CHƯƠNG 167: Chui đầu vào rọ.
Trần Kính vì quá vui mừng khi biết tin Trần Quốc Toản còn sống mà không nhớ nổi nội dung thư hắn vừa đọc là gì. Đến giờ hắn mới ngơ ngác phát hiện ra vương phủ đang loạn cào cào, người chạy qua chạy lại không ngớt chỉ là mặt ai cũng hớn hở. Trần Kính xấu hổ đọc lại một lần nữa, khi thì hắn nghiến răng căm hận âm mưu của Vũ Cấm, khi thì thở phào vì Trần Quốc Toản chuyển nguy thành an, hơi phì cười vì đệ đệ hắn phải gửi thư về để xin thơ tán gái.
Trần Kính trải ra mặt bàn tờ giấy, hơi nghĩ ngợi một chút rồi múa bút như bay. Gì chứ làm thơ với hắn là chuyện vặt, đi ba bước là ra thơ. Lòng Trần Kính bất giác rất vui vẻ còn vì cả hắn biết được đệ đệ hắn không ngờ lại dốt đặc thơ ca. Chỉ tuần trà sau, Trần Kính hạ bút hơi thổi nhẹ nhẹ lên giấy cho khô mực.
Vương phi nhận tờ giấy hai tay Trần Kính dâng lên nhẩm nhẩm đọc hài lòng gật đầu cất bài thơ vào ống tay áo, không dấu được vui vẻ nói:
– Haha Tốt lắm. Đặng Văn Thiết, bảo quản gia chuẩn bị dần lễ lạt đi, chọn ngày tốt chờ Quốc Toản trở về chúng ta tổ chức cưới càng sớm càng tốt. Bảo Quốc Toản, nó không dẫn được con dâu về thì đừng nhìn mặt ta nữa. Còn nữa, nói với các bà mai, hủy hết mấy chỗ đang xem mắt đi. Chúng ta không cần nữa.
Khó khăn lắm Trần Quốc Toản mới chịu chui đầu vào rọ nên không nhanh không được. Vương phi đã chờ chuyện này cả đời rồi, không thể chờ lâu thêm được nữa nên làm việc có chút quyết liệt, không cần tới môn đăng hộ đối, chỉ cần là người Trần Quốc Toản thích là người sẽ duyệt. Chưa gì người đã tưởng tượng ra cảnh con cháu chạy đầy nhà rồi, gia đinh vì thế phải luôn chân luôn tay mài cong hết các góc nhọn trong nhà. Từ hôm qua tới giờ vương phi như hóa trẻ ra, Đặng Văn Thiết vào lúc này không dám trái lời, hắn còn nhiệt liệt hưởng ứng:
– Vâng, con đã rõ ạ.
Trần Kính đang hưởng chung niềm vui thì chợt nhớ ra gì đó vội nói:
– Cao tổ mẫu, Đặng bá, Trần Quốc Toản cố ý bày ra việc giả chết hẳn còn mục đích phía sau? Chúng ta cần phối hợp với đệ ấy diễn xuất cho tốt kẻo làm lộ phong thanh ra ngoài.
Vương phi mỉm cười trấn an Trần Kính:
– Tiểu Kính nói đúng, con cứ yên tâm. A Thiết, con bảo quản gia dặn đám gia nhân phối hợp một chút. Hàng ngày chuyện gì cần nói hãy nói, còn không thì cấm nói cười, làm không khí vương phủ âm u một chút, tên nào tới cổng phủ dị nghị nhắc tới từ chết thì cứ cho gia binh ra đánh đuổi. Chuyện Quốc Toản còn sống cấm không để lộ ra ngoài vương phủ, những việc khác cứ âm thầm chuẩn bị.
– Vâng con hiểu. Vậy chúng con lui ra ngoài sắp xếp trước. Vương phi người nghỉ ngơi thêm đi ạ.
Đặng Văn Thiết rất lễ phép lui ra ngoài còn kéo theo Trần Kính. Trên đường đi còn đưa cho hắn thêm một lá thư khác mà ban nãy hắn còn chưa được xem. Về tới tiểu lâu trước thư phòng của Trần Quốc Toản, Trần Kính đợi người hầu phục vụ trà, trầu cau xong mới hỏi thêm:
– Đặng bá, Con đã từng hứa sẽ để đệ ấy tự do hành động con sẽ không thắc mắc tới khi mọi việc xong xuôi, nhưng có nghi vấn này con muốn hỏi. Mọi chuyện này đều do Đỗ Tử Bình sắp đặt?
Đặng Văn Thiết vừa nhâm nhi trà, vừa nhìn Trần Kính không vội trả lời mà hỏi:
– Điện Hạ sao lại nghĩ thế?
Trần Kính cau mày vân vê chén trà nghĩ một chút rồi nói:
– Vũ Cấm vốn là thuộc hạ cũ của Đỗ Tử Bình; người được cử đi bình định phản tặc là Phạm Thăng cũng là phó tướng cũ của hắn. Quốc Toản có thù với hắn, nhưng trên triều hắn lại tỏ ra hết sức lo lắng cho an nguy của Quốc Toản. Có vẻ là chí công vô tư nhưng thực ra là muốn đổ tội cho phản quân và những dân phu để che dấu âm mưu đen tối của chúng. Chính vì thế nên mượn cớ trả thù mà chúng nóng lòng muốn xuất quân để giết người diệt khẩu.
Trần Kính càng nói càng tức giận, bàn tay siết chặt như muốn bóp nát chén trà. Đặng Văn Thiết mỉm cười khi thấy Trần Kính đã nhìn ra được, nhẩn nha nói:
– Đúng thế. Nhưng điện hạ có điều chưa rõ, đấy chưa phải toàn bộ, những tên có liên quan còn rất nhiều. Nếu moi ra một hai kẻ thì cũng chẳng để làm gì, kẻ này bị bắt sẽ có tên khác thay thế. Chính vì vậy mà Quốc Toản mới phải tự đặt mình vào nguy hiểm để thi hành kế này. Hắn muốn moi ra đủ chứng cứ để có thể nhổ bỏ cả cụm. Nhưng Quốc Toản vẫn quá mềm lòng, nên chuyện sẽ còn khó khăn hơn nữa.
Trần Kính hơn ngẩng mặt có chút khó xử kèm chút ngỡ ngàng nhìn Đặng Văn Thiết một hồi mới nói:
– Đặng bá, ý người là chuyện đệ ấy đã hạ lệnh không bắt giữ mà giết sạch đám quan binh.
Đặng Văn Thiết thở dài gật đầu:
– Phải, nếu hắn giữ đám quan binh đó lại thì đấy sẽ là những nhân chứng tốt nhất, mọi chuyện sẽ rất đơn giản. Nhưng hắn không đủ nhẫn tâm để làm việc này, phải biết 100 cấm quân là 100 gia đình, có những nhà không phải chỉ 5-10 người, nếu chuyện vỡ nở e rằng sẽ có tới hơn nghìn người bị liên đới. Vì thế hắn chọn con đường gian nan hơn, nhưng Điện hạ không cần lo. Quốc Toản là người làm một bước tính mười bước, hắn đã có biện pháp thay thế rồi. Dù ta cũng không hiểu làm thế nào, nhưng Quốc Toản nói sẽ có người tự dẫn xác tới đây thì chắc chắn sẽ có.
Trần Kính thở dài có chút lão lề:
– Đệ ấy thật thích tự làm khó mình, nhưng quả thật trong 100 gia đình kia không phải ai cũng đáng chết, đặc biệt là phụ nữ và trẻ con. Nhưng không phải ai cũng hiểu cho việc đệ ấy làm, chỉ sợ sau này sẽ có người tìm đệ ấy trả thù. Haizzz 100 hộ của tội nhân đã thế thì hẳn 200 dân phu đệ ấy cũng sẽ tìm cách cứu và gia đình của họ hẳn cũng là đệ ấy nhờ Trương Đỗ bảo vệ. Đặt quá nhiều mục tiêu cùng lúc, dù đệ ấy ngàn tính vạn toán thì sợ rằng sẽ có những tiểu tiết bị bỏ sót.
– Điện hạ nói rất phải. Hắn đúng là khiến người khác lo lắng không thôi. Nhưng giờ chúng ta cũng chưa thể làm gì, chỉ có thể phối hợp với hắn diễn kịch cho tốt thôi.
Cả Trần Kính và Đặng Văn Thiết đều rơi vào trầm tư, Trần Kính thì nghĩ cách để có thể hỗ trợ Trần Quốc Toản xử lý được những tiểu tiết vụn vặt phía sau này. Đặng Văn Thiết thì cũng lo lắng không thôi, trước giờ Trần Quốc Toản luôn được tự do đi phía trước làm những điều mình thích, một phần vì nhờ tài lực của vương phủ do vương phi vất vả mang lại. Một phần vì có lão Bộc đi phía sau xử lý, hỗ trợ toàn bộ những tiểu tiết, vấn đề phát sinh tới hậu cần. Hiện giờ bản thân Đặng Văn Thiết có thể miễn cưỡng thay lão Bộc giúp Quốc Toản nhưng vài năm nữa khi hắn chết đi thì không biết ai có thể thay hắn lo được việc này.
– Điện hạ. Bẩm cụ, bên ngoài có một tên du hiệp nói muốn nói chuyện với người có thể ra quyết định của vương phủ. Hắn nói mấy câu kỳ lạ nên gia binh không dám đuổi hắn đi, con ra hỏi thì hắn nhất định không chịu nói. Vương phi đang nghỉ nên con tới bẩm với người chuyện này.
Đặng Trung dáng vẻ thêm lực lưỡng, rắn rỏi còn có chút điềm đạm cúi chào Trần Kính trước rồi mới thưa chuyện với Đặng Văn Thiết. Nghĩ một lúc, Đặng Văn Thiết cau mày hỏi:
– Du hiệp tới vương phủ? còn muốn gặp người có thể ra quyết sách? Đặng Trung, hắn nói gì với con?
Đặng Trung chắp tay khom người thuật lại:
– Hắn nói, hắn có tín vật của một người bạn phương xa có quen biết với vương phủ gửi tới.
Đặng Văn Thiết nhìn Đặng Trung nghĩ ngợi rồi chợt phá cười lên hướng về phía Trần Kính nói:
– Điện hạ, chúng ta vừa thắc mắc thì con mồi đã tự dẫn xác tới rồi. Điện hạ chờ một chút.
Trần Kính mất 1 giây mới “à” lên rồi cùng cười vui vẻ. Đặng Văn Thiết quay ra nói với Đặng Trung:
– Đặng Trung, bên ngoài nhiều tai mắt, con dẫn hắn vào đây nói chuyện. Tới sân thư phòng thì cứ trói gô hắn lại trước đã, đừng để hắn làm ồn.
– Vâng con đã rõ!
Nhìn Đặng Vũ rời đi, Đặng Văn Thiết nổi hứng thăm dò Trần Kính:
– Điện hạ, theo người Quốc Toản dùng cách gì để chúng tự dẫn xác tới thế này?
Trần Kính đang nâng chén trà lên uống, vừa uống vừa nghĩ những nghĩ không ra lắc lắc đầu nói:
– Quốc Toản lắm mưu nhiều kế, luôn hành động vượt xa lý lẽ thông thường và suy nghĩ của con, chuyện này con nghĩ không ra. Đặng bá, còn người thì sao.
Đặng Văn Thiết mỉm cười than khổ, hắn cũng không hơn Trần Kính là mấy, có những chuyện đoán hắn đoán được là nhờ sự hiểu biết về tính cách của Quốc Toản, còn nhiều chuyện hắn đoán không nổi. Lừa được Quốc Toản khai ra người uống viên thuốc quý kia đã là hiếm có. Như chuyện này cũng thế, Đặng Văn Thiết cũng nghĩ tới nhưng không để đoán chắc nên chỉ đành lắc đầu bó tay.
Đặng Trung đi không lâu thì quay về dẫn theo một du hiệp người ngợm bụi bặm, đi chân đất, quần áo có vài miếng vá khá lớn, tóc cắt ngắn lưng còn đeo thêm một hộp gỗ dài được bọc vải cẩn thận. Tên du hiệp bước đi rất tự tin, vào vương phủ cao quý cũng không lấy gì làm ngạc nhiên. Có vẻ hắn rất nắm chắc vào con bài bản thân có trong tay.
Khi vừa tới cổng để vào sân thư phòng, Đặng Trung né sang bên tránh đường, tay phải chìa ra về phía Đặng Văn Thiết, đầu hơi cúi làm động tác mời tên du hiệp bước vào.
Đợi tên du hiệp đường đường bệ bệ bước qua trước mặt. Đặng Trung liền nắm lấy một tay tên du hiệp bẻ quặt ra đằng sau, không để hắn kịp phản ứng, tay trái Đặng Trung bóp chặt mồm không cho hắn kêu lên, chân gạt mạnh làm tên du hiệp ngã úp mặt xuống đất.
Tên du hiệp dù cố vùng vẫy thế nào nhưng trước cánh tay rắn chắc, sức mạnh hơn người và cơ thể vạm vỡ của Đặng Trung đang ngồi trên lưng thì đều vô ích. Còn không kịp kêu một tiếng, cánh tay bị bẻ quặt khiến hắn đau đớn chảy nước mắt. Vài gia binh khác mang dây thừng trói tên du hiệp lại như cái bánh tét, bùi nhùi dẻ được nhét vào mồm khiến hắn đến một lời phân trần cũng không kịp nói.
Khi mọi thứ đã xong, tên du hiệp được gia binh dắt phía sau tiến về phía Đặng Văn Thiết, Đặng Trung hai tay nâng hộp gỗ lên cúi đầu nói:
– Bẩm điện hạ, thưa cụ, tên du hiệp đã được bắt lại, đây là món đồ hắn mang theo.
– Con mở ra xem hắn mang gì?
– Vâng.
Đặng Trung cúi xuống cẩn thận tháo vải quấn bên ngoài, mở hộp gỗ ra liền thấy cây thiết thương của Trần Quốc Toản được đặt gọn gàng bên trong. Đặng Văn Thiết hiểu ra cách Trần Quốc Toản dụ kẻ địch tự dẫn xác tới liền cười lớn nói với cả Trần Kính:
– Haha, thì ra là dùng lợi dụ địch. Không ngờ, đúng là không ngờ. Lợi hại thật, biết đám này tham lam liền ứng theo mà dùng kế. Ta theo không nổi cậu chủ này của mình.
Ngắm nghĩa cây thương một hồi, Đặng Văn Thiết lại quay sang nói tiếp với tên du hiệp đang giãy giụa quỳ phía trước như có điều muốn nói:
– Đừng giãy giụa nữa. Yên lặng nghe ta nói này. Nói cho ngươi biết, không biết các ngươi nhận được cây thương này trong hoàn cảnh nào nhưng các ngươi trúng kế của hắn rồi. Nếu ta đoán không sai thì hắn dụ các ngươi cứ tới đây, bao nhiêu vàng bạc cũng có hả? Còn các ngươi thì định đem cây thương này tới để lừa bọn ta là hắn đang trong tay các ngươi, tranh thủ kiếm thêm vài nghìn quan đúng không? Haizzz, cái thời không biết loạn thành cái gì rồi, trong mắt các ngươi vương hầu đều thành chó gà để thịt à? Không biết là ngươi may mắn hay đen đủi mà dẫn xác tới đây.
Thấy tên du hiệp vẫn muốn phân trần, Đặng Văn Thiết ra hiệu cho gia binh cởi bùi nhùi khỏi miệng cho hắn. Tên du hiệp liền muốn lớn giọng uy hiếp:
– Ta là Lục Ưng của Hắc Ưng trại, vương…..
Chẳng có gì mới lạ, Đặng Văn Thiết buồn chán phủi tay, gia binh lại nhét bùi nhùi dẻ vào mồm tên du hiệp không cho hắn nói hết câu.
– Ngươi là ai, oai phong ra sao, muốn nói gì thì nói với gia binh của của vương phủ. Biết điều thì ngoan ngoãn khai hết những gì mình biết ra. Được rồi, lôi hắn xuống.
Nhìn tên du hiệp bị lôi đi xềnh xệch, Trần Kính mới từ ống tay áo tấm ngọc bài của Trần Quốc Toản được Vũ Cấm mang về đặt lên phía trước bàn. Nhìn cách làm việc bá đạo, khi đã nắm chắc thì không cho đối phương chút cơ hội biện bạch của Đặng Văn Thiết, Trần Kính cảm thán:
– Đặng Bá, các cụ năm xưa làm việc cũng bá đạo thế này ạ?
Đặng Văn Thiết vừa nâng chén trà vừa nhếch môi cười nói:
– Chỉ là mấy tên giặc cỏ, để chúng múa mồm chỉ tốn thời gian của ta. Thời trước đám này làm gì có cơ hội xuất đầu lộ diện.