Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
vong-du-thoi-gian-quay-lai-bat-dau-full-do-tai-khoan-moi

Võng Du: Thời Gian Quay Lại, Bắt Đầu Full Đỏ Tài Khoản Mới

Tháng 12 27, 2025
Chương 157: Đại kết cục · đại đạo chi chủ! Chương 156: Lực chi đại đạo truyền thừa!
conan-tu-nhat-duoc-mary-bat-dau-xuong-ruou-dai-lao.jpg

Conan: Từ Nhặt Được Mary Bắt Đầu Xưởng Rượu Đại Lão

Tháng 2 2, 2026
Chương 306: Moriya Teiji: Ta có một cái kế hoạch Chương 305: Yukiko: Ngược lại nàng ngày hôm nay chính là Kudō Shinichi
tam-quoc-ta-dong-cong-chi-tu-bat-dau-thien-ho.jpg

Tam Quốc: Ta, Đổng Công Chi Tử, Bắt Đầu Thiên Hồ

Tháng 1 24, 2025
Chương 653. Thời đại trước cùng thời đại mới giao tiếp Chương 652. Khoa học kỹ thuật manh mối
toi-cuong-van-gioi-dai-xuyen-viet.jpg

Tối Cường Vạn Giới Đại Xuyên Việt

Tháng 2 1, 2025
Chương 750. Đại kết cục Chương 749. Trở lại Ỷ Thiên
ngo-tinh-nghich-thien-ta-tai-tam-quoc-che-tao-tien-vo-de-quoc.jpg

Ngộ Tính Nghịch Thiên, Ta Tại Tam Quốc Chế Tạo Tiên Võ Đế Quốc

Tháng 1 20, 2025
Chương 386. Cẩn thận Trần Quần? Chương 385. Chân gia chi phượng!
vong-du-chi-toi-cuong-de-linh.jpg

Võng Du Chi Tối Cường Đế Linh

Tháng 2 4, 2025
Chương 839. Trở lại thế giới kia Chương 838. Ban thưởng cấp cho
minecraft-the-gioi-sinh-ton.jpg

Minecraft: Thế Giới Sinh Tồn

Tháng 12 22, 2025
Chương 30: giao dịch Chương 29: ngươi biết ta là ai sao?
8c0f8c05828d5fb2cc929a4d6eb8ce22

Hogwarts: Ta Thật Sự Là Điển Hình Vu Sư

Tháng 1 15, 2025
Chương 997. Quyết định, Hogwarts tốc hành Chương 996. Quyết định
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 166: Thơ hỏi vợ.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 166: Thơ hỏi vợ.

Trương Đỗ, ngự sử đại phu từ khi thấy Vũ Cấm tả tơi bước vào điện Thiên An đã bất giác nghĩ tới lời nhắn nhủ kỳ lạ của Hoài Văn vương phủ vài ngày trước. Lời nhắn quá kỳ lạ khiến lão nghĩ mấy ngày cũng không hiểu nổi. Đến hôm nay nếu không có sự việc của Vũ Cấm này có khi lão còn quên cả lời nhắn kỳ lạ kia. Chính vì thế, lão Trương Đỗ vẫn trơ như khúc gỗ nhăn mày suy nghĩ nhìn đám Vũ Cấm dập đầu tới máu me nhễ nhại.

– Đủ rồi, Vũ võ úy đây không phải lỗi của các ngươi, dùng mạng của các ngươi trả thù cho các huynh đệ mới không uổng công họ. Đừng tìm chết vô ích. Bẩm Hoàng thượng, vi thần thấy việc này không phải lỗi của Vũ võ úy và quân Uy Tiệp. Mà vấn đề chính ở đây là phản quân đã dám công khai chặn cướp, giết quan binh chứng tỏ bọn chúng đã lớn mạnh hơn chúng ta tưởng. Và thêm nữa là những tên dân phu hèn nhát đã quay đầu bỏ chạy khiến đội hình của chúng ta bị rối loạn. Hoàng thượng, phản quân đã có dấu hiệu lớn mạnh, theo thần thấy triều đình cần lập tức phái đại quân lên vừa là để dẹp loạn vừa là để trả thù cho Hoài Văn vương. Người cầm quân thần đề cử tướng quân Phạm Thăng là người có nhiều năm đóng quân ở trấn Lạng Sơn, ngài ấy hẳn đã quen thuộc đường đi lối lại, hành động sẽ thuận tiện hơn. Ngoài ra, những dân phu kia không thể trốn tránh trách nhiệm trong cái chết của Hoài Văn vương, thần đề nghị xử chúng tội chu di để răn đe kẻ khác và tế vong linh của những binh sĩ đã tử trận vì nước.

Đỗ Tử Bình không nhịn được đứng ra ngăn cản hành động như đang tự sát của đám Vũ Cấm rồi hướng về phía Nghệ Hoàng đang có chút ngỡ ngàng vì tin tức bất ngờ trên long ỷ. Giữa triều đường đang ủ ê bi thương, giọng nói mạnh mẽ, cương quyết và có phần căm hận của hắn cất lên khiến triều thần bên dưới bừng tỉnh, liền lên tiếng ủng hộ:

– Đỗ hành khiển nói rất đúng, không thể để đám phản quân lộng hành thế được, cũng không thể tha cho hành vi lâm trận bỏ chạy của đám dân phu. Xin Hoàng thượng ân chuẩn, chúng ta phải báo thù cho những binh sĩ đã tử trận, vừa là để trấn an lòng quân.

– Xin Hoàng thượng ân chuẩn.

Lê Quát bần thần chưa biết được thật giả nhất thời không nghĩ ra nên phản đối hay thuận theo, Lê Quý Ly âm trầm nhìn Đỗ Tử Bình không rõ đang nghĩ gì nhưng vẫn khum tay cúi đầu hướng về Hoàng thượng làm như ủng hộ. Trần Kính như bị sấm nổ bên tai, hắn thất thần mất hồn, vẫn không tin nổi những gì mình mới nghe được. Triều thần bên dưới đang nhao nhao cũng không lọt vào mắt Trần Kính, mắt hắn cay xè đỏ lừ cứ lòa đi. Nghệ Hoàng bên trên chưa hết ngỡ ngàng, khi thấy triều thần bên dưới nhao nhao đòi trả thù, đang định trả lời thì giọng nói đanh thép vang lên giữa triều đường hỗn loạn khiến mọi ồn ào tạm ngừng lại:

– Không thể được.

Nghệ Hoàng hướng ánh nhìn về phía tiếng nói, Trương Đỗ dáng người khắc khổ bước ra khỏi hàng phản bác:

– Bẩm Hoàng thượng, mọi chuyện chưa rõ ràng, chúng ta không thể vội vã xuất quân và trừng phạt gia đình của những dân phu được. Hành động vội vàng trong lúc xúc động có thể khiến chúng ta phạm phải sai lầm khó mà vãn hồi.

Đỗ Tử Bình quay về phía Trương Đỗ gay gắt chất vấn:

– Trương đại nhân, nhân chứng ở đây chẳng lẽ mọi chuyện còn chưa đủ rõ ràng. Nếu không tiêu diệt phản quân thì làm sao để trấn nhiếp man di. Không trừng trị những kẻ lâm trận bỏ chạy thích đáng làm gương thì làm sao có thể răn đe kẻ khác, làm sao để các binh sĩ phục mà liều mình chiến đấu. Như thế làm sao có thể đánh.

Trương Đỗ vồn không ưa Đỗ Tử Bình, bình thường lão sẽ nói thẳng mặt hắn nhưng lúc này tính mạng của thân nhân 200 dân phu đang trong tay lão, nên lão phải bình tĩnh tìm lý lẽ chặn việc này lại:

– Đỗ hành khiển, chuyện tiêu diệt phản tặc là chuyện phải làm nhưng không thể vội vàng xuất quân. Lương thực đi trước, đại quân đi sau. Muốn xuất đại quân không có ít nhất hai tháng chuẩn bị quân nhu, vật tư, chỉnh đốn binh sĩ là chuyện không thể nào. Còn thân nhân của 200 dân binh là con số quá lớn, hơn nữa không thể có chuyện cả 200 dân binh đều đồng loạt bỏ trốn, sẽ có những người chết trong trận chiến, vì chiến đấu đấu với phản tặc mà chết. Nếu không làm rõ sẽ có rất nhiều người bị hàm oan. Ta nói đúng không Vũ võ úy?

Từ cổ chí kim chẳng có trận chiến nào mà dân phu chưa đánh đã chạy toàn bộ cả, thường thì họ chỉ bỏ chạy khi thế trận quan quân đã tan tác. Kiểu gì thì kiểu cũng có dân phu bị chết khi trúng phục kích, khi chiến đấu với kẻ địch, chết trong loạn quân. Vũ Cấm đang quỳ phía trước, đứng trước câu hỏi dễ mà khó của Trương Đỗ, dù không muốn nhưng Vũ Cấm mím môi có chút bất lực nói:

– Bẩm, Trương đại nhân nói rất đúng. Không phải toàn bộ dân phu đều bỏ chạy trước khi chiến đấu. Vì trúng mai phục, có người trong số họ trúng tên của phản tặc mà chết khi bản thân còn chưa nhận ra. Nhưng chiến trường hỗn….

Đỗ Tử Bình nghiến răng tức giận khi bị Trương Đỗ cản trở hắn đang định đứng ra vặn lại nhưng Trương Đỗ đã nhanh trí cướp lời và chặn luôn điều Vũ Cấm đang muốn nói lại:

– Bẩm Hoàng Thượng, Thăng Long vừa mới qua biến loạn, giờ là lúc chúng ta vỗ về dùng nhân nghĩa để khoan thứ sức dân chứ không phải lạm sát để răn đe. Nếu làm không tốt sẽ phản tác dụng, hiệu quả chưa thấy nhưng có thể sẽ khiến lòng dân hoang mang, bất an. Vì thế trước khi điều tra rõ mọi chuyện, chúng ta không thể đánh đồng xử phạt toàn bộ nhân thân của 200 dân binh được. Ngoài ra, Đỗ Hành khiển nói có lý, triều đình cần cử đại quân đi đánh dẹp phản loạn nhưng cần chuẩn bị mọi thứ thật chu toàn, một kích tất sát để phản quân không có cơ hội trốn thoát, gây họa về sau mới là thượng sách.

Nghệ Hoàng nghe cũng có lý nên hướng về phía Trần Kính thăm dò:

– Hoàng Thái Tử, điện hạ nghĩ sao?

Trần Kính vẫn hơi ngơ ngác, hắn còn chưa nắm bắt được hết mọi chuyện xảy ra xung quanh, chỉ thấy Trương Đỗ đang chắp tay giữa thềm điện. Trần Kính biết con người Trương Đỗ, cũng rất tin tưởng vào tài năng và phẩm cách của lão nên lựa thế nói theo:

– Bẩm Hoàng Thượng, Trương đại nhân nói rất có lý. Thần không có ý kiến gì khác.

Nghệ Hoàng gật đầu, hít một hơi sâu lấy lại tinh thần rồi mới hạ lệnh:

– Vậy được. Phạm Thăng lệnh ngươi làm chủ soái, dẫn 2 quân Thiên Cương, Thiên Thuộc (khoảng 4800 quân) cùng quân bản bộ Thái Nguyên, Lạng Sơn, Thiên Hưng 3 mặt cùng tiến giáp công phản quân. Đặng Cư Lai chuẩn bị vật tư, quân nhu cho đại quân. Đúng 2 tháng sau đại quân xuất phát phải diệt sạch phản quân trả thù cho Hoài Văn vương và những binh sĩ tử trận. Chi tiết các ngươi tự bàn bạc cụ thể rồi báo lại cho ta.

– Vi thần/mạt tướng lĩnh chỉ.

Trung Lang tướng Phạm Thăng và Thượng thư binh bộ Đặng Cư Lai quỳ xuống lĩnh chỉ chưa rời đi thì Nghệ Hoàng đã tiếp lời:

– Trương Đỗ, khanh đang là ngự sử đại phu kiêm Đình Úy tự khanh, việc điều gia nhân thân của 200 dân binh giao lại cho khanh. Trần Kính, đệ thay ta tới nói chuyện với Cao Tổ mẫu. Nay tới đây thôi, bãi triều.

– Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.

Nghệ Hoàng nói xong liền có chút mệt mỏi bước đi bỏ lại các quan hô ủng phía sau.

Trần Kính vẫn chưa hoàn hồn, cứ thần thờ rời khỏi điện Thiên An. Hắn theo quán tính cứ thế bước khỏi hoàng thành để tới Hoài Văn vương phủ mà đầu không hề có một chút tính toán.

Ngồi trong kiệu Trần Kính không muốn tin Trần Quốc Toản đã chết, nhưng mắt hắn cứ cay xè, nhòe cả đi. Hắn chưa dám nghĩ tới tương lai thiếu đi Trần Quốc Toản sẽ phải làm thế nào, mấy tháng gần đây nhờ có Trần Quốc Toản mà mọi thứ đối với hắn đã dễ dàng hơn rất nhiều. Hơn nữa, hắn gần như chỉ có một tri kỉ duy nhất có thể hoàn toàn tin tưởng, có thể chia sẻ mọi chuyện,…

Mọi chuyện ập tới quá bất ngờ, tai hắn chẳng nghe được gì khác, cũng chẳng ý thức nược tình hình xung quanh. Đầu hắn bùng nhùng chẳng biết đang nhớ tới những kỷ niệm với thằng em câng câng ngỗ ngược nhưng tài giỏi hay đang nghĩ tới biện pháp để thu thập tình hình hiện tại, những dự định và kế hoạch dang dở. Mọi thứ với hắn bây giờ bông dưng trở lên rất mơ hồ.

– Hoàng Thái Tử? Hoàng Thái Tử? Trần Kínhhhhhhh.

Tiếng gọi to khiến Trần Kính giật mình tỉnh lại, hắn bất ngờ không hiểu sao bản thân lại đang ngồi trước mặt Đặng Văn Thiết. Trần Kính ngơ ngác hỏi:

– Đặng Bá. Sao người lại tới đây?

Đặng Văn Thiết trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn Trần Kính chưa biết nói gì thì tiếng thở dài của vương phi Trần Ý Ninh bên cạnh vang lên:

– Tiểu Kính, con làm sao thế? Con tới đây xong cứ ngồi thừ ra đó không nói gì là thế nào?

Trần Kính ngơ ngác quay sang thấy Vương phi đang chống gậy ngồi ở chủ vị nhìn mình thì buột miệng hỏi:

– Cao tổ mẫu, người cũng tới ạ.

Đặng Văn Thiết lắc đầu ngán ngẩm, không đủ kiên nhẫn nhấn mạnh nói:

– Hoàng Thái tử, là điện hạ tới đây. Đây là Hoài Văn vương phủ, không phải Đông Cung. Người sao thế?

Nghe lời Đặng Văn Thiết, Trần Kính còn thêm 3s ngơ ngác nhìn xung quanh mới hoảng hốt đứng dậy hành lễ:

– Con xin thỉnh an Cao Tổ Mẫu, Đặng Bá. Hai người có khỏe không ạ?

Trần Kính thầm tự trách trong lòng, hắn chưa hề chuẩn bị tinh thần để nói chuyện này cho hai người họ. Hắn rất sợ cú sốc này có thể khiến họ bi thương quá độ. Nhưng không nói cũng không được, việc này hắn buộc phải gánh vác, nếu không e rằng tin tức đã bắt đầu lan ra ngoài hoàng cung, chẳng bao lâu nữa thì vương phủ cũng được biết, khi đó hắn còn tự trách hơn.

Đặng Văn Thiết than phiền:

– Ngày nào ngài chả qua đây, bọn ta vẫn khỏe. Điện hạ có chuyện gì mà thất thần tới thế?

Vương phi thấy vẻ mặt tái nhợt thất thần của Trần Kính thì lo lắng:

– Tiểu Kính, sao thế? Có chuyện gì khó có thể nói với ta, cao tổ mẫu này sẽ thay con định đoạt.

Trần Kính không dám ngẩng mặt lên, mắt hắn lại nhòe đi vì những câu nói đầy quan tâm của Vương phi và Đặng Văn Thiết. Nước mắt cứ thể nhỏ tong tong xuống nền gạch. Nội tâm hắn đấu tranh dữ dội không biết có nên nói chuyện này thế nào cho phải. Trần Kính lạc giọng không nói nổi chỉ đành lắc đầu ra ý nói mình không sao.

Đặng Văn Thiết thở dài không biết trên triều có chuyện gì, nhưng biết sở thích của Trần Kính nên an ủi:

– Triều chính có chuyện gì thì cứ kệ nó đi. Điện Hạ tạm gác những chuyện ấy lại, hôm qua có thư của Trần Quốc Toản gửi về đấy, Điện hạ muốn xem không?

Nhắc tới Trần Quốc Toản, Trần Kính lại càng mếu máo sắp thành tiếng, ngẩng mặt ướt nhẹp lên thú nhận mọi chuyện với hai người họ:

– Cao tổ mẫu, Đặng bá, Trần Quốc Toản, đúng là đệ ấy.

Lời vừa ra khỏi miệng Trần Kính vội thụt lại, mắt mở to trân trân nhìn Đặng Văn Thiết rồi hỏi dồn dập:

– Trần Quốc Toản? Đệ ấy gửi thư về? Đặng bá, người vừa nói đệ ấy có thư à?

Đặng Văn Thiết cũng hơi bất ngờ với phản ứng kỳ quái của Trần Kính, tay vừa đưa phong thư ra vừa nghi hoặc:

– Thì nó vẫn gửi đều đều mà, thư mới tới hôm qua, tính ra là do nó viết 3 ngày trước mà thôi.

Trần Kính vội vàng tới lấy thư xem lấy xem để, mắt cứ to dần lúc cười sằng sặc lúc lại nghiến răng uất hận:

– Thằng ranh, hay lắm. Báo hại ta phải thương tâm tới vậy. Khi về biết tay ta.

Vương phi Trần Ý Ninh và Đặng Văn Thiết nhìn Trần Kính cứ tự cười tự độc thoại một mình, tới khi thấy hắn ngừng lại, vương phi mới dò hỏi:

– Tiểu Kính, sao rồi? Làm được thơ chưa?

Trần Kính nhìn vương phi có chút khó hiểu, hắn gãi gãi đầu hỏi lại:

– Thơ? Thơ gì ạ?

– Ôi giời ời.

Vương phi và Đặng Văn Thiết đến bó tay với Trần Kính, ngửa mặt chán nản than giời. Vương phi dơ gậy muốn gõ cho Trần Kính một cái nhưng lại thôi, bình tĩnh nói:

– Con đọc 3 dòng cuối bức thư đi.

Trần Kính có chút xấu hổ rồi mở thư ra xem lại, hắn không kìm được mà hô lên:

– Đệ ấy xin thơ để hỏi vợ?

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-tai-danmachi-lam-nhan-vat-chinh.jpg
Ta Tại Danmachi Làm Nhân Vật Chính
Tháng 1 25, 2025
vo-hiep-bat-dau-linh-ngo-cuu-am-chan-kinh.jpg
Võ Hiệp: Bắt Đầu Lĩnh Ngộ Cửu Âm Chân Kinh
Tháng 1 15, 2026
rung-ram-khong-duong-nhan-goblin.jpg
Rừng Rậm Không Dưỡng Nhàn Goblin
Tháng 2 2, 2026
than-nong-tien-quan
Ai Nói Không Có Linh Căn Liền Không Thể Tu Luyện
Tháng 2 7, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP