Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hai-tac-chi-dieu-thap-vuong-gia.jpg

Hải Tặc Chi Điệu Thấp Vương Giả

Tháng 1 21, 2025
Chương 367. Đại kết cục Chương 366. Hàng phục
thoi-the-cuc-han-1-van-can-xin-loi-ta-1-uc-can.jpg

Thối Thể Cực Hạn 1 Vạn Cân? Xin Lỗi, Ta 1 Ức Cân

Tháng 1 25, 2025
Chương 256. Phủ nhận Vạn Vật Chi Chủ, vô niệm vô danh chi thần Chương 255. Không chút huyền niệm nghiền ép, Cửu Thiên Đại Đế trở về!
tu-thien-lao-di-ra-nam-nhan.jpg

Từ Thiên Lao Đi Ra Nam Nhân

Tháng 2 3, 2025
Chương 715. Cung tiễn Ngô Vương!!! Chương 714. Mở thiên môn
tong-vo-bat-dau-bat-di-dong-quan-diem-phi

Tổng Võ: Bắt Đầu Bắt Đi Đông Quân Diễm Phi

Tháng 12 16, 2025
Chương 588:Diệp Huyền thành toàn, Tân Thần Vương Chương 1011: mị hoặc đến cực điểm Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương!
thien-menh-cam-y-ve-bat-dau-diet-mon-bat-dai-tan-thuong

Thiên Mệnh Cẩm Y Vệ: Bắt Đầu Diệt Môn Bát Đại Tấn Thương

Tháng 10 29, 2025
Phiên ngoại Chương 01: La Chức Chương 632: Kết thúc
linh-khi-khoi-phuc-ta-tai-phia-sau-man-cau-den-vo-dich.jpg

Linh Khí Khôi Phục: Ta Tại Phía Sau Màn Cẩu Đến Vô Địch

Tháng 1 19, 2025
Chương 729. Không Chương 728. Vô thượng
da-tu-da-phuc-theo-cuoi-vo-bat-dau-them-diem-vo-dich.jpg

Đa Tử Đa Phúc, Theo Cưới Vợ Bắt Đầu Thêm Điểm Vô Địch

Tháng 2 7, 2026
Chương 362: Từ biệt nhà bên trong kiều thê! Đạp vào huyết chiến con đường! Chương 361: Hắc Liên giáo móng sắt đạp Yến Châu, chiến hỏa đốt lần ba huyện chi địa!
toi-cuong-chuong-mon-hoi-doai-he-thong.jpg

Tối Cường Chưởng Môn Hối Đoái Hệ Thống

Tháng 2 1, 2025
Chương 784. Chung thiên: Phi thăng Chương 784. Nguy nan chi cục
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 163: Làng Hoài.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 163: Làng Hoài.

– Cha, liệu hắn có phải người xấu không?

– Cha không nghĩ hắn là người xấu.

– Sao cha lại nghĩ thế?

– Hừm, lúc mê man hắn liên tục gọi mẹ đầy lo lắng, xem ra hắn là đứa con có hiếu. Ta chưa thấy đứa con có hiếu nào lại là người xấu cả.

Trong cơn mê man, một giọng nói trong trẻo, một giọng nói khàn khàn cứ thi thoảng lại truyền vào trong đầu Trần Quốc Toản:

– Cha, thương thế của hắn có nặng không?

– Thương thế của hắn thì không quá nặng. Cơ thể hắn rất cường tráng xem ra hắn rất chăm chỉ rèn luyện, hắn sẽ sớm tỉnh thôi.

……………….

– Cha, sao hắn vẫn chưa tỉnh, mặt mũi hắn tái nhợt vậy?

– Ta không rõ, nếu chỉ là thương thế thì không có gì đáng ngại. Hắn chưa tỉnh có lẽ do vì trong nội tâm hắn đang có đấu tranh. Ta phải ra ngoài có chút việc, con ở lại trông trừng hắn giúp ta một lát.

– Vâng.

Trần Quốc Toản mơ hồ cảm nhận được có người đang dùng tấm khăn ấm đang chấm chấm vài giọt mồ hôi trên mặt, mùi thơm nhè nhẹ phảng phất qua mũi rất dễ chịu. Có điều không biết có phải ống tay áo hay cái gì đấy nhẹ nhàng quệt qua quệt trên mũi hắn không?

“Hắt xì” Trần Quốc Toản gập người hắt xì một cái như muốn tụt luôn não qua mũi. Đầu hắn có chút đau đau, mắt còn hơi mờ mờ chưa nhìn rõ xung quanh thì tiếng nói trong trẻo trong mơ hắn nghe được lại cất tiếng hỏi:

– Ngươi tỉnh rồi à?

Trần Quốc Toản uể oải ôm đầu, mất một lúc mới nhìn thấy cảnh vật xung quanh, gian nhà sàn không quá rộng, đồ đạc đơn giản nhưng sạch sẽ, một cô gái có chút quen thuộc và một đứa trẻ 6-7 tuổi không biết vì sao lại đang ôm đầu đau đớn:

– Cảm ơn cô nương đã chăm sóc. Xin hỏi ta đang ở đâu vậy?

Cô gái thấy Trần Quốc Toản đã lấy lại được tỉnh táo thì tới trước mặt hỏi:

– Đây là làng Hoài. Nhưng trước hết, ngươi nhớ mấy ngày trước đã thấy gì không?

Trần Quốc Toản rất muốn hỏi lại “mấy ngày là mấy?” nhưng thấy cô gái trước mặt có chút quen thuộc thì tạm gác lại mà cố gắng nghĩ xem đã gặp ở đâu. Mắt lá răm, mày lá liễu, sống mũi dọc dừa, môi trái tim đỏ đỏ,… Trần Quốc Toản thầm khen trong đầu “xinh quá” nhưng từ đấy cũng dần ý thức lại. Bên dòng suối xanh xanh, làn da trắng, núi đôi bồng bềnh,…. mắt hắn bất giác lại hạ tầm nhìn xuống dưới cổ cô gái, mặt hắn dần đỏ lên, đang lúc muốn lắc đầu phủ nhận thì máu mũi lại chảy ra.

“Bốp” chưa kịp định thành thì bàn tay trắng trẻo mảnh mai kia không ngờ lại tung được một cú đấm trực diện vào mũi hắn mạnh như thế, khiến hắn bật ngửa ra sau đau đớn. Cô gái giọng đầy căm ghét quát:

– Đồ đê tiện.

Mặc kệ mũi hắn cay xè lại chảy máu tồng tộc, cô gái cứ thế bỏ ra ngoài. Trần Quốc Toản vật lộn một lúc mới kìm được cảm giác cay cay sống mũi bốc lên tới mắt, thấy thằng bé kia vẫn tò mò ngồi đấy nhìn mình thì hắn dò hỏi:

– Nhóc, đệ tên là gì? Nãy đệ ngoáy mũi ta đúng không? bà chằn kia là ai vậy? chị gái của đệ à?

Tên tiểu tử không có vẻ gì là sợ Trần Quốc Toản, ngược lại còn như tìm được đồng minh cùng cảnh ngộ. Nó gật đầu đáp:

– Đệ là Nguyễn Chiêu Minh. Bà chằn …. à không, Chị ấy là Nguyễn Chiêu Dương, chị gái của đệ. Sao vừa tỉnh dậy huynh đã bị chị ấy đấm thế?

Trần Quốc Toản vừa ôm mũi vừa lắc đầu đáp:

– Chuyện này chưa nói cho đệ được. Là hiểu nhầm thôi. Xem thái độ thì đệ ăn tẩn cũng không ít hả?

Đứa bé bĩu môi tò mò hỏi lại:

– Hiểu nhầm? Huynh không muốn nói thì thôi. Đệ hay bị đánh thật nhưng đệ chưa thấy tỷ ấy đánh người lạ vô cớ bao giờ. Huynh tên gì vây? Sao huynh lại rơi từ trên núi xuống.

– Chuyện dài lắm, khi khác ta kể cho đệ nghe. Đệ cứ gọi ta là Trần Quốc. Chiêu Minh, đệ biết ta ngất bao ngày rồi không?

Chiêu Minh chưa kịp trả lời thì giọng nói khàn khàn Trần Quốc Toản từng nghe trong cơn mê man từ bên ngoài vọng vào:

– Cậu ngất 3 ngày rồi? Chiêu Minh, con ra ngoài đi để cha nói chuyện với cậu ấy một chút.

Trần Quốc Toản nheo mắt nhìn người trung niên tóc đã hoa râm nhưng người rắn rỏi khỏe khoắn, chắc hẳn bình thường cũng luyện võ không ít. Nếu ba ngày thì không có gì phải lo lắng, đối diện với người lớn tuổi còn là ân nhân, Trần Quốc Toản muốn bò dậy cảm tạ cho phải phép, nhưng bị lão trung niên ấn xuống giường nói:

– Cậu lớn cứ ngồi đi, cơ thể cậu còn mệt không nên vội vận động. Ta là Nguyễn Chiêu Dật, trưởng làng. Cậu lớn bảo cậu là Trần Quốc à?

Trần Quốc Toản ngồi tại giường chắp tay nói:

– Cháu không sao, cảm ơn ân cứu mạng của chú. Cháu là Trần Quốc, cháu đang đi công cán lên Trấn Lạng Sơn thì gặp nạn, may nhờ chú cứu giúp.

Nguyễn Chiêu Dật từ giáp phục trên người đã sớm biết Trần Quốc Toản là quan viên triều đình nên không tiện hỏi nhiều hơn về thân phận:

– Cậu lớn bị đám Hắc Ưng trại phục cướp à?

Trần Quốc Toản có chút ngạc nhiên hỏi:

– Chú cũng biết đám Hắc Ưng trại này ạ?

Nguyễn Chiêu Dật thoáng hiện chút buồn gật đầu nói:

– Mấy chục dặm quanh đây chỉ có đám này chiếm núi lập trại cướp của người đi đường. Mấy năm gần đây lại càng hống hách, cậu có thể sống sót khỏi tay chúng là trời cao phù hộ rồi. Cứu cậu không phải là ta, mà là Chiêu Dương. Cậu dù bị thương nhưng vết thương không nặng nên ta cũng không phải chữa trị gì nhiều, chủ yếu là cơ thể suy nhược sau vài ngày hôn mê thôi. Nghỉ ngơi thêm một chút là cậu sẽ khỏe. Trước mắt thì cậu cứ ở đây, dù sao nhà ta cũng còn một gian để trống, cậu cứ tự nhiên ở lại, cứ thoải mái nghỉ ngơi hoặc đi đâu nếu cậu muốn. Nếu cần gì cậu có thể nói với Chiêu Minh, Chiêu Dương, chúng sẽ giúp cậu.

Trần Quốc Toản hiểu ý Nguyễn Chiêu Dật muốn rời đi nên cũng không hỏi thêm mà đáp:

– Vâng, cháu hiểu. Cảm ơn chú.

Nguyễn Chiêu Dật vừa mới rời đi thì tiểu tử Chiêu Minh lại chạy tọt vào hồ hởi:

– Trần Quốc, huynh thật sự là người của triều đình à? Huynh có phải tướng quân không? Cha đệ bảo chức vụ của huynh khá cao mới có thể sở hữu được bộ giáp tinh xảo kia. Mặc vào chắc hẳn là oai phong lắm.

Trần Quốc Toản về mặt dụ dỗ trẻ con thì rất tự tin vì đã có kinh nghiệm với Tiểu Đào:

– Đương nhiên rồi, ta là tướng quân còn là tướng quân bách chiến bách thắng. Một tướng quân như ta thì bộ giáp này chỉ là hạng xoàng nhất thôi. Đợi đệ lớn thêm chút nữa, ta sẽ tặng đệ một bộ. Còn giờ, đệ dẫn ta ra ngoài một chút được không? Ta muốn đi dạo.

Trẻ con thì vẫn là trẻ con, nghe được quà là mắt nó liền sáng lên, sai nó làm gì cũng được. Chiêu Minh hăng hái phục vụ Trần Quốc Toản mặc áo choàng rồi dùng tay đỡ như đang ân cần dìu Trần Quốc Toản ra ngoài.

Bên ngoài căn nhà sàn không ngờ lại là một thung lũng nhỏ xanh mướt, liếc qua một lượt thì đâu đó làng chỉ có khoảng 80 căn nhà. Có con suối nhỏ chảy qua giữa ngôi làng, có vẻ đây cũng là nguồn nước của cả làng khi Trần Quốc Toản thấy có người vục nước lên tu ừng ực.

Bốn xung quanh ngôi làng đều được bao quanh bởi rừng cây khá cao, nhìn vào mấy ngọn núi Trần Quốc Toản cố gắng xác định xem vách đá mình ngã xuống là ngọn nào để áng chừng vị trí của bản thân trên bản đồ. Nhưng hắn không thấy ngọn núi nào giống thế cả. Trần Quốc Toản thầm đoán định ngôi làng cách khá xa ngọn núi kia, hoặc nó bị che khuất rồi.

Chiêu Minh là đứa trẻ hoạt bát, nó nói liến thoắng luôn mồm, kể mọi thứ về làng Hoài, qua giọng nó thì có thể biết nó rất yêu quý ngôi làng này. Nó còn một anh trai nhưng hiện đang vào rừng tuần tra quanh làng, phải nửa tháng nữa mới về. Lời thằng bé làm Trần Quốc Toản khá ngạc nhiên, ngôi làng phải lớn thế nào để đi tuần tra mà mất tới hơn nửa tháng?

Làng khá nhiều hộ nhưng không thấy mấy ruộng đồng vì ít đất, chỉ có ruộng dâu là nhiều. Trần Quốc Toản gặp qua, cúi chào khá nhiều người trong làng nhưng phần nhiều là phụ nữ. Nếu nhìn qua thì hắn có thể cảm thấy những người ở đây dù có chút vất vả nhưng không tới mức thiếu thốn, ai cũng rất khỏe mạnh, đủ ăn đủ mặc. Với 80 hộ sống giữa rừng núi mà lại ở thời đại đề cao tính tự cung tự cấp thế này để đảm bảo cuộc sống được như thế là điều khá thần kỳ, Trần Quốc Toản tò mò hỏi:

– Chiêu Minh, người dân trong làng đều làm nghề dệt à? Ta thấy nhiều ruộng dâu nhiều, ruộng lúa ít, nhưng mọi người sống vẫn khá tốt.

Chiêu Minh có thể thấy Trần Quốc Toản dễ gần, hoặc thấy hắn không phải là người xấu nên nó rất nhiệt tình kể mọi chuyện trong làng. Nói tới chuyện này nó tự hào đáp:

– Nhờ chị Chiêu Dương đấy. Trần Quốc, huynh biết không? với đệ chị ấy hơi bạo lực nhưng chị ấy giỏi lắm. Làng Hoài sống tốt được đều nhờ một tay chị ấy lo liệu, trước kia cha em tự làm cũng ổn ổn nhưng so với chị ấy thì chả là gì. Chị ấy phân chia công việc cho các hộ, người làm nông, người làm dệt, người hái thuốc, người săn bắn,… các sản phẩm mà hộ dân làm ra đều do chị ấy mang vào trấn bán. Mọi người kể, trước kia cha em cũng làm thế nhưng bán rẻ lắm, toàn bị người ta bắt chẹt nên bữa đói bữa no.Từ khi chị em nhận việc này thì mọi chuyện mới khá hơn. Cha em khen chị ấy kế thừa được học nghệ của tổ phụ đấy. Tổ phụ cũng chính là người đã lập ra làng tụi em.

Trần Quốc Toản hơi ồ lên như hiểu ra, thảo nào nãy giờ đi dạo hắn thấy Chiêu Dương chạy đi chạy lại giữa các hộ mấy lượt, tay còn luôn vác theo cuốn sổ ghi ghi chép chép nữa. Nhìn vài giọt mồ hôi trên má hơi hồng hồng của Chiêu Dương khiến Trần Quốc Toản có cảm giác rất lạ, muốn nhìn thêm nhưng cũng có chút ngại ngại. Chiêu Dương thì lại luôn trao cho hắn cái nhìn đầy hận thù.

Đi loanh quanh trong làng Hoài một hồi, Trần Quốc Toản có thể cảm nhận rõ người bố trí, xây dựng làng Hoài biết binh pháp. Chưa kể tới việc phải vượt qua hết những dãy núi kia để tới được đây, cho dù có kẻ địch lọt vào trong làng thì mỗi cụm nhà, mỗi bức tường đá như vô tình đều thành một pháo đài tự nhiên, khiến đối phương không thể lập được đội hình quá lớn. Để vài tên trộm cắp vặt lẻn vào thì không tính, rừng núi bao la, lối mòn vô số, để canh chừng hết là điều không thể. Nhưng muốn chiếm làng thì lại là chuyện khác. Nếu coi cả làng Hoài là chiến trường thì những vị trí tốt nhất để bố trí phòng thủ đều đã bị chiếm lĩnh. Nội việc sắp xếp số ít cung thủ ở trên những vị trí này bắn xuống thôi thì kẻ thù thương vong không biết bao nhiêu mà kể. Không có quân số gấp 3-5 lần thì khó mà đánh được. Trần Quốc Toản phải tấm tắc khen kiểu bài trí này:

– Tổ phụ của đệ xem ra rất lợi hại.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Giận Kiếm Rồng Ngâm
Ta Đã Nói Ta Có Thể Quay Ngược Thời Gian
Tháng 1 15, 2025
dien-roi-di-vua-trung-sinh-lien-buc-ta-dem-nu-nhi-tang-nguoi.jpg
Điên Rồi Đi, Vừa Trùng Sinh Liền Bức Ta Đem Nữ Nhi Tặng Người
Tháng mười một 26, 2025
trong-sinh-97-ta-tai-cuc-thanh-pho-pha-an-chua-giai-quyet
Trọng Sinh 97, Ta Tại Cục Thành Phố Phá Án Chưa Giải Quyết
Tháng 12 10, 2025
tu-tien-ta-bat-dau-danh-dau-tien-nhan-chi-tu.jpg
Tu Tiên: Ta Bắt Đầu Đánh Dấu Tiên Nhân Chi Tư
Tháng 2 1, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP