Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tu-phong-than-bat-dau-danh-xuyen-qua-hong-hoang.jpg

Từ Phong Thần Bắt Đầu Đánh Xuyên Qua Hồng Hoang

Tháng 2 26, 2025
Chương 365. Đại kết cục Chương 364. Diệt Hồng Quân
hong-hoang-ta-xoat-do-thuan-thuc-chung-dao-hon-nguyen.jpg

Hồng Hoang: Ta Xoát Độ Thuần Thục Chứng Đạo Hỗn Nguyên

Tháng 1 23, 2025
Chương 160. Báo thù rửa hận Chương 159. Lựa chọn cuối cùng
dau-la-chi-bang-hoang.jpg

Đấu La Chi Băng Hoàng

Tháng 2 24, 2025
Chương 345. Giang hồ gặp lại Chương 344. Cuối cùng 1 chiến! 1 chiến bình định Đấu La Đại Lục!
ta-chat-group-ben-trong-tat-ca-deu-la-nu-tan-do-bo-di.jpg

Ta Chat Group Bên Trong Tất Cả Đều Là Nữ Tần Đồ Bỏ Đi

Tháng 2 6, 2026
Chương 45: Phật tử? Giảng kinh? Chương 44: Mới một đợt thế công
di-bien-bat-hai-san-theo-van-may-di-bien-bat-hai-san-kep-bat-dau-phat-nhanh

Đi Biển Bắt Hải Sản: Theo Vận May Đi Biển Bắt Hải Sản Kẹp Bắt Đầu Phất Nhanh

Tháng 10 8, 2025
Chương 762: Đại cát đại lợi, hôm nay ăn kê? (đại kết cục) (2) Chương 762: Đại cát đại lợi, hôm nay ăn kê? (đại kết cục) (1)
ta-tro-thanh-qua-khu-vo-lam-than-thoai

Ta Trở Thành Quá Khứ Võ Lâm Thần Thoại

Tháng mười một 21, 2025
Chương 226: Bùi Viễn... Bùi Đông Lai! [ hoàn tất chương ] (2) Chương 226: Bùi Viễn... Bùi Đông Lai! [ hoàn tất chương ] (1)
tu-tien-ta-co-mot-vien-tao-hoa-kim-phu.jpg

Tu Tiên: Ta Có Một Viên Tạo Hóa Kim Phù

Tháng 1 27, 2026
Chương 76: Xá Nữ đoạt hồn (cầu nguyệt phiếu) Chương 75: Tiên sơn mạch nước ngầm (cầu nguyệt phiếu)
tu-dai-thu-bat-dau-tien-hoa.jpg

Từ Đại Thụ Bắt Đầu Tiến Hóa

Tháng mười một 27, 2025
Chương 4281: Cuối cùng một màn (kết thúc ). Chương 4280: Đạo Tổ chân tướng.
  1. Đông A Tái Khởi
  2. CHƯƠNG 171: Gặp lại lão Bộc.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

CHƯƠNG 171: Gặp lại lão Bộc.

Trần Quốc Toản gác lại lỗi lo trong lòng cứ lặng lẽ đi theo lão Chiêu Dật hướng về ngọn núi ở phía bắc ngôi làng. Dọc đường đi Trần Quốc Toản rất nhiều lần muốn hỏi nhưng lão Chiêu Dật đều không trả lời, chỉ nói khi tới nơi hắn sẽ hiểu.

Đường lên ngọn núi phía bắc không quá xa, núi cũng không quá cao, đường đi lại được dọn dẹp, phát quang cẩn thận, chỗ dốc được làm bậc đá khiến việc đi lại rất dễ dàng. Nhìn qua cũng có thể thấy ở đây thường xuyên có người đi lên xuống. Ở đây đã nửa tháng, ấy thế mà Trần Quốc Toản chưa từng để ý tới ngọn núi này, cũng chưa từng bắt gặp ai lên đây.

Đi thêm một quãng, Trần Quốc Toản ngoái lại có thể nhìn làng Hoài bên dưới được thu hết vào tầm mắt, đẹp đến ngỡ ngàng, khung cảnh yên bình rất hiếm có.

– Vương gia, chúng ta tới rồi.

Trần Quốc Toản rất muốn lão Dật xưng hô lại như trước kia, nhưng trước thái độ nghiêm túc của lão Dật hắn đành nuốt lại lời muốn nói. Trước mặt Trần Quốc Toản là một khoảng sân phẳng, một canh nhà bằng gỗ đơn giản được dựng lên có cấu trúc khá quen thuộc, không giống với kiểu nhà sàn phổ biến ở miền núi, mà là một kiểu nhà ba gian ở đồng bằng. Nhà có vẻ đã lâu không có ai ở nhưng vẫn rất sạch sẽ, không có chút bụi bẩn rêu mốc.

Dưới lán lợp bằng lá kê một chiếc sạp tre, trong sân bố trí vài cây cảnh nhỏ còn lại dành ra một khoảng sân khá rộng, dưới mái hiên còn kê một giá cắm vài loại côn, binh khí để tập luyện.

– Vương gia, mới vương gia ngồi.

Trần Quốc Toản đang ngắm nghía xung quanh, không gian có chút quen thuộc này thì lão Chiêu Dật đã từ đâu bê ra ấm chè cùng vài cái chén bày xuống chiếc sạp tre rồi ra hiệu mời hắn ngồi xuống.

– Chú Dật, chú có thể gọi cháu như trước không, cháu thích cách xưng hô như trước hơn. Chú Dật, chú cũng ngồi đi. Ngôi nhà này là sao vậy ạ?

Trần Quốc Toản mời lão Dật cùng ngồi xuống rồi mới bắt đầu hỏi chuyện. Lão Dật rót trà ra chén mời Quốc Toản rồi nói:

– Vương gia, mời ngài dùng trà. Lão có chuyện này muốn kể với vương gia.

Trần Quốc Toản nhận chén trà, thấy lão Dật đã quyết ý muốn xưng hô như thế thì không ép nữa, hắn nâng chén trà lên uống rồi gặng hỏi:

– chú Dật, cháu nghe đây.

Lão Dật trầm ngâm như tìm cách mở đầu câu chuyện, lão nhìn về phía làng Hoài xa xa rồi bắt đầu kề:

– Vương gia, hẳn người đã biết người lập lên làng Hoài, xây dựng làng Hoài như ngày nay là đều nhờ tổ phụ.

Trần Quốc Toản im lặng gật đầu ra hiệu đã biết để lão Dật tiếp tục:

– Thực ra toàn bộ người dân làng Hoài đều không phải con cháu ruột của tổ phụ, mọi người ban đầu tập hợp về đây đều không có quan hệ ruột thịt. Tổ phụ vốn không vợ không con, người chỉ có một mình. Chuyện phải nói từ rất lâu, từ thời điểm làng Hoài được lập lên, đến nay chính xác là đã 84 năm.

– Trong cuộc chiến với quân Nguyên năm Trùng Hưng thứ 3 (1288) tổ tiên của lão hay của tất cả mọi người dân làng Hoài bị quân Nguyên bắt làm lao dịch tu sửa sạn đạo, vận chuyển lương thực hoặc đôi khi là đứng ra làm bia chắn tên cho chúng. Trong một lần họ bị bắt đi đẩy xe lương thì quân Nguyên bị quân triều đình phục kích. Trận đánh rất ác liệt, nhân lúc hỗn loạn những lao dịch bỏ chạy tán loạn vào rừng, trong đấy có cả tổ tiên của bọn ta. Nhưng quân Nguyên không tha cho họ, họ bị truy đuổi gắt gao, chết trên đường chạy trốn rất nhiều. Tới khi đến đây, chính là chỗ chúng ta đang ngồi thì họ gặp được tổ phụ, được tổ phụ cứu giúp.

Tay Lão Dật vừa kể vừa bắt đầu mô tả lại vài chi tiết, bao gồm cả những vết thương vết sẹo trên người:

– Khi đó, tổ phụ đã từng bị thương rất nặng, người mất một mắt trái vì vết chém dài trên mặt, bàn chân trái cũng bị mất một nửa cùng vô số vết sẹo lớn nhỏ khác. Nhưng võ nghệ của tộ phụ rất phi phàm, tài bắn cung còn giỏi hơn nữa, toàn bộ quân Nguyên đuổi theo đều bị người giết sạch rồi xóa mọi dấu vết. Tổ tiên của bọn ta được tổ phụ cưu mang, từ đấy mọi người quyết định ở lại đây bắt đầu cuộc sống mới, rời xa mọi chuyện ồn ào bên ngoài. Dựa theo chỉ dẫn của tổ phụ mà tổ tiên bọn ta dần lập lên làng Hoài từng chút một. Người dạy bọn ta cách trồng trọt, dạy bọn ta cách buôn bán, dạy cách xây nhà, dạy bọn ta chữ nghĩa, dạy võ nghệ để phòng thân,…. Tổ phụ là người nghiêm khắc nhưng rất tốt bụng, người rất thông thái nên đã giúp làng Hoài tránh hết tai họa này tới tai họa khác, vì thế mọi điều người nói người dân làng Hoài hoàn toàn tin tưởng, không một chút nghi ngờ.

Giọng lão Dật cứ đều đều kể lại chuyện xưa của làng Hoài, Trần Quốc Toản dần mơ hồ nhận ra bóng dáng quen thuộc qua câu chuyện của lão Dật. Hắn muốn hỏi nhưng không dám cắt ngang, hắn cố kìm lòng để nghe từng chữ của lão Dật:

– Tổ phụ từng kể với lão, thương thế của người là có do một chuyến đi lên phương bắc để tìm kẻ thù của tổ phụ. Trải qua thập tử nhất sinh nhưng người không chết, đấy là điều khiến người ân hận. Dù trả được thù nhưng tổ phụ vẫn xấu hổ không dám quay về quê cũ, người luôn cảm thấy tội lỗi vì quyết định năm xưa của mình. Phần lớn thời gian rảnh rỗi người đều ngồi ở đây bần thần nhìn về phương nam. Khi lão còn nhỏ, tổ phụ chỉ bảo lão rất tận tình, có một lần khi người đa sầu đa cảm, lão hỏi chuyện thì người nói vì nơi đó có chủ nhân của người, có cậu chủ mà người luôn chờ đợi chưa ngơi 1 ngày. Nhưng người nhất quyết không để lộ danh tính của vị chủ nhân, cậu chủ kia. Cách đây 5 năm, khi biết bản thân không còn thời gian nữa, tổ phụ đã giao phó lại mọi thứ cho lão bao gồm cả những chuyện trong quá khú. Vào thời khắc đấy, cuối cùng lão cũng biết được chủ nhân mà tổ phụ nói tới là ai. Vương gia, nếu ngài là Hoài Văn vương hẳn người sẽ biết thứ này chứ?

Chưa cần nhìn vật lão Dật đưa tới là gì, Trần Quốc Toản biết chắc bản thân đã tìm thấy lão Bộc. Mắt hắn nhòe đi không kìm được mà nước mắt chảy dài, đầu óc mơ hồ gợi lại tất cả những chuyện xưa kia, với hắn tưởng như mới ngày nào nhưng với người ở lại thật sự là cả kiếp người. Mắt không cần nhìn hắn vẫn có thể biết được cây cung lão Dật mang tới trông như thế nào. Hai tay hắn vuốt ve cây cung nhẹ nhàng như đang chạm vào cơ thể già yếu của lão Bộc. Giọng hắn nghẹn lại, cố kìm tiếng nấc hỏi:

– Chú ấy đâu rồi?

Lão Dật lễ phép khom người chìa tay mời Trần Quốc Toản rồi dẫn đường:

– Vương gia, mời đi theo lão nô.

Tiếp tục leo lên sườn núi vài chục bước, cao hơn mái nhà một tầng cây lại là một khoảng sân được san bằng nữa. Ngôi mộ hướng về phía nam đắp đất đơn sơ nhưng không có tý cỏ dại, không có lá cây vương vãi, bia mộ chỉ là một tấm gỗ không được khắc tên tuổi. Hệt như cái cách lão Bộc đã sống, lão sống đơn giản chỉ là muốn được chăm sóc Trần Quốc Toản, dựa vào tài năng của mình lão có thể dễ dàng dành lấy công danh tài phú cho mình nhưng lão chọn làm nô bộc, sống cả đời lão vẫn dùng cái tên Nguyễn Hoài Bộc không gốc gác không nguồn cội như cái bia mộ kia.

Trần Quốc Toản quỳ mọp chúi xuống đất, hắn không dám ngẩng đầu lên, nước mắt của hắn đã chảy ra ướt nhẹp. Trong giờ phút này hắn có vô vàn điều muốn nói với lão Bộc, nhưng hắn đều nhịn lại vì hắn biết câu mà lão Bộc muốn nghe nhất:

– Chú Bộc, cháu về rồi!

Lão Dật ý tứ lui xuống dưới để Trần Quốc Toản lại một mình đang quỳ mọp chúi xuống đất. Chẳng bao lâu sau, từ trên núi truyền xuống tiếng khóc xé gan bể phổi.

—————–

Chiêu Dương ở mái hiên đầy lo lắng nhìn lên ngọn núi phía bắc, trăng đã lên rất cao nhưng vẫn chưa thấy Quốc Toản trở về. Hai ngón tay đã bị bản thân vò cho sẩn đỏ. Chiêu Minh rón rén lấy hết can đảm lại giật ống tay áo của Chiêu Dương dò hỏi:

– Chị, sao anh rể chưa về ăn cơm?

Chiêu Dương cau mày dơ tay lên định gõ đầu nó, nhìn Chiêu Minh sợ hãi ngồi thụp xuống ôm đầu thì lại thôi. Chiêu Dương hạ giọng hỏi lại nó:

– Ai dạy em gọi vương gia như thế?

Chiêu Minh vẫn ôm đầu ngước mắt lên nói:

– Mấy chú dân phu bảo em: anh rể bảo em từ nay gọi anh ấy như thế.

Chiêu Dương thở dài ngồi xuống ôm đầu Chiêu Minh buồn bã nói:

– Chiêu Minh, từ nay em đừng gọi vương gia như thế nữa. Chúng ta và vương gia thân phận quá cách biệt, chuyện đấy là không thể nào đâu. Hơn nữa, tổ phụ dặn vương gia chính là cậu chủ mới của chúng ta. Từ giờ em phải gọi huynh ấy là vương gia hoặc cậu chủ, đừng tùy tiện như trước.

Chiêu Minh thất thần khi nghĩ tới không được cùng chơi với Quốc Toản nữa, nó bất ngờ vùng dậy, tay nắm chặt quát lên:

– Không, em không muốn. Anh ấy có là vương gia thì vẫn là anh Quốc mà em biết. Anh ấy sẽ không nghỉ chơi với em.

Nói xong nó vùng vằng chạy đi khóc tu tu, Chiêu Dương tức giận quát:

– Chiêu Minh, em…

– Con cứ kệ nó, nó là trẻ con, vài hôm nữa là nó quen thôi. Còn con thì sao? Con vẫn lo cho vương gia à?

Lão Chiêu Dật từ trong nhà bước ra lên tiếng ngăn lời của Chiêu Dương lại. Chiêu Dương trở về vẻ mặt buồn bã xen đầy lo lắng lại hường về phía bắc hỏi:

– Cha, con không sao. Nhưng tối rồi, trong núi nhiều dã thú liệu có nguy hiểm gì cho vương gia không ạ? Hơn nữa, từ sáng tới giờ vương gia chưa ăn uống gì cả mà lại bi thương như thế liệu có….

Càng nói lại càng lo, Chiêu Dương hốt hoảng quay lại nhìn cha cầu cứu nhưng nhìn ánh mắt của cha trìu mến nhìn mình thì lại thôi, rầu rĩ nói:

– Con biết rồi, vương gia giờ là cậu chủ của chúng ta. Con chỉ lo lắng an nguy của người thôi.

Lão Chiêu Dật mỉm cười trấn an Chiêu Dương:

– Chiêu Dương. Vương gia võ nghệ cao cường sẽ không sao đâu. Với lại thú dữ trong núi bị đuổi đi hết rồi. Con cứ yên tâm.

Nghe cha nói thế, Chiêu Dương chẳng thế nói thêm được nữa, nàng ngồi xuống ôm lấy đầu gối, mắt vẫn không rời ngọn núi phía bắc. Ôm chút hi vọng cuối cùng, Chiêu Dương hỏi nhỏ cha mình:

– Cha, người đấy thật sự là vị vương gia mà tổ phụ đã nói tới ạ?

Lão Chiêu Dật cũng ngồi xuống bậu cửa, dùng cánh tay thô ráp của mình khẽ xoa nhẹ đầu Chiêu Dương để an ủi:

– Ừm. Ta quan sát cậu ấy hơn 10 ngày rồi, những bài tập của cậu ấy đều rất giống những gì tổ phụ đã dạy trước kia. Những thế võ thực dụng, mạnh mẽ, chí cường chí lực đấy là thứ không phải đám quan binh thời nay biết được. Nếu so với họ, vài chục năm hòa bình đã biến võ vẽ trong quân đội bây giờ thành loại biểu diễn cho đẹp rồi. Không phải gia truyền thì ta không tin có người còn khắc khổ tập luyện theo những bài tập này. Cậu ấy là Hoài Văn vương không sai đâu. Chỉ là không biết so với vị hầu gia trong truyền thuyết kia thì cậu ấy thế nào.

lão Chiêu Dật không thấy mặt của Chiêu Dương nhưng lão thừa biết con gái lão đang rất đau khổ. Tiếng thút thít khẽ phát ra từ cổ họng, vai Chiêu Dương cứ khẽ run run chắc hẳn đang khóc. Nhưng chuyện này lão không thể giúp được, chỉ đành yên lặng ở phía sau thức hết đêm dài với con gái.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thang-gia-vi-vuong.jpg
Thắng Giả Vi Vương
Tháng 1 25, 2025
ta-o-tu-tien-gioi-bay-sap-ban-tuyet-bich.jpg
Ta Ở Tu Tiên Giới Bày Sạp Bán Tuyết Bích
Tháng 2 1, 2026
chicago-1990.jpg
Chicago 1990
Tháng 1 19, 2025
ta-mot-long-muon-chet-lam-sao-cong-thanh-danh-toai.jpg
Ta Một Lòng Muốn Chết, Làm Sao Công Thành Danh Toại?
Tháng 2 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP