Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
chi-can-sung-thu-tuoi-tho-du-dai-ta-lien-co-the-vinh-sinh.jpg

Chỉ Cần Sủng Thú Tuổi Thọ Đủ Dài, Ta Liền Có Thể Vĩnh Sinh

Tháng 2 6, 2025
Chương 278. Du lịch vòng quanh thế giới Chương 277. Nhiệm vụ hoàn thành, đường về
han-den-tu-hu-khong.jpg

Hắn Đến Từ Hư Không

Tháng 1 23, 2025
Chương 755. Ngọt ngào dằn vặt Chương 754. Giành giật từng giây, chớp mắt vạn năm
tam-quoc-tao-doanh-muu-chu-9-gio-toi-5-gio-ve.jpg

Tam Quốc: Tào Doanh Mưu Chủ, 9 Giờ Tới 5 Giờ Về

Tháng 1 24, 2025
Chương 343. Chu thần hầu thương, cho là Chí Đức, hắn thành tiên đi Chương 342. Hỏng, cái này Ích Châu không quan hệ với ta
trom-mo-bat-dau-dung-hop-con-kien-thu-hoach-van-can-luc-luong-khong-lo

Trộm Mộ: Bắt Đầu Dung Hợp Con Kiến Thu Hoạch Vạn Cân Lực Lượng Khổng Lồ

Tháng 10 16, 2025
Chương 468: Đại kết cục Chương 467: Trước nay chưa từng có hoảng sợ
than-cap-chu-kiem-su-vo-han-rut-ra-chap-kiem-nhan-tu-vi.jpg

Thần Cấp Chú Kiếm Sư, Vô Hạn Rút Ra Chấp Kiếm Nhân Tu Vi

Tháng 1 25, 2025
Chương 174. Đại kết cục Chương 173. Quay về Thạch Phong thành
trung-sinh-chi-tong-thanh-thu.jpg

Trùng Sinh Chi Tống Thanh Thư

Tháng 2 26, 2025
Chương 396. Đại kết cục (2) Chương 395. Đại kết cục (1)
ta-that-khong-phai-la-hoang-kim-thanh-dau-si.jpg

Ta Thật Không Phải Là Hoàng Kim Thánh Đấu Sĩ

Tháng 1 25, 2025
Chương 734. Qua loa đại kết cục, Thời Gian chi Thần Dinel! Chương 733. Zeus cha vợ muốn tương trợ, nhìn ta một kiếm diệt ngươi Nam Thiên Môn
b-a-c-k-r-o-o-n-s-hau-that-dao-thoat

Backrooms Hậu Thất Đào Thoát

Tháng mười một 6, 2025
Chương 222 Chương 221
  1. Đông A Tái Khởi
  2. CHƯƠNG 169: Trận chiến ở bãi Đà Mạc 2.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

CHƯƠNG 169: Trận chiến ở bãi Đà Mạc 2.

Chiến đấu đã nửa ngày, quân Nguyên tổ chức tới 3 đợt tấn công vẫn không thể chọc thủng được đội ngũ của Bảo Nghĩa Hầu. Chiến trường ngổn ngang hàng ngàn xác chết đã không còn thích hợp cho kỵ binh. Bộ binh quân Nguyên lợi dụng ưu thế quân số liên tục dồn ép lên đội hình của Đại Việt. Khiên tỳ khiên, thương đâm trả thương, không một ai có ý định nhường đối phương một li.

Xác chết đã chất thành đống, trải dài khắp mặt đất, cả chiến trường như thành một ao bùn máu khiến mặt đất càng trơn trượt. Những binh sĩ quân Thánh Dực dù kiệt quệ nhưng vẫn quyết không lùi, chiến đấu tới cùng. Ít nhất mỗi người đều cố gắng kéo theo kẻ địch chết cùng.

Tiểu Ngưu, một binh sĩ trẻ bị thanh đao của đối phương lách qua khe hở chém cụt cánh tay trái, máu đang chảy ra không ngừng, hắn giật mình theo phản xạ đưa tay phải lên bịt lấy vết thương làm hàng thuẫn lại hở ra một khe hở nhỏ khác.

“Xoẹt” Chỉ chờ sơ hở đó, mũi thương lạnh lẽo của đối phương nhân cơ hội lách vào đâm xuyên bụng hắn. Cơn đau tràn đi khắp cơ thể, nhưng hắn không để ý tới cơn đau, hắn sợ bản thân ngã xuống sẽ mở ra một lỗ hổng lớn hơn cho kẻ địch đánh vào. Tay phải Tiểu Ngưu ghì chặt cán thương, chân hắn bấu chặt mặt đất, dùng toàn bộ sức lực cuối cùng để bản thân không lùi lại hay ngã xuống, máu trào ngược lên miệng hắn. Liếc nhìn lão Cải đang chiến đấu bên cạnh hắn hô lớn rồi buông tay phải đang nắm cán thương ra:

– Chú Cải, cháu đi trước. Thánh Dực tiên phong, thề chết không lùi. Sát!

Lão Cải giật mình nhìn sang thì đã thấy Tiểu Ngưu lao lên phía trước, cứ để mặc cán thương trượt dài xuyên qua người hắn. Máu trên cán thương nhỏ xuống thành từng giọt. Tay phải Tiểu Ngưu theo bản năng rút thanh dao nhỏ ở hông, trong ý thức mơ màng lưỡi dao của hắn thuần thục cứa vào cổ kẻ thù đang cầm cây thương, thuận thế đâm vào vai tên phía sau. Hắn gục xuống trút hơi thở cuối cùng, chút ý thức còn lại giúp hắn cảm nhận được dòng máu nóng hổi của đối phương đang chảy ra như suối tưới lên mặt mình.

Lão Cải và đồng đội xung quanh mắt nhòe đi, nghiến răng dồn sức hét:

– Đừng để công sức của Tiểu Ngưu vô ích. Thánh Dực tiên phong, thề chết không lùi. Các huynh đệ, Lùi, đẩy.

Các binh sĩ thuẫn binh của Thánh Dực đều là những lực sĩ nghìn người chọn một. Cánh tay to lớn nổi gân chằng chịt, họ thuần thục đồng loạt lùi một bước khiến hàng thuẫn của quân Nguyên nhỡ đà trượt chân rồi lập tức đẩy mạnh.

“Rầm rầm rầm” Những thuẫn binh quân Nguyên còn chưa kịp lấy lại thăng bằng liền bị những cú đâm như bị trâu húc ập vào cơ thể. Thêm vào mặt đất trơn trượt, hàng thuẫn quân Nguyên tức thì đổ rạp cả mảng, có tên còn bay ngược về sau mấy bước.

– Thuẫn tiến, thương đâm.

Khẩu lệnh của chỉ huy trong quân rõ ràng, các quân phối hợp nhịp nhàng, thuẫn dơ lên thương liền đâm ra xuyên thủng bụng hàng chục tên quân Nguyên không có thuẫn che chắn. Chưa kịp hết bàng hoàng, ổn định lại, thuẫn của Đại Việt lại dấn lên không cho quân Nguyên có cơ hội lập lại hàng phòng ngự. Đội hình quân Nguyên bị đẩy lùi đi mấy bước, dần bị rối loạn, thế rồi một lỗ hở trong hàng phòng ngự của quân Nguyên được mở toang. Từ một điểm nhỏ, quân Đại Việt tận dụng lợi thế, bám riết không buông cứ dần mở rộng phạm vi tấn công ra. Chẳng bao lâu, từ nỗ lực cá nhân của Tiểu Ngưu như một đốm lửa nhỏ nhen nhóm ban đầu đã dần cháy lan ra khắp chiến trường.

Bảo Nghĩa Hầu nhân cơ hội một lần nữa lại dẫn quân xông lên, tràn lên đội hình quân Nguyên mà chém giết.

Trong khi đấy, con cáo già Lý Hằng ở phía sau cau mày thấy tình thế bất lợi đã cho nổi hiệu thu quân, hắn chú ý tới ngọn núi bên trái nãy giờ. Lý Hằng gọi mãnh tướng dưới trướng hắn tới ra lệnh:

– Mãng Cổ Thái, cho ngươi 3000 cấm quân, chiếm lấy ngọn núi bên trái rồi vòng ra sau bọn chúng, vây chúng vào giữa.

Đặng Vũ phải vào vai Mãng Cổ Thái là tên mãnh tướng, lưng hùm vai gấu, sức lực hơn người, chuyên sử dụng đại đao 80 cân. Được lên chiến trường, hắn hăm hở quỳ xuống chắp tay nhận lệnh:

– Tuân lệnh đại tướng quân.

Đợi Mãng Cổ Thái rời đi điểm quân, Lý Hằng âm trầm nhìn chiến trường ngổn ngang xác chết, nhìn Đại Việt dù đang hò hét vì quân Nguyên lại lần nữa rút đi nhưng hắn biết quân Đại Việt đã tới giới hạn, quân số chỉ còn chưa đầy 3000 người. Hắn không mấy để ý tới mấy nghìn tử thương của quân mình, hắn lạnh lùng tiếp tục hạ lệnh:

– Thê đội 4 lên, tiếp tục tấn công. Không cho chúng nghỉ ngơi. Trước khi trời tối phải vượt qua được bãi Đà Mạc để tiếp tục đuổi theo vua tôi An Nam.

Nghỉ ngơi không được bao lâu, đợt tấn công tiếp theo lại tới, các binh sĩ dù có tinh nhuệ tới mấy cũng có chút tả tơi, mệt mỏi cực độ. Nhưng đội hình một lần nữa lại được họ nghiêm cẩn lập lên, dù đã mỏng hơn trước rất nhiều. Bảo Nghĩa hầu toàn thân nhuốm đầy máu, áo choàng rách tả tơi, lần này hắn đứng hàng trên cùng. Chỉ tay về phía quân Nguyên đang từ từ lao tới hắn hét:

– Các huynh đệ, trước khi trời tối đừng để tên nào vượt qua. Cố nốt lần này chúng ta sẽ được nghỉ ngơi, nghỉ ngơi mãi mãi. Haha Quân Nguyên cũng không bạc đãi chúng ta, cho rất nhiều nô bộc tới, giờ chỉ còn chờ xem mỗi người chúng ta sẽ kéo theo được bao nhiêu tên quân Nguyên xuống dưới kia làm người hầu thôi.

“Hahaha” tiếng cười của các binh sĩ vang lên trước lời đùa cợt không mấy tươi sáng của Bảo Nghĩa Hầu, nhưng ít nhất nó vẫn giúp mọi người thoải mái hơn một chút.

Quân Nguyên thể hiện ưu thế về sức lực sung mãn khi được nghỉ ngơi cho tới giờ. Ngay từ đầu đợt tấn công thứ 4 này, quân Đại Việt đã phải vật lộn chống đỡ, sau mỗi tấm khiên là 2 là 3 binh sĩ chung nhau ghì sức mới có thể cầm cự được. Tuy thế, đội hình binh sĩ Đại Việt vẫn dần dần bị đẩy lùi, ở hàng trên cùng Bảo Nghĩa Hầu dù cố hết sức nhưng cũng chưa tìm được cách để hóa giải tình thế. Sức mạnh áp đảo của quân Nguyên khiến binh sĩ Đại Việt chỉ có thể vất vả chống cự, câu giờ nhiều nhất có thể.

– Tướng quân, hậu quân địch đang có một nhánh quân tách ra vòng lên ngọn núi bên phải.

Tiếng hô cấp báo hành động bất ngờ của kẻ địch khiến Bảo Nghĩa Hầu vội lùi lại cho thân binh trám vào, cố gắng tìm một vị trí thuận lợi để quan sát. Khi hiểu ra mục đích của kẻ địch, Bảo Nghĩa Hầu gọi lớn ra lệnh:

– Phạm Ân, dẫn theo 1000 hậu quân lên núi, cản cánh quân kia lại càng lâu càng tốt.

Phạm Ân vội quỳ xuống hốt hoảng nói:

– Không được tướng quân. Không, cậu chủ, nếu thuộc hạ đem hậu quân đi thì người ở đây sẽ gặp nguy mất.

Bảo Nghĩa Hầu quay lại kéo tay nâng Phạm Ân lên nói:

– Ngươi không đi thì chúng ta cũng chết, chỉ là sẽ chết sớm hơn. Phạm Ân, cảm ơn ngươi 20 năm qua đã luôn ở cạnh ta. Đây là quân lệnh đi đi.

Qua những đoạn cao trào nhiệt huyết, giờ mấy trăm người ngồi dưới sân, bàn tay siết lại buồn bã khi câu chuyện dần đi tới hồi kết. Cái kết mà ai cũng biết nhưng không ai muốn nó lại lần nữa xảy ra trong câu chuyện này. Những tiếng sụt sùi dần nhiều hơn, những đôi mắt dần đỏ, giọng kể của Trần Quốc Toản cũng dần trầm lắng xen lẫn chút buồn bã như đã từng chứng kiến cảnh này. Trần Quốc Toản mồ hôi nhễ nhại giọng đều đều đượm buồn:

Trời nhá nhem tối, giặc từ trên núi tràn xuống, Bảo Nghĩa Hầu biết Thánh Dực quân đã tới giới hạn, những binh sĩ còn lại cố gắng tập hợp xung quanh hắn để tạo thành lớp phòng ngự cuối cùng. Bảo Nghĩa Hầu nhìn quân Nguyên đang tràn tới ngày càng nhiều, hắn hi vọng trên núi kia 1000 huynh đệ được phái lên sẽ có người sống sót để tiếp tục truyền lại tinh thần của họ cho thế hệ sau. Nếu Phạm Ân, nô bộc theo hắn từ nhỏ có thể sống sót được thì hắn đã không còn gì để nuối tiếc.

Dù chỉ còn vài trăm binh sĩ, bị bao vây trùng trùng bốn phía nhưng những binh sĩ Thánh Dực quân dù có tả tơi, dù khắp người là những vết chém đủ kiểu thì vẫn lì lợm bám trụ như hòn đá nằm chình ình giữa đường lớn nhất quyết không chịu rời đi.

Khắp chiến trường được thắp sáng bởi vô số những ngọn đuốc của quân Nguyên, xung quanh nhóm binh sĩ Đại Việt xác chồng xác nằm la liệt. Máu tươi thấm đẫm khoảnh đất nơi họ đang đứng. Những binh sĩ Đại Việt không ai còn lành lặn, khắp người họ loang lổ máu, hiện giờ họ còn đứng được đã là một điều kỳ diệu. Lý Hằng không đạt được mục đích nhưng tới giờ hắn cũng không cần vội vã vì buổi tối không thể tiếp tục hành quanh. Hắn thúc ngựa tới trước nhóm binh sĩ Đại Việt gọi lớn:

– Bảo Nghĩa Hầu Trần Bình Trọng, ta là Lý Hằng, Tả thừa kiêm đại tướng quân của Đại Nguyên. Có thể gặp mặt nói chuyện không?

Bảo Nghĩa Hầu từ trong trận bước lên phía trước, khuôn mặt hắn đã nhem nhuốc, trên người lớp máu cũ đóng thành vảy lớp máu mới lại phủ lên. Hít một hơn sâu hắn ngửa mặt nói lớn:

– Trần Bình Trọng ta ở đây, ngươi muốn nói gì?

Lý Hằng nhìn Trần Bình Trọng một lượt không giấu được niềm yêu mến, dân tộc hắn luôn tôn sùng dũng sĩ, những người trước mặt hắn đều là dũng sĩ hợp cách. Lý Hằng hết sức chân thành mời mọc:

– Bảo Nghĩa Hầu, ngươi là mãnh tướng hiếm có, là những dũng sĩ chân chính. Ngươi thấy đấy trời tối rồi, ngươi cùng quân của mình đã cầm chân đại quân của ta thành công, lưỡng cung Đại Việt có lẽ đã chạy thoát. Nghĩa vụ, trách nhiệm của các ngươi với triều đình coi như đã hoàn thành. Bây giờ mạng sống hoàn toàn là của các ngươi, do các ngươi tự quyết định. Hàng đi, giờ này nếu hàng Đại Nguyên cũng không ai có thể trách móc gì các ngươi, chỉ cần đầu hàng, ta hứa các ngươi sẽ được ban thưởng hậu hĩnh. Còn ngươi, Bảo Nghĩa Hầu ta hứa sẽ xin Hoàng đế phong vương cho ngươi. Nếu là ngươi thì chuyện này không khó khăn gì, tước Vương này hoàn toàn xứng đáng.

Bảo Nghĩa Hầu quay lại nhìn những huynh đệ cuối cùng trên người có vô số vết thương, nhìn những huynh đệ đang nằm trên mặt đất lạnh lẽo, cơ thể tàn khuyết bị quân Nguyên dẫm đạp lên, nhổ một ngụm máu trong miệng, hắn nói gằn từng chữ:

– Ta thà làm ma nước Nam chứ không thèm làm Vương đất Bắc. Cùng lắm là chết, can gì mà phải hỏi lôi thôi?

Lý Hằng còn đang định khuyên thêm thì Bảo Nghĩa Hầu đã quay về phía những huynh đệ của mình, cầm lên cây kiếm do cha hắn Lê Tần truyền lại, cha hắn từng nói cây kiếm này là thứ đã theo tổ tiên hắn Đại Hành Hoàng Đế Lê Hoàn đánh đông dẹp bắc, chém vô số quân Tống để bảo vệ bờ cõi Đại Việt. Bảo Nghĩa Hầu dùng áo bảo tả tơi, nhuốm đầy máu và bụi đất của mình lau cho thanh kiếm lấy lại vẻ sáng bóng. Hắn mỉm cười nhìn các huynh đệ xung quanh một lượt rồi xoay người lại hô lớn:

– Các huynh đệ, đây sẽ là lần xung trận cuối cùng của chúng ta. Cho chúng biết thế nào là Hào Khí Đông A, cho chúng biết thế nào là Thánh Dực Dũng Nghĩa, đánh cho chúng biết “sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ”. Thánh Dực Tiên phong, thề chết không lùi. Sát Thát!!

– Thánh Dực tiên phong, thề chết không lùi. Sát Thát.

Gần 300 binh sĩ Thánh Dực thân thể họ tả tơi, sức cùng lực kiệt nhưng đối diện với kẻ thù đông như kiến họ không chùn bước, mang theo khí thế thì ngút trời lần nữa đánh thẳng vào kẻ địch. Không ai biết bọn họ cuối cùng giết được bao nhiêu tên Thát Đát trước khi gục ngã, không ai biết 5000 binh sĩ Thánh Dực cuối cùng có còn ai sống sót. Họ chỉ biết tinh thần của Bảo Nghĩa Hầu và những binh sĩ Thánh Dực khiến kẻ thù cũng phải ngả mũ kính trọng, công sức của họ đã giúp triều đình Đại Việt thành công di tản khỏi Thăng Long biến mất khỏi tầm mắt kẻ thù để rồi quay lại quét sạch Mông Nguyên khỏi bờ cõi, họ chỉ biết 5000 binh sĩ Thánh Dực đều chết khi chiến đấu với kẻ thù, không có người bỏ chạy. Cơ thể họ ngã xuống, máu thịt của họ hòa tan vào lòng đất nhưng tên tuổi của họ sẽ thành huyền thoại, câu nói “Ta thà làm ma đất Nam chứ không thèm làm Vương đất bắc” sẽ còn trường tồn mãi cùng dân tộc.

Trần Quốc Toản nói câu thoại cuối cùng, cả bốn phía xung quanh là một bầu u ám, người khóc, người đấm ngực uất hận cho số phận của những dũng sĩ. Không khí bi thương đến đáng sợ. Chiêu Minh ngồi hàng đầu ngực nó phập phụng nặng nề tức giận, ai bảo nó là trẻ con? nó là người duy nhất cùng Trần Quốc Toản là không khóc, bầu không khí bị nó phá vỡ:

– Sao phải khóc? Khóc cái rắm? Họ đều là anh hùng. Anh hùng thì không cần ai thương hại.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ngoi-sao-dien-anh-xuat-sac-nhat
Ngôi Sao Điện Ảnh Xuất Sắc Nhất
Tháng 10 20, 2025
cuu-the-thanh-hong-tran-tien-chan-kinh-nu-de.jpg
Cửu Thế Thành Hồng Trần Tiên, Chấn Kinh Nữ Đế
Tháng 1 18, 2025
than-thoai-tam-quoc-chi-nguy-vo-kieu-hung
Thần Thoại Tam Quốc Chi Ngụy Võ Kiêu Hùng
Tháng mười một 7, 2025
the-tu-thuc-hung.jpg
Thế Tử Thực Hung
Tháng 1 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP