Chương 160: Âm mưu đen tối 1.
Trần Quốc Toản tay cầm thiết thương cưỡi ngựa đi đầu nhóm binh sĩ để dò đường. Địa hình hai bên đường ngày càng dốc, độ cao hai bên cứ dần tăng lên. Trần Quốc Toản có thể hình dung ra bản thân đang dần đi vào khu vực thung lũng giữa hai ngọn núi. Cây cối bắt đầu xuất hiện nhiều loại cây bụi trên sườn đồi đủ để che khuất tầm nhìn của người bên dưới. Độ dốc cũng vừa đẹp để có thể làm trận đá lăn cũng vừa đủ để người ta có thể chạy từ trên cao xuống mà không bị ngã.
Tay trái Trần Quốc Toản bất giác nắm chắc cương ngựa, tay còn lại nắm chắc thiết thương, dùng ánh mắt sáng như sao của mình để cẩn thận quan sát xung quanh. Giác quan nhạy bén của Trần Quốc Toản đang không ngừng cảnh báo hắn có nguy hiểm đang tới gần.
Trên một hốc đá cách đội ngũ dưới thung lũng khoảng 150 bước, một cung thủ lưng khoác tấm vải bố màu nâu, bên trên còn gắn chút lá cây khô và mảng rêu đang từ từ ngồi dậy. Cánh cây cung của hắn dầy hơn bình thường, bàn tay chắc nịch đang gồng sức kéo căng cây cung. Tiếng kẽo kẹt của thiết mộc bị uốn cong vang lên khe khẽ, ánh mắt cung thủ như ưng nhắm thẳng vào vị tướng mặc giáp nổi bật cưỡi ngựa đi đầu. Hắn điều chỉnh nhịp thở thật ổn định như đã từng được dạy:
– Cậu chủ, tiễn của Vũ tới đây.
“Bặc” Tiếng dây cung bật lên, mũi tên sắc lẻm xé gió lao vụt đi kèm hàn quang lạnh ngắt. Chẳng biết trúng hay không Đặng Vũ vùng dậy gân cổ hét lớn:
– Huynh đệ Hắc Ưng trại, Giết.
Gần như đồng thời với Đặng Vũ, Trần Quốc Toản cũng hét lớn:
– Kẻ địch tập kích.
Khi xung quanh còn chưa hiểu chuyện gì, Trần Hiếu ở hậu quân cũng lập tức chỉ tay lên núi bên phải hét lớn:
– Sơn tặc tập kích, chạy đi.
– Chạy đi.
Chỉ chờ có thế, những dân phu dù được dặn dò từ trước vẫn mất 1s đờ ra rồi mới hiểu ý chạy tót vào rừng theo hướng chỉ tay của Trần Hiếu. Đám quan binh bị bất ngờ còn không kịp phản ứng, mất một hồi chúng mới kịp rút đao vung lên hô lớn chém những dân binh đang bỏ chạy:
– Đứng lại, đứng lại. Không được chạy
Trần Hiếu rút đao chém gục một tên quan binh, trước khi rời đi còn nhìn phía tiền quân đã loạn cào cào, quân sơn tặc đã từ đâu tràn ra như kiến. Hắn rất muốn chạy lên tiếp ứng cho vương gia nhưng lại lo làm hỏng việc của vương gia. Lão Uất từ đâu tới túm cổ hắn gân cổ hét lớn:
– Ngươi là nô bộc của vương gia, sao không đi cứu vương gia mà lại chạy trốn. Đi, ta sẽ liều mạng già này mở đường cho ngươi.
Trần Hiếu sực tỉnh, kéo lão Uất lại hét lên:
– Lão còn chưa hiểu à, lũ quan binh này đang muốn giết hết các ngươi, vương gia ở phía trước thu hút hết sự chú ý của chúng là để cứu các ngươi. Đừng nhiều lời nữa, chạy về lên núi đi đã, trời tối chúng ít người không làm gì được các ngươi đâu. Đừng làm uổng ý tốt của vương gia. Đi đi, vào núi rồi thì tập hợp mọi người lại, đừng để lạc ai. Ta chặn hậu.
Nói xong, Trần Hiếu lại vung đao đón đánh một tên quan binh khác để lại lão Uất vẫn còn ngẩn tò tè, nước mắt tự động chảy ròng ròng. Lão Uất ù ù cạc cạc không ngờ bản thân lại là mục tiêu của đám quan binh, còn vương gia tốt bụng lại đang cố gắng cứu họ.
Phía trước, Ngay khi tiếng rít gió vang lên sượt qua trước cổ ngựa của Trần Quốc Toản ghim thẳng vào ngực tên quan binh bên trái, mũi tên mạnh mẽ kéo hắn bay đi một đoạn mở ra một lối cho chiến mã chạy. Trần Quốc Toản chỉ kịp hô lớn “Kẻ địch tập kích” rồi liền thúc chiến mã theo nối mở tên binh sĩ vừa bị hạ kia mà chạy trước ánh mắt ngỡ ngàng của đám quan binh.
Phía trên lưng chừng đồi, vài tên thủ lĩnh sơn tặc giật mình khi bản thân chưa ra hiệu mà đã có kẻ bắn tên làm lộ vị trí. Hắn bực bội hết lên:
– Là kẻ nào bắn tên, ta đã hạ lệnh đâu. Mẹ nó, nhỡ rồi thì lên thôi. Các huynh hệ, giết.
“Giết” đám sơn tặc từ 2 sườn núi ùa ra như kiến phải có tới 2-300 tên. Vũ Cấm cũng bất ngờ, hắn nghiến răng ken két chửi:
– Mẹ nó, lũ sơn tặc ăn hại. Thời cơ còn chưa tới mà.
Phó chỉ huy của Vũ Cấm vội nói:
– Chỉ huy, tên vương gia kia chạy sang trái mất rồi, giờ chúng ta đuổi hắn hay đối phó với đám dân phu trước.
Vũ Cấm bực bội nhìn theo bóng lưng chiến mã Trần Quốc Toản đã chạy cách hắn hơn 100 bước tiếc nuối, nhưng vẫn biết cần làm gì, hắn hét:
– Chúng ta quay về đối phó với đám dân binh, giết toàn bộ đừng để tên nào chạy thoát. Tên vương gia giao lại cho đám sơn tặc.
Khi Vũ Cấm mới dẫn đội của mình chạy được vài bước hướng về phía dân phu ở hậu quân thì một tiểu binh hớt hải chạy tới chỗ hắn quỳ xuống hổn hển báo:
– Chỉ huy, đám dân phu bất ngờ chạy vào rừng rồi. Bọn thuộc hạ không kịp ngăn cản.
– Chết tiệt. Mau đuổi theo, đừng để mất dấu chúng.
Vũ Cấm điên tiết vội vã chạy nhanh về phía hậu quân, hắn không còn tâm tư nào mà quan tâm tới Trần Quốc Toản. Nhiệm vụ của hắn là vừa phải giết được Trần Quốc Toản, vừa phải giết sạch đám dân phu để bịt đầu mối. Vốn dĩ đợi khi đoàn hộ tống vào trận phục kích, chúng sẽ cùng đám sơn tặc một mẻ làm sạch, nhưng vừa mới tới đầu trận phục kích thì mũi tên bất ngờ kia đã phá hỏng mọi thứ trong gang tấc. Vòng vây chưa khép thì mọi thứ sẽ khó khăn hơn cho chúng rất nhiều, giờ từ cái bẫy giăng sẵn để diệt gọn một mẻ lại thành kiểu lùng bắt từng người một. Mà trời lại còn đang tối rất nhanh nên sẽ khó càng thêm khó.
Vì cấu kết với quan binh nên đám sơn tặc không chủ đích dùng cung tên để tránh ngộ sát, nhờ vậy mà Trần Quốc Toản một mình một ngựa thuận lợi lao thẳng vào đội hình sơn tặc đang từ trên dốc lao xuồng. Thương trong tay như điện đâm thủng yết hầu những tên sơn tặc gần nhất để mở đường cho chiến mã chạy về bên trái, Trần Quốc Toản đã thu hút toàn bộ đám sơn tặc đuổi theo mình về hướng ngược lại với những dân phu.
Vòng vây của sơn tặc chưa kịp khép lại, Trần Quốc Toản đã dễ dàng đột phá hàng ngũ lộn xộn của đám sơn tặc. Bỏ lại sau lưng gần 20 xác chết, chiến mã cùng Trần Quốc Toản chạy thẳng vào sâu trong núi. Có chút bất ngờ với sự anh dũng của Trần Quốc Toản nhưng tên nhị đương gia của Hắc Ưng trại không hề tỏ ra lo lắng. Hắn bình tĩnh hạ lệnh:
– Vây lấy chân núi, phía sau ngọn núi này không còn đường đâu, chúng ta cứ từ từ tiến lên. Tranh thủ lúc trời còn tý ánh sáng phải bắt được hắn.
– Rõ, thưa nhị đương gia.
Đám sơn tặc nhanh chóng theo mệnh lệnh mà dàn hàng chia đội bắt đầu tiến lên ngọn núi bên trái. Cuối giờ thân, ánh sáng dù đã rất yếu nhưng vẫn còn cả canh giờ trước khi tắt nắng hoàn toàn, bọn chúng vẫn còn đủ thời gian nếu nhanh chân.
Còn Vũ Cấm, về tới hậu quân nhìn dọc sườn núi lác đác nằm lại hơn 10 dân phu nhưng xen kẽ còn 4-5 xác quan binh khiến hắn càng uất hận. Hắn không ngờ mọi chuyện tệ tới thế, hơn 9 phần dân phu đã chạy vào rừng.
– Trong đám dân phu vẫn còn kẻ lợi hại, rất có thể là tên nô tài kia. Mau đuổi theo tiếp ứng các huynh đệ, đừng để mất dấu đám dân phu.
– Thuộc hạ tuân lệnh.
Đám quan binh nhận lệnh rồi lập tức tiến vào rừng, theo dấu vết đồng đội để lại mà đi. Còn Vũ Cấm, hắn không đuổi theo vào rừng, hắn chỉ để thuộc hạ đi thay, ở đây hắn còn nhiệm vụ phải canh giữ số tài sản vạn quan này đợi giao cho đám Hắc Ưng trại.
Ở trong rừng, những dân phu chạy không kịp thở, chỉ cố gằng chạy về phía trước để giành giật sự sống. Lão Uất dù được giao phó tập hợp mọi người lại nhưng không phải toàn bộ đều theo được lão. Rất nhiều người bị lạc, nhiều người chủ động tách ra để tránh sự truy sát của đám quan binh. Nhưng họ không biết khi tách ra như thế họ mới là những đối tượng dễ bị hạ nhất. Vang vọng trong rừng vẫn vang lên tiếng chém giết, tiếng cầu xin tha mạng không ngừng.
Lão Uất ngoảnh lại không thấy Trần Hiếu đâu, trong tình thế này lão chỉ còn cách theo lời dặn của Trần Hiếu là chạy thẳng lên đỉnh núi. Vừa chạy lão vừa cố gắng tập hợp mọi người lại xung quanh, nhưng dù cố hết sức cũng chỉ có hơn trăm người ở trong tầm mắt của lão Uất.
Những dân phu chạy không biết bao lâu, trời đã tối lại, chỉ còn ánh sáng lờ mờ, đường núi trơn trượt ngày càng nhiều người trượt ngã, nhưng tiếng quan binh đuổi phía sau vẫn chưa dứt khiến họ mặc kệ đầu gối chảy máu vẫn cố gắng bò chạy lên trên đỉnh để tìm đường sống.
Nhưng ông trời trêu ngươi, dù họ đã cố hết sức vẫn không thể cắt đuôi đám quan binh, tới gần đỉnh núi mà đám quan binh đã gần đuổi tới nơi. Lão Uất không hiểu, cũng không biết quân Uy Tiệp là một vệ cấm quân, cấm quân được triều đình huấn luyện vô cùng cẩn thận, không phải thực hiện chế độ ngụ binh ư nông nên cấm quân là những đơn vị cực kỳ tinh nhuệ. Đặc biệt vì đã âm mưu từ trước, Đỗ Tử Bình đã đặc biệt chọn đội quân chuyên đi rừng để thực hiện nhiệm vụ này cho hắn.
Lão Uất nhìn gần 120 người theo được mình tới đây, ai đấy mệt mỏi thở không ra hơi, chân tay sứt sát, trên người chỉ có bộ quần áo bằng vải bố. Đối diện lại chỉ có tầm 30 quan binh trang bị tới tận răng đang từ từ tiến tới từng bước một, dù có quân số áp đảo nhưng lão Uất vẫn không nghĩ mình có mảy may cơ hội thắng hoặc chạy thoát.
Lão Uất đến giờ mới hiểu được dụ ý của vương gia, thì ra vương gia cố tình dậy muộn, vương gia cố tình kêu đói đòi ăn cơm, vương gia cố tình đi chậm để kéo dài thời gian đến tối cho bọn hắn. Chưa hết, vương gia còn đem bản thân làm mồi kéo đi phần lớn quan binh để bọn hắn tăng thêm cơ hội sống, giờ còn chưa biết người sống chết ra sao. Nếu không có vương gia e rằng giờ họ đều thành oan hồn cả. Lão Uất nghĩ mãi mà không hiểu, nhìn đám quan binh đang từng bước tiến lên mồm lẩm bẩm:
– Tại sao, tại sao. Đám nô tài có phúc phận gì mà được người chiếu cố.
Không chịu được nỗi bực tức trong lòng lão Uất gân cổ rống lên:
– Vương gia, vì sao? Đám nô tài có phúc phận gì mà để người phải liều mạng. Người nói cho nô tài biết là vì sao? Thói đời chó chết, đám quan binh chó chết, lũ sơn tặc chó chết. Người tốt như vương gia lại bị các ngươi bày mưu ám hại. Lão Uất ta thề, chỉ cần ta con sống sẽ đem chuyện đen tối dơ bẩn này nói ra cho toàn thiên hạ được biết.
Lão Uất muốn thoát ra khỏi đây để đem chuyện dơ bẩn này ra ánh sáng nhưng nhìn những dân phu đang sợ sệt, mất hết tinh thần chiến đấu cứ dần lùi lại lại có chút bất lực, nhất thời không biết phải làm thế nào để động viên những người kia. Tiểu Cửu từ đâu cố lách người ra khỏi đám đông mò mẫm trên mặt đất được cục đá cầm vừa tay nó lớn giọng:
– Mẹ nó, tới đây. Lão tử liều với các ngươi. Vương gia đã cho ta cơ hội sống ta không thể cứ thế vứt đi. Lũ quan binh chó chết, tới đây.
Lão Uất cũng cầm lên một hòn đá đến cạnh Tiểu Cửu sảng khoái:
– Nhóc con, khá lắm. Lão Uất này liều với ngươi. Đằng nào chả chết, sợ chó gì.
Theo sau Tiểu Cửu dần dần 1 người, 2 người,… rồi toàn bộ dân phu trên đỉnh ngọn học theo mò mẫm kiếm bất cứ thứ gì có thể để làm vũ khí. Tinh thần họ được khích lên một chút.
Một thanh niên vạm vỡ mặt mày nhem nhuốc mặc bộ vải bố bên ngoài, nhưng bên trong lại có tiếng leng keng của kim loại vang lên không biết từ đâu tiến lên bên cạnh Tiểu Cửu vò đầu nó khen ngợi.
– Nhóc con nói hay lắm. Vương gia đã dạy còn cơ hội dù rất nhỏ thì đừng bao giờ từ bỏ. Ngươi làm rất tốt.
Tiểu Cửu ngơ ngác nhìn người lạ đứng bên canh, gần tháng qua hắn đã thuộc hết mặt người trong đoàn, vậy mà bây giờ xung quanh hắn toàn người lần đầu hắn thấy. Ai lấy to cao vạm vỡ, mặt âm trầm nhìn thẳng về phía quan binh bên dưới. Tiểu Cửu thất thần hỏi:
– Các huynh là ai?
– Lùi lại đi, để chuyện này lại cho bọn ta. Tới được đây là các ngươi không phụ lòng tốt của vương gia rồi.
Lê Văn Dần nhìn sang hai bên thấy người đã tới đủ hắn rút đao bên hông ra chỉ về phía đám quan binh nói lạnh nhạt:
– Hoài Văn quân. Giết!