CHƯƠNG 172: Món quà cuối của lão Bộc.
Làng Hoài đã lâu lắm không chứng kiến cảnh âm u vắng vẻ thế này dù người đang ngồi đầy đất. Đã ngày thứ 3 cả làng chẳng có lấy một tiếng cười. Lão Uất, Tiểu Ngưu cứ im lặng ngồi hàng đầu, mắt không rời con đường nhỏ đi ra từ ngọn núi phía bắc. Sau lưng họ hàng trăm người cứ thẫn thờ ngồi đó không nói không cười. Đám trẻ con hàng ngày nghịch ngợm nhưng 3 ngày nay chúng buồn chán nằm dài trên bãi cỏ, chẳng muốn động đậy.
Đặng Vũ, Trần Hiếu sốt ruột đi đi lại lại trước lối vào nhưng không ai dám tiến vào trong một bước. Trần Hiếu thì không rõ chứ Đặng Vũ thì biết tính cách của vương gia, những khi tâm trạng tệ, tức giận hoặc chìm trong bi thương thế này chỉ có Đặng Văn Thiết mới có thể kéo hắn ra. Người khác vào sẽ chỉ là tai họa. Nhưng ngày ấn định với Lê Văn Dần đã quá 2 ngày, để lâu sợ sinh biến nên Đặng Vũ chỉ còn biết trông cậy vào Chiêu Dương. Đặng Vũ biết thư hỏi vợ kia là Trần Quốc Toản muốn hỏi để dành cho ai.
Không chỉ Trần Quốc Toản tiều tụy, Chiêu Dương cũng tiều tụy, người nhợt nhạt đi trông thấy. Đôi mắt không còn vẻ long lanh, tinh tường, lanh lợi nữa, mà thay vào đó là vẻ u buồn, vô hồn khó tả. Rẽ hàng dài người đang ngồi trước lối vào, Chiêu Dương bỏ qua hết mọi ánh mắt mong chờ vẫn như thông lệ mấy ngày qua mang cơm lên cho Trần Quốc Toản.
Cửa căn nhà vẫn đóng im lìm, mâm thức ăn ngoài sạp tre vẫn còn nguyên vẹn. Đã ba ngày Trần Quốc Toản không ăn không uống, thậm chí là không nói. Mỗi lần mang cơm lên đây là một lần Chiêu Dương phải thay toàn bộ đồ ăn cũ bằng thức ăn mới, đã vài lần nàng thử lên tiếng bắt chuyện nhưng đều không nhận được hồi âm. Lần này cũng thế, Chiêu Dương đem bỏ toàn bộ đồ cũ, đặt lên sạp tre nồi gà hầm nóng hổi rồi lễ phép cất tiếng:
– Cậu chủ, Chiêu Dương mang cơm tới cho người.
Đáp lại lời Chiêu Dương chỉ có tiếng gió xào xạc cuộn lên chút bụi cùng lá cây khô, vài tiếng rúc rích của chim về tổ. Vẫn không có âm thanh nào phát ra từ gian nhà kia. Đối phương muốn chìm trong bi thương mãi không chịu tỉnh thì nàng cũng hết cách. Chiêu Dương tràn ngập cảm giác bị bỏ rơi, nàng lại lần nữa thất vọng quay người định rời đi.
Đôi mắt lá răm ậng ậng nước không kìm được mà chảy dài trên gò má trắng nhợt nhạt, hai cánh môi khô cong mím chặt, bàn tay búp trắng siết lại không cam tâm. Chiêu Dương không chịu được uất ức trong lòng, nàng quay lại nghiến răng quyết định bước lại gần hơn với gian phòng. Chiêu Dương rất muốn hét lên quát chửi người bên trong một trận, nhưng nàng hiểu cảm giác bi thương này, bản thân nàng đã từng trải khi tổ phụ mà nàng kính trọng và người mẹ mà nàng yêu quý qua đời cùng 1 năm. Chiêu Dương có chút nghẹn ngào cất giọng:
– Vương gia, mọi người đều đang lo lắng cho sức khỏe của ngài. Tiểu nữ biết người đang rất buồn, cảm giác này tiểu nữ có thể hiểu. Khi tổ phụ và mẹ tiểu nữ qua đời tiểu nữ khi đó mới 11 tuổi, cũng đã từng như vương gia, đắm chìm trong bi thương không dứt ra được. Cha tiểu nữ vì lo lắng cũng đổ bệnh, tiểu đệ không có ai chăm sóc cũng trở ốm, dân làng vì mất đi đầu tầu cuộc sống ngày càng khó khăn cơ cực. Chứng kiến tất cả những điều đó giúp tiểu nữ nhớ lại một câu nói của tổ phụ luôn khuyên bảo người khác. “Người chết cũng đã chết, người ở lại vẫn phải tiếp tục sống, đừng vì người đã chết mà làm người ở lại phải lo lắng khổ sở”; “Thương nhớ là đủ, đừng quá bi thương, người chết có thiêng sẽ không mong người ở lại vì mình mà bi thương”. Lời dạy của tổ phụ đã giúp tiểu nữ vượt qua được khó khăn khi ấy.
Chiêu Dương rơi lệ không ngừng, nàng dùng hai tay lau liên tục mà không xuể, giọng vẫn nghẹn ngào đầy lo lắng nói tiếp:
– Vương gia, chẳng phải người từng nói với tiểu nữ “người thà làm một kẻ hèn nhát để được ở bên những người thân yêu của vương gia, vương gia không muốn làm họ khổ nữa” đấy sao? Người từng tự nhận mình là nam tử hán đỉnh thiên lập địa, lời người nói ra chẳng lẽ người không làm được? Rất nhiều người đang lo lắng cho ngài, một ngày ngài chưa về họ vẫn chưa chịu bỏ đi. Một ngày chưa thấy ngài họ vẫn mất ăn mất ngủ vì lo lắng. Vương gia ngài nhẫn tâm để họ chịu khổ thế sao? Tổ phụ cũng không mong người thế này.
Trời về tối, ngọn gió núi mang hơi lạnh quét qua càng khiến không gian thêm cô quạnh. Chiêu Dương mím môi tới bật máu chờ đợi một tiếng phản hồi từ bên trong nhưng vẫn không có gì đáp lại nàng. Chiêu Dương buồn bã thất vọng nói lời sau cuối trước khi rời đi:
– Vương gia, trời đã muộn tiểu nữ phải quay về. Ngày mai tiểu nữ sẽ dẫn thương đội xuống thị trấn mua bán. Mấy ngày tới sẽ không đưa cơm cho vương gia được. Người bảo trọng.
Trong gian phòng, Trần Quốc Toản tiều tụy vô hồn, qua vài ngày như già đi chục tuổi. Nắm trên tay sấp thư dày của lão Bộc để lại, mấy ngày qua hắn đã đọc đi đọc lại từng lá thư nhiều lần.
Hàng trăm bức thư, lão Bộc kể rất nhiều thứ, nói rất nhiều chuyện nhưng tuyệt không nhắc tới nửa chữ về những vất vả, khó khăn và thiệt thòi bản thân phải chịu. Chẳng nói tới ước mơ của bản thân, chẳng có mong muốn cho riêng mình, tất cả những gì lão Bộc muốn đều là muốn Trần Quốc Toản được gì đó, tất cả những gì lão Bộc làm đều là chuẩn bị mọi thứ cho Trần Quốc Toản. Chẳng có lấy một thứ cho riêng mình.
Trần Quốc Toản vân vê cánh cung bằng thiết mộc từng là của Bột Đặc Cách Nhĩ đã được lão Bộc sử dụng bao năm, như cố cảm nhận chút hương vị quen thuộc của lão Bộc.
Từng câu Chiêu Dương nói, Trần Quốc Toản đều nghe được, hắn cũng hiểu bản thân cần dứt ra khỏi bi thương cùng hàng vạn câu hỏi vì sao chẳng rõ mục đích trong đầu. Nhưng bản thân hắn không thể lập tức dứt khỏi những suy nghĩ này. Mồm Trần Quốc Toản luôn lẩm bẩm lại câu nói của Chiêu Dương đã nhắc nhở hắn.
Cứ thế màn đêm lại ập xuống, cả ngọn núi lại chìm vào trong bóng tối, khu rừng tiến vào giấc ngủ say. Sương đêm giăng xuống làm cái lạnh như cắt da cắt thịt, những dân phu vốn đã quen với cảnh màn trời chiếu đất họ có thể ngủ ở bất cứ đâu, bất cứ hoàn cảnh nào, nhưng tới giờ họ vẫn không ngủ nổi. Lão Uất vẫn bần thần nhìn vô định vào bóng tối chờ đợi, cả những người khác cũng thế.
Đây đã là đêm thứ 2 họ không ngủ, cả đêm tắm sương khiến nhiều người gục ngã, kiệt sức mà thiếp đi. Ánh mặt trời ló rạng sưởi ấm lên một chút khiến càng nhiều người gục xuống rồi tiếng ngáy vang lên đều đều. Tiếng gà gáy họ mặc kệ, tiếng thương đội lục ục lên đường ban sớm họ cũng mặc kệ.
Đặng Vũ vẫn khoanh chân ngồi im như tượng, theo Trần Quốc Toản đã lâu giúp hắn rèn được khả năng chịu đựng vượt trội. Hắn vẫn nhìn chằm chằm vào lối mòn trong rừng không chớp.
Trần Hiếu từng đả thương được Đặng Vũ nhưng đấy chỉ là khi Đặng Vũ phải phân tâm lo bọc lót cho vương gia, giờ đây hắn phải nhìn Đặng Vũ đầy khâm phục. Đặng Vũ đã ngồi đó 2 ngày rồi mà không có chút dấu hiệu xuống sức.
Nhưng bất ngờ trong mắt Trần Hiếu, Đặng Vũ lại vừa bật khóc, một người kiên định như tượng 2 ngày qua giờ lại bật khóc nức nở. Nhìn Đặng Vũ quỳ xuống dập đầu như giã tỏi, Trần Hiếu mới ngờ ngợ quay ra nhìn về phía núi rồi hắn cũng bật khóc theo, hắn dập đầu hô lớn:
– Vương gia, người trở về rồi. Cuối cùng người cũng trở về rồi.
Tiếng của Trần Hiếu vang lên, tức thì nhiều người khác giật mình tỉnh dậy ngơ ngác nhìn quanh. Lão Uất nhận ra sớm nhất, lão mếu máo nói không nổi, vừa khóc nấc lên vừa bò tới ôm lấy chân Trần Quốc Toản. Chớp mắt cái, người người bâu kín xung quanh Trần Quốc Toản khóc lóc thảm thiết, tiếng vái lạy vương gia vang lên khắp xóm.
Chiêu Minh cố lách cơ thể nhỏ bé của nó tới gần Trần Quốc Toản, nó òa khóc ôm chầm lấy người Quốc Toản mếu máo nói:
– Anh rể, anh quay lại rồi, anh quay lại rồi.
Trần Quốc Toản xoa xoa đầu Chiêu Minh để xung quanh khóc lóc một hồi hắn mới cất lại giọng nói quen thuộc ngày trước than vãn:
– Khóc lóc cái gì, ta không để tang người thân được ba năm thì ta để tang 3 ngày thôi mà. Có gì mà phải khóc, chẳng phải ta trở về rồi đây à? Xin lỗi đã để các người lo lắng, đừng khóc nữa, nghe lão ruột lắm.
Những dân phu ở đây luôn rất tôn sùng Trần Quốc Toản, với họ vương gia muốn sao họ sẽ làm vậy. Lão Uất và dân phu mếu máo nấc thêm vài tiếng rồi liền im bặt, tên nào còn nấc lên sẽ bị lão Uất gõ đầu. Trần Quốc Toản hài lòng xoa xoa đầu Chiêu Minh vẫn chưa chịu buông ra hỏi:
– Chiêu Minh, chị Chiêu Dương đâu?
Dù Chiêu Dương có nói sao thì Chiêu Minh sống chết vẫn giữ cách xưng hô nó mới học. Được hỏi tới nó dùng tay quệt mắt nói:
– Anh rể, chị Dương sáng nay dẫn thương đội vào trấn để bán hàng đổi lương thực rồi. Sắp tới là chợ phiên, chị ấy không thể không đi.
Trần Quốc Toản thở dài tiếc nuối:
– Ừm, ta không kịp xuống gặp nàng ấy rồi. Thôi, đợi xong việc ta quay về tìm nàng ấy vậy. Chiêu Minh, lúc khác ta chơi với đệ được không? giờ ta có chút việc cần làm.
Chiêu Minh phụng phịu không muốn nhưng nó rất nghe lời Quốc Toản nên cũng đành rời đi. Trần Quốc Toản như đã quên hết bi thương mấy ngày qua, trở lại với vẻ sắc sảo thường ngày, hắn hướng về những dân binh bên dưới nói:
– Lão Uất, tiểu Cửu và tất cả mọi người. Tai họa khi trước mọi người cũng biết là nhân họa từ phía quan quân mà ra rồi. Khi trước ta may mắn có thể cứu mạng phần lớn mọi người, nhưng nếu trở về kinh thành thì ta không dám đảm bảo. Tay chân bọn chúng quá nhiều, ta không thể trông chừng hết vì thế ta có 2 lựa chọn cho mọi người lựa chọn. Một là tiếp tục ở lại đây sinh sống, ta sẽ thu xếp cho người nhà của mọi người và cả những người đã tử trận sớm lên đây. Dù phải xa quê hương nhưng ở đây ta sẽ đảm bảo cuộc sống và có thể bảo vệ tất cả mọi người, cũng đồng nghĩa với từ nay tất cả sẽ thành trang hộ của Hoài Văn vương phủ. Nếu không, mọi người có thể tùy ý quay về quê nhà, chúng ta sẽ chia tay từ đây. Mọi người lựa chọn thế nào?
Ở dưới xôn xao trước lựa chọn bất ngờ nhưng không lâu. Không khó để chọn thứ tốt hơn trong tình huống này, Lão Uất tiên phong rồi những người khác liền đi theo:
– Tạ ơn vương gia độ lượng, thảo dân mong cầu chẳng được. Con nguyện cùng cả nhà chuyển về đây sinh sống.
Nhìn 157 người nhất nhất đồng thuận, Trần Quốc Toản gật đầu hài lòng nói:
– Được, thế thì ta tuyên đố từ nay mọi người đều sẽ thành trang hộ của Hoài Văn vương phủ. Từ nay gọi ta là cậu chủ để phân biệt. Được rồi, mọi người rời đi chuẩn bị đi, sắp tới sẽ có nhiều việc cần làm, nhiều nhà cần xây lắm. Mọi người cùng chung sức để cuộc sống sớm ổn định.
– Rõ thưa cậu chủ.
Xong một việc, Trần Quốc Toản quay sang tung cho Đặng Vũ cây cung lớn trên tay rồi hỏi:
– Cầm lấy, cây cung này cho ngươi. Đặng Vũ, trong lúc vắng ta có phát sinh chuyện gì không? phía Lê Văn Dần thế nào?
Đặng Vũ quay trở lại kiểu quỳ quân đội dõng dạc nói:
– Bẩm cậu chủ, mọi thứ đã chuẩn bị xong chỉ chờ người tới, phía trấn Lạng Sơn hàng hóa người cần cũng đã chuyển tới nơi, mọi liên lạc với bên ngoài vẫn bị chúng ta chặt đứt, người có thể yên tâm.
– Ừm tốt lắm. Đặng Vũ, Trần Hiếu, quay về thu xếp đồ đạc đi, lần này đi chúng ta sẽ đi một vòng lớn trước khi quay lại đây. Khi nào chuẩn bị xong, chúng ta sẽ xuất phát. Không thể chậm trễ thêm nữa.
– Tuân lệnh cậu chủ.
Đợi mọi người rời đi hết chỉ còn lại lão Chiêu Dật, Trần Quốc Toản bước tới vái rồi nói:
– Chú Chiêu Dật, cháu xin lỗi vì đã gây ra phiền phức mấy ngày qua. Chú cứ xưng hô như bình thường vẫn gọi cháu, đây là gia phong của Hoài Văn vương, đời thường chú không cần quá lễ nghĩa. Chú Dật, nhẽ ra cháu phải nói chuyện với chú trước nhưng thời gian không cho phép, nên cháu đã tự quyết trước. Sắp tới cháu phải đi một vòng lớn trước khi quay lại, mọi chuyện ở đây cùng những dân phu kia tạm thời cháu phải nhờ chú bố trí. Chú yên tâm, làng Hoài là tâm huyết của chú Bộc, cháu sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ và phát triển nó. Mọi việc ở làng Hoài vẫn xin chú đứng ra chủ trì, hàng hóa cùng đồ tiếp tế sẽ nhanh chóng được chuyển tới. Đội dân binh đang ở bên ngoài của làng thì cứ tạm giữ nguyên rồi cháu sẽ cử thêm người tới bảo vệ làng. Còn việc này nữa, nhờ chú tìm thợ khắc giúp cháu vài chữ làm bia mộ, theo mẫu này.
Lão Chiêu Dật còn chưa hết bất ngờ trước sự thay đổi quá nhanh của Trần Quốc Toản, quá nhiều thứ, quá nhiều kế hoạch nhanh chóng và âm thầm được triển khai. Là người luyện võ, lão Dật cũng cảm thấy cỗ nhiệt huyết trong lòng dần trỗi dậy. Lão Dật mở tờ dấy thấy mấy chữ “Hoài Văn Vương trưởng bối Nguyễn Hoài Bộc” thì có chút cảm động, liền chắp tay hành lễ chân thành:
– Tuân lệnh cậu chủ, người có thể yên tâm giao cho lão.
– Cảm ơn chú Dật! Vậy cháu đi trước. Còn Chiêu Dương, cháu sẽ nói chuyện với cô ấy sau.
Trần Quốc Toản đang định rời đi thì lão Dật lại lên tiếng ngăn lại:
– Cậu chủ, khoan đã. Còn một thứ lão cần cho cậu chủ xem.