Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
toan-dan-xuyen-qua-ta-co-mot-toa-kho-quan-dung.jpg

Toàn Dân Xuyên Qua: Ta Có Một Tòa Kho Quân Dụng

Tháng 2 7, 2026
Chương 935: Nam Phong, muốn thành thần Chương 934: Tiếp xuống muốn đăng tràng chính là. . .
la-bo-huu-phien-xuyen-viet-mon.jpg

Lã Bố Hữu Phiến Xuyên Việt Môn

Tháng 1 17, 2025
Chương 1095. Đại kết cục Chương 1094. Chuyện xưa vừa mới bắt đầu
toan-cau-di-bien-bat-dau-mot-cai-cuc-pham-ho-tai-nuong.jpg

Toàn Cầu Dị Biến: Bắt Đầu Một Cái Cực Phẩm Hồ Tai Nương

Tháng 2 19, 2025
Chương 353. Xuất phát: Tinh thần đại hải! Chương 352. Bộc phát, Bạo Chúa Chi Vương chung cực hình thái
liem-nguoi-lien-manh-len-tien-tu-qua-nhieu-bi-khong-duoc.jpg

Liếm Người Liền Mạnh Lên, Tiên Tử Quá Nhiều Bị Không Được!

Tháng 1 23, 2025
Chương 250. Đại lục chi chủ! Chương 249. Chấp pháp Tôn giả giáng lâm!
thap-phuong-loan-the-nhan-gian-vu-thanh

Thập Phương Loạn Thế, Nhân Gian Võ Thánh

Tháng mười một 2, 2025
Chương 1709 kỷ nguyên mới, thiên địa mới! ( đại kết cục ) Chương 1708 ngu dốt thiếu niên! (4000 chữ ) (2)
sau-khi-song-lai-tien-vao-yandere-nu-tai-phiet-lao-ba-trong-nguc.jpg

Sau Khi Sống Lại Tiến Vào Yandere Nữ Tài Phiệt Lão Bà Trong Ngực

Tháng 4 2, 2025
Chương 532. Trứng màu Chương 531. Chương 531
bat-dau-danh-dau-troi-sinh-chi-ton.jpg

Bắt Đầu Đánh Dấu, Trời Sinh Chí Tôn

Tháng 1 11, 2026
Chương 588: Trong truyền thuyết cảnh giới. Chương 587: Tạo Vật Chủ xuất hiện.
the-gioi-tu-chan-tu-gap-phai-set-danh-bat-dau.jpg

Thế Giới Tu Chân: Từ Gặp Phải Sét Đánh Bắt Đầu

Tháng 2 9, 2026
Chương 362: Đây cũng quá không biết điều (2) Chương 362: Đây cũng quá không biết điều (1)
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 176: Hắc Ưng trại.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 176: Hắc Ưng trại.

Hắc Ưng trại như bao sơn trại khác, chúng chiếm một ngọn núi không xa làng Hoài về hướng đông bắc để dựng trại. Nghe trong các điển tích, câu chuyện dân gian hay qua lời kể thì người ta hay tưởng tượng ra cuộc sống tiêu diêu tự tại, hào hiệp, phóng khoáng của đám sơn tặc, thủy tặc. Chính vì thế mà không ít người có máu du hiệp ước ao một ngày được xách đao lên đường sống cuộc sống tự do đáng mơ ước.

Nhưng sớm thôi, thực tế sẽ vả cho những kẻ đấy một cái tát đau điếng. Sơn tặc nhìn từ bên ngoài dù có bề thế, oai phong ra sao thì cuộc sống bên trong cũng tạm bợ nhếch nhác khó tả. Cả một đống tên đực rựa dồn vào một chỗ thì không thể tử tế nổi. Thời thịnh thế làm cướp thì không có đất mà sống, hống hách là bị quan binh đập cho tanh bành. Thời loạn thì đói, dân chẳng có mà ăn thì lấy đâu ra mà cướp, đủ sống đã là may.

Hắc Ưng trại cũng từng như thế, nhưng giờ thì khác. Nhờ mối làm ăn với vài quan viên, thay họ làm vài chuyện bẩn tay mà Hắc Ưng trại sống khá đầy đủ. Luôn được báo trước khi quan binh thực hiện các trận vây ráp nên chúng có thể ung dung mà lập trại, xây nhà lớn. Dù chỉ là nhà gỗ.

Chiếm ở vị trí cao nhất trên núi, án ngữ lối thoát dự phòng là trại chính của đám Hắc Ưng trại, nơi đầu não của Hắc Ưng trại ở. Những tên sơn tặc khác phải ở trong những căn nhà nhỏ, dựng tạm bên ngoài, chỉ khi vào dịp đặc biệt bọn chúng mới được tụ tập vào trại chính.

Đại Ưng tranh thủ thời gian mấy năm vừa qua hắn đã tích cóp được chút tài lực, thuộc hạ đã có gần 300. Tiền tài giờ không còn đủ hấp dẫn với hắn, hắn không muốn bản thân phải mãi cun cút bò dưới chân đám quan viên phía sau nữa. Những câu chuyện các động chủ miền núi được triều đình gả công chúa, ban tước vị để chiêu an không hiếm, nhiều người còn thành truyền kỳ với những dân tộc miền núi này. Đại Ưng tin rằng chỉ cần mình đủ lớn mạnh cũng sẽ được triều đình chiêu an. Chỉ cần được chiêu an thì hắn sẽ có thể được phong quan, ban tước vị, thậm chí có thể được làm phò mã. Chính vì thế Đại Ưng vô cùng thèm khát mục trường của làng Hoài, trong suy nghĩ của hắn chỉ cần chiếm được mục trường thì hắn tin sức mạnh của sơn tặc sẽ tăng vọt. Tham vọng của hắn sẽ càng gần hơn.

Nhận được tin báo của Thất Ưng, Đại Ưng hồ hởi như vớ được vàng. Hắn biết lão Dật và người của mình đều rất lợi hại, nhưng Chiêu Dương lại là viên ngọc quý của lão. Chỉ cần có Chiêu Dương trong tay thì Đại Ưng tin có thể ép lão Dật giao ra mục trường. Từ chiều, hắn đã bắt đám sơn tặc bên ngoài dọn dẹp sơn trại, tên nào cũng phải chỉnh trang lại sao cho uy nghiêm, tất cả phải đứng hết lên tường trại, xếp hàng dọc lối vào để giương uy của sơn tặc cho đối phương thấy.

Đèn đuốc được đốt sáng chưng nhưng chờ mãi không thấy người về. Đại Ưng dáng người vạm vỡ như khỉ đột nóng ruột đi đi lại trong nhà chính đợi tin tức trở về. Hắn bực mình quát tháo:

– Người đâu? Mau cử người ra ngoài trại, tìm xem Thất Ưng đi tới đâu rồi? Có chuyện gì mà chúng lề mề vậy?

– Tuân lệnh thủ lĩnh.

Đợi tên sơn tặc quỳ gối chắp tay nhận lệnh rời đi, Nhị Ưng lựa lời trấn an Đại Ưng:

– Đại ca, người không cần quá lo lắng. Thất Ưng dù tài cán không bằng ai nhưng hắn tuyệt không dám nói dối chúng ta. Đường đi bị cản trở, chắc hắn cũng sắp về tới nơi rồi.

Đại Ưng nhìn 4 huynh đệ hai bên tả hữu bên dưới thở ra một hơi nói:

– Ta biết, bắt được Chiêu Dương là cơ hội lớn để huynh đệ chúng ta đạt thành mong muốn. Nhưng gần đây ta có chút bất an, Lục Ưng đi đã lâu nhưng không thấy tin tức gì. Chỗ Vũ Cấm và đám quan binh cũng im bặt, cứ như bọn chúng đã hoàn toàn biến mất, hoặc là có ……

Đại Ưng còn chưa nói hết câu, tên sơn tặc mới chạy đi lại hổn hển chạy về mừng rỡ quỳ xuống tâu:

– Báo thủ lĩnh, Thất đương gia dẫn theo người quay về tới cổng trại rồi.

Đại Ưng như quên hết những chuyện bất an vừa nói, hắn mừng rỡ hối thúc:

– Mau, mau dẫn người vào đây cho ta.

———————–

Bên ngoài đám sơn tặc xếp 2 hàng đèn đuốc sáng chưng kéo dài ra tận tới ngoài cổng trại. Tên nào tên ấy ưỡn ngực cố ra vẻ uy phong, mặt mày cố nặn ra vẻ nhăn nhó đáng sợ để hù dọa kẻ khác. Cả đám dơ đao, dựng khiên hít sâu lấy sức rống lớn:

– Mừng Thất đương gia lập công trở về, mừng Thất đương gia lập công trở về.

Nếu là bình thường, Thất Ưng sẽ ưỡn ngực vểnh mặt lên trời mà bước vào trong sự tung hô của đồng bọn. Đây là điều hắn luôn mơ ước. Nhưng giờ mặt hắn đen như đít nồi, lưỡng lự không dám bước vào cổng trại. Nhưng cứ nghĩ tới vị đệ tử thần tiên khủng bố ở ngay sau lưng, cùng viên thuốc không rõ lai lịch đã uống hắn đành cố nặn ra bộ mặt bình tĩnh để bước vào.

Đoàn gần trăm người cứ thế theo Thất Ưng từ từ bước nào sơn trại, nhờ đám thân tín đi bên ngoài nên không mấy ai để ý những binh sĩ Hoài Văn quân đi hàng trong. Trần Quốc Toản để tay mình bị trói đi đầu hàng “tù binh” vừa để quan sát đánh giá tình hình, vừa là để kèm cặp Thất Ưng.

Quả thật tới giờ Trần Quốc Toản không hiểu được đầu óc đám du hiệp, sơn tặc này. Làm cái nghề không vốn, dùng mạng kiếm tiền này mà không mấy tên chịu rèn luyện võ nghệ cho hẳn hoi, phần lớn mới chỉ biết chút võ vẽ. Dù đã cố gắng ưỡn người lên cho uy phong nhưng trong mắt Trần Quốc Toản tên nào tên ấy èo uột nhem nhuốc, nhìn còn yếu gà hơn cả đám biên quân của Chiêm Thành ngày trước hắn bắt.

Không như những binh sĩ Hoài Văn quân. Chiêu Dương đi giữa hai hàng sơn tặc như đang từng bước chui vào động sói, nàng không giấu được lo lắng trong lòng, hơi thở có chút nặng nề. Trần Quốc Toản khẽ ghé vào trấn an:

– Cứ yên tâm, có ta ở đây.

Đến cánh cổng thứ 2, Thất Ưng định bước qua thì một thân tín của Đại Ưng chặn đoàn người lại, hắn quét qua một lượt những gương mặt theo Thất Ứng quay về, hắn vờ lễ phép hỏi:

– Thất đương gia, những huynh đệ còn lại đâu, sao ít người theo ngài về thế này?

Thất Ưng võ nghệ chẳng đủ phòng thân, vốn là kẻ khéo léo lại mồm mép mà leo lên, đám thân tín của Đại Ưng này trước giờ luôn bằng mặt không bằng lòng với hắn. Nhưng nay hắn là người “lập công” hắn có cớ để ra oai, hắn trợn mắt lên nói:

– Cúi chào cho đàng hoàng.

Tên thân tín kia bực tức nhưng biết nay là ngày trọng đại nên đành nghiến răng chắp tay vái có lệ rồi hỏi lại:

– Tiểu nhân sai sót, Thất đương gia bỏ quá cho. Xin hỏi thất đương gia, những huynh đệ còn lại đâu?

Thất Ưng ra vẻ hài lòng rồi chẳng thèm nhìn hắn nói tiếp:

– Đường tắc, xe hàng không qua được. Họ phải ở lại mở đường, trông coi hàng hóa. Ta dẫn người về trước phòng biến. Sao? ngươi muốn ta quay lại đợi họ rồi về không?

– Tiểu nhân không dám.

Thất Ưng thấy tên thân tín đã bị dọa lui mới hài lòng gật đầu giao phó.

– Để họ ở lại đây nghỉ ngơi, ta sẽ dẫn Chiêu Dương tiểu thư và vài người vào sảnh đường. Không thể để đầu lĩnh chờ thêm nữa.

– Tuân lệnh đương gia.

Khi Đám Trần Quốc Toản định bước vào thì tên thân tín của Đại Ưng lại cau mày đứng ra chặn lại, hắn lớn giọng:

– Chiêu Dương tiểu thư thì qua được, còn các ngươi thì ở lại ngoài này.

Trần Quốc Toản đang định bước ra thì lão Báo nghe thế liền bước lên chiếm lời:

– Không được, tiểu thư đi đâu ta đi đó. Nếu không ngươi cứ chém chết lão già này luôn ngoài này đi.

Tên thân tín nhếch môi khinh thường, hắn toan rút đao ra chém thật:

– Được, là ngươi muốn đấy.

Thất Ưng thấy phía sau lùm xùm vội bước lại đá vào chân tên thân tín một cái quát:

– Dừng lại, mẹ cái thằng ngu. Ngươi không biết đây đều là con bài mà đầu lĩnh cần sử dụng à? Giết một là mất một, ngươi gánh nổi tội không? Cút ra, ngươi ngươi ngươi và 2 ngươi theo Chiêu Dương tiểu thư vào trong. Còn lại ở ngoài này, đừng lùm xùm nữa, đầu lĩnh chờ đã lâu rồi.

Theo lệnh của Thất Ưng, tên thân tín đành câm nín làm theo, đám Đặng Vũ cùng toàn bộ thân tín của Thất Ưng cùng Hoài Văn quân đi theo đều dừng lại ngoan ngoãn ngồi ở góc sân. Cùng với Thất Ưng vào gian chính chỉ còn vài người. Trần Quốc Toản nhìn biểu hiện của Thất Ưng có chút bất ngờ, không ngờ tên này cũng giỏi ứng biến, gan cũng không phải bé, phải thầm khen ngợi:

– Thất Ưng ngươi làm tốt lắm. Chuyến này xong ta sẽ ghi công cho người.

Thất Ưng ở phía trước rất muốn khóc nhưng không làm gì được, cứ cố giữ tư thế dẫn bước vào gian chính. Căn nhà chính không phải quá lớn nhưng ở vùng rừng núi này cũng coi như là của hiếm. Vừa qua cửa Trần Quốc Toản đã thấy hai bên tả hữu kê 6 cái ghế nhưng chỉ có 4 tên đang ngồi đó, 2 cái còn lại khả năng 1 cái là cho Thất Ưng, 1 cái là cho tên Lục Ưng đã bị tóm, xung quanh còn vài tên sơn tặc đứng canh nữa. Ở chủ vị là ghế da hổ, người ngồi trên đấy hẳn là Đại Ưng rồi.

Đại Ưng thấy Thất Ưng quay về thì phấn khích, khen ngợi một hồi:

– Hahaha Thất Ưng, đệ làm tốt lắm. Chuyến này công đầu thuộc về đệ rồi.

– Tạ ơn thủ lĩnh đã khen ngợi. Đây là Chiêu Dương và vài tên trong thương đội mà thuộc hạ đã nhắc tới, bọn chúng sống chết không để Chiêu Dương đi một mình nên thuộc hạ đành phải dẫn chúng vào đây cả.

Thất Ưng hơi lùi sang bên, để lộ ra Chiêu Dương ở sau lưng hắn, dù có chút căng thẳng nhưng vẫn như hoa như ngọc. Đại Ưng biết rõ Chiêu Dương, hắn muốn lấy mục trường cũng muốn cướp luôn Chiêu Dương về làm vợ từ lâu. Thấy Chiêu Dương hắn liền không thèm để ý tới mặt mũi những người phía sau. Đại Ưng lại cười lớn hồ hởi:

– Hahaha Chiêu Dương tiểu thư, vất vả cho nàng rồi. Trên đường đi có tên nào dám vô lễ với nàng không? Nào để ta cởi trói cho nàng.

Đại Ưng vừa nói vừa định tiến về phía Chiêu Dương khiến lão Báo ở phía sau không kìm được mà tiến lên chắn trước mặt Chiêu Dương gườm gườm nhìn Đại Ưng. Đám sơn tặc hai bên thấy có động liền tuốt đao ra sẵn sàng xông lên. Tình thế bỗng chốc trở lên căng thẳng, Đại Ưng nghiến răng muốn nổi điên:

– Vào trong này rồi mình ngươi đứng chắn lên trước thì làm được gì. Cút xuống không ta không khách khí nữa.

Chiêu Dương hít một hơi lấy can đảm lên tiếng:

– Đại Ưng, đừng nhiều lời nữa, ta biết ngươi muốn gì. Ta chỉ là con tin của ngươi thôi, đừng khách khí làm gì, muốn ta viết thư thì cứ đem bút mực tới. Nhưng ngươi nghĩ kỹ chưa? lấy được mục trường ngươi sẽ bị nhiều người nhắm tới, chuyện này ta thấy với ngươi còn chưa biết là họa hay phúc đâu.

Đại Ưng nguôi giận lại nổi hứng thú nói chuyện, hắn vẫy tay ra hiệu cho người bê giấy bút vào vui vẻ nói:

– Chiêu Dương tiểu thư chớ lo. Trong tay ta có người, có tiền tài lại có quan hệ, tương lai nếu có thêm mục trường, có chiến mã để luyện kỵ binh thì quanh đây còn ai làm gì nổi ta nữa? Cho đi rất dứt khoát Chiêu Dương tiểu thư không tiếc mục trường sao?

Chiêu Dương kín đáo nhếch môi mỉm cười khi cảm thấy rõ Trần Quốc Toản đang nghiến răng nghiến lợi phía sau, nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh nói:

– Ngươi muốn thì ta sẽ viết thư về cho cha ta, mục trường ở với bọn ta cũng được, mà không có cũng chẳng sao. Nhưng Đại Ưng ngươi thì khác, ngươi bị kẹp giữa trấn Thái Nguyên và Trấn Lạng Sơn, giờ ngươi chỉ là giặc cỏ cỏn con nên triều đình không thèm để ý, mới cho ngươi tự tung tự tác. Nhưng nếu ngươi mạnh lên thì sẽ bị triều đình để ý tới. Ngươi nghĩ 300 tên sơn tặc các ngươi cùng vài con ngựa là có thể chống lại quan quân của 2 trấn à?

Đại Ưng vỗ tay bôm bốp khen ngợi:

– Quả không hổ là Chiêu Dương tiểu thư, người tính toán đúng lắm. Nhưng muốn thành công ai chẳng phải trải qua gian khổ. Triều đình chắc chắn sẽ cho quan quân tới đánh ta, nhưng ta chỉ cần nhờ quan hệ trong triều mà ta có, nắm được kế hoạch của quan quân để đối phó lại không phải là bất khả thi. Chỉ cần đánh bại quan quân triều đình thì sẽ có cơ hội được chiêu an. Được triều đình chiêu an rồi thì sẽ được phong quan tiến chức, khi đấy ta sẽ không còn là giặc cỏ, cướp núi lập trại nữa mà sẽ thành quý tộc có tước vị, có thế lực, có địa bàn riêng. Không chừng, triều đình sẽ còn gả công chúa cho ta để chiêu an. Chiêu Dương, hay là cô đồng ý cưới ta, ta sẽ để cô làm vợ cả, để công chúa có đến cũng chỉ làm vợ lẽ, cô sẽ được một công chúa phục vụ?

– Phụt, hahaha, hahaha cười chết ta rồi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

luyen-khi-tu-chua-tri-bang-bat-dau.jpg
Luyện Khí Từ Chữa Trị Bảng Bắt Đầu
Tháng 1 29, 2026
trung-sinh-2000-tu-truy-cau-ngay-ngo-giao-hoa-ngoi-cung-ban-bat-dau
Trùng Sinh 2000: Từ Truy Cầu Ngây Ngô Giáo Hoa Ngồi Cùng Bàn Bắt Đầu
Tháng 1 29, 2026
cao-vo-bat-dau-tien-cot-bi-phe-ta-vo-han-nhat.jpg
Cao Võ, Bắt Đầu Tiên Cốt Bị Phế, Ta Vô Hạn Nhặt
Tháng 1 30, 2026
thien-ha-tang-cuc.jpg
Thiên Hạ Tàng Cục
Tháng 2 6, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP