Chương 179: Việc tốt bị phá.
Tới khi trời sáng mọi thứ cũng dần ổn thỏa, Chiêu Dương mang ra cho Trần Quốc Toản một cuốn sổ ghi lại toàn bộ mối làm ăn của Hắc Ưng trại. Những người phụ nữ trong hang động nhờ được Chiêu Dương và Tuệ Tĩnh động viên cuối cùng cũng chịu bước ra ngoài. Tiền bạc của cải được xếp lên xe dài dằng dặc, ngoài 30 xe lễ vật đi theo Trần Quốc Toản tới đây vẫn còn niêm phong thì có thêm 10 xe tiền đồng, bạc nén cùng đồ gốm sứ các loại khiến ai nhìn cũng hoa mắt.
Nhìn sáu cái cáng phủ vải trước mặt, Trần Quốc Toản không khỏi cau mày. Với bất kỳ đội quân nào phá tan được ổ giặc cướp hơn 200 tên mà chỉ chịu có 6 binh sĩ tử trận là điều thần kỳ khó tin nhưng Trần Quốc Toản kỳ vọng cao hơn thế. Vì không thể thoải mái chiêu binh mãi mã như kiếp trước, tương lai lại phải dùng lượng quân hạn chế đánh nhau trên đất địch nên hắn phải tập trung đề cao chất lượng cùng trang bị cho binh sĩ, ít nhất là Hoài Văn quân quanh hắn. Huấn luyện được một binh sĩ ưng ý quả thực rất khó, đánh với sơn tặc mà tổn thất 6 người với hắn vẫn là con số khó chấp nhận được.
Hoài Văn quân bên dưới đã thay lại giáp trụ sáng bóng chỉnh tề, vốn ban đầu các binh sĩ còn khá thoải mái, hồ hởi vì chiến công của mình. Phía trên Trần Quốc Toản đang khó chịu ra mặt, các binh sĩ không hiểu vì sao nên ngoan ngoãn xếp hàng nghiêm chỉnh, chờ đợi hắn mở lời, không ai dám ho he một câu. Nhưng những lời tiếp theo của Trần Quốc Toản khiến bọn hắn bất ngờ:
– Những binh sĩ Hoài Văn quân có thể hi sinh nhưng phải là hi sinh trên chiến trường khi đối diện với hàng ngàn hàng vạn kẻ thù kiêu dũng thiện chiến, được ghi danh vào sử sách. Chứ không phải hi sinh trong những trận đánh với những tên giặc cướp vô danh thế này. Đấy mới là mục tiêu của Hoài Văn quân. Từ giờ đến lúc đó còn một chặng đường rất dài, đừng để những huynh đệ nằm xuống ở đây vô ích, họ nằm xuống là để cho các ngươi kinh nghiệm xương máu. Nghe rõ chưa?
Các binh sĩ biết rõ bản thân mấy tháng qua đã thay đổi rất nhiều, thậm chí họ có chút kiêu hãnh khi dễ dàng đối phó với cấm quân Uy Tiệp, nhưng không ngờ trong mắt Trần Quốc Toản bọn họ vẫn chưa được như mong đợi. “Ghi danh sử sách” là mục tiêu to lớn trước giờ họ không dám nghĩ, giống như bị kéo trở lại mặt đất, các binh sĩ ưỡn ngực nhưng có chút uể oải hô lên:
– Rõ, thưa cậu chủ.
Trần Quốc Toản hơn ai hết không muốn quân của mình thành đội kiêu binh chỉ vì vài chiến thắng nhỏ lẻ nên càng cau mày tợn để xốc lại tinh thần cho binh sĩ, hít một hơi hắn gầm lớn:
– Ta nghe không rõ. Các ngươi nghe rõ chưa?
– Rõ, thưa cậu chủ.
Lần này các binh sĩ hít thật sâu gân cổ gầm lớn, khí thế bừng bừng khiến chiến mã cũng hí lên dựng vó, chim chóc bay tán loạn. Trần Quốc Toản gật đầu hài lòng nói tiếp:
– Tốt lắm. Lê Văn Dần, ngươi dẫn theo theo một quân (80 người) đem lệnh bài này tới Trấn Lạng Sơn bắt Tri phủ Lương Đại và tất cả những cái tên trong danh sách này cùng người nhà giam lại cho ta. Kiểm kê, niêm phong toàn bộ tài sản, giấy tờ sổ sách của chúng lại chờ chỉ thị tiếp theo của ta. Bảo Trấn phủ Nguyễn Nạp Hòa hỗ trợ ngươi, cho hắn xem phong thư này thì hắn sẽ hiểu. Nếu tên nào vẫn ngoan cố chống cự, thì cứ giết trước tấu sau.
– Tuân lệnh cậu chủ.
Lê Văn Dần hô lớn rồi tự tin bước lên trước dùng hai tay nhận lấy tấm lệnh bài Khâm sai đại thần bằng đồng mạ vàng sáng loáng cùng phong thư được đóng dấu xi cẩn thận. Dù không nói ra, nhưng hắn là người trong Hoài Văn quân khiến Trần Quốc Toản hài lòng nhất trong thời gian qua.
– Trần Hiếu, cầm theo lệnh bài này dẫn 50 người tới châu Thượng Tư Lang, trước tiên bắt toàn bộ tri huyện, chủ bả và lệnh úy ở đó lại. Kiểm kê niêm phong toàn bộ tài sản sổ sách. Sau đó dẫn người tới điểm hẹn với thương đội trên đó gặp ta. Phải nhanh, nếu không ta sẽ bỏ ngươi lại mà lên châu Quảng Nguyên trước đấy.
– Tuân lệnh cậu chủ.
Trần Hiếu có chút vội vã tiến lên nhận lệnh bài, hắn còn chưa biết phải hành đồng ra sao, mới mấy tháng trước hắn còn đang làm nghề kinh doanh không vốn, mà giờ lại thành khâm sai đại thần đi tróc nã mệnh quan triều đình rồi. Trần Quốc Toản biết hắn lo lắng, khi đưa lệnh bài thì trấn an:
– Cứ theo cung cách làm việc của ta mà hành động, không cần lo. Tên nào nói không được thì không cần nương tay.
– Vâng.
Trần Hiếu lui xuống, Trần Quốc Toản lại tiếp tục:
– Đặng Vũ, ngươi ở lại làng Hoài phối hợp với chú Dật, có rất nhiều việc phải làm, nếu không đủ sức có thể gửi thư về vương phủ hỗ trợ người lên. Đầu tiên, mang theo lệnh bài này xuống trấn Thái Nguyên gặp tri phủ Nguyễn Nhữ và trấn phủ Nguyễn Lư Nghĩa yêu cầu phong tỏa mọi tin tức về tình hình ở đây, không được để lộ chút phong thanh gì về triều trong vòng một tháng. Vận chuyển thêm lương thực hàng hóa như vải vóc, thuốc men, đồ gốm, đồ sắt lên làng Hoài để giải quyết tình trạng trước mắt. Việc này ngươi lên nhờ người của làng Hoài đứng ra làm, đừng dùng đến những cửa hiệu của vương phủ, tránh sinh nghi.
– Thứ 2, bố trí các huynh đệ ở lại vận chuyển toàn bộ số hàng hóa này về làng Hoài, sau đó ta muốn đám trộm cướp quanh đây trong vòng 3 tháng phải bị quét sạch. Việc quan trọng nữa, cho người bí mật đưa những huynh đệ tử trận về Ngự Thiên nhưng không được nói nửa lời về chuyện ở đây cho tới khi mọi chuyện sáng tỏ, tiền tử tuất cứ lấy trực tiếp từ tài sản kia ra. Những huynh đệ còn lại cứ theo quân công mà cấp phát theo quynh định của Hoài Văn quân.
Đặng Vũ cúi đầu chú ý ghi nhớ từng lời dặn của Trần Quốc Toản tới hồi cuối mới hai tay nhận tấm lệnh bài khâm sai đại thần cuối cùng hô:
– Tuân lệnh cậu chủ.
– Được rồi, xuất phát.
Trần Quốc Toản gật đầu cho các nhánh quân rục rịch di chuyển, hắn mới bước tới chỗ Chiêu Dương đứng ở ngoài nãy giờ. Cảm thấy cái mũ có chút vướng vúi, hắn hạ mũ xuống ôm ở hông cầm tay Chiêu Dương dặn dò:
– Chiêu Dương, ta phải đi làm nốt chuyện còn dở dang, khoảng 2 tháng nữa ta sẽ lại về đây đón nàng. Đợi ta, không cần lo lắng gì cả. Số hàng hóa kia là vốn liếng ban đầu để xây dựng làng Hoài, nàng cứ thoải mái sử dụng.
Chiêu Dương cứ gục đầu gật đầu ra hiệu đã hiểu, tay nàng cứ cấu qua cấu lại lo lắng nói:
– Huynh để hết người ở lại, chỉ dẫn theo vài người như thế liệu có ổn không? Nghe nói các động chủ ở đấy đang muốn làm phản.
Trần Quốc Toản ngoái đầu lại nhìn 4 thân binh đang cầm cương ngựa đứng đó trấn an Chiêu Dương:
– Yên tâm, với ta thế là đủ, trên đấy sẽ có thương đội tiếp tế cho ta. Hơn nữa, ít người đi sẽ nhanh hơn, xong sớm ta sẽ quay về sớm.
Chiêu Dương ngập ngừng rất muốn nói với Trần Quốc Toản cho nàng đi cùng nhưng không dám nói ra vì sợ làm chậm kế hoạch của hắn nên chỉ buồn bã gật đầu. Chiêu Dương còn không dám ngẩng đầu lên vì sợ Trần Quốc Toản sẽ thấy đôi mắt đang hơi đỏ lên của nàng.
Trần Quốc Toản cũng không nỡ đi bây giờ nhưng không còn cách nào khác, kế hoạch đã tới bước cuối rồi. Mặc kệ giữa thanh thiên bạch nhật, mặc kệ nhiều người xung quanh, hai tháng nữa mới được gặp lại thì hắn không tranh thủ bây giờ thì đợi tới bao giờ. Hắn đã làm một lần nên lần này chẳng cần ngại nữa, cứ thế nhẹ nhàng áp tay nên má Chiêu Dương rồi không ngần ngại mà hôn lên môi nàng. Hôn không muốn rời, Chiêu Dương cũng vòng tay ôm siết lấy Trần Quốc Toản.
Xung quanh biết ý quay mặt đi hết tản ra xung quanh vờ thu dọn đồ đạc, những binh sĩ Hoài Văn quân đang đi cũng cố gắng bước thật nhẹ, không tên nào dám ngoái ngác nhìn lung tung, đến chim chóc cũng ngừng hót muốn nhường không gian lại cho đôi trẻ mới nếm mật ngọt tình yên được ít hôm đã sắp phải xa nhau.
“Nam mô a di đà phật”
Chiêu Dương vội ngượng ngùng rụt lại, Trần Quốc Toản quay ra bực bội nhìn tên vô duyên phá khoảnh khắc của hắn lẩm bẩm chửi Tuệ Tĩnh:
– Mô mô cái đầu nhà ông. Ông trai giới rồi mà còn nhìn lén uyên ương người ta, không biết xấu hổ à?
Tuệ Tĩnh sau một đêm ở cùng Hoài Văn quân thì hiểu hơn về con người của Trần Quốc Toản, nên đối với những lời lẽ tùy tiện của hắn không có gì làm tức giận. Tuệ Tĩnh sau một đêm cũng dần có biến đổi, dần cởi bỏ khuôn phép của bản thân, hắn cũng phát hiện đối diện với Quốc Toản càng khuôn phép thì càng thiệt thòi, nên cách nói chuyện cũng khác:
– Vương gia, bần tăng không nhìn lén. Bần tăng đứng đây nãy giờ, là người tự tiến tới hành động trước mặt bần tăng.
Tuệ Tĩnh nói lại càng khiến Chiêu Dương xấu hổ, mặt càng đỏ, nàng muốn chạy đi ngay nếu không phải tay đang bị Quốc Toản nắm lấy. Trần Quốc Toản cũng bất ngờ trước biến đổi trong giọng điệu của Tuệ Tĩnh, hắn hừ nhẹ nói lại:
– Hừ, người khác biết ý thì quay mặt đi. Chỉ có hòa thượng nhà ông là vô duyên hết sức, cứ nhìn chằm chằm.
Tuệ Tĩnh cũng cạn lời, qua 1 hai câu nói Trần Quốc Toản đổ vấy hành động vô duyên của mình sang cho hắn. Nhưng hắn còn chưa kịp nói thì Trần Quốc Toản đã chuyển hướng câu chuyện:
– Tuệ Tĩnh hòa thượng, không còn nhiều thời gian nữa. Những người phụ nữ kia trông cậy vào ngài, họ cần một nơi yên tĩnh để quên đi đau khổ trong quá khứ. Ta nghĩ mục trường của làng Hoài là nơi thích hợp nhất, ở đấy chỉ có đồng cỏ xanh mát, tránh xa được những ồn ào bên ngoài, lại không thiếu việc cho họ làm sẽ giúp họ tạm quên đi được những gì đã phải chịu đựng.
Trước ý tốt của Trần Quốc Toản, Tuệ Tĩnh không thể làm gì hơn ngoài đồng ý:
– Vương gia có thể yên tâm, bần tăng sẽ cố hết sức.
– Vậy trăm sự nhờ ông. Tế sinh đường ở Ngữ Thiên cũng thế, nó đang chờ ông về chủ trì, cùng hàng trăm người dân ốm đau bệnh tật nữa. Ta phải đi đây.
Trần Quốc Toản tay vẫn nắm lấy tay Chiêu Dương không buông, nói xong cái không cho Tuệ Tĩnh cơ hội từ chối liền kéo Chiêu Dương đi định tiếp tục việc lúc nãy. Chiêu Dương không biết nên vui hay nên buồn, vừa ngại nhưng cũng vừa thích cảm giác gần gũi với Trần Quốc Toản, cứ lẽo đẽo để Trần Quốc Toản kéo đi.
– Chị Dương, anh rể. Em tới rồi đây.
Chuyện còn chưa kịp làm lại, giọng Chiêu Minh từ xa đã vọng tới, nó hồ hởi đang lao như tên bắn đến chỗ họ. Việc tốt lại bị phá rối, Trần Quốc Toản hết cách, bực tức nhưng không thể trút giận lên Chiêu Minh được. Nhưng còn may, bên cạnh Chiêu Minh còn có một thanh niên rắn rỏi cường tráng, bắp đùi to như cột đình đang hằm hằm đi về phía Trần Quốc Toản nói gì đó đại ý:
– Muốn lấy Chiêu Dương phải đánh thắng ta trước.
Trần Quốc Toản nghiến răng bực tức bỏ qua Chiêu Minh đang lao tới, nghĩ đối phương là tình địch, lần đầu tiên hắn không có ý định nương tay thăm dò gì cả. Hai bên cứ thế hằm hằm lao vào nhau như hai con trâu.
Trần Quốc Toản nhanh như sóc cúi gập người tránh 2 cánh tay lực lưỡng muốn vồ lấy mình, tay phải túm chắc cổ áo của thanh niên, chân thì gạt trụ, hắn dồn sức vào cánh tay đang gồng lên hết sức ấn thanh niên xuống rống lớn:
– Dám phá chuyện tốt của ta lại còn lớn giọng thách thức. Cho ngươi chết.
Thanh niên to lớn kia kinh ngạc trước sức mạnh khủng bố của thanh niên có phần nhỏ con này, cơ thể hắn cứ thế bị vật ngược ra sau, trời đất đảo lộn trong chớp mắt, lưng đập mạnh xuống đất kêu cái bịch khiến người khác ê cả răng.
Chiêu Dương ở phía sau hốt hoảng:
– Anh Giang, hai người làm gì vậy?
Tiếng hét như chuông của Chiêu Dương vang lên khiến Trần Quốc Toản bừng tỉnh, hắn có chút ngơ ngác thốt ra:
– Anh vợ?
Thanh niên bên dưới ăn trọn cú vật của Trần Quốc Toản vẫn đủ sức cười toe toét hài lòng:
– Em rể, ta nhận rồi.