Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
lam-thanh-xuan-ao-tuong-do-vat-sau.jpg

Làm Thanh Xuân Ảo Tưởng Đồ Vật Sau

Tháng 1 17, 2025
Chương 206. Gặp Chương 205. Chỉ có hắn
america-mo-dau-thu-duoc-my-thuc-cu-hop-thien-phu.jpg

America, Mở Đầu Thu Được Mỹ Thức Cư Hợp Thiên Phú

Tháng 2 1, 2026
Chương 145: Jack Dell Chương 144: Gặp lại Émi
phu-dao-chi-to

Phù Đạo Chi Tổ

Tháng 2 2, 2026
Chương 1307 Diệp Mộng Dao già Chương 1306 thu hoạch được tán thành
bien-bang-cau-sinh-ta-o-tren-bien-nuoi-ca-map.jpg

Biển Băng Cầu Sinh, Ta Ở Trên Biển Nuôi Cá Mập

Tháng 1 17, 2025
Chương 805. Mục tiêu, vô tận tinh hải! Chương 804. Quyết đấu tinh thú
chi-ton-kiem-hoang.jpg

Chí Tôn Kiếm Hoàng

Tháng 1 19, 2025
Chương 2829. Đại kết cục (2) Chương 2828. Đại kết cục (1)
tu-konoha-bat-dau-sang-tao-dia-nguc

Từ Konoha Bắt Đầu Sáng Tạo Địa Ngục?

Tháng mười một 12, 2025
Chương 156: Rời đi, Tân Thế Giới Chương 155: Đại hải tặc thời đại kết thúc, thời đại mới hàng lâm
ta-noi-bua-cong-phap-cac-nguoi-lam-sao-deu-thanh-dai-de.jpg

Ta Nói Bừa Công Pháp, Các Ngươi Làm Sao Đều Thành Đại Đế

Tháng 2 24, 2025
Chương 678. Đại kết cục Chương 677. Sở Phong trấn lui Thần Hoàng, Cơ Cửu Ngũ nhất thống Trung Châu định tứ hải
han-ngu-tham-tu-lung-danh.jpg

Hàn Ngu Thám Tử Lừng Danh

Tháng 1 23, 2025
Chương 1107. Xong Chương 1106. Sau cùng hành động (3)
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 159: Quốc Toản lười biếng.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 159: Quốc Toản lười biếng.

Sau hiệu lệnh của Trần Quốc Toản, đoàn người ngựa chưa đi được mấy buổi sáng đã lại lục ục dỡ hàng chuẩn bị nấu cơm. Vũ Cấm ở phía sau không giấu được sự khó chịu trong lòng liên bước về phía Trần Quốc Toản chắp tay hỏi:

– Tướng quân, sáng nay chúng ta mới đi hơn một canh giờ, còn chưa đi nổi năm dặm. Tướng quân, nếu thế này e rằng sẽ làm chậm trễ lịch trình đã đề ra. Việc quân nguy cấp, xin tướng quân suy nghĩ lại.

Trần Quốc Toản đứng trên xe ngựa nhìn xuống Vũ Cấm khẽ nhếch môi cười, mục đích gì mà quá dễ đoán. Trần Quốc Toản quay xuống chỉ tay về phía những dân phu đang hạ đồ nấu cơm hỏi lớn:

– Lịch trình ta ra là ngày đi 30 dặm, sáng nay đi 5 dặm thì chiều nay đi 25 dặm, đi đến tối cũng phải đi. Các ngươi có đi được không?

Ngày đi 30 dặm, được ăn no, nghỉ ngơi đầy đủ suốt hơn nửa tháng nay giúp những dân phu có thừa sức khỏe. Chiều phải đi 25 dặm tới tối mù cũng có hề gì, hiện giờ quan trọng nhất là Vương gia tốt bụng của họ kêu đói thì họ phải nấu cơm. Cả đám liền đồng thanh hô lớn:

– Được ạ.

Vũ Cấm bực tức nhưng chẳng còn gì để nói, mặt hắn đen như đít nồi quay đầu rời đi. Trần Hiếu không biết từ bao giờ bê tới một ấm nước tới. Trần Quốc Toản ngả người ra xe hưởng thụ ấm nước suối mát lạnh rồi ngửa mặt nói nhỏ với Trần Hiếu:

– Cứ vờ làm việc khác đi rồi nghe kỹ ta nói này. Chiều nay ta sẽ câu thêm giờ để tới trễ hơn một chút nữa, trời tối sẽ giúp họ chạy thoát dễ hơn. Quan trọng là ngươi phải căn đúng thời điểm với ta, tạo ra hỗn loạn lúc chúng chưa ngờ tới, sau khi chạy rồi cố gắng tụ tập họ lại. Nếu để họ đi lạc trong rừng cũng bằng giết họ. Biết chưa? Không cần lo lắng cho ta. Được rồi, đi làm việc khác đi.

Nhìn Trần Hiếu rời đi dù trong lòng bộn bề lo lắng nhưng ngoài mặt vẫn dửng dưng không để lộ chút sơ hở ra ngoài. Trần Quốc Toản cũng phải thầm khen hắn diễn xuất tốt, đầu óc lại tính toán khi trở về sẽ giao phó việc mới cho hắn phụ trách không lại quá uổng cho tài năng này.

Đang lười biếng trên xe, một lão dân phu trung niên cầm theo đùm lá rón rén lại gần Trần Quốc Toản nhưng không dám mở lời. Trần Quốc Toản phải lên tiếng hỏi:

– Lão Uất, lão có đùm gì đấy, đồ ăn cho ta à? Nhanh, mang tới đây, ta đang đói rủn chân tay rồi.

Lão Uất là người lớn tuổi trong đội dân phu, cũng rất có tiếng nói. Được Trần Quốc Toản vời tới, lão Uất liền tươi cười tít mắt, vui vẻ tiến tới nhưng vẫn giữ khoảng cách với Trần Quốc Toản 3 bước chân, có lẽ lão Uất sợ mùi hôi trên người làm Trần Quốc Toản khó chịu:

– Vương gia, đám nô tài hái được chút quả dại trong rừng, muốn dâng lên để người giải nhiệt.

– Ô, quả rừng à. Để ta xem nào.

Trần Quốc Toản như bị cơn đói hành hạ, nghe thấy có đồ ăn liền nhoài tới gần khiến lão Uất có phần bị giật mình không kịp lùi ra xa thì tay Trần Quốc Toản đã nắm lấy cả một phần vạt áo của lão để mở đùm lá ra. Thấy vài quả táo vài quả mơ chín mọng, thấy cả vài quả mận trái vụ Trần Quốc Toản nhót ngay một quả cho vào mồm nhai thích thú:

– Ngọt thật. Lão cũng ăn thử đi. Mà lão Uất này, lão nhẽ ra cũng tới tuổi được miễn phu dịch rồi chứ? Con lão đâu sao lại để lão đi thế này?

Lão Uất cố chìa tay ra thật dài, kết hợp với cái lưng gập vuông góc với thân để cố giữ khoảng cách với Trần Quốc Toản rồi rụt rè nói:

– Bẩm vương gia, tiểu nhân kém cỏi đẻ được ba cô con gái, 5 năm trước ông trời thương xót mới cho được một thằng cu. Nên bị gọi đi phu dịch, tiểu nhân đành đi vậy.

Trần Quốc Toản vẫn bốc quả ăn không ngừng, vừa ăn vừa tán gẫu với lão Uất:

– Lão may mắn thật, đông con nhiều cháu, lại có nếp có tẻ. Nhất là 3 cô con gái khác gì 3 bình rượu mơ. Nhà ta hiếm người, ngoài ta chỉ có một đứa em gái mới 5 tuổi, dù có chút nghịch ngợm nhưng nhờ có nó hoạt náo mà vương phủ mới bớt tẻ nhạt. Nếu không á, thì ta e rằng vương phủ giống nhà ma rồi. Có nó ở nhà ta cũng yên tâm để mẹ ở nhà mà đi công cán.

Nói tới con cái lão Uất lại dấy lên chút tự hào, khoe 3 cô con gái ngoan ngoãn giúp mẹ mọi việc nhà, cô cả lấy chồng cùng thôn, gả con không mất con mà được thêm chàng rể chất phác, đứa độc đinh thì lanh lợi. Chuyện qua chuyện lại tiếng cười của lão Uất ngày càng lớn hơn, tự nhiên hơn, giọng Trần Quốc Toản cũng thế khi ông ổng khi thì thì thụt chỉ trỏ không biết nói gì rồi cả hai cùng cười phá lên. Đám binh sĩ nhìn chán rồi chẳng thèm nhìn tiếp, những dân phu miệt mài nấu cơm thì nhìn lão Uất có thể thoải mái trò chuyện với vương gia thì đầy hâm mộ.

Đợi không có ai chú ý tới mình, Trần Quốc Toản đã dí sát người lão Uất từ bao giờ dặn dò:

– Lão Uất này, cứ tự nhiên, đừng tỏ ra bất ngờ. Nghe ta dặn này. Tý nữa lão kín đáo truyền tai mọi người: dù là việc gì thì mọi việc nhất nhất phải nhanh chóng làm theo lời Trần Hiếu. Cứ nói đây là yêu cầu của ta, bảo họ chỉ cần làm theo là được. Đừng hỏi lại cũng đừng lộ phong thanh ra cho đám quan binh biết.

Không để lão Uất kịp phản ứng, Trần Quốc Toản đã đứng dậy phủi tay to mồm quát:

– Cơm xong chưa? Lề mề thế, Vương gia ta đói lắm rồi.

Vương gia dù có chút lười biếng nhưng lại tốt bụng, vương gia than đói, tức thì xung quanh nhốn nháo cả lên. Chạy qua chạy lại như cái chợ, chẳng ai để ý thấy ánh mắt kinh ngạc của lão Uất. Nhưng kinh nghiệm sống phong phú, lão Uất chỉ thoáng qua bất ngờ rồi nhanh chóng điều chỉnh lại khuôn mặt để hòa vào với không khí nhộn nhạo xung quanh quát tháo:

– Nhanh chân nhanh tay lên, các ngươi làm cái gì mà để vương gia phải than đói thế kia.

Cả đoàn nhốn nháo ăn ăn uống uống tới nửa canh giờ cũng dần trở lại yên lặng. Mặt trời cứ thế lặng lẽ từ từ trôi qua đỉnh đầu, đám binh sĩ tản ra xung quanh cẩn thận canh gác, hai trăm dân phu tìm bóng râm ngồi xổm như phỗng người thì thì thầm to nhỏ buôn chuyện, người thì ngơ ngẩn nghe tiếng chim chóc ríu rít, tiếng vượn hú khỉ kêu, tiếng gió thổi lá cây xào xạc kèm theo cả tiếng ngáy của Trần Quốc Toản cứ đều đều.

Tới giữa giờ mùi, Vũ Cấm sốt ruột sợ lịch trình chậm chễ, hắn không đợi được nữa liền bạo gan đi về phía gốc cây Trần Quốc Toản đang úp mặt sau tán lá ngáy đều đều:

– Tướng quân, đã chính mùi rồi, chúng ta phải lên đường thôi không muộn mất.

Trần Quốc Toản vẫn bất động như chưa nghe thấy gì cả, Vũ Cấm đành phải nói to hơn:

– Tướng quân, không còn thời gian nữa, chúng ta phải lên đường ngay không muộn mất.

Trần Quốc Toản vẫn không có phản ứng gì khiến Vũ Cấm nóng ruột định tiến lên thêm vài bước, thì Trần Hiếu nãy giờ đứng quạt cho Trần Quốc Toản không hiểu rút ở đâu ra cây gậy đứng chắn trước mặt hắn, nhìn chằm chằm vào cây đao ở eo Vũ Cấm gằn giọng:

– Dừng lại, ngươi muốn làm gì?

Vũ Cấm điên tiết nãy giờ không có chỗ phát tiết, bị tên nô bộc cản đường hắn nổi điên quát:

– Hỗn xược, chuyện quân cơ đến lượt nô tài như ngươi xen vào? Còn không mau cút ra? Làm lỡ việc của triều đình thì có mười cái đầu của ngươi cũng không đủ chặt đâu.

Trần Hiếu thấy Vũ Cấm định tiến thêm thì dơ gậy thủ thế quát:

– Đứng lại, không có lệnh của vương gia ngươi còn dám tiến thêm một bước thì đừng trách ta hạ thủ không lưu tình.

Vũ Cấm mắt nổi đầy gân máu đặt tay lên cán đao hét lớn:

– Đồ nô tài không biết sống chết, cút ra!

– Chuyện gì mà ồn ào thế:

Vũ Cấm đang định rút đao ra thì tiếng Trần Quốc Toản ngáp dài uể oải ở phía sau vang lên khiến hắn khựng lại, rời tay khỏi cán đao. Vũ Cấm chắp tay báo:

– Tướng quân, giờ đã là chính mùi rồi, chúng ta phải lên đường thôi, không thể chậm trễ hơn nữa.

Nghe Vũ Cấm nói, Trần Quốc Toản giật mình hoảng hốt, ra vẻ vội vã nhưng lại rườm rà quát tháo:

– Chết tiệt, Trần Hiếu sao không gọi ta dậy sớm hơn, để nhỡ việc thì ngươi có gánh được tội không. Mau, lấy nước cho ta rửa mặt.

Mẹ nó, hành quân còn rửa mặt. Vũ Cấm bực bội chửi thầm, dù sốt ruột nhưng không thể làm gì được, đối phương thân phận là vương gia, kẻ hầu người hạ đã quen nên nhũng nhiễu một tý cũng là có lý. Nhưng cái tên Trần Hiếu chết tiệt, bê chậu nước vụng về ngã tới 3 lần rồi vẫn chưa mang được nước tới cho Trần Quốc Toản. Tên tiểu binh ánh mắt căm thù tới bên cạnh lại rỉ rón vào tai Vũ Hiếu:

– Chỉ huy, hay là chúng ta ra tay luôn ở đây, không đợi tới điểm hẹn với Hắc Ưng trại nữa? cứ thế này tới đó e rằng muộn mất.

Vũ Cấm dùng chút lý trí cuối cùng của mình thấy Trần Quốc Toản đã bắt đầu rửa được mặt để nhịn xuồng, gằn giọng nói với cấp dưới:

– Không được, quá nguy hiểm. Dân binh được lòng tên vương gia, để một tên thoát thôi cũng quá nhiều phiền phức. Đợi đi, chuyện sắp thành rồi, đừng hấp tấp.

Lục ục mãi tới gần cuối giờ mùi, cuối cùng thì đoàn người cũng lục ục bước những bước đi đầu tiên. Dù mồm luôn thúc giục nhanh chân hơn nhưng Trần Quốc Toản là người dẫn đầu mà cứ thả ngựa chậm rãi bước từng bứng bước chậm chạp. Nên tốc độ chẳng cải thiện tý nào mà còn có xu hướng chậm hơn ban sáng.

Ngày cuối tháng 8 ban ngày đã ngắn hơn rất nhiều, ở trong rừng bị cây cối che lấp thì trời tối lại càng nhanh. Tới chính thân ánh sáng đã yếu đi thấy rõ. Trần Quốc Toản giật cương ngựa dừng lại gọi lớn:

– Vũ Cấm.

Vũ Cấm ở ngay sau vội chạy lên chắp tay:

– Có mạt tướng.

Trần Quốc Toản trong ánh sáng lờ mờ trở lên khác hẳn, giọng nói nghiêm túc hơn rất nhiều:

– Ta thấy trời bắt đầu tối, ngươi cắt 50 người cùng ta đi trước mở đường cho đoàn vật tư đề phòng bất chắc.

Vũ Cấm vội vã lên tiếng can ngăn:

– Tướng quân, cắt đi một nửa quân số e rằng sẽ thiếu người hộ tống phía sau. Nếu dân phu sinh biến sẽ khó lòng mà kiểm soát được.

Trần Quốc Toản hơi ngoái đầu nhìn lại đoàn dân phu vẫn đang lúi húi đẩy xe phía sau rồi nói:

– Yên tâm, mấy ngày qua ta thu phục họ rồi, họ còn gia đình ở nhà nên sẽ không làm điều ngu ngốc đấy đâu. Hơn nữa rừng thiêng nước độc, bỏ đi một mình khác nào tìm chết. Ta sẽ bảo Trần Hiếu đi sau trông chừng họ, hắn chạy nhanh lắm. Ngươi cứ theo lời ta mà làm.

Vũ Cấm có chút khó xử, 50 người vây 200 người đẩy xe dài như con rắn thì đúng là nằm mơ. Nhưng điểm hẹn đã ngay phía trước, hắn nghĩ ngợi một lúc rồi cũng chấp thuận:

– Mạt tướng tuân lệnh, mạt tướng sẽ đi bố trí ngay.

Ở phía sau, Trần Hiếu lo lắng nhìn Trần Quốc Toản đi giữa đội ngũ 50 binh sĩ của Vũ Cấm đang dần dần tiến lên phía trước. Hắn phải bấu ngón tay tới rách da mới ngăn được bản thân không lao lên kéo Trần Quốc Toản lập tức rời đi.

Lão Uất chỉ biết được dặn phải nhanh chóng làm theo mọi lời Trần Hiếu nói, dự cảm trong lòng nói cho lão biết có điều nguy hiểm nhưng không thể nghĩ ra cụ thể thế nào. Lão vẫn truyền đạt lại lời của Trần Quốc Toản cho người khác. Lão uất căng thẳng, người xung quanh cũng căng thẳng nhưng chỉ có thể lặng lẽ đi theo đoàn binh sĩ được dẫn đầu bởi Trần Quốc Toản.

Giữa không gian nặng nề chỉ còn tiếng thở đều đều, từ cánh rừng bên phải đột nhiên một tiếng rít xé gió ghê răng vang lên trong ánh sáng chạng vạng kèm theo tiếng hô lớn “Huynh đệ Hắc Ưng trại, giết”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-chan-tu-hop-hoan-tong-bat-dau.jpg
Tu Chân, Từ Hợp Hoan Tông Bắt Đầu
Tháng 2 4, 2026
hokage-don-gian-hoa-sharingan-nhin-cau-deu-tham-tinh.jpg
Hokage: Đơn Giản Hoá Sharingan, Nhìn Cẩu Đều Thâm Tình?
Tháng 2 6, 2026
muoi-muoi-cua-ta-thien-ha-de-nhat.jpg
Muội Muội Của Ta Thiên Hạ Đệ Nhất
Tháng 1 18, 2025
truong-sinh-vo-dao-tu-thien-lao-nguc-tot-bat-dau
Trường Sinh Võ Đạo: Từ Thiên Lao Ngục Tốt Bắt Đầu
Tháng 10 9, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP