Chương 180: Tổ mối.
Trấn Lạng Sơn là trấn thuộc vùng biên viễn của Đại Việt. Bắc giáp Đại Minh, Đông giáp Lộ Hải Đông, nam giáp trấn Thái Nguyên, tây giáp trấn Thiên Hưng. Trấn Lạng Sơn có 7 châu và trực tiếp cai quản 7 huyện. Diện tích của trấn Lạng Sơn rất rộng, ngoài 7 huyện được quan viên triều đình trung ương trực tiếp quản lý thì 7 châu còn lại có tính tự trị cao hơn vì đặc thù địa hình đồi núi.
Vì là phên dậu đầu tiên phải đương đầu với quân xâm lược phương bắc nên sự ủng hộ của các động miền núi luôn rất quan trọng với triều đình Đại Việt. Địa hình bị chia cắt, đi lại khó khăn nên việc phát triển kinh tế ở đây gần như vô vọng. Hàng năm, triều đình Đại Việt và ngay cả triều đình phương bắc đều phải dành một phần ngân khố để hỗ trợ những châu động này để lôi kéo, tranh giành sự ủng hộ của họ. Trong trường hợp nổ ra chiến tranh, sự ủng hộ của họ sẽ đem về lợi thế rất lớn.
Nhưng mặt khác, như bao đời nay, các triều đình trung ương luôn có mối lo các châu động miền núi này quá lớn mạnh sẽ thoát li ảnh hưởng mà tự lập, trong lịch sử không thiếu những thủ lĩnh sơn tộc mạnh mẽ đủ sức chống lại sức mạnh của triều đình trung ương, nổi tiếng nhất có lẽ là Vua Nùng, vị anh hùng trong lòng của người Tày Nùng – Nùng Trí Cao. Chính vì thế việc buôn bán muối, sắt và lương thực luôn bị kiểm soát gắt gao để kiềm chế sức mạnh của các châu động này. Còn chưa tính tới trình trạng khinh miệt của người Việt với dân tộc miền núi càng làm vấn đề thêm đau đầu.
Lương Đại là tri phủ trấn Lạng Sơn, hắn trực tiếp quản lý cả 6 huyện Tân An, Như Ngao, Đan Ba, Khâu Ôn, Kê Lăng, Uyên và Đổng. Là 6 huyện có chút đồng bằng hiếm hoi của trấn Lạng Sơn, nơi người Việt vẫn chiếm đa số. Ngoại trừ quân đội và Liêm phóng thì quyền hành ở trấn Lạng Sơn gần như đều trong tay Lương Đại cả, mọi thông tin đều qua tay hắn trước khi lên tới triều đình.
Nguyễn Nạp Hòa trấn phủ chỉ hủy của lộ quân Lạng Sơn, nhận được thánh chỉ phối hợp với đại quân từ kinh sư để thảo phạt phản tặc ở châu Quảng Nguyên và Thượng Tư Lang hắn không hiểu sao triều đình lại thay đổi kế hoạch. Vốn biết sự phức tạp ở trấn Lạng Sơn, hắn hoàn toàn ủng hộ kế hoạch chiêu an ban đầu, nếu dùng tới quân đội để trấn áp rất có thể sẽ khiến những châu động này liên kết với người Tày người Tráng bên kia biên giới, tình hình sẽ phức tạp hơn rất nhiều. Nhưng thánh chỉ tới hắn không dám làm trái, quân của hắn vẫn đang rục rịch chuẩn bị xuất quân theo kế hoạch.
– Báoooooo. Bẩm tướng quân, Triều đình cử khâm sai đại thần dẫn theo người tới đã bao vây toàn bộ phủ nha. Mạt tướng đã kiểm tra, lệnh bài là thật họ còn lệnh tướng dẫn theo người tới tiếp mật chỉ của Hoàng Thái tử.
Một doanh trưởng chạy không kịp thở từ trấn Lạng Sơn về thẳng doanh trại bên ngoài trấn. Vừa chạy vừa hô lớn tiến vào thẳng đại doanh tới bẩm báo lại tình hình phát sinh trong trấn. Nguyễn Nạp Hòa đứng bật dậy trước tình huống bất ngờ không một dấu hiệu báo trước, thậm chí các đội tuần tra canh gác vòng ngoài cũng không kịp báo về. Tình thế ngày càng rồi ren khiến hắn không thể đoán được vân phong trong triều. Nhưng khâm sai đại thần có quyền tiền trảm hậu tấu Nguyễn Nạp Hòa biết tốt hơn hết trước mắt hắn cứ theo mệnh lệnh thì tốt hơn:
– Mau, nổi trống điểm quân, trừ những đội đang làm nhiệm vụ tuần tra canh gác, toàn bộ theo ta tới phủ nha.
Ở phủ nha, toàn bộ lối ra vào đã bị Lê Văn Dần cho người phong tỏa, người dân lần đầu thấy đội quân giáp trụ từ đầu tới chân bóng loáng không nói không rằng cứ thế vây kín lấy phủ nha thì tò mò kéo nhau ra xem. Nhưng binh sĩ của trấn Lạng Sơn đối diện với nhóm quân tuy ít nhưng trang bị quá khác biệt còn hơn cả cấm quân mà chúng biết, lại không có mệnh lệnh của chỉ huy nên không ai dám manh động.
Lê Văn Dần không khách khí dùng chân đạp bung cửa phủ nha ra quát lớn:
– Người đâu, vây lấy, kẻ nào chống cự giết không tha.
– Các ngươi là ai, các ngươi là ai mà dám xông vào phủ nha.
Quan quân bất ngờ ập tới khiến đám bộ đầu bộ khoái không kịp trở tay, chỉ kịp hét lên vài câu rồi dần lùi vào trong. Đối diện với những lưỡi đao sắc bén cùng những binh sĩ đeo mặt nạ kín mít không nhìn thấy mặt mũi, hàng chục người người từ gia đinh đến quan viên bên trong phủ nha dần sợ hãi bị dồn ra giữa sân. Lương Đại dáng người cao có chút mập mạp trước tình huống bất ngờ đứng ra quát tháo:
– Hỗn xược, giữa thanh thiên bạch nhật các ngươi là ai mà dám xông vào phủ nha. Chỉ huy của các ngươi đâu?
Lê Văn Dần nhìn qua trang phục thì đoán ra thân phận của hắn, liền bước tới trước, mặt lạnh tanh dơ lệnh bài khâm sai đại thần ra trước mặt nói lớn:
– Ngươi là Lương Đại, tri phủ trấn Lạng Sơn?
Lương Đại nhìn tấm lệnh bài bằng đồng mạ vàng óng ánh thì biết là hàng thật, hắn có chút chột dạ nhưng vẫn cố giữ bộ mặt bình tĩnh, tay khẽ vẫy vẫy ra hiệu về phía sau rồi nói:
– Phải, ta chính là Lương Đại, tri phủ trấn Lạng Sơn.
Lê Văn Dần không dài dòng phất tay cho binh sĩ phía sau:
– Người đâu, bắt lấy. Còn tất cả các ngươi ngoan ngoãn ngồi hết xuống sân chờ sắp xếp, tên nào trái lời. Chém!
Lương Đại liền bị hai binh sĩ tiến lên nắm tay bẻ quặt ra sau, trước cách làm việc bá đạo không nói lý của Lê Văn Dần hắn vẫn bất mãn hét lên:
– Sao lại bắt ta, ta đã phạm tội gì?
Lê Văn Dần chưa trả lời ngay mà rút nỏ đeo ở hông không suy nghĩ gì bắn luôn. “Phập” tiếng nỏ bật lên đanh thép rồi mũi tên sắc lẻm dễ dàng xuyên ngực tên gia nô đang muốn trèo tường thoát ra ngoài khiến hắn ngã ngược xuống sân, máu chảy ra đầm đìa.
“Giết người rồi, giết người rồi, mau chạy đi” mấy chục người trong khoảng sân phủ nha kinh hãi hoảng sợ hét lên nhốn nháo muốn bỏ chạy. Lê Văn Dần ngửa cổ hét lớn lần nữa:
– Ta nói lại lần nữa, tất cả ngoan ngoãn ngồi hết xuống sân, tên nào trái lời làm loạn. Chém!
Giọng nói lạnh lùng cất lên cùng ánh mắt sắc lẻm, những binh sĩ Hoài Văn quân phía sau lớp mặt nạ liền giương nỏ trên tay lên khiến mấy chục người trong sân sợ xanh mắt mèo dần yên lặng trở lại ngồi xuống đất. Tiến lại gần hơn với Lương Đại vẫn đang cố chống cự, Lê Văn Dần vẫn một dạng lạnh lùng:
– Vì sao ngươi bị bắt, hồi sau sẽ rõ. Giải đi. Người đâu, lục soát, tịch thu toàn bộ giấy tờ sổ sách niêm phong lại.
– Rõ.
Các binh sĩ Hoài Văn quân liền nhanh chóng chia ra hành động, 10 người đứng canh chừng nhóm người đang ngồi dưới sân, 20 người tiến vào khắp các phòng của phủ nha đóng gói toàn bộ giấy tờ rồi niêm phong lại. 30 người khác tỏa ra tiến về phủ đệ của Lương Đại theo chỉ dẫn của tiểu nhị làm việc cho tiệm hàng của Hoài Văn vương phủ.
Nguyễn Nạp Hòa dẫn người của mình đến thì phủ nha đã bắt đầu xếp thùng lớn thùng nhỏ niêm phong ra ngoài, những người ngồi trong sân cũng bắt đầu được chuyển vào sảnh tạm giữ lại.
Nguyễn Nạp Hòa để người của mình lại bên ngoài rồi bản thân tiến vào trong phủ nha tìm gặp Lê Văn Dần. Chưa biết thân phận đối phương nên hắn vẫn chắp tay chào hỏi:
– Tại hạ Nguyễn Nạp Hòa trấn phủ trấn Lạng Sơn. Xin hỏi tướng quân chính là khâm sai đại thần được triều đình cử đến?
Lê Văn Dần chắp tay đáp lễ mới đáp:
– Nguyễn Nạp Hòa tướng quân, tại hạ Lê Văn Dần chỉ là thuộc hạ của khâm sai đại thần tới đây để tróc nã phạm nhân. Đây là lệnh bài và mật chỉ. Mời tướng quân xem qua.
Nguyễn Nạp Hòa nhìn trang bị của Lê Văn Dần là biết thân thế của người phía sau không đơn giản. Tướng quân như hắn còn không có trang bị được như thế. Xem qua lệnh bài thì đúng là hàng thật, mở thư còn nguyên dấu xi của Hoàng Thái tử hắn hướng về phía nam vái trước rồi mới xem.
Nguyễn Nạp Hòa xem bức thư chỉ vỏn vẹn bốn chữ “Nhất nhất làm theo” lật qua lật lại cũng không còn gì khác, càng xem hắn càng cau mày khó hiểu. Mật chỉ không có chỉ đạo gì cụ thể, cũng không biết phải làm theo lời ai, hắn bèn hỏi tiếp Lê Văn Dần:
– Lê chỉ huy, mạt tướng có thể hỏi Khâm sai đại thần hiện đang ở đâu không?
Lê Văn Dần lại nâng một bức thư khác lên đưa cho Nguyễn Nạp Hòa nói:
– Khâm sai đại nhân đang tróc nã phạm nhân ở nơi khác, khi xong việc ngài sẽ tới đây. Sự việc cấp bách, trước tiên ta cần ngài phong tỏa mọi tin tức có thể đi khỏi trấn Lạng Sơn, tiếp theo thì đây là danh sách những người cần phải tróc nã, mong tướng quân cử người phối hợp cùng ta tróc nã phạm nhân.
Nguyễn Nạp Hòa chưa trả lời vội, mở thư ra xem càng xem mắt hắn mở to kinh ngạc, danh sách gồm quan viên ở cả 7 huyện của trấn, con số lên tới gần trăm người, hắn có chút khó tin hỏi lại:
– Nhiều thế này?
Lê Văn Dần gật đầu xác nhận, vốn dĩ kế hoạch ban đầu là hắn mang 250 người tới đây, nhưng vì phát hiện ra làng Hoài nên buộc phải cắt người ở lại. Nhờ Nguyễn Nạp Hòa là cách tốt nhất. Lê Văn Dần khẳng định chắc nịch:
– Nguyễn tướng quân, trấn Lạng Sơn đã thành tổ mối, đã động thì cần bắt cả tổ mới được. Ở đây đã hành động, những nơi khác cũng cần phải nhanh, mong tướng quân giúp sức.
Nguyễn Nạp Hòa suy nghĩ một chút rồi chắp tay nói:
– Được, Lê chỉ huy, tiếp theo cần mạt tướng làm gì?
Lê Văn Dần mỉm cười trải ra một tấm bản đồ rồi bắt đầu nói nhiệm vụ mỗi người cần làm. Nguyễn Nạp Hòa gặp hết ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác, hắn trấn thủ ở đây đã 5 năm nhưng trong tay hắn còn chưa có tấm bản đồ nào chi tiết như thế này. Mọi lối mòn, mọi vị trí từ nhà riêng, phủ nha đến tiểu lâu ngoài thành đều bị đánh dấu rõ ràng. Chỉ dựa vào tấm bản đồ này hắn biết vị khâm sai đại thần kia hoặc là có tai mắt ở khắp nơi hoặc là mọi chuyện đã được lên kế hoạch, chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng từ trước, cái lưới đã được âm thầm giăng ra từ bao giờ mà không ai biết. Càng nghĩ hắn càng thấy may mắn khi bản thân không dây dưa vào cái vũng bùn này.
Nguyễn Nạp Hòa ngẩng lên hít một hơi khí lạnh để lấy bình tĩnh rồi thở ra nói:
– Được, cứ theo kế hoạch của ngài. Ta đi phân phó người của mình thực hiện luôn.
– Trông cậy vào tướng quân.
Đợi Nguyễn Nạp Hòa đi rồi, Lê Văn Dần nhìn đống sổ sách giấy tờ chất như núi thì lắc đầu ngao ngán. Hắn vốn không biết chữ, mấy tháng nay bị vương gia ép phải vừa luyện võ luyện binh pháp còn phải học chữ, nhưng tới tời hắn chưa biết được mấy mặt chữ. May là vương gia đã bày cho hắn một cách, hắn cần gọi tất cả những quản sự của các cửa hiệu quanh đây tới giúp để che mắt, sau đó phần quan trọng nhất cần giao cho quản sự các phân hiệu của Hoài Văn vương phủ là được. Hắn cần đem được chứng cứ quan trọng nhất trở về.
Đối với Lê Văn Dần, phần khó khăn nhất trong nhiệm vụ của hắn giờ mới bắt đầu.
Cuối ngày, từ trấn Lạng Sơn, hàng chục tốp quân lính nhiều ít khác nhau bắt đầu tỏa ra bắt bớ người khắp nơi.