Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
buc-ta-trung-sinh-lam-than-hao-dung-khong

Bức Ta Trùng Sinh Làm Thần Hào Đúng Không

Tháng 2 6, 2026
Chương 1049: Vương thất thành viên Chương 1048: Nơi đó quyền quý yến hội
lan-kha-ky-duyen.jpg

Lạn Kha Kỳ Duyên

Tháng 1 17, 2025
Chương 1075. Phiên ngoại: Chưa hề đoạn tuyệt quá khứ (5) Chương 1074. Phiên ngoại: Chưa hề đoạn tuyệt quá khứ (4)
bat-dau-phan-sao-lo-ten-lua-dao-doi-phuong-bi-doa-phai-bao-canh-sat.jpg

Bắt Đầu Phản Sáo Lộ Tên Lừa Đảo, Đối Phương Bị Doạ Phải Báo Cảnh Sát

Tháng 1 17, 2025
Chương 490. Trên thế giới chỉ có một loại quang, đó chính là ta hướng trạch chi quang! Chương 489. Ván cờ này, ngươi cả bàn đều thua!
ngo-tinh-nghich-thien-ta-tai-tam-quoc-che-tao-tien-vo-de-quoc.jpg

Ngộ Tính Nghịch Thiên, Ta Tại Tam Quốc Chế Tạo Tiên Võ Đế Quốc

Tháng 1 20, 2025
Chương 386. Cẩn thận Trần Quần? Chương 385. Chân gia chi phượng!
ta-tai-hoang-dao-sang-tao-mot-cai-van-minh.jpg

Ta Tại Hoang Đảo Sáng Tạo Một Cái Văn Minh

Tháng 1 24, 2025
Chương 533. Hai lựa chọn Chương 532. Xâm lấn khách tới
gia-toc-tu-tien-tu-ngu-thu-bat-dau-quat-khoi.jpg

Gia Tộc Tu Tiên: Từ Ngự Thú Bắt Đầu Quật Khởi

Tháng 1 22, 2025
Chương 848. Ung dung mấy ngàn năm, cử hà phi thăng Chương 847. Nguyên Tôn lai lịch, cộng đồng phi thăng
Đại Số Liệu Tu Tiên

Ta Dị Năng Là Toàn Thế Giới Nữ Nhi

Tháng 1 15, 2025
Chương 620. Đại kết cục Chương 619. Đến cùng ai mới là nhân vật chính?
manh-tot.jpg

Mãnh Tốt

Tháng 2 26, 2025
Chương 1282. Trường An Vị Ương Chương 1281. Thường Châu khuyên vị (2)
  1. Đông A Tái Khởi
  2. CHƯƠNG 173: Món quà cuối của lão Bộc 2.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

CHƯƠNG 173: Món quà cuối của lão Bộc 2.

Hơn mười xe ngựa chất đống hàng hóa từ nông sản, vải vóc tới các loại cây thuốc xếp hàng dài trong làng. Mọi thứ đã được chuẩn bị xong, trời cũng đã dần sáng nhưng Chiêu Dương vẫn lưỡng lự chưa muốn rời đi. Một lão nông tay cầm roi da lại gần nàng nhỏ giọng nhắc nhở:

– Chiêu Dương, chúng ta phải đi thôi, nếu không không kịp tới trấn trước khi trời tối mất.

Chiêu Dương nãy giờ bần thần nhìn ngọn núi phía bắc vẫn im lìm không có động tĩnh gì, nàng không muốn rời đi lúc này nhưng cuộc sống của dân làng đều phụ thuộc vào những chuyến hàng này cả, không còn cách nào khác, Chiêu Dương gật đầu:

– Được rồi, chú bảo mọi người chúng ta xuất phát thôi.

Dù thương đội đã bắt đầu lên đường nhưng Chiêu Dương vẫn cố ngoái cổ lại nhìn về ngọn núi phía bắc mong chờ một chút động tĩnh, nhưng cho tới khi ngọn núi phía bắc bị những tán cây hoàn toàn che lấp thì vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra.

Dọc đường đi, con ngựa phía dưới vẫn ngoan ngoãn dẫn nàng xuống thị trấn, bản thân Chiêu Dương không thể thôi lo lắng cho Trần Quốc Toản đang ở trên núi, đầu óc nàng không thể nghĩ sang chuyện gì khác. Cầm nắm cơm được người trong đoàn đưa tới Chiêu Dương cũng quên ăn. Đi đường rừng luôn phải cẩn thận quan sát, đặc biệt trong cái thời đại giặc giã hoành hành này, nhưng lần này đầu óc Chiêu Dương lại chỉ nghĩ tới an nguy của Trần Quốc Toản. Trong đầu đặt ra cả đống câu hỏi liệu Trần Quốc Toản đã chịu ăn canh gà nàng mang lên chưa? Hôm nay có ai thay nàng mang cơm lên không? Liệu có chuyện gì không hay với Trần Quốc Toản hay không? Không ai trả lời được cho nàng, cảnh vật ven đường cũng chẳng lọt nổi vào ánh mắt vô hồn của Chiêu Dương. Tới khi xung quanh ồn ào náo động Chiêu Dương mới giật mình tỉnh lại, nhưng lúc này thì đã muộn.

Thương đội bị bao vây bởi gần trăm tên sơn tặc, những người đi theo Chiêu Dương co cụm lại xung quanh nàng để chống cự. May mắn là những tên sơn tặc lại chỉ vây lấy họ, chưa có ai phải ngã xuống cả. Một tên sơn tặc mặt quắt tai dơi, dáng vẻ có chút hèn nhát nhưng lại có vẻ là đầu lĩnh đứng ra hướng về Chiêu Dương trêu ghẹo:

– Chiêu Dương tiểu thư, à không áp trại phu nhân. Không ngờ có ngày tiểu thư lại dễ dàng lọt vào bẫy của bọn ta như vậy. Là món quà ông trời ban cho ta hay là tiểu thư đã đồng ý về Hắc Ưng trại làm áp trại phu nhân. Hahaha

Tiếng cười của sơn tặc vang lên tứ phía khiến người xung quanh Chiêu Dương có chút tức giận hoảng hốt. Mọi lần Chiêu Dương dẫn đội luôn tránh được những cái bẫy phục kích thế này, nhưng nay vì sự lơ là của mình mà Chiêu Dương đã kéo cả thương đội vào giữa hang ổ đám sơn tặc. Mọi người xung quanh dù bối rồi nhưng không ai có vẻ trách móc Chiêu Dương, một lão trung niên tay cầm đao gườm gườm nhìn đám sơn tắc hỏi nhỏ:

– Chiêu Dương, chúng ta nên làm thế nào? hay là cứ liều phá vây quay về làng tìm người tới tính sổ với chúng.

Chiêu Dương lấy lại tỉnh táo quan sát tình hình một lượt, thấy đám sơn tặc đã vây kín xung quanh, tên nỏ lên dây sẵn thì lắc đầu nói:

– Chú Báo, bảo mọi người đừng làm liều, chúng ta bị bao vây rồi. Cháu xin lỗi, tất cả là tại cháu. Chúng ta cứ theo chúng đã, thứ Đại Ưng muốn đang trong tay chúng ta, chúng sẽ không bừa bãi làm hại ta đâu.

Lão Báo bên cạnh còn chưa kịp nói thêm thì tên thủ lĩnh đối diện nghe thế thì ngửa cổ cười lớn vỗ tay bôm bốp khen ngợi:

– Quả không hổ là Chiêu Dương tiểu thư, bảo sao thủ lĩnh muốn lấy cô về làm áp trại phu nhân. Tiểu thư nói đúng lắm, chỉ cần cô ngoan ngoãn theo ta về Hắc Ưng trại, Thất Ưng ta sẽ không dám động vào một cọng lông những người ở đây.

Nhìn vẻ mặt đê tiện của Thất Ưng, Chiêu Dương không nhịn được mà cau mày mắng:

– Ai chẳng biết ngươi chỉ là hạng tiểu nhân mồm mép, nhờ nịnh bợ mới được giữ cái danh Thất Ưng làm chân sai vặt, có cho thêm tiền cũng không dám làm trái lời Đại Ưng. Điều này đến người ngu cũng nhìn ra, cần gì phải đoán. Đừng nhiều lời nữa, bắt thì cũng bị bắt rồi, dẫn đường đi.

Vài tên sơn tặc không kìm được mà phụt cười một tiếng vì Chiêu Dương nói vỗ mặt quá đúng, nụ cười của Thất Ưng tắt lịm nhưng hắn không thể làm tổn thương Chiêu Dương được, nếu không Đại Ưng sẽ lột da hắn. Hắn bực tức quát thuộc hạ:

– Câm mồm, trói chúng lại rồi rút về sơn trại. Nhanh không trời tối.

———————–

Đi một hồi lâu về phía Tây, Trần Quốc Toản mới phát hiện ra thực chất khu vực này như cái hồ lô, làng Hoài chỉ là bầu nhỏ, đi xuyên một cánh rừng nhỏ, lối vào là một hẻm núi không quá lớn hình zích zắc. Trần Quốc Toản tán phục với kiểu lợi dụng địa hình này nói với lão Dật:

– Sắp xếp thật khéo, lợi dụng cả địa hình làm lối đi bí mật, bảo sao khi ở làng Hoài cháu thấy rõ ràng cả làng được vây quanh bởi núi, không thấy lối đi nào khác.

Lão Dật mỉm cười nói:

– Cậu chủ, từ khi tới đây tổ phụ đã phát hiện ra điểm độc đáo này nên đã cố tình bố trí. Quanh đây toàn núi là núi nên với người ngoài làng Hoài chỉ là một ngôi làng nhỏ nằm giữa thung lũng, nhưng thực chất đấy chỉ là một phần nhỏ. Những tráng đinh trong làng phải thay phiên nhau tuần tra canh gác cả tháng mới về cũng vì vậy, đấy cũng là lý do cậu chủ tới đây đã lâu mà rất ít gặp trai tráng, họ đều phải chia ra bảo vệ xung quanh.

Trần Quốc Toản cứ lặng lẽ đi sau lão Dật đang vừa mở đường vừa giải thích cho Trần Quốc Toản:

– Trước kia lão không hiểu, tổ phụ từ xa xưa mỗi năm đều đi chặt cây trồng cỏ, mỗi năm người bắt bản thân phải làm được 1 mẫu, dù không ai hiểu mục đích của người nhưng về sau người dân làng Hoài đều đi theo giúp tổ phụ. Đến sau này khi lão lớn lên thì lão mới hiểu. Tổ phụ có nói, cậu chủ thích cưỡi ngựa, thích dùng kỵ binh xung trận, nhưng không có mục trường nào cho cậu chủ thỏa sức tung hoành cả. Tổ phụ có dặn, dù tốn kém vất vả bao nhiêu thì việc trồng cỏ không được dừng, việc diệt các loại cỏ dại cũng không được dừng, việc bỏ cỏ độc cũng không được dừng, việc xua đuổi dã thú càng không được dừng,…. dù bất cứ giá nào. Vì đây là thứ cậu chủ yêu thích nhất. Cậu chủ, chúng ta tới nơi rồi, đây là món quà cuối cùng của tổ phụ chuẩn bị cho người.

Tay lão Dật vén hàng cây leo rừng, ánh sáng từ bên ngoài xuyên vào chói mắt, Trần Quốc Toản phải ngửa mặt nhắm mắt để nước mắt chảy ngược vào trong. Trước lúc xuống núi hắn đã hứa với lão Bộc sẽ để mọi bi thương ở lại trên núi rồi.

Chưa cần nhìn, ngửi mùi cỏ cây thơm mát hắn cũng biết phía trước là gì. Trần Quốc Toản ngửa cổ hú dài hét lên:

– Hahaha ta có mục trường rồi. Chú Bộc, chú là tuyệt nhất, là người hiểu cháu nhất. Cháu yêu chú, hahaha.

Hò hét xong xả hết cảm xúc trong lòng, Trần Quốc Toản chắc chắn mình sẽ không khóc nữa mới cúi xuống để nhìn cho rõ món quà của lão Bộc chuẩn bị cho mình. Đã biết rồi nhưng hắn lại lần nữa trợn mắt, ngoác miệng muốn rớt hàm không tin vào mắt mình, hắn vô thức thốt lên:

– To thế.

Cánh đồng cỏ xanh ngút tầm mắt chạy dài theo thung lũng, những ngọn đồi nhỏ cũng biến thành đồng cỏ, phía xa xa còn có hồ nước cùng dòng suối nhỏ. Trần Quốc Toản phấn khích hú hét chạy vòng vòng, lăn lộn trên đồng cỏ, hắn còn thuận tay giật một nắm cỏ cho vào mồm nhai một lúc mới nhủ ra hồ hởi:

– Ngọt lắm, đây là cỏ đám ngựa thích nhất. Hahaha.

Lão Dật híp mắt nhìn Trần Quốc Toản phấn khích hết chạy lại nhảy để thể hiện niềm vui trong lòng. Lão Dật lẩm bẩm:

– Giống, thật quá giống. Tổ phụ, sao cậu chủ trước mặt con lại giống lời tổ phụ miêu tả tới vậy. Giống như hầu gia sống lại vậy.

Để Trần Quốc Toản vùng vẫy cho mệt nhoài nằm vật ra đồng cỏ, lão Dật mới tiến lại gần cho Trần Quốc Toản thêm bất ngờ khác:

– Cậu chủ, người không muốn biết trong mục trường này có gì sao?

Trần Quốc Toản đang nhắm mắt tận hưởng mùi cỏ thơm mát nghe thế thì mở choàng mắt bật dậy vội vã hỏi:

– Ngựa? Chú Dật, chẳng lẽ mục trường đã có sẵn ngựa?

Lão Dật mỉm cười khom người đáp:

– Đúng thế, cậu chủ, trong mục trường hiện có tất thảy 516 con ngựa lớn tới nhỏ. Mỗi năm đều có thêm ngựa con chào đời. Giờ này hẳn bọn chúng đang tụ tập ở phía tây mục trường gần hồ nước.

Lão Dật mới dứt lời thì từ phía xa xa có tiếng ngựa hí vọng lại, tiếng hí dũng mãnh của con ngựa đầu đàn. Trần Quốc Toản vốn đang rất khổ sở vì kiếm mục trường và nguồn chiến mã, lần này hắn không kìm được mà khóc thành tiếng, vừa khóc hắn vừa đấm đất:

– Chết tiệt, cháu đã hứa không được khóc vì chú nữa. Sao cháu không làm được.

Lão Dật vuốt vuốt lưng cho Trần Quốc Toản một lúc rồi đưa tay lên miệng huýt sao một tiếng dài. Đáp ứng lại tiếng gọi của lão Dật tiếng vó ngựa dần hiện ra rõ hơn. Lão dật biết, với kỵ binh cưỡi ngựa phi nước đại là cách tốt nhất để trút bỏ mọi cảm xúc trong lòng.

– Cậu chủ, người cưỡi cho thỏa thích đi.

Trần Quốc Toản ngẩng mặt đợi con ngựa lông màu sậm óng mướt đang tới gần, hắn gật đầu với lão Dật thay cho lời cảm ơn. Chỉ cần khẽ tung người, Trần Quốc Toản đã dễ dàng ngồi trên lưng chiến mã.

Với trình độ thượng thừa của mình thì không cần yên ngựa, không cần dây cương, tay túm chặt bờm ngựa, chân kẹp bụng hắn vẫn dễ dàng thúc ngựa phi như bay trên đồng cỏ rộng lớn. Lâu lắm rồi hắn mới cảm nhận lại được cảm giác sảng khoái này, cảnh vật lướt qua vèo vèo, tiếng gió thổi vù vù bên tai. Cưỡi cho thỏa thích, cưỡi cho xả hết mọi buồn vui trong lòng Trần Quốc Toản mới điều khiển ngựa chậm lại để ngắm quang cảnh xung quanh.

Dừng lại trên đồi đất, nhìn đàn ngựa đông nghịt đang ăn cỏ bên dưới hắn cười híp mắt trút được lỗi lo lớn nhất trong lòng. Dựa vào mục trường này, cộng thêm nguồn ngựa có sẵn và mua mới thì việc xây dựng đội quân 4-5000 kỵ binh không còn là điêu mơ mộng.

Ở vị trí cao, hắn quan sát được toàn bộ mục trường rộng lớn, rộng hơn cả huyện Ngự Thiên, đây chắc chắn là mục trường lớn nhất Đại Việt mà quan trọng hơn hết mục trường này chắc chắn sẽ là của hắn.

Đến giờ Trần Quốc Toản mới biết, ngọn núi mà hắn rơi xuống chính là ở phần rìa của mục trường, bảo sao ở làng Hoài hắn không thể tìm thấy. Dưới chân núi có một con suối uốn lượn nối liền với hồ nước còn chảy tiếp đi mãi xa. Nhớ lại tới cảnh tượng bên dòng suối đấy khiến hắn lại có chút ngại ngùng. Mấy ngày không gặp mặt hắn đã bắt đầu thấy nhớ Chiêu Dương rồi, nhưng tiếc rằng chiều nay hắn sẽ phải vòng đi 1 vòng lớn, muốn quay lại đây không có hai tháng e là không thể. Nghĩ Tới đây hắn lại thấy buồn, lại thúc ngựa phi như bay trên mục trường.

Tới khi trời về chiều, Trần Quốc Toản mới quay về chỗ lão Dật, vừa xuống ngựa hắn đã hỏi:

– Chú Dật, con suối kia chảy đi đâu vậy?

Lão Dật giữ cổ ngựa cho Trần Quốc Toản xuống, vừa lau mồ hôi cho ngựa vừa nói:

– Cậu chủ, người nói con sông nhỏ ở phía tây à? Đấy là sông Năng, hạ nguồn của nó là sông Cả.

Trần Quốc Toản cau mày suy nghĩ một chút rồi lẩm bẩm:

– Nếu vậy, từ đây theo sông Năng xuôi về sông Cả, rồi theo dòng sông Hồng có thể qua Thăng Long hoặc xa hơn chút là Ngự Thiên. Hahaha, nếu thuyền có thể di chuyển được thì vận chuyển hàng hóa tới đây không thành vấn đề. Chú Bộc, người chu toàn quá.

Lão Dật suy tư một chút rồi nói lại:

– Cậu chủ nói đúng, tuy có vài đoạn nước nông, thuyền lớn cần người kéo để qua nhưng vẫn có thể đi được.

Đang vui vẻ thì Trần Hiếu, Đặng Vũ được Chiêu Minh dẫn đường hớt hải chạy tới không kịp thở, hắn vội vã nói:

– Cậu chủ, thương đội và Chiêu Dương tiểu thư chiều nay bị đám Hắc Ưng trại bắt đi rồi.

Trần Quốc Toản cau mày tức giận tiến lại túm cổ Đặng Vũ mắt đầy sát khí chất vấn:

– Lê Văn Dần đâu? Sao hắn để đám Hắc Ưng trại làm càn như vậy.

Đặng Vũ có chút hoảng sợ cố nói rõ:

– Cậu chủ, vài huynh đệ của ta phát hiện ra nhưng sợ đánh rắn động cỏ để đám ở trại chạy mất nên không dám manh động. Trên đường họ đã cố tìm cách cảnh báo Chiêu Dương tiểu thư, nhưng tiểu thư như người mất hồn đều bỏ qua mọi cảnh báo mà đi thẳng vào ổ phục kích. Hiện tiểu thư đang bị chúng dẫn về Hắc Ưng trại, các huynh đệ đang tìm cách cản đường chúng, nếu nhanh ta vẫn kịp.

Lão Dật ở phía sau thấy Quốc Toản như muốn giết người vội trấn an:

– Cậu chủ bình tĩnh, đám Hắc Ưng biết sự tồn tại của mục trường, dù không rõ quy mô. Chúng thèm muốn mục trường lâu rồi, Chiêu Dương là con tin của chúng, chúng sẽ không dám làm gì đâu.

Chiêu Minh ở dưới víu lấy tay Quốc Toản hổn hển cầu cứu:

– Anh rể anh cứu chị Dương đi.

Trần Quốc Toản sơ bộ nắm được tình hình, hắn buông cổ áo Đặng Vũ ra hít một hơi sâu lấy lại bình tĩnh rồi gằn giọng nói:

– Giỏi lắm, nhắm vào mục trường của ta còn muốn cướp vợ của ta. Hôm nay các ngươi tới số rồi. Trần Hiếu, tới chỗ Lê Văn Dần, bảo hắn sẵn sàng đi, tối nay chúng ta sẽ hành động. Đặng Vũ, yểm hộ cho ta.

– Tuân lệnh cậu chủ.

Quay về phía lão Dật, Trần Quốc Toản không cho lão cơ hội từ chối, hắn vái dài nói:

– Bố vợ, sự tình gấp gáp con phải đi ngay. Con nhất định sẽ mang Chiêu Dương bình an quay về. Một thời gian dài nữa con mới có thể quay về làng Hoài, mọi chuyện ở đây đành trông cậy vào người.

Lão Dật còn đang ngơ ngác trước cách xưng hô thay đổi quá nhanh, Chiêu Minh còn đang nhũng nhiễu đòi đi theo thì Trần Quốc Toản đã nhanh chóng rời đi như bay cùng Đặng Vũ rồi. Nhìn theo bóng lưng của Trần Quốc Toản lão Dật chỉ mỉm cười bất lực:

– Thôi, con cái đặt đâu, cha mẹ ngối đấy. Bọn chúng thích là được.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

quoc-trieu-1980
Quốc Triều 1980
Tháng 2 5, 2026
tien-de-truyen-thua-ta-dung-luu-luong-download.jpg
Tiên Đế Truyền Thừa, Ta Dùng Lưu Lượng Download!
Tháng 1 25, 2025
manh-nhat-boss-he-thong.jpg
Mạnh Nhất Boss Hệ Thống
Tháng 1 19, 2025
dau-pha-thuong-khung-chi-ma-de-tieu-viem.jpg
Đấu Phá Thương Khung Chi Ma Đế Tiêu Viêm
Tháng 1 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP