Chương 178: Gặp lại Tuệ Tĩnh.
Chiến đấu chưa tới một canh giờ đã kết thúc, khắp sơn trại chỉ còn lác đác vài tiếng la hét của vài sơn tặc bỏ trốn bị tìm ra. Đi theo Lê Văn Dần, đứng trước cửa hang Trần Quốc Toản nắm tay siết chặt kêu răng rắc. Vốn biết từ trước nhưng thảm cảnh của những phụ nữ bị sơn tặc bắt về khiến Trần Quốc Toản không nói lên lời.
Họ bị bắt về, đàn ông thì bị giết sạch, phụ nữ thì bị bắt nhốt để làm lao dịch làm chỗ tiêu khiển cho đám sơn tặc. Đôi khi làm chỗ cho bọn chúng trút giận. Mấy chục người già trẻ đủ cả sống chui rúc trong hang động ẩm thấp hôi thối, người chẳng ra người, ma chẳng ra ma. Chứng kiến sơn tặc bị giết chết họ không vui mừng mà lại càng run rẩy sợ hãi ôm lấy nhau trong một góc hang. Đã cố tới mức này để được sống sót, có thể họ nghĩ kẻ mới tới sẽ còn ác hơn kẻ cũ, hoặc người mới tới sẽ ghê tởm họ chỉ đơn giản là giết họ đi cho xong chuyện. Vì thế họ cố gắng thu mình lại, họ sợ những cố gắng của bản thân lâu nay trở lên vô ích.
Hoài Văn quân có làm cách nào cũng không thể khuyên được những người kia đi ra khỏi hang động ngập ngụa mùi phân và nước tiểu. Trần Quốc Toản cau mày cũng không nghĩ ra biện pháp. Thất Ưng và người của mình được lôi tới trước mặt Trần Quốc Toản, càng tới gần hang động này chân hắn lại càng nhũn ra. Hắn đoán biết được Trần Quốc Toản đang rất tức giận.
Thất Ưng cùng 20 tên thân cận của mình nhìn những cái xác của mấy tên sơn tặc trước cửa động, không tên nào được toàn thây, chết thảm hơn rất nhiều những cái xác ngoài kia, nhìn những binh sĩ bên cạnh đằng đằng sát khí thì càng run rẩy. Run tới không kiểm soát được câu nói.
Trần Quốc Toản không thèm nhìn bọn chúng, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào hang động tối tăm giọng nói trở lên vô cảm:
– Ta biết, các ngươi cũng góp phần vào những tội ác này. Giết các ngươi thì quá dễ dàng. Cuộc đời của họ đã bị các ngươi hủy hoại, nhưng họ vẫn chưa từ bỏ hi vọng được sống, chịu đựng mọi thứ dù tồi tệ tới đâu để được sống tiếp. Ngươi có nghĩ là bọn họ hèn nhát không? Không phải đâu, với họ cái chết là lựa chọn quá dễ dàng, phải cần dũng khí lớn tới mức nào để dám sống tiếp như họ. Sống đôi khi cần dũng khí lớn hơn chết nhiều. Đối với ta, họ là những người dũng cảm nhất ta từng thấy.
Trần Quốc Toản hơi ngừng lại một nhịp rồi tiếp tục nói:
– Thất Ưng, địa ngục này là do các ngươi tạo ra, ta sẽ cho các ngươi cơ hội để sửa chữa việc mình đã làm. Chăm sóc họ, các ngươi đã từng bắt họ phục dịch thì giờ tới lượt các ngươi phải phục dịch chăm sóc họ.
Thất Ưng cùng đám tay chân rợn tóc gáy nghe từng lời âm u của Trần Quốc Toản cùng ánh mắt vô hồn, tới khi nghe được mình có cơ hội làm lại thì cả đám đua nhau dập đầu cảm ơn. Nhưng Trần Quốc Toản bỏ qua hết vẫn tiếp tục nói:
– 3 năm, ta cho các ngươi 3 năm. Sau 3 năm nếu vẫn không thể đưa họ quay về cuộc sống trước kia, ta sẽ cho các ngươi biết các ngươi sẽ chết thế nào. Quân Thát Đát năm xưa có một kiểu hình phạt cho những kẻ hèn nhát không hoàn thành nhiệm vụ, các ngươi sẽ bị trói dang tay dang chân vào 4 cọc gỗ, không ai đánh đập gì các ngươi, người ta chỉ để lên ngực các ngươi một tảng đá vừa phải. Đủ để không đè chết ngươi, đủ để ngươi có thể hít thở được dù có chút khó khăn. Mỗi lần hít thở là một lần các ngươi phải cố gắng dùng ngực nâng hòn đá lên. Người bị dùng hình phạt thế này có thể chịu được 1 ngày, 2 ngày hay 3 ngày, không phải bị chết vì đói khát mà các ngươi sẽ chết vì mệt. Ngực các ngươi dần dần bị xẹp xuống, phổi dần bị chiếm mất không gian sẽ đẩy ngược lên trên. Tới khi, các ngươi tận mắt nhìn thấy miệng mình nôn ra chính lá phổi của bản thân thì lúc đấy các ngươi mới được chết. Cái chết không dễ coi tý nào.
Đám Thất Ưng trợn tròn mắt, mồm há hốc, mặt trắng bợt không còn giọt máu trân trân nhìn Trần Quốc Toản không chớp. Không tên nào dám tưởng tượng ra cảnh lá phổi bị nôn ra từ miệng mình sẽ như thế nào. Cảnh rừng núi rùng rợn lại càng khiến không khí thêm âm u sợ hãi, đến những Hoài Văn quân cũng phải rợn người trước độ lạnh lùng của Trần Quốc Toản. Thất Ưng vội nuốt khan dập đầu bôm bốp thế thốt:
– Vương gia, tiểu nhân thề dùng cả đời để bù đắp tội lỗi của mình. Tạ ơn vương gia tha mạng.
– Tạ ơn vương gia tha mạng.
Trần Quốc Toản nghe phảng phất xen kẽ tiếng dập đầu thề thốt của đám Thất Ưng còn có tiếng tụng kinh, hắn móc từ tay áo ra một túi gấm quăng cho Thất Ưng nói:
– Được rồi, thuốc giải đấy, 3 năm sau ta sẽ kiểm tra kết quả rồi đưa nốt lượng thuốc còn lại. uống rồi cút đi dọn dẹp xác đám sơn tặc đi.
Đợi đám Thất Ưng đi rồi, tiếng tụng kinh ngày càng trở lên rõ hơn. Một hòa thượng không hiểu đi từ đâu ra đang tiến tới từng xác chết trên mặt đất tụng vài câu kinh rồi đến chỗ khác cho kịp tránh bị người khác khiêng đi. Hòa thượng không biết sống chết, cứ việc mình mình làm không để ý tới những binh sĩ xung quanh, những binh sĩ cũng kỳ lạ không ai ngăn cản hắn. Tới gần Trần Quốc Toản, vừa niệm xong cho một tên sơn tặc, hòa thượng cất tiếng chào hỏi:
– Vương gia, chúng ta lại gặp lại. Lần trước gặp, bần tăng thấy được ngài là người con hiếu thảo. Lần này gặp lại, không ngờ lại trong hoàn cảnh ác liệt này, những lời vương gia vừa nói cũng khiến bần tăng lạnh sống lưng, khó có thể tưởng tượng nó lại có thể được phát ra từ người mới mấy ngày trước còn hát xẩm thập ân. Vương gia, người không sợ sát nghiệp bản thân quá nặng ư.
Một binh sĩ Hoài Văn quân bên cạnh không nhịn được mà đứng ra chỉ hòa thường quát:
– Hòa thượng, ông thì biết cái gì. Không nhờ vương gia đánh vào sơn trại e rằng ngươi đã bị chúng giam mục xương ở đây rồi. Vương cũng vì cứu người mà chịu bao khổ nạn ngươi làm sao mà biết được.
Tuệ Tĩnh vẫn bộ dạng không hỉ không nộ khẽ niệm một câu phật rồi bình thản đáp:
– Cảm ơn vương gia khi trước đã có ý tốt cảnh báo nguy hiểm phía trước. Nhưng bị sơn tặc bắt cũng là kiếp nạn trên con đường tu hành mà bần tăng phải chịu. Nam mô a di đà phật.
Trần Quốc Toản thừa biết Tuệ Tĩnh chỉ đang đi một vòng kiểm tra thi thể, hi vọng có thể kịp cứu mạng vài tên sơn tặc còn đang thoi thóp, ra hiệu cho binh sĩ lùi lại, hắn tìm chỗ ngồi thoải mái nhìn Tuệ Tĩnh vừa niệm phật vừa rủng rỉnh nói:
– Tuệ Tĩnh, việc ta nhớ ơn cha mẹ và việc ta giết người ở đây chẳng liên quan tới nhau. Người đáng chết thì phải giết, người đáng sống thì cần cứu. Ta giết người cũng là ta cứu người, so với việc hòa thượng ngươi hành y cứu người cũng chẳng khác nhau, thậm chí ta cứu người còn hiệu quả hơn ngươi. Còn việc tụng kinh cầu siêu là vấn đề tín ngưỡng, ngươi muốn làm ta không quản dù với ta đấy là việc làm vô ích, tốn thời gian. Ta biết ngươi đang muốn tranh thủ thời gian cứu mạng vài tên sơn tặc đang thoi thóp, nhưng ngươi từ bỏ hi vọng đi, tên nào được tha thì ta tha, còn lại đều chết cả rồi.
Mục đích bị nhìn thấu, Tuệ Tĩnh khẽ ngẩng đầu nhìn vị vương gia trẻ tuổi, khi thì tiêu diêu hòa ái, khi thì lạnh lùng vô cảm này hắn không sao hiểu được.
– Vương gia, mỗi lần gặp ngài, bần tăng đều được nghe luận điệu mới lạ. Bần tăng xin được rửa tai lắng nghe.
Trần Quốc Toản vẫn bổ dạng rủng rỉnh không giải thích mà hỏi ngược lại Tuệ Tĩnh:
– Hòa thượng, ta hỏi ngươi. Ngươi hành y cứu người so với số người bị hại chết dưới tay hơn 200 tên sơn tặc này cái nào nhiều hơn?
Tuệ Tĩnh nhất thời chưa trả lời được câu hỏi, Trần Quốc Toản lại tiếp tục:
– Nói cho ngươi biết, ngươi đấu không lại chúng đâu. Ngươi muốn cứu người phải trường kỳ khám chữa thuốc thang, còn chúng muốn giết người chỉ hạ đao một nhát là được. Số người bọn chúng giết hại sẽ gấp nhiều lần số người mà ngươi cứu được. Ta ra tay giết đám cùng hung cực ác này cũng chính là ngăn cản chúng tiếp tục lại hại người khác. Nói ta đang cứu người cũng đâu có sai, thậm chí ta còn đang cứu nhiều người hơn ngươi nhiều.
– Vương gia, trên đời ai chẳng từng có việc lầm lỗi. Trời vốn có đức hiếu sinh, những người lầm lỗi phải chăng cần có một cơ hội được làm lại. Chúng sinh mê muội mới cần được dẫn đường chỉ lối khỏi cõi u mê. Dùng ân đức giáo hóa chẳng phải hơn lạm dụng hiếu sát hay sao? Với những kẻ đã hạ đồ đao đầu hàng sao người vẫn không tha?
Trần Quốc Toản ngả lưng vào cột ngắm trời sao từ tốn nói với Tuệ tĩnh:
– Hòa thượng, vấn đề vẫn là ở số lượng mà thôi. Đời người có hạn ta không thể lãng phí quá nhiều thời gian đi giáo hóa đám lang sói kia được, làm thế chỉ khiến thế gian này thêm nhiều người bị đám lang sói đấy hại hơn mà thôi. Ta thấy hóa vàng chúng sẽ hiệu quả hơn. Giả như ngươi, Hòa thượng, nếu ngươi muốn giáo hóa cho 200 tên sơn tặc ở đây thì ngươi cần bao lâu? mất bao nhiêu năm? Trong những năm đấy liệu bọn chúng sẽ còn hại bao nhiêu người nữa? Thay vì mất công sức vào những kẻ như thế sao ngươi không để sức giúp đỡ những nạn nhân bị chúng dày vò kia?
Trần Quốc Toản chỉ tay về phía hang động tối tăm kia lại khiến Tuệ Tĩnh nhắm mắt đau khổ, hắn đã cố sức nhưng không phải chuyện 1 sớm 1 chiều là có thể giúp những người đã bị hủy hoại cuộc đời kia, muốn giúp họ quay lại cuộc sống có thể phải tính bằng năm hoặc cũng có thể là cả đời. Tuệ Tĩnh chỉ đang cố làm việc cần kíp trước là mong muốn cứu thêm nhiều người đang thoi thóp dù có là sơn tặc.
Bất chấp Tuệ Tĩnh đau khổ bất giác lại đếm hạt niệm phật, Trần Quốc Toản lại tiếp tục nói:
– Với vài trăm tên sơn tặc đã thế, nếu đối diện với trăm vạn quân xâm lược mang theo đồ đao tràn tới chẳng lẽ ngươi cũng muốn bảo chúng ngồi xuống nghe ngươi giáo hóa. Hòa thượng, nói cho ngươi biết, quân nhân bọn ta hiếu sát là vì bảo vệ những người yếu thế, bảo vệ con dân Đại Việt ở sau lưng, bọn ta dùng mạng của mình để giữ họ tránh xa tai ương. Các vị tổ phật ngày trước đối diện với trăm vạn quân Nguyên chẳng phải cũng thế đấy thôi, đâu có ai dùng đạo lý để giáo hóa bọn chúng. Phật dạy Phong hạ đồ đao, lập địa thành phật cũng chẳng phải là vì thế? Đồ đao đã có bọn ta dơ lên rồi, bọn ta dùng cả tính mạng để gánh lấy cái danh hiếu sát, để cho các ngươi có cơ hội “lập địa thành phật” nhưng ta thấy không trông chờ phật môn các ngươi được. Có khi việc này vẫn cần ta tự làm.
Tuệ Tĩnh mỗi lần gặp Trần Quốc Toản là một lần những lý lẽ bình thường bị bẻ cong bằng những lý luận kỳ lạ. Tuệ Tĩnh biết Trần Quốc Toản dù lý luận là đúng nhưng luôn đẩy vấn đề lên tâm cao liên quan tới đạo đức, luân lý của xã hội, của đất nước. Những lý luận như thế thuyết phục thì có nhưng lại vượt quá nhu cầu một bình dân có thể để ý hay cần quan tâm. Bình dân phần lớn họ chỉ cần quan tâm tới những thứ đạo lý cơ bản, nhu cầu cuộc sống cơ bản chứ không mấy ai để ý đến những thứ đao to búa lớn kia. Lần trước là về chữ hiếu, còn giờ lại về chữ sát, lý luận như được rút ra từ trải nghiệm cuộc sống phong phú nên dù biết Trần Quốc Toản đang cố ý nhưng Tuệ Tĩnh cũng không tìm được lý lẽ để phản bác. Nhưng Tuệ Tĩnh thật sự muốn biết vì sao phật môn không còn phù hợp:
– Vương gia, xin người nói rõ hơn. Bần tăng xin rửa tai lắng nghe.
Trần Quốc Toản khẽ mỉm cười như đã dụ được con cá cắn câu. Hắn đứng dậy giải thích:
– Ta nói rồi, vấn đề vẫn là ở số lượng. Muốn bảo vệ Đại Việt thì không phải chỉ giết trăm người, nghìn người là đủ, mà có khi phải giết hàng chục hàng trăm vạn người. Vì Đại Việt ta không ngại gánh ác danh, không ngại để bàn tay này nhuốm đầy máu tươi nhưng nếu ta làm một mình thì có thêm 9 kiếp ta cũng không làm nổi. Vì thế ta cần hàng vạn huynh đệ cùng ta gánh vác công việc nặng nhọc này như bao thế hệ cha ông bọn ta đã từng làm.
Vừa nói, Trần Quốc Toản vừa đưa tay chỉ về phía những Hoài Văn quân xung quanh khiến họ ưỡn ngực lên tự hào. Người ta, nhất là đám hủ nho chỉ thấy quân nhân thích giết người, nhưng mấy ai hiểu được sau vẻ mặt dữ tợn là những suy nghĩ dằn vặt lẫn những ám ảnh khi gương mặt của đồng đội đã hi sinh, gương mặt của kẻ thù bị họ chém giết cứ thi thoảng lại lẻn vào giấc mơ của họ, khiến giấc ngủ của họ không yên. Đây chính là trách nhiệm nặng nề mà quân nhân họ đang phải âm thầm gánh vác. Trần Quốc Toản lại chỉ tay về Tuệ Tĩnh nói tiếp:
– Cũng như ngươi, ngươi cả đời nghiên cứu y học để cứu người, nhưng cả đời ngươi liệu cứu được bao nhiêu? 100 hay 1000 người? kiến thức cả đời ngươi nghiên cứu gửi gắm vào vài cuốn sách rồi sau này bao nhiêu người có thể tiếp thu chúng? 1 hay 5 hay 10 người? rồi bao nhiêu đời nữa mọi thứ lại rơi vào quên lãng? Tuệ Tĩnh, ngươi là hòa thượng đầu tiên ta gặp thực lòng muốn cứu khổ cứu nạn, nhưng ngươi nên biết dù cứu người hay giết người đều không thể làm một mình. Vài phật tử không đủ giúp ngươi cứu được bao nhiêu người, một ngôi chùa không đủ tài lực cho ngươi mua được bao nhiêu thuốc men. Nhưng vừa hay ta có. Ở Ngự Thiên đang có một tế sinh đường được xây dựng, có học trò đầy bụng nhiệt huyết sẵn sàng bái ngươi làm sư kế thừa y bát, thay ngươi cứu khổ cứu nạn, có tài lực hùng hậu giúp ngươi thoải mái cứu người, thậm chí có sẵn bệnh nhân cần ngươi cứu giúp. Tuệ Tĩnh thấy sao? Nếu cần ta sẽ chọn đất xây thêm chùa để ngươi vừa cứu người, vừa dày học trò lại vừa tiếp tục con đường tu hành?
Tuệ Tĩnh bây giờ mới có thể sáng tỏ được mục đích của Trần Quốc Toản, xung quanh đám Hoài Văn quân phải thầm dơ ngón cái lên khen ngợi cậu chủ. Nói sùi bọt mép tưởng đâu to tát, té ra lại là thấy người giỏi không kìm được lòng mà muốn kéo về trang viên nhà mình. Tuệ Tĩnh lâu lắm mới mỉm cười hỏi lại:
– Vương gia, sao người lại chọn bần tăng?
Trần Quốc Toản quay lại vẻ chân thành nói rõ từng chữ:
– Vì ngươi là người có lòng. Người có lòng đi cùng nhau sẽ làm được nhiều việc hơn. Hơn nữa, ta ở phía trước giết người, ngươi ở phía sau cứu người coi như giúp ta giảm bớt sát nghiệp. Ta và ngươi chính là hai cánh cùng vỗ mới có thể bay cao.