình trước khi Đại Minh hướng ánh mắt ra ngoài thì họa mất nước đã rõ ràng hơn bao giờ hết.
– Quan nhân, quan nhân cháo của ngài nguội rồi.
Tiếng gọi của Nông Hai Bân khiến Trần Quốc Toản tỉnh lại từ hàng trăm suy nghĩ trong đầu. Trước giờ hắn vẫn thế, khi đặt tâm trí vào suy nghĩ vấn đề nào đó hắn dường như quên hết mọi chuyện xung quanh. Năm xưa, lão Bộc luôn bên cạnh vừa canh chừng bảo vệ, vừa giúp hắn giải quyết việc vặt mỗi khi hắn rơi vào suy nghĩ miên man này. Nhưng binh sĩ không dám làm phiền hắn, tới khi Nông Hai Bân gọi hắn mới biết bát cháo trước mặt đã nguội ngắc từ bao giờ. Hắn mỉm cười nói với Hai Bân:
– Xin lỗi cô, mải suy nghĩ quá mà ta quên mất đang nói chuyện với cô. Đây là tật xấu của ta, cô đừng để bụng. Cô ăn chưa? Nông Mắn ăn gì rồi?
– Ta ăn rồi, Nông Mắn được họ cho ăn nước cơm. Ngài mới suy nghĩ gì như người mất hồn vậy.
Trần Quốc Toản hài lòng gật đầu bê bát cháo lên húp rồi mới nhẩn nha nói:
– Vừa nãy ta nghe cô nói vẫn còn người khác trong bản thoát thân nên đang nghĩ cách muốn giúp họ. Hai Bân, cô có thể tập hợp được họ không?
Hai Bân nhìn Trần Quốc Toản đầy hi vọng gật đầu.
– Tốt lắm, nghe ta nói chắc cô biết cách phải làm thế nào rồi. Với những người bị đói lâu ngày kia cũng thế, cô phải cho họ ăn ít cháo một, đừng ăn nhiều. Ta sẽ để lại lương thực cho cô và người của mình, đợi vài ngày khi đã có thể đi lại, cô hãy dẫn họ theo con đường này về phía nam tầm 4 ngày đường, ở đó cô sẽ thấy làng Hoài. Bảo họ, đệ tử của Tham Lang chỉ cô tới là họ sẽ giúp cô bố trí chỗ để xây dựng lại cuộc sống.
Trần Quốc Toản cứ tướng Nông Hai Bân sẽ rói rít cảm ơn hắn, vì không còn trai tráng lo việc săn bắn thì đây là cách tốt nhất giúp họ tồn tại. Nông Hai Bân dù còn rất mệt nhưng ánh mắt kiên định lắc đầu nói:
– Cảm ơn quan nhân, nhưng tổ tiên của bọn ta ở đây, ta không muốn rời đi, ta muốn xây dựng lại bản của mình.
Trần Quốc Toản thoáng kinh ngạc rồi cười phá lên sảng khoái:
– Hahaha Hai Bân, cô mới chính là người Tày mà ta biết. Cô dũng cảm lắm. Cầm lấy đi, trong tay nải có chút quần áo của ta, cô có thể xé ra lấy vải dùng tạm, còn có một lệnh bài, chỉ cần cô đem nó tới cửa hiệu Vạn Phúc dưới trấn họ sẽ cung cấp cho cô những thứ cần thiết. Một thời gian nữa, ta sẽ còn cho mở chợ phiên 2 lần mỗi tháng ở phía nam, tới đó gần hơn. Cô có thế bảo mọi người tới đó, tự do trao đổi hàng hóa mà mình cần.
Nông Hà Bân nhận tay nải nhìn Quốc Toản đang muốn rời đi nói:
– Nhưng quan huyện đâu cho bọn ta vào trấn.
Trần Quốc Toản đứng dậy cầm lấy cương chiến mã được binh sĩ đem tới mỉm cười tự tin đáp:
– Cứ yên tâm. Muộn nhất là một tuần nữa mọi người có thể tự do xuống trấn buôn bán như trước.
Nông Hà Bân nghe câu nói mà ngỡ ngàng, có chút hiểu biết nên cô có thể chắc chắn thân phận đối phương rất cao mới có thể quyết sách như thế. Cô nóng vội hỏi với theo những kỵ binh đã bắt đầu tung vó bỏ đi:
– Quan nhân, có thể cho ta biết tên của ngài không?
– Cứ gọi ta là Trần Kính.