CHƯƠNG 170: Học yêu nước trước rồi hãy học yêu nhau.
Cả đám người lớn bị đứa trẻ con dạy bảo, cả đám người lớn xấu hổ tìm cách chữa thẹn nên quay ra quát đám trẻ con nghịch ngợm. Chẳng bao lâu dưới sân lại láo loạn thành một bầy, giữa đêm hôm khuya vắng, làng Hoài tưng bừng như có lễ hội. Trần Quốc Toản bỏ lại đám đông bên dưới lên nhà tìm nước uống, thì thấy Chiêu Dương vẫn ngồi sụt xịt trên hành lang đối diện khoảng sân lớn bên dưới. Hắn ngồi lại gần nửa trêu nửa đùa:
– Sao thế? cô khóc đấy à? Chiêu Minh nói đúng đấy, khóc thương những anh hùng là sỉ nhục họ?
Chiêu Dương qua lời gần 200 dân phu theo Trần Hiếu tới đây biết được mọi việc Trần Quốc Toản đã làm. Ngày ngày chứng kiến Trần Quốc Toản chăm chỉ tập luyện, không một chút lười biếng, xong việc thì bày trò cho đám trẻ con chơi, rảnh rảnh thì giúp người khác dựng nhà, vác củi,…. Trong lòng nàng đã tủm tỉm cười nhưng ngoài mặt vẫn lạnh băng. Chiêu Dương vội quệt hai mắt, nguýt cho Trần Quốc Toản một cái rồi thờ ơ nói:
– Ai khóc. Ta không khóc. Ngươi đấy, ngươi dạy bọn trẻ con cái gì thế kia?
Trần Quốc Toản ngơ ngác không hiểu:
– Ta à? Ta kể chuyện anh hùng xả thân vì nước thôi mà?
Chiêu Dương cau mày chỉ vào Chiêu Minh giọng tức giận nhưng vẫn trong veo nhưng chuông ngân:
– Khóc cái rắm? Ta chưa từng thấy Chiêu Minh chửi bậy trước đây, thế mà quen ngươi nửa tháng ta được thấy rồi đấy.
Trần Quốc Toản nhún vai ra vẻ vô tội nói:
– Ta không biết, bình thường ta cũng chẳng nói bậy trừ khi trong quân. Trong quân không chửi thì ai nghe. Nó học lỏm lúc nào ta sao biết được.
Chiêu Dương mày liễu dựng ngược rất muốn chửi Trần Quốc Toản một chập nhưng bắt gặp hình ảnh Trần Quốc Toản đang thất thần nhìn người người hò hét dưới sân như đang suy nghĩ gì đó nên lại thôi. Rất hiếm khi nàng thấy Quốc Toản có dáng vẻ suy tư nghiêm túc thế này, ngắm kỹ đúng là rất có sức hút. Nên giọng hiền hòa đi nhiều hỏi:
– Ngươi nghĩ gì mà đăm chiêu thế?
Trần Quốc Toản vẫn ngồi đấy trầm tư đầy suy nghĩ hơi liếc sang Chiêu Dương đang ôm gối nhìn cùng hướng với hắn hỏi:
– Chiêu Dương, ta muốn hỏi cô, theo cô người nhà của những anh hùng xả thân vì nước kia sẽ sống tiếp như thế nào?
Chiêu Dương có vẻ khá hiểu chuyện này, nàng khoanh tay gác đầu lên đầu gối, nhìn dân làng bên dưới từ tốn trả lời như kể về chính trải nghiệm của bản thân:
– Còn sao được nữa, sẽ đau buồn, ngày ngày đều đau buồn khóc lóc đủ 3 năm. Sau 3 năm thì cứ đến ngày giỗ lại khóc 1 lần, tết đoàn viên lại khóc 1 lần, tết đoan ngọ lại khóc một lần, cứ nhớ tới là lại khóc. Sẽ cô đơn, đêm đêm chăn đơn gối chiếc, ốm đau cũng chỉ có một mình, buồn vui không có người chia sẻ, chẳng có người để mong nhớ. Sẽ có rất nhiều khó khăn phải gánh vác một mình,….
Từng câu nói của Chiêu Dương đều chân thật, giống như mỗi người phụ nữ thời đại này đã luôn sẵn sàng đón nhận chuyện này như việc hiển nhiên. Nhưng mỗi chữ lại như nhát dao cứa vào tim Trần Quốc Toản. Hắn đã từng chết một lần, 86 năm là thời gian mẹ, lão Bộc, Đặng Văn Thiết và Tiểu Thúy vẫn ngày ngày chờ đợi hắn quay về. Những buồn tủi trong 86 năm đấy không biết đong đếm bao nhiêu cho đủ. Khóe mắt hắn cay cay, hắn phải cố lắm để không rơi lệ, để không bị kéo vào bi thương. Câu hỏi bất ngờ của Chiêu Dương kéo hắn trở lại:
– Trần Quốc. Giả sử, nếu Đại Việt đối mặt với họa quân thù giày xéo, ngươi có xả thân vì nước như họ không?
Chiêu Dương dù hỏi nhưng trong đầu nàng chắc mẩm Trần Quốc mà nàng biết sẽ liều mạng với kẻ thù. Một người tôn kính những vị tiền bối đã xả thân vì nước như hắn sẽ chẳng ngần ngại mà lao vào kẻ thù. Trần Quốc Toản quay sang nhìn Chiêu Dương vẫn khoanh tay ôm gối ngồi đấy, tắm dưới ánh trăng bạc, làn gió nhẹ làm vài sợi tóc mai khẽ bay càng khiến Chiêu Dương mê hoặc hơn bội phần. Vừa mê mẩn nhìn Chiêu Dương, Trần Quốc Toản vừa khẳng định chắc nịch:
– Không, ta sẽ không làm thế.
Câu trả lời bất ngờ khiến Chiêu Dương giật mình tròn mắt quay sang nhìn Trần Quốc Toản, khiến hắn ngượng ngùng quay đi. Hắn muốn nói hết suy nghĩ trong lòng nhưng không thể nói chuyện mẹ đã chờ hắn được 86 năm được. Trần Quốc Toản chuyển tầm nhìn ra xa giọng đầy chân thành:
– Ít nhất ta sẽ không để chuyện đấy xảy ra. Nếu có kẻ dám động vào gia đình ta, mẹ ta, làng Hoài, chú Chiêu Dật, Chiêu Minh và….cô thì ta sẽ liều mạng với chúng, ta đảm bảo chuyện dám động vào người nhà của ta sẽ là chuyện ân hận nhất trong đời của chúng, ta sẽ cho chúng chết không có đất chôn. Còn nếu chuyện đấy bắt buộc phải xảy ra thì câu trả lời của ta vẫn là không. Ta sẽ kéo cả nhà tới bất kỳ đâu kể cả thâm sơn cùng cốc để tránh kẻ thù, ở đó ta sẽ tìm cơ hội quật khởi để đền nợ nước. Nếu không thể thì ta thà làm một kẻ hèn nhát để được ở bên những người thân yêu của ta, ta không muốn làm họ khổ nữa.
Câu trả lời của Trần Quốc Toản khiếu Chiêu Dương ngượng ngùng nhưng lại đầy vui vẻ và bồn chồn. Trong lòng nàng hồi hộp khó tả. Chiêu Dương lẩm bẩm:
– Chỉ vì ta cứu ngươi một mạng thôi à?
Giọng Chiêu Dương lẩm bẩm có chút ghen ghét. Chiêu Dương giật mình hình như bản thân vừa thất vọng vì suy nghĩ Trần Quốc chỉ coi trọng nàng vì nàng từng cứu hắn. Lắc lắc đầu bỏ mấy suy nghĩ miên man, Chiêu Dương hỏi sang chuyện khác:
– Sao ngươi lại kể cho họ mấy chuyện anh hùng xả thân vì nước đó.
Trần Quốc Toản mỉm cười ngửa mặt hứng ánh trăng trả lời:
– Thầy ta từng dạy: Học yêu nước trước rồi hãy học yêu nhau. Học yêu nước là cách tốt giúp người ta không lạc lối, vì thế ta dạy chúng.
Chiêu Dương có chút phụng phịu nói:
– Nói như ngươi thì chưa có ai dạy ta yêu nước cả. Thế thì ta cũng không được học yêu à?
Dưới ánh trăng bạc ngập tràn mái hiên, Trần Quốc Toản hơi quay lại nhìn vào Chiêu Dương đang phụng phịu lại càng yêu thích, hắn mỉm cười hiền hòa nói:
– Không cần. Cô không cần học, nhà chỉ cần ta học yêu nước là đủ rồi.
Chiêu Dương là người thông minh, câu nói của Trần Quốc Toản quá nhiều ý tứ khiến cô nghe xong liền ngượng ngùng, má chợt ửng đỏ như vừa uống rượu. Đôi môi đỏ mọng như cánh hoa khẽ mấp máy hỏi lại:
– Ngươi vừa nói gì?
Không gian xung quanh như im bặt chỉ còn hai người, Trần Quốc Toản hơi cúi gần về phía Chiêu Dương, đầy chân thành nhìn vào mắt cô ấy nói:
– Chiêu Dương, ta….
– Cậu chủ, tiểu nhân lấy được ấm nước suối mát về cho người rồi.
Câu nói của Trần Hiểu phá tan bầu không khí hiếm có khó tìm. Chiêu Dương giật mình bừng tỉnh vội vàng đứng dậy, ngượng ngùng tìm cớ chuồn đi:
– Ngươi ở lại, ta phải đi xem sổ sách hàng hóa một chút.
Trần Quốc Toản bần thần nhìn Chiêu Dương nói xong liền bỏ đi. Cơ hội kiếm mãi mới được, đúng thời cơ then chốt thì bị phá đám, Trần Quốc Toản âm u quay lại nhìn Trần Hiếu khiến hắn rợn tóc gáy. Giật lấy ấm nước, Trần Quốc Toản đá đít hắn một cái gằn giọng:
– Ngồi xuống, ôm lấy đầu.
Trần Hiếu ngơ ngác không biết mình mắc lỗi gì làm cậu chủ tức giận nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống ôm đầu. Trần Quốc Toản hướng xuống phía dưới hét lên:
– Tiểu Hoài trang quân đâu.
– Có.
Trần Quốc Toản dứt lời, 15-16 đứa trẻ con từ 5-7 tuổi ngày ngày theo Trần Quốc Toản đi chơi liền lố nhố điểm danh.
– Tốt lắm, ta tìm thấy một kẻ thù hung ác ở đây. Nghe lệnh ta, đánh hắn không được nương tay.
Nói xong, Trần Quốc Toản phủi tay về phòng bỏ mặc Trần Hiếu ôm đầu chịu trận cho 15-16 đứa trẻ con bu vào đấm đá. Đám trẻ đánh trận giả với Trần Quốc Toản nhiều lần nên đấm đá rất nhiệt tình.
Làng Hoài còn ầm ĩ tới nửa đêm mới chịu thôi. Không như người dân làng Hoài, Lão Uất cùng 156 dân phu nhất quyết theo Trần Hiếu về đây đã mấy ngày nhưng vẫn chưa quen được với hình ảnh vương gia chăm chỉ của Trần Quốc Toản. Bất kể nắng mưa, dù ngày hôm trước có thức muộn ra sao thì canh 5 Trần Quốc Toản đều dậy bắt đầu bài tập luyện của mình.
Lão Uất còn lo vương gia thay tính đổi nết nhưng ngoài chăm chỉ ra thì mọi thứ khác vẫn vậy, vương gia vẫn rất tốt bụng và dễ gần. Thú thật, đối với lão Uất thì lão thích vương gia lười biếng hơn, đơn giản lão quan niệm người lười là ông trời cho số hưởng phúc. Lão thật sự mong người tốt như vương gia có thể cả đời hưởng phúc.
Lão Chiêu Dật đã vài ngày sáng sáng đều đăm chiêu nhìn Trần Quốc Toản luyện tập, từ rèn thể lực, thế tấn, thế võ. Sau nửa tháng tiếp xúc, lão Dật có thể biết được con người của Trần Quốc, nhất là sau câu chuyện của những dân phu bần cùng kia. Một người sẵn sàng đối mặt với nguy hiểm để cứu thêm ít người thì không thể là kẻ xấu được. Nghĩ tới đây, lão Dật rời chiếc đôn đang ngồi đi xuống khoảng sân nơi Trần Quốc Toản đang tập, ngồi xuống ghế đá bắt chuyện:
– Trần Quốc, ngày nào ta cũng thấy cháu tập những bài này, kiểu tập cũng rất lạ không giống với quan quân triều đình binh thường. Cháu học ai vậy?
Trần Quốc Toản đang mướt mồ hôi thấy lão Dật tới cũng dừng lại, lau mồ hôi để tiếp chuyện. Dù sao hôm nay hắn cũng có chuyện cần nói với lão Dật:
– Chú Dật, một tiền bối trước kia đã dạy cháu bài tập này. Đây cũng là bài tập của Hoài Văn Quân.
Dù dân phu không ai hé răng nửa lời về thân phận của Trần Quốc Toản, lão Dật cũng không gặng hỏi nhưng khi nghe câu trả lời lão không tỏ ra quá ngạc nhiên, lão hỏi lại:
– Chính là Hoài Văn quân nổi tiếng gần đây đấy à?
Trần Quốc Toản lại trước mặt lão Dật vái dài làm như tạ lỗi rồi nói:
– Chú Dật, có điều này cháu chưa nói với chú. Trần Quốc không phải là tên đầy đủ của cháu, tên của cháu là Trần Quốc Toản, tước Hoài Văn vương cũng chính là chủ nhân của Hoài Văn quân. Chú Dật, cháu xin lỗi vì giờ mới có thể nói với chú, chú trách sao cháu cũng không dám cãi, chỉ xin chú cứ coi cháu như Trần Quốc những ngày qua.
“Choang” lão Dật thì không quá bất ngờ vẫn giữ được bình tĩnh với những lời của Quốc Toản, nhưng Chiêu Dương ở phía sau không kìm được mà đánh rơi chén trà trên tay khiến nó vỡ nát, mất vài giây mới bàng hoàng giật mình chạy đi.
Trần Quốc Toản không hiểu, bản thân chỉ giấu tên tuổi và thân phận một chút, nhưng hắn thấy đâu có gì quá nghiêm trọng mà khiến Chiêu Dương phản ứng như vậy, đang định đuổi theo thì bị lão Dật ngăn lại:
– Vương gia, ngài cứ kệ nó. Ta có thứ muốn cho ngài xem.