CHƯƠNG 175: Tiên nhân ban thuốc.
Mọi chuyện cứ như một giấc mơ, đầu óc Chiêu Dương có chút mụ mị không muốn phải tỉnh khỏi giấc mơ này. Nhưng xung quanh bắt đầu có tiếng quát tháo, kéo Chiêu Dương quay lại với thực tại, nhìn Trần Quốc Toản ở trước mắt nàng ngại ngùng có chút hốt hoảng lùi lại, hai tay chắp trước người lễ phép nói:
– Vương gia, tiểu nữ vô lễ đã mạo phạm vương gia, xin vương…..
Trần Quốc Toản không để Chiêu Dương nói hết, hắn lại tiến nhanh lên vài bước lại ôm lấy Chiêu Dương vào lòng mình vỗ về nói:
– Chiêu Dương, Duyên phận cho chúng ta gặp nhau, ta sẽ không để ai chia tách chúng ta đâu.
Chiêu Dương trong lòng đầy hạnh phúc, nhưng vẫn đầy trăn trở vì thân phận của mình, nàng khẽ cắn môi cố giữ lý trí nói:
– Nhưng vương gia, thân phận của chúng ta quá cách biệt. Người lại là cậu chủ của tiểu nữ.
Trần Quốc Toản vẫn dùng cánh tay cứng ngắc của mình giữ lấy Chiêu Dương, cảm nhận hơi ấm của nàng trong ngực mình an ủi:
– Nàng không cần lo. Ở Hoài Văn vương phủ chỉ có một quy tắc. Đấy là “ta thích là được”. Cưới nàng về, ta xem kẻ nào dám gièm pha một câu.
Hoài Văn Quân bình thường rất kỷ luật, nhưng trong thường nhật thì rất xuề xòa, Trần Quốc Toản lại càng thoải mái dễ gần nên vài tên bạo gan nói hùa vào:
– Phải đấy, Thiếu Phu Nhân. Cả vương phủ đã chờ ngày này lâu lắm rồi, vương gia chịu lấy vợ là mấy nghìn hộ ở Ngự Thiên phải vái tạ ông trời thương xót rồi. Người chính là quý nhân của Hoài Văn vương phủ, làm gì có tên nào dám nói ra nói vào một câu.
– Phải đấy, Thiếu Phu Nhân, tên nào dám nói ra nói vào thì Hoài Văn quân sẽ bẻ không sót cái răng nào của hắn. Thiếu Phu Nhân cứ yên tâm.
– Phải đấy, phải đấy.
Chiêu Dương nghe binh sĩ xung quanh nhao nhao lên nói, chỉ nghĩ thôi cũng biết hàng trăm cặp mắt xung quanh đều đang nhìn 2 người họ nãy giờ. Càng nghĩ nàng lại càng ngại chín mặt, đến ngẩng đầu ra cũng không dám lại càng rúc kỹ vào ngực Trần Quốc Toản.
Trần Quốc Toản cười khoái chí, qua ra quát binh sĩ dưới quyền:
– Im mồm cả đi, hàng ngày ta dễ dãi quá nên các ngươi không còn phép tắc gì nữa rồi. Mau làm nốt việc đi, chúng ta chưa xong đâu. Lôi tên đầu lĩnh của chúng tới đây.
– Tuân lệnh cậu chủ.
Đợi đám binh sĩ tản đi bớt, Trần Quốc Toản từ từ gỡ Chiêu Dương mặt đang đỏ như quả gấc ra khỏi ngực nói:
– Thú thật là ta muốn ôm nàng thêm vài ngày nữa, nhưng thời gian không cho phép, ta còn vài việc cần xử lý.
Chiêu Dương ngượng ngùng nhưng cũng biết Trần Quốc Toản đang trêu mình, theo thói quen mấy ngày vừa rồi nàng chẳng suy nghĩ đá vào ông đồng Trần Quốc Toản một cái khiến hắn đau đớn nhăn nhó nhưng cười ngốc nghếch vì hắn thấy Chiêu Dương của mấy ngày trước đã quay lại. Hắn thích Chiêu Dương thoải mái, không câu lệ tiểu tiết, không phân sang hèn thế này hơn. Chiêu Dương chột dạ đá hơi mạnh, đang định an ủi nhưng lại chôn chân lý nhí lẩm bẩm:
– Biết thế sao không chịu nói sớm hơn.
Trần Quốc Toản còn đang định tận dụng nốt thời gian gần gũi này thì Thất Ưng đã bị kéo tới trước mặt hắn. Thất Ưng thấy đội quân ai đấy lực lưỡng, cử chỉ tự tin, trang bị tinh lương thì mặt mày xám ngoét. Trong đời hắn chưa từng thấy nhóm quân nào tinh nhuệ thế này. Hắn rất khéo mồm nhưng trước áp lực quá lớn của đối phương, hôm nay hắn chỉ biết run rẩy úp mặt dưới đất.
Giọng Trần Quốc Toản âm u nhìn hắn hỏi từng chữ:
– Thất Ưng, mọi thông tin về Hắc Ưng trại ta đều đã tra rõ như ban ngày, ngoài tên Lục Ưng tới Thăng Long đã bị người của ta bắt rồi thì ở trại các ngươi chỉ còn 5 tên đương gia cùng hơn 200 người, sau núi có 2 hang động, một hang dấu vàng bạc, một hang giam người ta đều đã biết. Bọn ta có 300 người, trang bị vượt trội hơn hẳn, việc san phẳng Hắc Ưng trại các ngươi không khó khăn lắm. Ngươi nói xem, nếu đã thế thì ngươi còn có giá trị gì để ta phải giữ ngươi lại không? Chi bằng ta cứ…..
Thất Ưng ở phía dưới mồ hôi túa ra như tắm, đũng quần hắn nước chảy ra khai mù, mọi thông tin của Hắc Ưng trại bị vị vương gia kia đọc ra vanh vách. Con bài duy nhất hắn định dựa vào để giữ mạng theo đó đã tan thành tro bụi. Thất Ưng bên dưới càng hoảng hốt, hắn dập đầu bôm bốp thế thốt:
– Tiên nhân, tiên nhân. Xin người tha mạng, chỉ cần người sai bảo thì dù là núi đao biển lửa tiểu nhân cũng không dám từ. Chỉ cần người cho tiểu nhân một cơ hội để chứng minh giá trị.
Trần Quốc Toản ngồi phía trên khoanh tay gãi gãi cằm ra vẻ nghĩ ngợi mặc kệ Thất Ưng vẫn đang dập đầu bôm bốp. Một hồi lâu sau mới nói:
– Được rồi, Thất Ưng, ta sẽ cho ngươi cơ hội để chứng minh những gì ngươi nói. Cầm lấy.
Thất Ưng chưa kịp cảm ơn thì đã phải nhoài người bắt lấy túi gấm của Trần Quốc Toản tung tới. Hắn chưa hiểu mục đích của đối phương nên khúm núm nói:
– Tạ ơn tiên nhân tha mạng. Nhưng tiểu nhân ngu dốt chưa hiểu việc mình cần làm, xin tiên nhân chỉ bảo rõ hơn.
Trần Quốc Toản đứng thẳng dậy, khí thế uy nghiêm từ trên cao nhìn hắn nói:
– Đây là tiên đan của ta. Ngươi chọn ra 20 tên thân cận, chia ra mỗi tên một viên uống vào rồi theo ta tới Hắc Ưng Trại. Nói cho ngươi biết, nếu sáng mai không lấy được thuốc từ chỗ ta, các ngươi sẽ máu chảy thất khiếu mà chết. Các ngươi có cơ hội từ giờ tới sáng mai. Đi đi, ngoài 21 người các ngươi ra, thì số còn lại, hừ.
“xoẹt, hự” “Đừng, xin đừng giết tôi, á á á” Trần Quốc Toản vừa dứt lời, từ bóng tối phía sau ngọn núi vang lên tiếng đao sắc bén dễ dàng xẻ vào da thịt kèm theo tiếng gào thét thất thanh. Đầu óc Thất Ưng tự tưởng tượng ra cảnh từng tên sơn tặc đang bị lôi đi chém đầu phía sau. Chẳng cần biết trong tay là tiên đan hay thuốc độc, hắn vội vàng run rẩy bốc lấy 1 viên cho vào mồm nuốt xuống rồi hối hả:
– Tạ ơn tiên nhân tha chết, tiểu nhân sẽ đi chuẩn bị ngay. Tiểu nhân thề sẽ không để tiên nhân thất vọng.
Nhìn Thất Ưng vừa chạy vừa ngã dúi dụi quay về chọn lấy người của mình, Chiêu Dương ở phía sau thấy hết tất cả, nàng thừa biết con người Trần Quốc Toản không lạm sát, cũng có thể dễ dàng đoán ra ý định của hắn. Chiêu Dương khẽ tiến lên dò hỏi:
– Vương gia, tiểu nữ mạo muội muốn hỏi, người định để Thất Ưng dẫn người vào Hắc Ưng trại để đột kích?
Trần Quốc Toản hơi ngạc nhiên nhìn Chiêu Dương:
– Nàng đoán ra rồi à? Đừng gọi ta vương gia nọ tiểu nữ kia nữa, ta cưới muội là chắc rồi. Đúng là ta định làm thế, mỗi tính mạng của Hoài Văn Quân đều rất quý giá, ta không thể lãng phí nếu có cách tốt hơn.
Chiêu Dương ánh mắt thoáng lo lắng rồi kiên định trở lại gật đầu xác nhận:
– Tổ phụ trước kia dạy tiểu…. à muội rất nhiều thứ, nhưng muội hứng thú với kinh doanh hơn cả. Nếu huynh vào Hắc Ưng trại thì muội nhất định phải đi cùng.
Đến lượt Trần Quốc Toản hốt hoảng:
– Không được, ta không thể để muội đi theo được. Quá nguy hiểm.
– Muội không hành động cảm tính đâu. Huynh nghĩ mà xem, Thất Ưng kiểu gì cũng cho người về báo hắn đã bắt được muội với Đại Ưng rồi. Nếu muội không theo về hắn tất sẽ sinh nghi, chưa kể tới nếu không có muội sẽ rất khó để huynh có thể câu giờ tới lúc hành động, không chừng hắn còn không cho huynh vào. Hơn nữa,…
Chiêu Dương giọng nói đầy cương quyết, nhưng càng nói về sau lại càng cúi đầu ngại ngùng lí nhí nói tiếp:
– Hơn nữa, muội không muốn bị huynh bỏ lại phía sau. Huynh không bảo vệ được muội à?
Trần Quốc Toản tròn mắt không ngờ Chiêu Dương cũng nhìn ra được điểm này, hắn đã cố lờ đi để Chiêu Dương không phải gặp nguy hiểm. Cái giọng lí nhí thẹn thùng kia khiến Trần Quốc Toản nóng máu, con quỷ trong người hồi ở thuyền hoa như lần nữa lại thức dậy, bị khích tướng mũi hắn như xì khói, hắn lại bất ngờ thơm cho Chiêu Dương 1 cái, máu sĩ gái nổi lên hắn vỗ ngực đáp:
– Đừng nói vài con ưng con, dù là hổ báo sài lang tới đây, con nào dám nhắm vào muội, ta cũng bẻ cổ hết.
Bỏ lại Chiêu Dương đang ôm má ửng đỏ tủm tỉm cười phía sau, Trần Quốc Toản bước nhanh về phía đội ngũ của mình sắp xếp cho kế hoạch tiếp theo.
Thất Ưng cùng 20 tên thân cận run rẩy quỳ dưới đất, số sơn tặc còn lại đều bị lôi hết ra sau núi rồi im bặt không còn tiếng động gì. Thất Ưng có thể tưởng tượng ra mùi máu tanh nồng nặc trong không khí.
Nhìn Hoài Văn quân của mình cùng Lê Văn Dần ở hàng đầu, Trần Quốc Toản bực tức quát:
– Các ngươi nhìn không giống sơn tặc tý nào. Làm cho người ngợm bù xù tý đi. Lê Văn Dần cắt ra 50 người canh chừng ở đây, số còn lại giao ngươi chỉ huy phụ trách bên ngoài, căn thời gian cho chuẩn, thu hút sự chú ý của bọn chúng. Trần Hiếu, Đặng Trung, 2 ngươi mang 30 người theo ta vào trong trại, khi hành động ưu tiên bảo vệ Thiếu phu nhân của các ngươi trước, rồi phong tỏa gian chính đừng cho đám sơn tặc bên ngoài đánh vào.
– Tuân lệnh cậu chủ.
Cả Hoài Văn quân đồng loạt quỳ xuống hô lớn rất khí thế, người ngoài thì cảm thấy tinh thần hừng hực còn Thất Ưng thì lại càng sợ hãi. Trần Quốc Toản trở về vẻ mặt lạnh lùng nhìn hắn âm trầm nói:
– Thất Ưng, thể hiện cho tốt. Tiên nhân ta đây sẽ giữ đúng lời mà tha cho, thậm chí nếu các ngươi làm tốt ta còn cho ở lại quản lý Hắc Ưng trại cho ta. Còn không, sáng mai cứ ngồi đợi thất khiếu chảy máu mà chết đi.
Thất Ưng cùng thân tín của mình mồ hôi ròng ròng lại dập đầu bôm bốp thề thốt:
– Chúng tiểu nhân tuân lệnh, thề tuyệt đối sẽ không để tiên nhân thất vọng.
Trần Quốc Toản gật đầu rồi hướng về đội ngũ của mình hạ lệnh xuất phát:
– Ừm tốt lắm, tối rồi, chúng ta lập tức xuất phát.
Lão Báo ở phía sau bước lên khom người vái Trần Quốc Toản giọng thành khẩn:
– Vương gia, lão đã theo tiểu thư từ nhỏ. Xin người cho lão được theo người tới Hắc Ưng trại.
Trần Quốc Toản nhìn lão Báo dáng người rắn rỏi hẳn cũng luyện võ nhiều, hơn nữa cũng cần thêm nhiều gương mặt quen thuộc cho thêm chân thực nên gật đầu đáp ứng:
– Được. lão chọn ra vài người rồi theo cùng luôn.
– Tạ ơn vương gia.
Trở về hàng, đội ngũ rục rịch bắt đầu lên đường, Lê Văn Dần dẫn người rẽ theo hướng khác. Thất Ưng dẫn đầu đội ngũ “tù binh” hướng về Hắc Ưng trại, phía sau là Trần Quốc Toản hai tay bị trói hờ đi bên cạnh ngựa của Chiêu Dương. Chiêu Dương nhìn Thất Ưng ngoan ngoãn phục tùng thì tò mò cúi xuống hỏi nhỏ:
– Huynh cho chúng uống thuốc độc thật à?
Trần Quốc Toản lắc đầu thì thầm, không biết nói gì mà khiến Chiêu Dương phải che miệng cười khúc khích.