Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cu-tuyet-noi-quyen-tu-tien-ca-uop-muoi-van-nam-ta-vo-dich.jpg

Cự Tuyệt Nội Quyển Tu Tiên, Cá Ướp Muối Vạn Năm Ta Vô Địch

Tháng 5 13, 2025
Chương 494. Phiên ngoại, gọi ta sư huynh 2 Chương 493. Phiên ngoại, gọi ta sư huynh 1
ta-dao-si-nguoi-khoac-nho-sam-vung-trom-phat-duc.jpg

Ta, Đạo Sĩ, Người Khoác Nho Sam, Vụng Trộm Phát Dục

Tháng 2 5, 2026
Chương 367: Đại Ngụy Thánh Quân mưu tính Chương 366: chính là Đại Ngụy triều đình, cũng cần mời ta Long Tộc!
cam-y-ve-thong-linh-pha-an-bat-dau-lay-duoc-lang-ba-vi-bo

Cẩm Y Vệ Thông Linh Phá Án: Bắt Đầu Lấy Được Lăng Ba Vi Bộ

Tháng 2 8, 2026
Chương 1238: Thanh danh truyền xa, cửu thiên khiếp sợ! Chương 1237: Cửu thừa viên mãn, nửa bước tạo hóa!
buong-ra-con-yeu-sung-kia.jpg

Buông Ra Con Yêu Sủng Kia

Tháng 1 17, 2025
Chương 1629. Đại kết cục Chương 1628. Lực chi pháp tắc Bàn Cổ pháp tướng
tham-uyen-nhac-vien-khong-nuoi-duong-nguoi-ranh-roi.jpg

Thâm Uyên Nhạc Viên Không Nuôi Dưỡng Người Rảnh Rỗi

Tháng 4 29, 2025
Chương 531. Thâm Uyên Nhạc Viên Không Nuôi Dưỡng Người Rảnh Rỗi Chương 530. Thâm Uyên xâm phạm!
van-gioi-chi-tu-cu-mang-bat-dau.jpg

Vạn Giới Chi Từ Cự Mãng Bắt Đầu

Tháng 2 3, 2025
Chương 649. Y hệt năm đó Chương 648. Chiến đấu sau cùng
danh-xuyen-tay-du-duong-tang.jpg

Đánh Xuyên Tây Du Đường Tăng

Tháng 1 21, 2025
Chương 1609. Thần thoại thời đại Chương 1608. Tiếp Dẫn đền tội, Lượng Kiếp kết thúc
bat-dau-max-cap-tru-nghe-kiem-tien-day-thi-lam-lanh-chua

Bắt Đầu Max Cấp Trù Nghệ, Kiếm Tiền Dậy Thì Làm Lãnh Chúa

Tháng 10 16, 2025
Chương 496: Trùng phùng cùng đoàn tụ (kết cục) (2) (2) Chương 496: Trùng phùng cùng đoàn tụ (kết cục) (2) (1)
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 162: Giấc mơ cũ
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 162: Giấc mơ cũ

– Chỉ huy, chúng ta bị mất dấu đám dân phu và những huynh đệ phía trước rồi. Thuộc hạ đã cho người tỏa ra tìm khắp ngọn núi nhưng không thấy họ đâu. Chỉ thấy xác đám dân phu lác đác kéo dài tới đỉnh núi thì hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại chút dấu vết để lại nhưng trời tối nhanh quá nay lại không có trăng, bọn thuộc hạ không thể lần theo.

Vũ Cấm hơi cau mày khi những tin tức bất ngờ nằm ngoài kế hoạch ập tới không ngừng, nhưng mọi thứ may mắn vẫn trong tầm kiểm soát và có thể lý giải được. Như dân phu bỏ chạy trước khi phát sinh chiến đấu, dù khiến hắn không thể diệt khẩu toàn bộ nhưng lại có lý do đám dân phu bỏ chạy tán loạn làm loạn đội hình để bào chữa cho thất bại. Mọi tội lỗi sẽ đổ hết lên đám dân phu nếu có gan trở về chúng sẽ bị chém bêu đầu lập tức mà không có cơ hội biện bạch. Chưa kể, chúng bỏ chạy sớm vô tình lại không thể chứng kiến được cảnh Trần Quốc Toản bị sơn tặc truy sát. Quan binh đuổi theo lùng bắt chúng cũng là có lý. Vấn đề chỉ còn là chờ cái đầu hoặc thi thể của Trần Quốc Toản được mang về nữa là xong. Vũ Cấm nghĩ ngợi một chút thấy mục đích cuối cùng vấn đạt được thì nói:

– Không sao, chắc họ đi lạc, sáng ra họ sẽ tìm đường về thôi. Trời tối rồi, bảo các huynh đệ rút về đi. Đám dân binh thì kệ chúng, ta sẽ bảo sơn tặc lùng bắt chúng sau. Sáng mai ta sẽ dẫn vài người quay về kinh thành báo tin như kế hoạch. Còn ngươi và các huynh đệ khác ở lại chờ quan điệp xác nhận thân phận mới cho các ngươi gửi lên hãy rời núi. Nhớ, từ giờ các ngươi là người đã chết, tuyệt không thể dùng thân phận cũ nữa. Chịu khó vài hôm, nửa đời còn lại sẽ được sống trong phú quý, không phải lo lắng gì nữa. Tiền bạc và gia đình các ngươi sẽ tới hội họp với các ngươi sau.

Đàm quan binh mừng húm quỳ xuống tạ ơn:

– Tạ ơn chỉ huy.

Vừa cho thuộc hạ của mình lui đi, thì từ trên núi đám sơn tặc đã ầm ĩ kéo tới, thấy hàng chục xe tiền tài vàng bạc, còn chưa biết chúng được tiêu hay không cả đám đã hò hét vui sướng như đồ của mình.

– Vũ chỉ huy, đại công cáo thành, đại công cáo thành. Hahaha

Vũ Cấm nhìn thấy nhị đương gia của đám sơn tặc đang rạng rỡ đi về phía mình thì mặt hắn tối sầm lại, bước nhanh tới liền tùm lấy cổ áo tên sơn tặc quát lớn:

– Nhị Ưng ngươi còn cười. Chỉ việc đợi bọn chúng vào ổ phục kích rồi lao ra đánh cũng không làm được, để đám dân phu chạy tan tác. Là tên ngu xuẩn nào bắn tên? Lôi ra đây cho lão tử, lão tử phải chém hắn thành thịt vụn cho hả giận.

Thấy nhị đương gia của mình bị túm cổ uy hiếm, đám sơn tặc liền rút đao tới phía sau gườm gườm nhìn Vũ Cấm. Đám quan binh thấy vậy cũng liền tuốt kiếm đứng đối diện để hộ vệ cho Vũ Cấm. Nhìn đám sơn tặc luộm nhuộm, Vũ Cấm nhếch môi coi khinh lớn giọng quát:

– Lại còn dám rút đao trước mặt ta. Nhiều năm thả cho các ngươi làm mưa làm gió, giờ lũ các ngươi đúng là chán sống rồi. Sao? Tên nào thử bước lên một bước cho ta xem?

Nhị Ưng bị xúc phạm, ánh mắt hắn âm u nguy hiểm trong chớp cái lại trở về với bộ dạng hèn nhát, hắn cũng rất muốn biết ai là người bắn tên, nhưng hắn không có thời gian để tra xét. Nhị Ưng dơ tay ra hiệu cho thuộc hạ thu đao rồi nói:

– Vũ chỉ huy bớt giận. Chỉ là sơ suất, mọi chuyện cuối cùng chẳng phải được giải quyết rồi sao. Là đám dân phu bỏ chạy trước, quay về chúng chỉ có chết. Hơn nữa ta đảm bảo sẽ không cho tên nào chạy thoát khỏi khu rừng này. Còn tên vương gia chẳng phải ta cũng giải quyết xong rồi à?

Vũ Cấm thả bàn tay đang túm cổ Nhị Ưng ra bắt lấy ngọc bội mà Nhị Ưng đang tung tung trên tay. Xác nhận đúng là lệnh bài của Trần Quốc Toản rồi nhưng không thấy người đâu, hắn liếc mắt hỏi:

– Người đâu? Thứ ta cần là người chứ không phải một miếng ngọc bội.

Tên Nhị Ưng nhún vai ra vẻ bất lực nói:

– Tên đó quá cứng đầu, đánh tới đánh lui, bị dính mấy đao rồi ngã xuống vực rồi.

Vũ Cấm giật mình quát lớn, toan lại túm cổ áo Nhị Ưng truy hỏi:

– Cái gì? Rơi xuống vực? Vậy là ngươi vẫn chưa tận mắt thấy hắn chết. Mau cho người đi đem xác hắn về đây cho ta.

Nhị Ưng xua tay tự tin nói:

– Vũ chỉ huy khỏi lo. Trước khi rơi xuống hắn dính mấy đao của ta, người đã máu me toet toét như cái mềm rách rồi, không rơi xuống vực thì hắn cũng chết thôi. Không có khả năng thứ hai. Muốn xuống vực phải đi vòng mất 2-3 ngày, Vũ chỉ huy có thể ở lại đợi ta thêm vài ngày trong khi ta cho người đi tìm cũng được. Nhưng ta e rằng qua tối nay thôi thì xác hắn đã bị dã thú ăn sạch rồi. Không tìm được gì đâu. Tấm ngọc bài là thứ duy nhất còn lại.

Vũ Cấm bực tức quát:

– Mẹ kiếp, không được cái việc gì ra hồn, việc gì cũng nhỡ nhàng. Sao đại nhân lại có thể tin tưởng giao phó cho các ngươi được.

Vũ Cấm rất muốn mang xác Trần Quốc Toản trở về, vừa là để chắc chắn nhất, vừa là để hạn chế tội lỗi nếu bị tra hỏi. Mang được di hài chủ tướng về lúc nào cũng là một cái công. Nhưng thời gian không cho phép hắn dây dưa, việc này hắn kết thúc càng nhanh càng tốt, tránh đám dân phu lại truyền tin bất lợi ra ngoài. Vũ Cấm không muốn xích mích với sơn tặc hơn nữa nên hạ giọng:

– Được rồi, sáng mai ta sẽ quay về Thăng Long với tấm lệnh bài này. Ngươi vẫn phải cho người đi tìm xác tên vương gia về cho ta, dù chỉ còn mẩu xương cũng phải tìm được, để chắc chắn rằng hắn đã chết. Tránh hậu họa về sau, nếu không, chúng ta đừng mong còn ai được sống.

Nhị Ưng chẳng biết trong lòng nghĩ gì, hắn cũng chẳng thèm phái người đi tìm đâu vì như hắn nói, có tìm cũng chẳng được. Rừng núi bạt ngàn, dã thú khắp nơi, biết chúng tha xác đi đâu mà tìm. Hắn ra vẻ khúm lúm cam đoan để trấn an Vũ Cấm, mong Vũ Cấm sớm biến đi:

– Vũ chỉ huy yên tâm. Ta đã cho người đi tìm rồi, đợi thu xếp xong chuyến hàng này, sáng mai ta sẽ cử thêm người đi tìm.

– Tốt nhất là ngươi nên tìm được hắn. Còn số hàng này, ngươi định bao giờ chuyển đi?

Vũ Cấm vừa nhìn sang hàng dài xe hàng hóa, tiền bạc vừa hỏi Nhị Ưng. Nói tới tiền bạc thì đúng là thứ sơn tặc thích nhất. Nhị Ưng liên khẳng khái:

– Tại hạ sẽ cho chuyển luôn trong đêm, tránh đêm dài lắm mộng. Vũ chỉ huy yên tâm, chỉ một tối là xong hết, sáng mai sẽ lại có người truy lùng đám dân phu cho ngài.

– Được rồi thế giao lại cho ngươi. Thuộc hạ của ta sẽ đóng lại trên núi một thời gian, có việc gì các ngươi có thể liên lạc với ta thông qua họ. Mà tốt nhất vài tháng tới các ngươi ở im trong trại, đừng gây thêm động tĩnh gì, nếu để triều đình để ý thì không ai cứu nổi đâu.

Nhị Ưng khúm lúm chắp tay nhận lệnh:

– Tạ ơn chỉ huy nhắc nhở. Bọn thuộc hạ sẽ theo lời ngài, ở yên trong trại không ra. Vậy không con gì thì tại hạ xin phép lui xuống để kịp chuyển xe hàng cho sớm.

– Ừm.

Vũ Cấm lòng còn chút lo lắng mơ hồ nhưng không thể nghiệm ra, đến giờ dù có chút chệch hướng với kế hoạch ban đầu nhưng nhìn chung mọi chuyện cuối cùng vẫn về đúng kết quả. Đám dân phu đã bị phế, tội nghiệt sẽ đổ lên đầu chúng, tên vương gia đã chết, tiền tài cũng về tay. Hung thủ thì sẽ có phản tặc ở châu Quảng Nguyên gánh vác. Chỉ cần qua một thời gian, đại quân lên giết sạch phản tặc nữa là có thể khép lại chuyện này.

—————————-

Sợi dây rừng trong tay bị đứt, Trần Quốc Toản mới chỉ hoảng hốt hét lên đã thấy bản thân bị tán cây che mất tầm nhìn, hắn hoảng hốt cố gắng quờ tay để bám được bất kỳ thứ gì có thế. “Rắc, rắc, bốp, bốp”

– Mẹ nó, đau quá.

Cành cây không ngừng quật vào người Trần Quốc Toản rồi gãy vụn, may là hôm nay hắn mặc giáp nếu không thì chưa cần rơi xuống dưới hắn đã chết vì gãy xương rồi. Nhờ những tán cây cản bớt lực, Trần Quốc Toản dù bị cành cây quật cho tối tăm mặt mày không thể nhìn rõ tình hình xung quanh nhưng đã có thể cảm nhận thấy bản thân mình rơi chậm lại, tay đã 2 lần gần tóm được cành cây khác để bám vào.

“Bộp” Trần Quốc Toản cố hết sức bình sinh cuối cùng cũng tóm được vào một cành cây nhỏ, hắn thấy bản thân mình đang treo lơ lửng. Mới mở mắt mới chỉ thấy ánh mặt trời hơi lóa, dòng nước xanh xanh bên dưới khiến Trần Quốc Toản hơi kinh ngạc khi vữa nãy phía trên vực hắn đã kiểm tra hoàn toàn không thể thấy được dưới con vực lại là con suối chạy dài theo chân con vực thế này. Nhưng còn chưa kịp đánh giá không gian xung quanh để leo lên thì tiếng cành cây đang dần đứt gãy lại vang lên:

– Khốn kiếp.

Cành cây không chịu được sức nặng của Trần Quốc Toản cùng bộ giáp lại tiếp tục bị gãy, người hắn lại rơi xuống dưới. Ai biết nước nông sâu thế nào, ở độ cao chục trượng thế này nếu nước nông thì vẫn chết như thường. Nhưng lần này chưa kịp hoảng hốt, rơi khỏi tán cây thêm một quẵng, mọi hình ảnh bất ngờ phía dưới chạy qua đầu Trần Quốc Toản như thước phim tua chậm. Hắn nhìn thấy rõ mồn một con suối xanh ngắt, làn da trắng mịn, núi đôi bập bùng còn có hai hòn giả sơn màu đỏ, vòng eo cân đối, khuôn mặt xinh xắn, mắt lá răm, mày lá liễu, mũi dọc dừa còn cả mái tóc dài đang được chải chuốt óng mượt. Lần đầu Trần Quốc Toản biết khen con gái:

– Xinh quá!

Trong khoảnh khắc, rõ ràng bốn mắt chạm nhau, cô ấy vội thụp người xuống nước, Trần Quốc Toản ngây người ngượng ngùng không hiểu vì sao máu mũi mình lại tuôn ồng ộc, có lẽ là do những cú va đập vừa rồi.

“Tùm” mọi thứ lại tối đen như mực.

Giấc mơ đã lâu không thấy lại lần nữa xuất hiện. Đồng cỏ xanh ngắt, mùi thơm mát của cỏ cây, vóc dáng nhỏ bé của bản thân. Những người bạn thuở nhỏ lại lần nữa xuất hiện cùng chơi vui vẻ trên cánh đồng. Lần này Trần Quốc Toản không thể thoải mái vui đùa, hắn hoảng hốt cố gắng gào hét cảnh báo mọi người về sự xuất hiện của những con sói. Nhưng dường như có bức tường vô hình ngăn cách hắn và những người thân, dù có hét to cỡ nào những người thân bao gồm cả mẹ cũng không thể nghe được hắn.

Phía xa xa con sói trắng hung ác lại xuất hiện, nó không hề lao tới những người bên dưới đồng cỏ như lo sợ của Trần Quốc Toản. Con sói đứng trên ngọn đồi dùng đôi mắt sáng quắc nhìn tứ phía tìm kiếm thứ gì đó, tới khi hình ảnh Trần Quốc Toản hiện rõ trong mắt, nó mới dừng lại.

Bốn mắt nhìn nhau, con sói vẫn chỉ ngồi đó nhìn chằm chằm vào Trần Quốc Toản. Hắn có thể mơ hồ nhận ra con sói chủ đích đi tìm hắn và nó đã tìm thấy. Giác quan mạnh mẽ giúp Trần Quốc Toản cảm nhận rõ ràng được nguy hiểm đang tới, hắn cố gắng suy nghĩ liệu có chi tiết nào bị bản thân bỏ quên hay không?

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

one-piece-xin-goi-ta-giao-phu.jpg
One Piece: Xin Gọi Ta Giáo Phụ
Tháng 1 22, 2025
pokemon-tu-mawile-bat-dau-he-steel-thien-vuong
Pokemon: Từ Mawile Bắt Đầu Hệ Steel Thiên Vương
Tháng 2 3, 2026
troi-sap-khoi-dau-tu-tu-tu-doanh-chem-toi-tinh-kien-vuong
Trời Sập Khởi Đầu, Từ Tử Tù Doanh Chém Tới Tịnh Kiên Vương
Tháng 2 1, 2026
loli-tat-trang-nguoi-goi-day-la-tram-than-cap-dao-co.jpg
Loli Tất Trắng, Ngươi Gọi Đây Là Trảm Thần Cấp Đao Cơ?
Tháng 1 31, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP