Chương 177: Chồng muốn giết người, vợ mài dao.
Trần Quốc Toản ở phía sau nghe tương lai màu hồng Đại Ưng vẽ ra không kìm được mà phụt ra cười không ngừng được. Hắn ôm bụng cười sằng sặc mặc kệ đám sơn tặc mắt đỏ như máu muốn lao vào chém hắn lập tức. Đại Ưng đỏ mặt tía tai rống lớn:
– Thằng ranh, ngươi chán sống rồi à. Chuyện này có gì đáng cười.
Trần Quốc Toản không biết cởi dây ra từ bao giờ, 1 tay chống eo thở 1 tay dơ lên ngắt lời Đại Ưng lại, hổn hển nói:
– Ngươi đến cái trại còn không quản được, suy tính xa xôi làm gì? Tới giờ ngươi vẫn không nghe thấy bên ngoài đang ồn ào à?
Thấy Trần Quốc Toản đã tự cởi trói, 10 tên sơn tặc trong nhà chính vội hô lớn dấn lên:
– Muốn chết.
Nhưng mới bước được hai bước, Đại Ưng liền cau mày quát lớn:
– Im lặng.
Bên trong yên ắng trở lại, mới giúp những âm thanh có phần hỗn loạn bên ngoài có thể truyền vào trong nhà, Đại Ưng liếc mắt ra hiệu cho một thân tín ra ngoài tìm hiểu tình hình. Tới đây hắn nghi ngờ quay ra hỏi Thất Ưng đầy sát khí:
– Thất Ưng, chuyện này là thế nào?
Thất Ưng vốn luôn sợ Đại Ưng, trước uy thế của đối phương hắn nhất thời run như cầy sấy không nói được gì. Trần Quốc Toản vứt sợi dây thừng ra kéo Chiêu Dương về sau lưng mình rồi được đám lão Báo cùng Trần Hiếu và 2 binh sĩ khác vây vào giữa vòng tròn. Trần Quốc Toản giọng đầy khiêu khích chỉ chỉ Đại Ưng nói:
– Ngươi, gọi là gì ấy nhỉ? À đúng rồi, là Chiếp Chiếp. Chiếp Chiếp, ngươi nghĩ một Đỗ Tử Bình nhỏ nhoi có thể chống đỡ cho ngươi? Ngươi cho rằng vương hầu Đại Việt đều là phế vật mặc ngươi tính toán à? Chiếp Chiếp, chút mưu kế này ngươi còn không nhìn ra, học đòi bố trí trại chính trại phụ nhưng sơ hở đầy rẫy, tác dụng không thấy đâu chỉ khiến ngươi bại nhanh hơn thôi. Ngươi còn non lắm, bị người ta lợi dụng mà còn tưởng hay.
Đại Ưng có chút giật mình khi đối phương nhắc tới Đỗ Tử Bình, lần này hắn thật sự nổi điên, nếu bị lộ ra ngoài thì chuyện này sẽ rất phiền phức. Đại Ưng còn chưa kịp hỏi rõ, Nhị Ưng ở bên trái nhớ ra hét lên:
– Ngươi chính là tên vương gia đã ngã xuống vực?
Trần Quốc Toản nhún vai thừa nhận:
– Tới giờ ngươi mới nhận ra à? Gọi ngươi là Tiểu Chiếp Chiếp cũng không sai.
Nhị Ưng từng chứng kiến võ lực của Trần Quốc Toản ở trên vách núi, hắn tự tin bản thân có thế đối phó được, hắn tuốt đao bất ngờ nhảy bổ tới hét lớn:
– Hay lắm, không đi tìm ngươi, ngươi lại tự dẫn xác đến. Giữa địa bàn của bọn ta còn dám khua môi múa mép, xem đao của ông đây.
Đối diện với Nhị Ưng tuốt đao lao nhanh tới, Trần Quốc Toản bình tĩnh rút đoản kiếm trong ống tay áo nhìn Đại Ưng nói:
– Chiếp Chiếp, cho ngươi cơ hội mở mang tầm mắt trước khi chết.
Nhị Ưng dũng mãnh nhảy lên từ trên cao vung đao nhằm hướng Trần Quốc Toản mà bổ xuống. Trong quá khứ, chiêu này của hắn luôn khiến đối thủ phải sợ hãi khổ sở tránh né. Nhưng cái hắn không biết với những người yếu kế, người ít kinh nghiệm mới tránh né đòn này, còn với người từng trải qua hàng chục cuộc chiến sinh tử thì khác. Trong ánh mắt ngỡ ngàng của Nhị Ưng, Trần Quốc Toản không tránh né lại lao tới áp sát vào hắn, đặt bản thân nằm ngoài phạm vi sát thương của lưỡi đao. “Soạt” còn chưa kịp xoay sở Nhị Ưng thấy ngực mình đau nhói, cả người cong lại như con tôm cứ lơ lửng trên không, ánh mắt cứ dần tối sầm lại.
Đám sơn tặc trong nhà kinh ngạc nhìn Nhị Ưng cứ thế bị hạ sau một chiêu, lưỡi thanh đoản kiếm dễ dàng đâm xuyên thấu ngực hắn. Đại Ưng có chút rùng mình khi nhìn ánh mắt tự tin nhưng đầy sát khí trên khuôn mặt anh tuấn còn vương vãi chút máu đang nhìn hắn. Nhưng Đại Ưng cũng không phải hạng hèn nhát, còn nước còn tát, hắn không bỏ chạy mà rút đao hô lớn:
– Cách huynh đệ, chúng ta đông hơn. Giết.
– Giết!
Trần Quốc Toản rút đoản kiếm ra khiến xác Nhị Ưng rơi xuống cái bịch, tiện tay cầm lên thanh đao dưới đất hắn lạnh lùng nói với Trần Hiếu phía sau:
– Trần Hiếu, bảo vệ Chiêu Dương cho tốt. Thất Ưng cả ngươi nữa, lo mà giữ lấy mạng. Còn lại cứ để ta.
Chiêu Dương ở giữa vòng bảo vệ của Hoài Văn quân có chút lo lắng dặn dò:
– Huynh cẩn thận.
Trần Quốc Toản khẽ gật đầu đáp:
– Đừng lo, Muội cứ yên tâm ở lại đây.
Với người từng kinh qua chiến trận với đối thủ là hàng vạn quân Mông Nguyên kiêu dũng thiện chiến thì đám sơn tặc vô kỷ luật này chẳng đáng là gì. Trần Quốc Toản tự tin lao lên đối phó với phần đông đám sơn tặc trong nhà chính.
“Rầm” từ bên ngoài, Đặng Vũ đá bung cánh cửa nhà chính, hắn lo bên trong nhiều sơn tặc nên muốn tới sớm để tiếp ứng, nhưng nhìn Trần Quốc Toản đang tả xung hữu đột mà đối thủ chỉ có gần 10 tên sơn tặc thì vững tâm, hắn biết rõ hơn ai hết sự lợi hại của Trần Quốc Toản. Hắn hướng về phía loạn chiến hét lên:
– Cậu chủ, chúng ta đã kiểm soát được cổng thứ 2 sẽ không có tên sơn tặc nào có thể bước vào đây, Lê Văn Dần đã đánh vào trong trại, người yên tâm, thuộc hạ sẽ bảo vệ an toàn tuyệt đối cho thiếu phu nhân.
“Bốp, rầm” Trần Quốc Toản tung chân đã bay một tên sơn tặc khiến tên sơn tặc văng ra xa, hắn nhếch môi cười lạnh lùng trả lời:
– Làm tốt lắm.
Trần Hiếu, nãy giờ phải ở lại bảo vệ Chiêu Dương, hắn sốt ruột nhìn Trần Quốc Toản đang vừa đánh vừa di chuyển khắp gian phòng để không bị đám Đại Ưng vây vào giữa. Thấy Đặng Vũ đã tới, hắn hồ hởi:
– Đặng chỉ huy, Thiếu Phu nhân trông cậy ở ngài. Tiểu nhân ngứa mắt với tên kia lắm rồi.
Dứt lời Trần Hiếu rút song đao lao vọt lên, nhắm vào một tên đầu lĩnh ban nãy ngồi ở bàn thấp rồi hắn hét lớn:
– Cậu chủ, để phần cho nô tài một con Tiểu Chiếp Chiếp.
Chiêu Dương ở phía sau sốt ruột nhìn không chớp vào trận chiến phía trước, bàn tay siết lại đầy lo lắng. Lão Báo ở cảnh thấy tình hình xung quanh đã an toàn, kẻ địch đã bị Trần Quốc Toản thu hút hết thì quay lại dặn dò Chiêu Dương:
– Chiêu Dương, cháu yên tâm ở lại đây. Ta lên giúp vương gia.
– Chú Báo người cẩn thận.
Lão Báo hít một hơi, rồi sảng khoái lao lên tham gia vào trận chiến phía trước:
– Vương gia, nô tài cũng xin một con.
Bên ngoài nhà chính, Lê Văn Dần đã thuần thục chỉ huy Hoài Văn Quân dần dần đánh chiếm mọi vị trí trong trại. Lê Văn Dần tự thấy bản thân không có tài năng vượt trội nên mọi hành động, mọi mệnh lệnh của hắn đều đề cao tính cẩn trọng, không vội vã hấp tấp, chiến đấu theo đội hình tổ ngũ cơ bản. Hoài Văn quân đi theo hắn cũng học được tính này, đội hình 5 người chiến đấu nghiêm ngặt được lập ra dễ dàng hạ gục bất cứ đối thủ nào lao tới. Chưa kể tới trang bị vượt trội, nỏ cứng trong tay liên tục hạ gục những tên sơn tặc ở vị trí cao. Hoài Văn quân cứ thế giăng ra như lưới đánh cá, từ cổng tuần tự đánh vào không để sót lấy một tên.
Lê Văn Dần không chủ động đánh vào trại chính, vì hắn biết trại chính đã có Đặng Vũ dọn dẹp, mục tiêu của hắn là đám sơn tặc và số hang động ở phía sau. Kéo theo một tên thân tín của Thất Ưng, đến trước cửa hang động, Lê Văn Dần dễ dàng hạ gục vài tên lính canh, Hoài Văn quân liền nhanh chóng theo phân phó từ trước nhanh chóng kiểm soát lại cả hai hang động.
Vài âm thanh chém giết trong động vang lên rồi im bặt, chỉ có một bên vẫn không ngừng có tiếng la hét hoảng sợ. Bỏ qua thái độ thù hằn kỳ lại của những binh sĩ Hoài Văn quân bên cạnh đang nhìn đám sơn tặc run rẩy dưới đất, Lê Văn Dần cứ bước vào bên trong. Hắn là một người trầm tính, rất ít khi thể hiện cảm xúc ra ngoài nhưng trước cảnh tượng bên trong động hắn cau mày không kìm được mà rống lên:
– Giết hết. Lũ cặn bã này một tên cũng không được tha, chó gà cũng giết!
Những binh sĩ Hoài Văn quân đỏ mắt kìm nén nãy giờ như trút được gánh nặng, họ không ngần ngại vung đao chặt xuống những tên sơn tặc đang hoảng loạn phía dưới. Tên thân tín của Thất Ưng run rẩy không nói lên lời quỳ xuống dập đầu bôm bốp xin tha. Lê Văn Dần ngứa mắt đạp hắn ngã ngửa ra mặt đất vô cảm nói:
– Ta biết các ngươi cũng có phần trong việc này. Ta thật sự rất muốn giết cả đám các ngươi, nhưng mạng các ngươi là do Vương gia quyết. Ngươi cứ chờ vận mệnh của mình đi.
Nói xong, Lê Văn Dần để lại vài người canh chừng hai cái động rồi bỏ ra ngoài tiếp tục chỉ huy Hoài Văn quân lùng giết toàn bộ đám sơn tặc. Lửa cháy, tiếng chém giết, tiếng xin tha mạng, tiếng đao sắc xẻ da thịt kèm mùi máu tanh nồng tỏa đi khắp nơi trong sơn trại giữa đêm tối.
Trong nhà chính, Trần Quốc Toản đứng giữa mặt sàn ngổn ngang 5-6 xác chết, chân hắn đạp lên ngực Đại Ưng đang buông thõng tay chân chỉ còn thở phì phò bên dưới. Nhìn chằm chằm vào ánh mắt đỏ ửng của Đại Ưng, Trần Quốc Toản lạnh lùng nói:
– Chiếp Chiếp, võ nghệ của ngươi cũng không tệ nhưng các ngươi sức dài vai rộng lại chỉ biết ỷ sức ức hiếp kẻ yếu, coi trời bằng vung. Tội của các ngươi đáng chết, đáng bị đem băm ra nuôi lợn. Nhưng may cho ngươi, ta cần ngươi sống để đối phó với Đỗ Tử Bình nếu hắn vẫn “hư”. Ngoan ngoãn có gì thì khai hết ra, biết đâu ta cho ngươi được sống. Như hắn chẳng hạn, đừng cố làm anh hùng với ta.
Đại Ưng ở phía dưới lồng ngực như bị ứ tắc, hắn cố hết sức phun ra được cục máu mới hổn hển hỏi Trần Quốc Toản:
– Ngươi, rốt cuộc ngươi là ai.
Trần Quốc Toản nổi hứng trêu hắn:
– Ta là đại đệ tử của Tham Lang tinh quân. Chính là tinh quân chuyên dọn dẹp loạn thế hoặc là tạo ra loạn thế. Thời này chính hợp ý ta, nên ta xuống đấy.
– Trần Hiếu, trói hắn lại.
Trần Hiếu cũng lão Báo cũng vừa kết thúc cuộc chiến của riêng mình, hai tên đương gia mềm oặt gục xuống đất. Trần Hiếu rút từ hông ra sợi dây thừng chắp tay lễ phép:
– Vâng, thưa cậu chủ.
Giao lại công việc cho Trần Hiếu, Trần Quốc Toản vừa lau tay lau máu trên mặt tiến lại phía Chiêu Dương mặt đang có chút tái tái vì mùi tanh nồng, hôi thối do máu và nội tạng bốc lên, hoặc do bộ mặt khác của Trần Quốc Toản trên chiến trường. Hắn ân cần hỏi han:
– Chiêu Dương, làm muội kinh sợ rồi. Sau này ta sẽ không để muội chứng kiến cảnh này nữa.
Chiêu Dương cố ghìm cảm giác buồn nôn ở cổ, nàng kiên cường lắc đầu, dùng chiếc khăn lau vài giọt máu còn sót lại trên mặt Trần Quốc Toản ân cần hỏi han:
– Huynh có bị thương ở đâu không? Muội không sao, chỉ là chưa quen thôi. Muội không sợ, huynh muốn giết người thì muội sẽ mài dao cho huynh, muội không muốn bị huynh bỏ lại phía sau nữa. Tương lai là vợ của tướng quân xông pha nơi xa trường, muội mà sợ chút máu me này thì về sau làm sao có thể chống giữ hậu phương cho huynh được.
Trần Quốc Toản giữ lấy bàn tay của Chiêu Dương vừa lắc đầu vừa thích thú nhìn nàng, nghe Chiêu Dương nói từ vợ không chút ngập ngừng khiến Trần Quốc Toản lại muốn ôm nàng vào lòng nếu không phải người ngợp đang máu me be bét. Chiêu Dương cũng nhận ra bản thân vừa vô thức nói tới từ vợ khiến nàng có chút thẹn thẹn lại cúi mặt xuống lẩn tránh ánh nhìn của Quốc Toản.
– Chiêu Dương, ta cần muội giúp ta một việc, trong đống sổ sách của Đại Ưng chắc hẳn có thông tin về mối làm ăn của hắn với quan viên trong triều. Ta muốn moi hết đống đó ra, chuyện này ta nhờ muội được không?
Nói tới sổ sách Chiêu Dương rất tự tin gật đầu tự tin đáp:
– Chuyện này huynh yên tâm, cứ để muội.
– Được. Đặng Vũ, tháp tùng bảo vệ Chiêu Dương. Thất Ưng, ngươi đi theo chỉ Chiêu Dương vị trí tên Chiếp Chiếp cất sổ sách.