Chương 157: Hiếu thảo đứng đầu muôn hạnh.
Sau giờ cơm, như thói quen mấy ngày gần đây, những dân phu đẩy hàng lại kiếm củi đốt lửa, quây xe hàng xung quanh rồi tụ tập xung quanh nghe vương gia trẻ tuổi kể chuyện. Mặc kệ đám binh sĩ bảo vệ vòng ngoài chết run chết rét ra sao. Đây là lần đầu tiên trong đời, họ phải đi phục dịch mà không mong chuyến phục dịch này kết thúc. Sáng đẩy xe hàng tới trưa thì nghỉ, chiều chiều mát lại đẩy tiếp nên làm mãi mà họ không thấy mệt. Ăn được ăn no, có trà để uống, tối còn được nghe kể chuyện, đám binh sĩ khốn nạn dám ý kiến sẽ bị vương gia đá đít. Thiếu lương thực thì cho người đi mua chứ quyết không chịu đói.
Những câu chuyện hấp dẫn, những dũng sĩ đắm mình trong chiến trận, những mưu kế sâu xa, những mưu mô xảo quyệt qua lời của vị vương gia trẻ tuổi luôn rất sống động, chân thực. Khi gào thét hùng hồn, khi cười sảng khoái, khi nghiến răng nghiến lợi bực tức, khi cảm động tới rơi nước mắt, vị vương gia trẻ tuổi có vẻ rất lười, cả ngày chỉ biết nằm trên xe ngựa nhưng thoải mái dễ gần, luôn vui cùng vui, buồn cùng buồn với họ.
Khoảng cách như bị xóa bỏ, không còn vương gia cao cao tại thượng, không còn bình dân tiểu tốt, một tiểu tử trẻ tuổi quần áo rách rưới, chân tay lấm lem đứng bật dậy phản bác:
– Vương gia, người nói phét. Người Cao Ly ở đâu ra mà để quân Thánh Dực giết.
Tiểu tử vừa dứt lời, đám người xung quanh muốn rớt luôn hàm dưới, tức thì liền nhốn nháo mong át đi câu xúc phạm vương gia của tiểu tử kìa. Có người chửi:
– Câm mồm.
– Im đi, ai cho mày xen vào.
– Câm mồm đi thằng ngu. Để yên cho vương gia kể chuyện, ngươi biết cái chó gì mà xen vào.
Có người vội vã ấn đầu tiểu tử xuống đất xin vương gia tha thứ:
– Vương gia, xin người khoan hồng. Tiểu Cửu nó mồ côi, không được dạy bảo nên lỡ miệng, chứ nó không có ý xúc phạm vương gia.
….
Cả đám hỗn loạn như cái chợ, Trần Hiếu nghiến răng định lại vặn cổ tiểu tử kia thật. Nhưng Vương gia bực tức nói:
– Trật tự, yên nghe ta kể tiếp. Ta kể tới đâu rồi nhỉ? À phải, tới đoạn: Một quân Thánh Dực của chúng ta có thể giết 50 tên quân Cao Ly, có người giết được 100 tên quân Cao Ly. Tiểu tử kia im mồm, đã ngu còn nói xen lời bản vương, ai bảo ngươi quân bọn chúng không có người Cao Ly. Người Cao Ly xưa nay luôn thần phục phương bắc, chúng chỉ dám xưng vương, nào dám xưng đế như ta. Triều đình phương bắc bắt chúng đi lính lúc nào chả được. Im đi, nghe tiếp đây này.
– Những chiến binh Thánh Dực của chúng ta thế không thể cản, đi tới đâu đám quân Nguyên bị chém đổ ra như rạ tới đấy. 4 cánh quân của chúng ta xé nhỏ đội hình của chúng ra mà giết. Giữa biển người quân Nguyên đông như kiến cỏ, họ gào thét vung lên đồ đao “xoẹt xoet” lưỡi đao dễ dàng chém đôi người quân Nguyên, những dòng máu nóng của kẻ thù tưới ướt đẫm chiến giáp của họ. Nếu không nhờ những cây đao đã cuốn chặt vào tay thì với bàn tay trơn trượt họ đã không cầm nổi thanh đao nữa rồi. Nhưng…
Trần Quốc Toản vung tay làm động tác chém đao để minh họa rồi bất thình lình hét lớn, khiến 200 dân phu xung quanh trợn mắt, im thin thít ngồi xổm, nuốt nước bọt chờ đợi diễn biến tiếp theo.
– Nhưng, bọn chúng có Xạ điêu thủ là những tên sử dụng cung nặng 80 cân bằng thiết mộc rắn chắc. Những mũi tên cũng bằng thiết mộc, lấy bạch ngân làm mũi vô cùng sắc bén, lấy lông điêu làm đuôi. Dơ lên trời chúng có thể bắn chết chim điêu bay cao trăm trượng, hạ xuống đất chúng có thể dễ dàng lấy mạng đối phương như đồ trong túi. “Rítttttttt xoẹt” Những mũi tên xé gió lao đi để lại tiếng rít ghê rợn cùng hàn quang lạnh lẽo. Trong chớp mắt, chúng xuyên thủng cơ thể của dũng sĩ Thánh Dực, để lại trên ngực họ lỗ thủng như ngón chân cái, máu tuôn ra xối xả….
Vũ Cấm ôm kiếm nhai lương khô trầm tư ngồi trước đống lửa nhỏ, tên tiểu binh bên cạnh thi thoảng lại ngó vào trong nhìn những dân phu đang vui vẻ nghe kể chuyện thì càng tức tối. Lần đầu tiên trong đời lính hắn phải ở vòng ngoài canh gác giữa đêm trong núi lạnh lẽo, cho đám dân phu ở bên trong vòng bao của xe hàng ấm áp hơn rất nhiều.
– Chỉ huy, chúng ta cứ để yên thế này à? Chi bằng….
Vũ Cấm trợn mắt liếc nhìn hắn làm tên tiểu binh rụt lại thu luôn lời muốn nói vào trong. Thấy tiểu binh đã ngoan ngoãn, Vũ Cấm mới nói:
– Cứ để chúng vui vẻ. Việc này không thể do chúng ta ra tay, nếu để xổng tên nào chạy thoát làm tin tức lộ ra ngoài thì nhà ngươi không đủ đầu để chặt đâu. Đừng làm bừa.
Trong tầm mắt của Vũ Cấm, bóng Trần Quốc Toản khi ẩn khi hiện dưới ánh lửa bập bùng. Thi thoảng còn thi triển vài thế võ để mô tả câu chuyện thêm sinh động. Ầm ĩ tới nửa đêm, Trần Quốc Toản mới uể oải về lều dành riêng cho mình trong ánh mắt tiếc nuối của dân phu.
Qua khe hở của lều, nhìn những dân phu chất phác vẫn vui vẻ không biết nguy hiểm đang tới gần, Trần Quốc Toản lần nữa mở bản đồ mà Đặng Vũ gửi cho ra xem lại.
– Trần Hiếu, kế hoạch thay đổi một chút. Lại đây.
Trần Hiếu bò lại gần ghé tai nghe Trần Quốc Toản thì thầm to nhỏ, ánh mắt hắn dần mở to hoảng hốt:
– Vương gia, xin người nghĩ lại. Làm như thế quá nguy hiểm.
Trần Quốc Toản gằn giọng nói nhỏ:
– Hạ giọng xuống. Cứ thế mà làm, yên tâm ta tự lo được. Quan trọng là ngươi phải kéo được họ chạy theo ngươi, cứu được càng nhiều người càng tốt. Rõ chưa.
Trần Hiếu ngập ngừng do dự, nhưng trước ánh mắt kiên định của Trần Quốc Toản hắn đành miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
Sáng sớm tinh mơ, sương còn chưa tan hết, những dân phu đã lục ục thức dậy nấu cơm, gói ghém đồ đạc chuẩn bị cho ngày đẩy hàng mới. 200 người lặng lẽ nhón chân rón rén đi từng bước để không gây ra tiếng động. Trong mắt họ, vương gia tuy lười biếng một chút nhưng tốt bụng, vô kỷ luật một chút nhưng không cầu kỳ chuyện ăn uống, lại dễ ngủ, vì thế họ cố gắng để vương gia kia ngủ thêm càng lâu càng tốt.
Hôm qua kể hăng hơn mọi khi, nên tới khi trời sáng rõ Trần Quốc Toản ngáp sái quai hàm vén lều bước ra thì đã có nước nóng cho hắn rửa mặt, có cơm nóng hổi, có thịt khô hấp còn độc quyền được thêm một đĩa măng rừng xào. Nhìn qua là biết tâm ý của những dân phu kia, Trần Quốc Toản mỉm cười rất vô tư nói với hàng trăm người đang quỳ hành lễ trước mặt:
– Các ngươi đã ăn no chưa?
Nếu là con nhà nông, giờ này mới dậy e rằng đã bị lôi ra đánh nát mông. Vì có lệnh của Trần Quốc Toản từ trước, ngày chỉ đi 30 dặm, giờ giấc di chuyển do hắn quyết, cấm ý kiến. Dù rất bất mãn và sốt ruột vì chậm trễ lên đường cùng chút vô kỷ luật của Trần Quốc Toản nhưng trước quá nhiều người Vũ Cấm không dám ho he, quỳ ở trên cùng hắn chắp tay báo cáo theo kiểu quân đội:
– Bẩm tướng quân, toàn bộ binh sĩ và dân phu đều đã ăn uống xong xuôi. Mọi việc chuẩn bị đã xong, có thể lên đường bất kỳ lúc nào theo lệnh của tướng quân.
Trần Quốc Toản không biết vô ý hay cố tình trêu tức Vũ Cấm, bất giác ngáp một cái rồi nói:
– Được rồi, lui xuống đi, toàn quân nghỉ ngơi tại chỗ. Đợi ta ăn xong rồi lên đường.
Trần Quốc Toản nói xong liền quay về lều ăn sáng, mặc kệ ánh mắt thù hận của đám binh sĩ phía sau, còn với dân phu thì họ mặc kệ. Vương gia muốn gì họ sẽ làm thế.
Bình thường ăn như rồng cuốn hổ ngoặm, đến nay rảnh rỗi như tằm ăn dâu. Hôm nay đã muộn hơn mọi ngày, tự nhiên Trần Quốc Toản lại dở quẻ rườm rà tới phát bực lại càng muộn hơn. Tới khi nắng đã chiếu xuyên tán cây, các binh sĩ lẫn dân phu chờ đợi tới ngáp ngắn ngáp dài, Trần Quốc Toản mới leo được lên ngựa hạ lệnh:
– Toàn quân, xuất phát.
Hành quân 30 dặm nói dài chẳng dài, nói ngắn chẳng ngắn, đây là cự ly tiêu chuẩn hành quân để đảm bảo được sức chiến đấu. Nhưng 30 dặm đi đường núi ngoằn nghèo cũng không phải chuyện dễ dàng gì, đặc biệt với vị vương gia có vẻ rất lười như Trần Quốc Toản. Cưỡi ngựa dẫn đầu đội ngũ được gần một canh giờ, Trần Quốc Toản lại tìm cớ chuồn về chiếc xe ngựa cắt nóc của mình nằm nghênh ngang cho Trần Hiếu đánh xe.
Trời xanh, mây trắng, nắng vàng, không khí trong núi man mát. Xoay vần với đủ loại tính toán, đã lâu rồi Trần Quốc Toản mới được để đầu óc thư thái. Dù thư từ của Đặng Văn Thiết vẫn được gửi tới không ngớt nhưng mỗi khi rảnh rỗi thế này Trần Quốc Toản lại không kìm được lỗi nhớ nhà, nhớ tới người mẹ hơn trăm tuổi đã mòn mỏi chờ đợi mình 86 năm. Tay vân vê cành tre Trần Quốc Toản bất giác gõ nhịp hát:
“Mẹ đà xa cách chiều hôm
xa xôi cách biệt nhớ thương khôn cùng
Nhớ chín chữ phù lao khó nhọc
Phụ người ân tấc dạ khôn phai.
Mẹ mới có thai kể từ một ân thì con ơi, mẹ mới có thai.
Âm dương là âm dương nhị khí ới nào ai biết gì.
Ở trong lòng con ơi luống những sầu bi.
Ruột gan chua xót mỗi khi vơi đầy.
Sang đến hai ân thì con ơi mẹ chịu bấy chầy í…i….
Trần Quốc Toản mới cất giọng được vài câu, tức thì xung quanh im phăng phắc để giọng Trần Quốc Toản truyền đi xa hơn, chỉ còn tiếng bước chân nặng nề. Mặc kệ không khí xung quanh những dân phu, binh sĩ trở lên kỳ lạ, tiếng hát vẫn vang lên đều đều giữa núi rừng.
Sang đến hai ân con ơi mẹ chịu bấy chầy.
Cưu mang là cưu mang chín tháng mười ngày thì khai sinh.
Mẹ thì vách đất lều tranh, nắng mưa đùm bọc rách lành luôn chở che.
Lúc ra đời thì con ơi cất tiếng khóc oe oe.
Cất tiếng oe oe chốc lòng là chưng nay mẹ những a nữa vỗ về nâng niu.
Sang đến ba ân con ơi ngọn gió hắt hiu.
Thân gầy sữa cạn mẹ chắt chiu mỏi mòn, dãi dòng thờì bú mớm nuôi con.
Bú mớm nuôi con Bốn ân là chưng đây mẹ kể chợ thôn đi về
Kể từ hạt gạo đồng quê tảo tần mà đi khuya sớm ấy mấy mẹ lo bề rau cháo con ăn.
Sang đến năm ân thì con ơi đầm ấm chiếu chăn
Chỗ ướt mẹ nằm, chỗ ráo mẹ nhường con.
Mẹ tính từng ngày mong cho con lớn con khôn.
Âu lo mấy độ mỏi mòn hôm mai.
Sáu ân i nay mẹ kể canh dài.
Khi con trốc lở đan sài thời mẹ những ủ ê
Bốn phương mưa gió não nề
Thuốc thang thời bú mớm bộn bề này âu lo.
Bảy ân i…. con tập lẫy tập bò.
Đầu răng thời cuối lẫy khúc khuỷu sông hồ, dạ héo khôn thơ.
Chăm chút không rời tám í ân thì con ơi chăm chút không rời .
Lựa tình là tình theo tính dạy lên người đoan thưa.
Chín ân con ơi tách ổ ra ràng.
Học văn hay học lễ chiếm bảng vàng thành son.
Mẹ lo bề thời gia thất cho con. nên chồng song thời nên vợ vẹn tròn lứa đôi.
Mười ân xong đã kể rạch ròi. Xa xôi nay cách biệt con thời có hay
Canh dài gang tấc… khôn khuây….
— Xẩm Thập Ân —-
Trần Quốc Toản hoàn toàn đặt nỗi nhớ mẹ vào giọng hát, ngày càng da diết nghẹn ngào, đến câu cuối chính hắn không kìm được mà nước mắt nhỏ tong tong. Khi ngừng lại, xung quanh hắn toàn tiếng sụt sùi khóc lóc gọi “mẹ ơi, mẹ ơi”. Trần Hiếu khóc tới ướt hết bên tay áo. Giữa không khí có phần ủ ê tang thương, tiếng hòa thượng vang lên không nhanh không chậm:
– Hiếu thảo đứng đầu muôn hạnh, tâm hiếu là tâm phật, hạnh hiếu là hạnh phật. Thí chủ ở vị trí cao mà không quên chữ hiếu đúng là đáng quý, đáng quý. Adi đà phật.