Chương 161: Âm mưu đen tối 2.
Trần Quốc Toản thoát khỏi đội hình đám sơn tặc liền một mạch phi lên núi không quay đầu lại. Đây là ngọn núi nhỏ, bên kia là con vực theo Đặng Vũ báo về thì không quá cao, hắn phải tranh thủ chuẩn bị mọi thứ trước khi đám sơn tặc tới. Tới đỉnh núi, Trần Quốc Toản xuống ngựa lợi dụng chút ánh sáng còn sót lại vẫn xuyên qua được các tán lá để tìm dấu hiệu Đặng Vũ đã để lại.
Ba hòn đá xếp chồng lên nhau kèm một cành cây khô héo, Trần Quốc Toản mừng rỡ tiến lại lục tìm trong bụi cỏ thấy một dây rừng buộc sẵn kéo dài tới tận lưng chừng con vực. Hắn ngó đầu xuống vực nhìn qua địa hình, vực thẳng tắp, bên vách đá còn mọc ra vài cái cây lớn, tán lá rậm rạp không thể nhìn rõ bên dưới vực là gì. Ánh sáng mặt trời bị sườn núi phía tây che khuất khiến trong rừng tối tối mờ ảo trong khi phía bên kia vực có vẻ trời vẫn còn đủ sáng để thấy rõ đường đi. Trần Quốc Toản nhìn cái cây lớn bên dưới lẩm bẩm vừa hài lòng vừa than khổ với bố trí này:
– Tốt lắm, kia hẳn là cái cây Đặng Vũ nói tới, thế thì dây thừng chắc cũng ở đấy. Ánh sáng vừa đủ, chỉ cần diễn cho tốt xuống dưới cái cây đấy nữa thôi. Tự nhiên đi hứa với Trần Kính 3 năm làm gì không biết, hứa 5 năm 10 năm có phải đỡ khổ không.
Chuẩn bị mọi thứ lại một chút, nhìn lại bố trí lần cuối, Trần Quốc Toản tiến tới chiễn mã, tháo dây cương cho nó thì thầm nói với chiến mã:
– Đi đi, ngươi được tự do rồi.
Dứt lời, Trần Quốc Toản vung roi quất thật mạnh vào mông chiến mã, khiến nó bị đau hí dài chạy đi, bản thân cũng hét lớn:
– Chiến mã của ta, quay lại.
Tiếng ngựa hí, tiếng hét thất thanh của Trần Quốc Toản vang khắp ngọn núi, đám sơn tặc bên dưới nghe thế liền đoán biết được vị trí của Trần Quốc Toản. Một tên đương gia dẫn đầu đám sơn tặc quát lớn:
– Nhanh, hắn ở trên đỉnh núi.
Khoảng cách không ngờ lại rất gần, chỉ một lúc mà trong tầm mắt của Trần Quốc Toản bắt đầu xuất hiện vài tên sơn tặc. Khi số lượng nhỏ lẻ, hắn có thể đối phó thoải mái, xiên chết vài tên nhưng cũng bị vài vết rách trên người có máu chảy ra. Khi chúng tới đông hơn, Trần Quốc Toản phải chật vật lùi lại về phía mép vực, tới mép vực thì xung quanh hắn không ngờ cũng ngổn ngang 7-8 xác chết. Trần Quốc Toản ôm cánh tay bị chảy máu nhìn phía đám sơn tặc đã vây thành vòng phía trước hét lên hăm dọa:
– Thủ lĩnh của các ngươi đâu. Cho ta gặp hắn. Ta là vương gia của Đại Việt, giết ta các ngươi không có kết cục tốt đâu. Đây là gia huy của vương phủ, chỉ cần cầm nó tới Thăng Long các ngươi muốn tiền có tiền, muốn vàng có vàng. Chỉ cần thả ta đi là được.
Tên đương gia đang chỉ huy đám sơn tặc đưa tay ra bắt lấy tấm lệnh bài được ném về phía hắn. Vân vê nhìn tấm gia huy có hình cá kình khá ngộ nghĩnh hắn hơi nheo mắt muốn nhìn cho rõ mặt của vị vương gia phía trước, nhưng vì nhá nhem tối lại có chút ngược sáng hắn chỉ thấy lờ mờ một chút, còn lại toàn một màu tối thui, nhe hàm răng vàng khè của mình ra, hắn nói:
– Vương gia đại nhân, ta là nhị đương gia của Hắc Ưng trại. Tiền vàng dưới kia ta đã có, giờ có tấm gia huy này thì vẫn lấy được tiền mà. Đâu cần giữ lại mạng cho vương gia ngươi, nhỡ để lại mầm họa thì nguy. Ngươi tốt nhất cứ yên tâm lên đường đi, nể tình món quà này, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhanh chóng.
Tên nhị đương gia dứt lời, đám sơn tặc xung quanh liền cười phá lên vì độ ngu ngốc của người giàu. Trần Quốc Toản phía đối diện uất hận nghiến răng chửi:
– Thằng chó chết. Nếu ta có mệnh hệ gì, Hắc Ưng trại các ngươi đừng hòng có thể sống sót.
Tên Nhị đương gia nhìn Trần Quốc Toản tức tối thì càng sảng khoái:
– Hahaha Rừng núi này là địa bàn của bọn ta, quan binh tới ít thì bọn ta đánh, tới nhiều thì bọn ta chạy. Ai làm gì được ta. Vương gia, lên đường vui vẻ. Các huynh đệ, không cần nhiều lời nữa, giết.
– Giết.
Đám sơn tặc từ ba mặt ùa lên chém về phía Trần Quốc Toản bên mép vực, dù trong mắt nhìn rõ từng hành động của chúng nhưng đối phương quá đông, với cây thương trong tay Trần Quốc Toản chỉ kịp đâm gục được hai tên rồi rơi vào thế giằng co, vai và eo còn bị dính thêm vết chém. Bả vai đau nhói, Trần Quốc Toản mất đà nâng thương lên, một tên sơn tặc chớp cơ hội quyết đoán lao thẳng vào Trần Quốc Toản mà chém tới.
Trong khoảnh khắc này, Trần Quốc Toản hơi mỉm cười, tay khẽ dịch cán thương chọc vào cổ chân tên sơn tặc làm hắn mất thăng bằng lao vọt lên. Trần Quốc Toản liền buông thương bắt lấy tay cầm đao của hắn rồi vật hắn qua vai lộn ngược về sau. Trong ánh mắt ngỡ ngàng của đám sơn tặc, cả hai người ôm nhau rơi thẳng xuống vực.
Chân Trần Quốc Toản ngoắc sẵn vào sợ dây rừng khi vừa rơi xuống, tay đã nắm được đầu dây rừng để hãm đà rơi từ từ vào cái cây mọc bên vách núi là được. Tên sơn tặc còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã thấy bản thân mình đã rơi xuống, trong lúc hoảng hốt tay chân hắn quơ loạn xạ, lưỡi đao còn tý thì để lại trên mặt Trần Quốc Toản một vết rách.
Trần Quốc Toản xoay người đạp cho hắn một cái bắn vào vách đá, khi đã tưởng mọi thứ đã thành công, chỉ cần thêm chút diễn xuất nữa là đạt thì Trần Quốc Toản giật mình phát hiện sợi dây mây bị chém cụt lủn từ lúc nào. Chết giả lại có khi thành chết thật, Trần Quốc Toản thực sự hoảng hốt hét lên:
– aaaaaaaaaaa Chó chết.
Đám sơn tặc phía trên bao gồm cả tên nhị đương gia nhoài đầu ra nhìn xuống bên dưới chỉ thấy đồng đội bị tên vương gia kia đạp vào vách đá rồi rơi tiếp xuống một thân cây mọc ra khỏi vách đá, người như bị gập đôi, không còn cơ hội sống sót. Còn tên vương gia thì gào thét hoảng loạn rơi thẳng xuống dưới.
Một tên sơn tặc bên cạnh có chút khó xử hỏi chỉ huy:
– Nhị đương gia, tên vương gia rơi xuống rồi. Chúng ta không lấy được đầu của hắn thì phải làm sao? có cần xuống dưới vực tìm không?
Tên nhị đương gia nhìn sắc trời đã dần tối, tay hắn vân vê tấm ngọc bài, còn có thêm cây thiết thương giống hàng đặt riêng đang cắm lại bên mép vực. Mà muốn xuống dưới vực đá này nếu không muốn leo xuống thì phải đi vòng mất 2 ngày đường. Nghĩ ngợi một chút hắn nói:
– Không sao, rơi từ đây xuống hắn chả sống được đâu. Trời sắp tối chúng ta không kịp xuống dưới đó tìm xác hắn được, qua đêm nay thì thú dữ cũng ăn hết rồi, không tìm được gì đâu. Có 2 thứ này làm tin là được rồi. Chúng ta quay về tìm Vũ Cấm thôi, còn phải kéo hàng về trại nữa.
– Tuân lệnh thủ lĩnh.
Đám sơn tặc được mở cờ trong bụng liền hồ hởi rời đi, cơ bản tên nào cũng lười, không tên nào muốn lúc chập choạng tối phải trèo xuống con vực này cả.
—————————
Trên đỉnh núi bên phải, Tiểu Cửu và những Dân phu đứng chôn chân như tương, kinh ngạc nhìn cuộc chiến bên dưới. Những tên quan binh khủng bố khi trước trong mắt họ không ngờ bị những người tự xưng là Hoài Văn Quân kia bao vây, chia tách rồi diệt gọn dễ dàng đến thế.
Chưa tới một tuần hương chiến đấu đã hoàn toàn kết thúc, phía quan binh bị tiêu diệt sạch, phía Hoài Văn Quân chỉ có vài người bị thương cần băng bó. Lê Văn Dần lau máu trên cây trảm mã đao sáng loáng của mình nhìn một vòng chiến trường ra lệnh:
– Dọn dẹp đi, đừng để lại dấu vết gì.
– Vâng!
Các binh sĩ Hoài Văn quân chia ra bắt đầu khiêng xác từng tên quan binh đi thủ tiêu, Tiểu Cứu ngơ ngác nãy giờ sực tỉnh, nó không muốn bản thân vô dụng nên liền nhảy từ mỏm đá xuống nói:
– Để ta, ta muốn giúp một tay.
– Ta nữa, ta nữa.
Theo sau tiểu Cửu các dân phu khác cũng nhảy xuống giúp Hoài Văn quân dọn dẹp chiến trường nên mọi thứ diễn ra rất thuận lợi.
Lê Văn Dần đột nhiên đặt tay phải lên đao, dơ tay trái ra hiệu cho mọi người trật tự, còn Hoài Văn quân cảnh giác sẵn sàng chiến đấu. Từ bóng tối phía trước có tiếng bước chân của hàng chục người đang hối hả đi tới, khi mọi người đang căng thẳng thì bóng dáng Trần Hiếu dần xuất hiện theo sau còn gần 30 dân phu khác, ai nấy mình mẩy đầy thương tích.
Biết là người mình, mọi người đều hạ cảnh giác, những dân phu thì vui mừng khi thấy đồng đội. Lê Văn Dần nhìn Trần Hiếu mới chỉ 16-17 tuổi, ngang tuổi với vương gia dù mình vẩy dính đầy máu nhưng không có vẻ gì là bị thương nặng thì cũng thầm khen ngợi hắn trong đầu:
– Ngươi chính là Trần Hiếu, người mới theo hầu cậu chủ?
Trần Hiếu gật đầu, chắp tay hành lễ với Lê Văn Dần:
– Vâng, Trần Hiếu ra mắt Lê chỉ huy.
“Bốp” Trần Hiếu vừa nói xong còn chưa hiểu chuyện gì liền bị cú đấm như trời giáng vào mặt khiến hắn hoa mày chóng mặt. Lê Văn Dần đấm xong thì thu lại vẻ tức giận của mình rồi bình tĩnh nói:
– Cú này là ta thay các huynh đệ đấm tên Phạm La Bao khốn kiếp. Ngươi có ý kiến gì không?
Trần Hiếu hiểu lời của Lê Văn Dần có ý gì, hành động ngu ngốc của hắn khi trước thì ăn một đấm này chẳng đáng là gì. Mà hơn hết, có đấm này của Lê Văn Dần thì mọi chuyện coi như xong. Trần Hiếu quệt máu ở khóe miệng rồi đứng lên lại hành lễ bái:
– Trần Hiếu không dám. Cảm ơn Lê chỉ huy nương tay.
Lê Văn Dần là người chất phát, hắn không có tài năng đặc biệt nên từ võ nghệ tới bày binh đánh trận hắn đều làm rất bài bản, cẩn thận từng li theo đúng trình tự cơ bản như những gì được dạy. Nhận được câu trả lời của Trần Hiếu hắn cũng gạt luôn chuyện này sang một bên mà hỏi:
– Trên đường tới đây ngươi có xóa dấu vết không? Đám quân Uy Tiệp vẫn còn dưới núi, nhân lúc trời tối phải cắt đuôi được chúng. Để chúng kéo thêm được quân sơn tặc tới thì chúng ta khó lòng bảo vệ được họ.
Trần Hiếu gật đầu khẳng định:
– Chỉ huy, thuộc hạ đã dọn dẹp sạch sẽ, người có thể yên tâm.
Lê Văn Dần hài lòng đáp:
– Thế thì tốt, ở đây cũng sắp xong rồi. Chúng ta đi thôi.
Khi chuẩn bị rời đi một binh sĩ vội vã chạy tới báo cáo với Lê Văn Dần.
– Lê chỉ huy, Đặng chỉ huy báo mọi người đi trước, cứ theo kế hoạch cũ. Ngài ấy đi tìm cậu chủ, sẽ liên lạc lại với mọi người sau.
Lê Văn Dần hơi cau mày vì chuyện phát sinh ngoài kế hoạch, hắn có chút lo lắng cho Trần Quốc Toản nhưng không thể nói ra. Hắn có nhiệm vụ phía sau và còn phải bảo vệ những người này nên không thể làm gì khác đành hạ lệnh:
– Được rồi. Chúng ta đi.
Thấy Trần Hiếu lăn tăn nhìn về phía tây không muốn đi, Lê Văn Dần nhìn hắn trấn an:
– Đi thôi, cậu chủ thần thông quảng đại, sẽ không có chuyện gì đâu.
– Cả các ngươi cũng thế, không cần lo cho vương gia, giữ mạng của mình là việc làm tốt nhất lúc này nếu muốn giúp vương gia. Cũng không cần lo cho người nhà, vương gia đã thu xếp người bảo vệ họ rồi.
Đám lão Uất và dân phu kinh ngạc không ngờ vương gia đã giúp họ bảo vệ cả người nhà. Không biết phải nói gì lão Uất cùng dân phu chỉ đành hướng về phía tây vái dài thay cho lời cảm ơn.