Chương 164: Bí quyết của Đặng Văn Thiết.
Chiêu Minh dẫn Quốc Toản đi ra tới bìa rừng nó khoe đây là nơi nó thích nhất, từ chỗ này có thể ngắm toàn bộ làng Hoài. Ở đây có cây gạo cổ thụ 2 người ôm không hết, nó cùng bọn trẻ con buổi trưa hay trốn người lớn lên đây chơi. Giờ là buổi chiều nên bọn trẻ con bị kéo về nhà hết rồi. Vừa đi, Chiêu Minh vừa nghịch ngợm đạp đổ 3 hòn đá được xếp chồng lên nhau rồi chỉ tay về phía hoàng hôn khoe:
– Trần Quốc, huynh nhìn xem, đây là cảnh đệ thích nhất đấy.
Dưới ánh chiều tà, đám trẻ con bị người lớn lùa ra suối bắt tắm gội, khói bếp lượn lờ trên từng mái nhà, vài con trâu được người dân chải chuốt cẩn thận lau sạch mọi vết bẩn, từng đàn lợn con dắt díu theo lợn mẹ về chuồng. Khung cảnh thật sự rất yên bình, không có chiến tranh loạn lạc, không có âm mưu quỷ kế, không có đấu đá bè phái.
– Ừm, đúng là rất đẹp, rất yên bình những thứ này thật khiến người ta được thư thái.
Trần Quốc Toản ngồi dựa vào gốc cây gạo nhìn cảnh làng mạc đầy yêu thích, nhưng mới tỉnh lại nên hắn có vẻ mệt mỏi nói với Chiêu Minh:
– Chiêu Minh, đệ có thể đi lấy giúp ta chút nước được không? Ta còn chút mệt, ta muốn ngồi nghỉ một lát.
– Vâng, huynh cần gì khác không để đệ đi lấy luôn.
Trần Quốc Toản mỉm cười khẽ lắc đầu:
– Không cần, đệ lấy cho ta chút nước là được.
Chiêu Minh vô tư đáp ứng:
– Vậy huynh cứ ngồi đây nghỉ chờ đệ một chút. Đề đi tý rồi quay lại liền.
Nhìn bóng lưng Chiêu Minh thoăn thoắt chạy đi, Trần Quốc Toản tìm tư thế thoải mái nhất vừa ngắm cảnh hoàng hôn vừa cất tiếng hỏi:
– Đặng Vũ, ngươi tìm tới đây bao lâu rồi.
Ở trên cây gạo, tiếng Đặng Vũ có chút cảm động như mới trút được gánh nặng nói:
– Cậu chủ, người tỉnh rồi. Con tìm được đến đây từ tối qua.
– Ừm, xem ra dạo này thân pháp của ngươi đã tiến bộ rất nhiều, tìm được ta sớm như vậy. Cung tiễn cũng bắn rất tốt. Tình hình bên ngoài thế nào rồi?
Đặng Vũ ngồi im trong tán cây không nhúc nhích nói truyền xuống dưới:
– Bẩm cậu chủ, chúng ta cứu được 157 dân phu. Vũ Cấm đã dẫn gần 10 người quay về Thăng Long từ 2 hôm trước. Số quan binh còn lại thì ở lại trong núi. Toàn bộ vàng bạc đã được kéo về Hắc Ưng trại.
Trần Quốc Toản gật gù hài lòng hỏi thêm:
– Đám quan binh có về gần trại sơn tặc không? hay đóng riêng rẽ?
– Bẩm cậu chủ, chúng đóng tại ngọn núi nơi phục kích chúng ta. Cách đám Sơn tặc thêm 2 ngọn núi.
Trần Quốc Toản nghĩ ngợi, phân vân một chút rồi mới lạnh lùng hạ quyết định:
– Ngươi quay về báo với Lê Văn Dần, giết toàn bộ đám quan binh còn lại. Không giữ tù binh. Làm cho kín kẽ một chút rồi phong tỏa mọi con đường, chặn mọi liên lạc của bọn chúng với bên ngoài. Đợi thêm nửa tháng nữa để tin tức lan đi, để chúng chủ quan rồi ta sẽ hành động.
Đặng Vũ hơi phân vân 1 chút hỏi lại:
– Cậu chủ, con mạn phép xin được hỏi, người như thế có quá nhân từ với bọn quan binh không? Tội này bọn chúng đáng bị chu di, nếu tha cho người nhà của chúng liệu có để lại hậu họa về sau không ạ? Hơn nữa giết chúng bây giờ có thể sẽ làm mất đi một quân bài của chúng ta.
Trần Quốc Toản lắc đầu trả lời rồi nói qua chuyện khác:
– Không sao, có thể cứu được ai thì cứ cứu. Ở nhà sao rồi?
– Bẩm cậu chủ, cụ Thiết gửi thư lên báo vương phi vẫn khỏe, ở nhà vẫn ổn, Hoàng Thái tử vẫn ngày ngày dẫn thái y, nhị thế tử tới thăm khám và nói chuyện với vương phi nên người không cần lo lắng. Huyện Ngự Thiên và Hóa Châu mọi chuyện đều tiến triển rất tốt.
Đặng Vũ dứt lời, Trần Quốc Toản có một tia tức giận lẩm bẩm:
– Trần Kính, huynh định tranh thủ tấn công khi đệ không ở nhà à? Huynh cứ đợi đấy.
Đặng Vũ dù tò mò với biểu cảm của Trần Quốc Toản nhưng không dám hỏi chỉ ngồi đó chờ mệnh lệnh tiếp theo của Trần Quốc Toản:
– Đặng Vũ, cho bồ câu đưa thư về cho Đặng Văn Thiết, bảo hắn……
Đặng Vũ nghe không giấu được sự kinh ngạc nên nhận lệnh có chút chậm, Trần Quốc Toản mỉm cười đáp:
– Không cần ngạc nhiên, chỉ là để dự phòng thôi. Còn nữa, lần sau đừng để ký hiệu 3 hòn đá chồng lên nhau nữa, đặc biệt quá dễ khiến người ta nghi ngờ. Muốn gặp ta thì cứ tới gốc gạo này đi.
– Vâng, con đã rõ. Cậu chủ, tên Trần Hiếu, Lão Uất và một nhóc tên Tiểu Cửu mấy lần muốn bỏ trốn để tìm người rồi. Hay là con dẫn chúng tới đây để đỡ rắc rối.
Trần Quốc Toản lắc đầu cười khổ, Đặng Vũ thấy Trần Quốc Toản không nói gì nữa thì đành cáo lui:
– Cậu chủ, nếu không có chuyện gì nữa thì con xin cáo lui.
– Được rồi, đi đi.
Đặng Vũ thuần thục nhún chân một cái, trong chớp mắt hắn di chuyển nhanh như báo rồi biến mất trong cánh rừng. Trần Quốc Toản hài lòng khi thấy được sự tiến bộ vượt bậc của những người xung quanh mình, từ Đặng Trung, Đặng Vũ, Lê Văn Dần, Bùi Hải, Bùi Triều và cả Đặng Tất đều đã lột xác, bỏ đi được vẻ thanh niên hiếu thắng, nông nổi ngày trước mà trưởng thành hơn rất nhiều. Đặc biệt là Đặng Tất, nếu hắn cố gắng thêm vài năm thì có thể thành tướng trấn giữ một phương.
Trần Quốc Toản vui vẻ rời gốc gạo đi về phía trung tâm làng, nhìn Chiêu Minh bị chị nó cốc đầu, véo tai kéo về đến khổ. Chắc ít nhiều nguyên nhân có liên quan tới hắn.
Bữa cơm tương đối bình dị, một chút thịt thú rừng, chút rau rừng xào thêm bát canh măng nếu so với bữa cơm hàng ngày của Trần Quốc Toản thì dĩ nhiên nó chẳng đáng là gì, nhưng với bình dân mà nói thì bữa này đã quá thịnh soạn. Có cơm trắng ăn no đã là may. Hôm nay có thịt xem ra là vì lão Chiêu Dật muốn thiết đãi Trần Quốc Toản.
Trần Quốc Toản hơi đẩy đĩa thịt nhường cho Chiêu Minh đang thèm rỏ rãi, kể cả từ kiếp trước hay từ khi sống lại hắn chẳng chê loại thức ăn gì, dù là cơm với rau hắn vẫn giữ kiểu ăn như rồng cuốn, hổ ngoạm của mình. Thức ăn ở đây còn hơn đồ trong quân ngũ nhiều lắm. Nhìn cách ăn của Trần Quốc Toản, lão Chiêu Dật thì chẳng có ý kiến gì, Chiêu Minh thì tít mắt chỉ quan tâm tới đĩa thịt, chỉ có Chiêu Dương là thi thoảng lại tìm cách chọc tức Trần Quốc Toản để xả giận:
– Ngươi có đúng là quan viên triều đình không vậy? Cách ăn của ngươi chẳng giống chút nào.
Lão Chiêu Dật hơi liếc nhìn con gái có ý nhắc nhở, Trần Quốc Toản thì chẳng để ý, nuốt nốt miếng cơm mới đáp trả lại:
– Ta là quân nhân, không ăn như thế thì ăn thế nào? Chả nhẽ lại phải thỏ thẻ ăn từng miếng như đám công tử bôi son trát phấn trong kinh? Cô thích cái đám đủng đỉnh, ẻo lả đấy à? Ra chiến trường ăn như thế có mà kẻ địch đánh tới cửa rồi vẫn chưa xong bữa cơm. Chiêu Minh, đệ ăn khỏe vào, ăn nhiều thì mới thành nam tử đỉnh thiên lập địa, trấn nhiếp vạn quân được. Đừng học theo cái đám công tử ẻo lả mà chị em thích, đám đấy gặp giặc biết cầm quần mà chạy đã là may.
Chiêu Minh luôn muốn làm một tướng quân oai phong, nghe thế mắt nó sáng rực nhưng chưa kịp hưởng ứng thì phải rụt cổ lại úp mặt xuống bát vì Chiêu Dương bên cạnh đang bóp chặt đôi đũa kêu răng rắc, đôi mày nhíu lại cong lên, mắt như bốc lửa gằn giọng nói:
– Ta không thích cái loại đó. Ngươi đừng có ăn nói linh tinh….
– Chiêu Dương, đừng vỗ lễ, cậu ấy là khách của chúng ta.
Lão Chiêu Dật lên tiếng chặn lời định nói của Chiêu Dương lại. Phía đối diện Trần Quốc Toản nhìn đôi mày lá liễu cong lại tức giận chẳng thấy đáng sợ chỉ thấy xinh đẹp, vẻ mặt có chút uất ức cộng với giận dỗi lại càng đáng yêu. Mắng con gái xong, lão Chiêu Dật mới quay sang nói với Trần Quốc Toản hơi thất thần:
– Cậu lớn, cậu đừng chấp tiểu nha đầu. Ta gà trống nuôi con, nó được ta nuông chiều nên có chút ương ngạnh. Lời nó nói cậu đừng để ý, cậu cứ dùng tự nhiên.
Trần Quốc Toản xoay người đối diện với lão Chiêu Dật cử chỉ lễ số không chê vào đâu được, khác hoàn toàn với vẻ tự tung tự tác bình thường khiến Chiêu Dương lại càng sôi máu, hắn khum tay nói:
– Cháu không dám, cô ấy là ân nhân của cháu, có nói sao cháu cũng không dám trách. Chú Dật, cháu ít tuổi chỉ đáng tuổi con cháu, cũng không phải trọng vọng gì, chú cứ gọi cháu là Trần Quốc đi ạ.
Lão Chiêu Dật nhìn Trần Quốc Toản lễ phép trong lòng rất vừa ý nhưng ngoài mặt thì khó xử, nghĩ một lúc lão Chiêu Dật gật đầu ưng thuận:
– Thế thì Trần Quốc, nhìn cậu … nhìn cháu thì đâu phải là người chưa biết tới phú quý, ta thấy cháu còn giống người được sinh ra trong phú quý hơn tất thảy đám đại quan, phú hào mà ta biết. Nhưng cháu lại không hề xa cách, kỳ thị với bình dân nghèo túng bọn ta. Vì sao thế?
Trước ánh mắt tinh tường của lão Chiêu Dật, Trần Quốc Toản cũng không có ý định giấu diếm gì nên kể thật lòng:
– Đơn giản lắm ạ. Cha cháu mất sớm, cháu được mẹ một tay nuôi nấng. Người dạy cháu học là một chú gia thần từng theo hầu cha cháu, bạn bè chơi với cháu từ nhỏ cũng đều là gia nô trong phủ cả. Bọn cháu chơi với nhau rất vui, mẹ cháu không phản đối nên cháu không cũng rất vô tư với họ. Trong quân thì các binh sĩ đều là bình dân tiểu hộ, rong ruổi trên chiến trường đối mặt với sinh tử, kề vai chiến đấu, dầm sương dãi gió cùng nhau, có chuyện gì cũng kể hết rồi thì đâu còn khoảng cách gì. Ở trước mặt họ cháu thấy thoải mái, vô tư hơn nhiều với đám quyền quý. Cháu còn thấy bản thân khá may mắn khi được họ yêu mến…..
Chiêu Dương dù tỏ ra không quan tâm nhưng cũng vểnh tai lên nghe không sót chữ nào, lão Chiêu Dật càng nghe thì càng có thiện cảm với Trần Quốc Toản, lão gật gù:
– Không ngờ cháu còn nhỏ tuổi mà đã trải qua nhiều chuyện như thế. Cảm giác như cháu đã trải qua không ít trận chiến lớn nhỏ, đối mặt với nguy nan không ít lần.
Trần Quốc Toản vẫn giữ bộ dạng khiêm tốn lễ phép đáp:
– Cũng không quá nhiều đâu ạ.
Nhóc Chiêu Minh ở bên cạnh thèm thuồng nghe câu chuyện không kìm được, mắt nó đầy mong đợi hồ hởi nói chen vào:
– Anh, anh có thể kể cho em nghe không? Về quân Thánh Dực, về Hưng Đạo Đại Vương, về Chiêu Văn Đại vương, về Hoài Văn vương, về xạ điêu thủ, về trọng giáp kỵ binh, về quân Chiêm…
Chiêu Minh đã xưng hô thân thiết với Trần Quốc Toản như anh em trong nhà rồi, hắn hơi ngả người ra làm như ngạc nhiên hỏi lại cậu bé:
– Hô hô, em biết nhiều thứ thế? Được, cứ ăn xong đi, gọi đám trẻ tới, ai muốn nghe thì anh kể cho nghe. Gì chứ những chuyện này a biết đầy một bụng.
– Cha, anh, chị, con ăn xong rồi. Con đi gọi đám Văn, Thì tới nghe chuyện đây.
Nhìn Chiêu Minh chưa nói xong đã không thấy bóng dáng đâu nữa cả ba người đều phì cười. Riêng có Chiêu Dương đang cười vui vẻ vô tình chạm vào ánh mắt của Trần Quốc Toản lại liền thay đổi thái độ quay về vẻ lạnh nhạt. Riêng Trần Quốc Toản thì vẫn tủm tỉm cười nhìn Chiêu Dương, bí quyết Đặng Văn Thiết dạy xem ra không sai, trên cứ tấn công từ phụ mẫu xuống, dưới cứ tấn công từ đệ muội lên. Kiểu gì cũng thành.