Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
sang-the-chi-ton

Sáng Thế Chí Tôn

Tháng 10 27, 2025
Chương 930: Vẫn vì chí tôn (quyển cuối cùng) (2/2) Chương 930: Vẫn vì chí tôn (quyển cuối cùng) (1/2)
nu-de-cung-kiem-thanh-dieu-thap-yeu-duong

Nữ Đế Cùng Kiếm Thánh Điệu Thấp Yêu Đương

Tháng mười một 13, 2025
Chương 556: Kết thúc hạ Chương 555: Kết thúc bên trong
Toàn Dân Ngự Thú Ta Có Thể Chứng Kiến Ẩn Dấu Tin Tức

Toàn Dân Ngự Thú: Ta Có Thể Chứng Kiến Ẩn Dấu Tin Tức

Tháng 2 3, 2026
Chương 1733: Vụt lên từ mặt đất. Chương 1732: Vô cùng hoang vu.
bat-dau-vung-kiem-ngan-ti-lan-ta-tram-than-khiep-so-toan-truong.jpg

Bắt Đầu Vung Kiếm Ngàn Tỉ Lần, Ta Trảm Thần Khiếp Sợ Toàn Trường

Tháng 1 17, 2025
Chương 586. Vận mệnh chi chiến, kiếm chủ Lâm Thiên Chương 585. Cuối cùng lựa chọn, hóa thành vĩnh hằng chi địa
ta-tai-chu-thien-van-gioi-nhat-do-bo-di.jpg

Ta Tại Chư Thiên Vạn Giới Nhặt Đồ Bỏ Đi

Tháng 4 30, 2025
Chương 809. Không cẩn thận, vô địch Chương 808. Ngoại ma bên trong Thánh chiến Đông Vương!
be-ha-neu-khong-giang-dao-ly-vi-than-cung-hieu-so-quyen-cuoc

Bệ Hạ Nếu Không Giảng Đạo Lý Vi Thần Cũng Hiểu Sơ Quyền Cước

Tháng mười một 26, 2025
Chương 684: Đại kết cục Chương 683: Động thủ
thien-dao-bang-cau-thanh-kiem-than-ta-bi-lo-ra.jpg

Thiên Đạo Bảng: Cẩu Thành Kiếm Thần Ta Bị Lộ Ra

Tháng 1 25, 2025
Chương 359. Trở lại tu chân thế giới Chương 358. 10 năm gần nhau
hoa-anh-chi-lang-thien-kiem-dao.jpg

Hỏa Ảnh Chi Lăng Thiên Kiếm Đạo

Tháng 1 23, 2025
Chương Kết thúc cảm nghĩ (Giới thiệu sách mới) Chương 340. Đại kết cục
  1. Đông A Tái Khởi
  2. CHƯƠNG 174: Đệ tử thần tiên.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

CHƯƠNG 174: Đệ tử thần tiên.

Chiêu Dương và thương đội của mình bị sơn tặc trói thành hàng đi ở giữa, Chiêu Dương được ưu ái cưỡi ngựa, dù bị bắt, cảm thấy có lỗi với những người đi cùng mình nhưng Chiêu Dương lại không thấy lo lắng với an nguy của thương đội.

Đại Ưng, tên đầu lĩnh của Hắc Ưng trại từ khi phát hiện ra mục trường của làng Hoài, hắn đã tìm mọi cách để chiếm được mục trường này về cho mình nhưng đều vô vọng. Đơn giản vì hệ thống núi đồi cùng các trạm canh gác của làng Hoài quá kín kẽ, chưa kể dân binh của làng Hoài đều được huấn luyện kỹ hơn rất nhiều so với sơn tặc bọn chúng, nên Đại Ưng dù chiếm quân số vượt trội nhưng vẫn không thể nắm chắc phần thắng trong tay. Chỉ cần mục trường còn trong tay lão Chiêu Dật thì Chiêu Dương cùng người của thương đội sẽ thành con bài của Đại Ưng, nên trước khi chiếm được mục trường, Chiêu Dương và người của mình sẽ hoàn toàn an toàn.

Trong tình cảnh này, Chiêu Dương vẫn không thể dứt được lỗi lo cho Trần Quốc Toản, nàng lo Trần Quốc Toản nếu vẫn không chịu ăn uống thì e rằng hắn sẽ gục ngã mà không ai hay biết. Nàng lo Trần Quốc Toản sẽ không thể thắng được lỗi bi thương trong lòng. Quá lo lắng, Chiêu Dương còn chẳng để ý thấy đoàn sơn tặc dài dằng dặc cứ thi thoảng lại phải dừng lại để dọn dẹp sơn lộ, cùng những âm thanh ồn ào, chửi rủa phía trước.

Chắn giữa đường lại thêm một cái cây lớn bị bật gốc, Thất Ưng đến phát điên, hắn nghĩ bản thân quá đen đủi. Trời đã sắp tối mà không biết vì sao từ lúc quay về sơn trại hắn hết gặp cây bật gốc đổ chắn ngang đường, tới đá nở lấp hết đường đi, đến cả lũ rắn rết cũng bò ra kín đường.

Trời đã nhá nhem tối, tầm nhìn đã dần thấp xuống, một tên sơn tặc vừa chửi thề vừa quay lại tìm Thất Ưng báo cáo:

– Thất gia, phía trước lại thêm một đống đá sạt lở, chắn hết đường rồi.

Thất Ưng bực tức chửi thề quát:

– Con mẹ nó, ông trời trêu ngươi chúng ta à. Kiểu này tới bao giờ mới được về trại. Ngươi còn báo cáo ta làm cái gì, bảo các huynh đệ dọn dẹp đi. Nhanh lên, trời tối rồi.

– Vâng, thuộc hạ đi làm ngay.

Tên sơn tặc lẩm bẩm tức tối đi về phía đống đất đá chắn giữa đường, hắn cũng phát cáu vì phải liên tục chặt cây bốc đá liên tục rồi. Vừa bò lên đến đỉnh đống đá, đang định bê tảng đá to như đầu trâu lên thì bất ngờ hắn bị đá bật ngửa về sau khiến hắn tối tăm mặt mày.

Đám sơn tặc còn chưa kịp phản ứng thì Trần Quốc Toản đeo một cái khăn bịt mặt làm như kẻ cướp đứng trên đính đống đá hét lớn:

– Núi này do ta đắp, cây này do ta trông, đường này do ta mở. Tất cả các ngươi đã bị ta bao vây, muốn đi qua thì để lại toàn bộ hàng hóa ta sẽ tha cho.

– Kẻ địch tập kích, kẻ địch tập kích.

Đám sơn tặc bị tấn công bất ngờ, trời thì nhá nhem tối, không thể rõ đối phương có bao nhiêu người, bọn chúng hốt hoảng hô lên rồi quay về đội ngũ rút đao sẵn sàng ứng chiến. Thất Ưng cũng hốt hoảng, nhưng một hồi sau vẫn không có động tĩnh gì khác, chỉ có tiếng vượn khỉ núi vọng lại. Hắn ngờ vực chỉ về phía Trần Quốc Toản quát lên:

– Ngươi chỉ có một mình? Ngươi có bị điên không mà dám chặn đường bọn ta, còn cái gì mà bọn ta đã bị ngươi bao vây?

Đám sơn tặc sau một hồi ngoái ngác, thấy đúng là xung quanh không thấy chó khô mèo lạc nào đứng ra liền bắt đầu buông lỏng phòng ngự, hướng về phía Trần Quốc Toản chửi rủa:

– Mẹ cái thằng điên, chán sống rồi à mà dám chặn đường ông đây. Cút đi trước khi ông đây băm mày ra.

Cả đám ở dưới nhốn nháo như cái chợ, Trần Quốc Toản ngoáy tai hít hơi sâu rồi vận sức hét lớn:

– Im lặng!

Tiếng hét làm đám chim chóc trong rừng bay lên tán loạn, đám sơn tặc cũng giật mình, chúng không ngờ tên điên kia còn lớn gan ở lại hò hét, chúng nổi hứng im lặng lại chờ xem tên điên Trần Quốc Toản diễn kịch gì, dù sao bọn chúng cũng đang chán, cần giải trí một chút. Thấy tình hình đã ổn, Trần Quốc Toản vừa múa máy minh họa vừa lớn giọng nói:

– Nghe cho rõ, ta là đại đệ tử của Bắc Đẩu Đệ nhất Dương Minh Tham Lang Tinh quân, vì nhân gian loạn quá loạn nên Tham Lang Tinh quân phái ta hạ phàm để dẹp hết lũ làm loạn nhân gian. Chính là lũ giặc cướp các ngươi. Các ngươi khôn hồn muốn sống thì hạ hết vũ khí xuống đầu hàng thì ta tha cho.

Đám sơn tặc ở dưới trố mắt nhìn Trần Quốc Toản như thằng thần kinh rồi chúng phá lên ôm bụng cười, có tên nói lớn:

– Hahaha tên điên nhà ngươi là đệ tử Tham Lang tinh quân thì ông đây là Ngọc Đế. Ngươi mau xuống đây hành lễ thì ông đây tha cho.

Trần Quốc Toản mặt đen xì xậm lại, chỉ tên vừa to mồm nói:

– Ngươi, tên to mồm nhất. Ngươi vừa sỉ nhục ta, đại đệ tử của Tham Lang Tinh Quân. Ta cho ngươi cơ hợi cuối để rút lại lời muốn nói. Cho ngươi biết, khi xuống đây ta được Tham Lang Tinh Quân ban cho một thần khí, chính là cây cung của Hậu Nghệ từng dùng để bắn mặt trời. Chỉ cần ta buông tay thì ngươi sẽ không biết vì sao mà mình chết đâu.

Vừa nói, Trần Quốc Toản vừa làm động tác giương cung làm như ngắm bắn. Tên sơn tặc to mồm kia thấy trên tay Trần Quốc Toản chẳng có cây cung nào lại cười càng tợn, hắn còn khẽ đưa cổ ra chỉ vào đấy rồi khoái trí thách thức:

– Đây, cổ ông đây, ngươi giỏi thử bắn cho ta xem, ta muốn xem thần cung của ngươi lợi hại ra sao.

Trần Quốc Toản khẽ nhếch môi kinh thường nói:

– Là ngươi muốn đấy nhé.

Trần Quốc Toản dứt lời liền buông tay như hờ kéo tên ra, “Rít phập” Một mũi tên trong bóng tối từ phía sau Trần Quốc Toản bắn ra xuyên qua cổ tên sơn tặc cắm phập xuống đất, đuôi tên còn giữ lại vài giọt máu. Tên sơn tặc trợn mắt thấy cổ mình mát lạnh, rồi máu phun ra thành vòi, hắn hoảng hốt ú ớ ôm lấy cổ nhưng mắt dần trắng giã ngã vật ra sau.

Trời nhá nhem tối, đám sơn tặc còn chẳng kịp nhận ra mũi tên tới lúc nào, sau tiếng rít chỉ thấy đồng đội bên cạnh gục xuống. Vài tên bất ngờ lại hô lớn:

– Kẻ địch tập kích, kẻ địch tập kích.

Đám sơn tặc lại lần nữa cảnh giác sẵn sàng chiến đấu nhưng vẫn không có gì xảy ra cả. Chỉ có Trần Quốc Toản lại làm động tác giương cung rồi lớn giọng:

– Ngươi, tên đang cưỡi ngựa. Xuống ngựa thì ta tha chết cho.

Tên kỵ binh thấy thế thì lưỡng lự đang muốn xuống ngựa, nhưng lại bị Thất Ưng lườm hắn lại thôi. Kỵ binh trong sơn tặc là hàng hiếm, rất được trọng vọng, hắn không hạ được sĩ diện của bản thân. Hắn lớn giọng lùa quân lên, mong muốn dùng tình thế hỗn loạn để hướng sự chú ý ra khỏi mình:

– Các huynh đệ, đừng để hắn dọa. Hắn chỉ có một mình, chúng ta….

Trần Quốc Toản vẫn ung dung đứng trên đống đất đá lại nhếch môi nói:

– Ta cho ngươi cơ hội rồi đấy.

Không để tên kỵ binh kịp nói hết câu, “Rít, phập” Lại một mũi tên nữa ghim thẳng vào ngực tên kỵ binh kéo ngược hắn về sau tắt thở. Lần này thì đám sơn tặc đại loạn, có tên đã nghi ngờ tên điên trước mặt chúng thật sự có cung của Hậu Nghệ, thật sự là đệ tử thần tiên hạ phàm. Bọn chúng dáo dác nhìn quanh không biết phải làm sao, phải lao lên bắt tên điên kia hay ở lại giữ đội hình. Vài tên sơn tặc bắt đầu có chút rối loạn, một tên chạy loạn vô tình cầm theo đao tới chỗ Chiêu Dương, khiến Trần Quốc Toản nghiến răng gằn giọng đầy sát khí:

– Ngươi, tên đang đứng cạnh vợ sắp cưới của ta kia. Ta đếm đến 3, cho ngươi cơ hội để cút đi thật xa. Nếu không thì chết đi.

Đặng Vũ ở trong bụi rậm phía sau lắc đầu kêu khổ, khoảng cách xa hơn khiến hắn phải lấy cây cung của Bột Đặc Cách Nhỉ ra gồng sức kéo thật căng.

– Một, hai.

Mới đếm đến 2, Trần Quốc Toản lại buông tay. “Rít, phập” Mũi tên bằng thiết mộc như ngón tay cái bay đi khiến người khác không kịp nhìn, chỉ nghe thấy tiếng xé gió quay lại thì tên đang đứng gần Chiêu Dương đã bị đục thủng một lỗ như ngón chân cái ở ngực. Máu từ ngực hắn phụt ra từng tia xa cả bước chân.

Đám sơn tặc hốt hoảng lại càng loạn cào cào, vài tên mê tín đã bắt đầu quỳ xuống vái lạy. Chiêu Dương ngồi trên ngựa mắt bỗng ậng ậng nước mắt, rồi nước mắt cứ thế chảy thành dòng trên gò má có phần nhợt nhạt của nàng. Cái giọng kia, cái kiểu hành động điên điên rồ rồ này chẳng còn ai khác nữa.

Trần Quốc Toản thấy Chiêu Dương khóc sướt mướt cũng xót vô cùng nhưng hắn chưa thể chạy tới ngay được. Hắn không chần chừ thêm được nữa, hắn có chút mất bình tĩnh lại làm động tác giương cung, giọng nói đầy sát khí:

– Ngươi, tên đầu lĩnh. Ngươi vẫn chưa tin ta là đại đệ tử của Tham Lang Tinh Quân? Một….

Vừa đếm tới một, Thất Ưng dựng hết lông tóc, liền nhảy tọt xuống ngựa quỳ dí mặt xuống đất hô lớn:

– Tiểu nhân không dám, tiểu nhân không dám. Xin tiên nhân tha mạng, xin tiên nhân tha mạng.

Thất Ưng vốn nhát gan, vì mạng sống thì bảo hắn chó gà là thần tiên thì hắn cũng nhận, chứ chẳng nói gì tới một người dễ dàng lấy mạng thuộc hạ của hắn nãy giờ. Đầu lĩnh đã quỳ xuống thì cả đám sơn tặc cũng liền vứt hết vũ khí quỳ mọp xuống khấn vái xin thần tiên tha mạng. Trần Quốc Toản hạ tay xuống thở ra nói:

– Nếu các ngươi đã biết lỗi thì ta sẽ tha. Thiên binh thiên tướng của ta đâu? Bắt tất cả bọn chúng lại.

Những Hoài Văn quân ở phía trên xem diễn biến nhiều người bấm bụng cười khùng khục nhưng phục cậu chủ tới sát đất, chẳng cần tốn mạng vô ích mà có thể tóm được đám sơn tặc, chưa kể lại giữ an toàn được cho toàn bộ các con tin, cả đám liền đứng lên đồng điệu hưởng ứng.

– Có chúng mạt tướng.

Hơn 200 Hoài Văn Quân ở hai bên đường đứng dậy đồng thanh hét dội xuống dưới, khiến đám sơn tặc đang quỳ dưới đất lại càng run rẩy, càng ngoan ngoãn không dám cựa quậy. Thất Ưng còn thầm hô may mắn vì đã không vội vã hành động, nếu không e rằng bọn chúng đã chết sạch.

Chỉ chờ có thế, mọi chuyện coi như đã an bài, Trần Quốc Toản liền nhảy vọt khói đống đất đá, hắn tháo khăn bịt mặt rồi chẳng thèm để ý tới xung quanh chạy một mạch như bay tới chỗ Chiêu Dương.

Bế Chiêu Dương xuống ngựa, Trần Quốc Toản xót xa vì nàng đã tiều tụy đi trông thấy. Chiêu Dương lúc này không còn nghĩ ngợi thì tới thân phận cách biệt nữa, cũng chẳng để ý tới hàng trăm con mắt xung quanh, nàng cứ gục mặt vào ngực Quốc Toản òa khóc không ngừng, như để trút toàn bộ uất ức mấy ngày qua. Chiêu Dương vừa khóc vừa đấm không ngừng vào ngực Quốc Toản trách mắng:

– Sao giờ người mới tới, người biết ta lo lắng thế nào không? Mấy ngày không ăn khống, không nói một lời, nhỡ người có mệnh hệ gì thì ta phải làm sao? Sao người không nghĩ cho ta.

Trần Quốc Toản đau lòng vừa vuốt mái tóc óng mượt của Chiêu Dương vừa an ủi:

– Ta xin lỗi, mấy ngày qua nàng vất vả rồi. Ta trở về rồi, sau này sẽ không để nàng lo lắng nữa. Cảm ơn nàng, Chiêu Dương.

Trần Quốc Toản hai tay ôm lấy má Chiêu Dương, nhìn thẳng vào đôi mắt vẫn còn hơi đỏ và ậng ậng nước mắt của nàng, dùng hai ngón cái khẽ lau nước mắt. Rồi cứ như thế giới chỉ còn hai người, Trần Quốc Toản không cho Chiêu Dương cơ hội phản khác, cứ thế hôn lên đôi môi như cánh hoa nhạt của Chiêu Dương.

Chiêu Dương cũng không có ý định dừng lại, hai tay bất giác vòng ra sau lưng ôm lấy Trần Quốc Toản không muốn rời xa hắn lần nữa.

Xung quanh ai đấy trố mắt, rồi ngượng ngùng quay mặt đi nhìn chỗ khác, đám Hoài Văn Quân thì thầm cười khùng khục vui mừng, lão Báo hiền hòa qua lại lườm lườm canh chừng xem có tên nào ngẩng lên nhìn trộm không. Chỉ có Trần Hiếu dốt nát cứ trố mắt đứng đấy nhìn bị Đặng Vũ đá ngã lộn cổ vào bụi cây bên đường. Giờ hắn có thể yên tâm hoàn thành nốt nhiệm vụ là có thể về nhà rồi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-cai-nay-binh-than-con-duong-tu-tien-khong-nen-lien-nhu-vay-doan-tuyet.jpg
Ta Cái Này Bình Thản Con Đường Tu Tiên Không Nên Liền Như Vậy Đoạn Tuyệt
Tháng 2 2, 2026
dai-duong-rai-moi-tien-nhan-tieu-huy-tu-sieu-cap-dang-yeu.jpg
Đại Đường Rải Mồi Tiên Nhân, Tiểu Hủy Tử Siêu Cấp Đáng Yêu
Tháng 2 8, 2026
tu-chan-tu-hop-hoan-tong-bat-dau.jpg
Tu Chân, Từ Hợp Hoan Tông Bắt Đầu
Tháng 2 4, 2026
dau-la-tuyet-the-thanh-ta-de-quan.jpg
Đấu La Tuyệt Thế: Thánh Tà Đế Quân
Tháng 5 14, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP