Chương 156: Vương gia nói phét.
– Haha thằng tiểu tử ranh mãnh.
Tiếng cười của Trần Kính từ trong điện Quan Triều ở Đông Cung vọng ra rất rõ. Dù Trần Quốc Toản đã rời Thăng Long nửa tháng nhưng những chuyện vui do ảnh hưởng từ Trần Quốc Toản mang tới cho Trần Kính vẫn không ngớt. Đám thị vệ, cung nữ ở Đông cung cũng không còn quá lạ lẫm với những tiếng cười bất chợt của Hoàng Thái Tử.
Trần Kính gấp lá thư của Lê Đạo lại, những thay đổi chóng vánh của huyện Ngự Thiên không còn làm hắn bất ngờ nữa, với tiền tài vãi ra như lá cây thế thì muốn không phát triển cũng không được. Nhưng hắn bất ngờ với sáng kiến của một lão thợ rèn mà Lê Đạo nhắc tới, hắn ngả người ra ghế cảm thán:
– Sáng kiến thì hay lắm nhưng trần đời có ai đi rèn giáp, đúc vũ khí công khai như đệ không? Người ta giấu đi còn chẳng được, đằng này lại còn chia việc cho xưởng ngoài làm cùng. Tiểu tử, không biết là đệ giả ngốc là cố ý vạch áo cho người xem lưng hay là muốn ta chết mệt đây.
Đang mân mê với những tính toán trong đầu, tiếng “Điện hạ” quen thuộc của Lê thị bên ngoài đánh thức Trần Kính:
– Mình tới lúc nào thế?
Lê thị đặt ấm trà xuống trước mặt Trần Kính, ra hiệu cho người hầu lấy khăn mặt và chậu nước lạnh nữa mới quay lại nói:
– Thiếp tới từ lúc Điện Hạ cứ ngửa cổ nhìn trần nhà như người mất hồn. Thi thoảng người còn cười cười, thiếp định gọi thái y tới bắt mạch rồi đấy. Người đang nghĩ tới ai mà thất thần như vậy? Điện hạ ưng ai thì cứ bảo để thiếp đi làm bà mai cho là được, khỏi phải tương tư. Trời ạ, hay là người lại nghĩ tới chú Toản?
Dạo gần đây tâm tình Trần Kính thoải mái hơn rất nhiều, nhìn Lê thị ngày càng đằm thắm, vóc dáng ngày càng cân đối, thêm cái kiểu nửa giận nửa dỗi này khiến Trần Kính không kìm được mà nắm lấy tay kéo mạnh Lê thị vào lòng mình. Tay còn lại vòng ra eo ôm trọn lấy Lê thị vào lòng. Bờ mông mềm mềm trên đùi, hương thơm nhè nhẹ, hơi thở hơi dồn dập, cánh môi mọng đỏ cùng hai má hơi ửng hồng ngượng nghịu của Lê thị khiến con thú bên trong Trần Kính không kìm được mà vùng lên, hắn thì thào:
– Chúng ta làm đứa nữa đi.
Khi đang định dấn tới thì Lê thị vội lấy tay che mồm Trần Kính lại, dù lòng Lê thị rất thích khi bản thân đã gần 30, tới tuổi gọi là đã già nhưng vẫn được chồng hết mực yêu chiều sủng ái. Lê thị thỏ thẻ nói như mèo sợ người hầu bên ngoài nghe được:
– Ban ngày ban mặt, nay mình còn chưa qua thăm Cao tổ mẫu đâu.
– Không sao, xong rồi ta đi cũng chưa muộn.
Trần Kính có thể nghe rõ tiếng tim thình thịch của Lê thị, hắn gạt bàn tay mềm mại của Lê thị đang đặt hờ ở miệng mình ra. Mọi sự chống cự yếu ớt của Lê thị có cũng như không, khi Trần Kính có thể cảm nhận rõ làn da của Lê thị trên từng cọng ria mép của mình thì có tiếng ồm ồm bên ngoài vang lên:
– Điện hạ, bên ngoài có Lê Thượng thư cầu kiền.
Nghe tiếng của Nguyễn Chính bên ngoài, Lê thị bừng tỉnh khỏi cơn mê, đẩy mạnh Trần Kính ra đứng dậy chỉnh lại y phục rồi nói với Trần Kính:
– Điện hạ, thiếp ra ngoài chuẩn bị đồ cho người tới thăm Cao tổ mẫu.
Trần Kính tiếc nuối nhìn Lê thị đang đi ra phía cửa nói với theo:
– Mình bảo cả Hiện nhi đi cùng ta nhé.
Dạo này Trần Kính tới Hoài Văn vương phủ luôn dẫn theo con thứ của mình là Trần Hiện đi cùng nên Lê thị đã quen. Có lần nàng thắc mắc hỏi vì sao thì Trần Kính chỉ cười nham hiểm bảo nàng “phải tranh thủ lúc Trần Quốc Toản đi vắng mà tấn công”. Lê thị đã rõ nên cứ thế bước đi một mạch. Đợi Lê thị đi rồi, Trần Kính cau có ra ngoài cửa, thấy Nguyễn Chính vẫn cúi người hành lễ ở đó đợi chỉ thị, hắn bực mình đá cho Nguyễn Chính một cái quát:
– Ngươi còn đứng đó làm gì, ta đã dặn Lê thượng thư tới thì cứ mời vào, sao còn phải bẩm? Mau ra mời Thượng thư vào.
– Vâng.
Nguyễn Chính bất ngờ trước hành động này của Trần Kính, mấy chục năm bên cạnh đây là lần đầu tiên hắn thấy Trần Kính đá người. Hắn tròn mắt chạy đi mà không hiểu hắn làm nên lỗi gì, lần nào Lê thượng thư tới hắn chả bẩm báo thế này, hắn có nhớ từng được dặn như thế kia đâu.
Tới khi Lê Quát từ ngoài bước vào, nhờ chậu nước lạnh mà Trần Kính đã trở lại với vẻ uy nghiêm của mình.
– Hạ thần khấu kiến điện hạ. Điện hạ vạn tuế, vạn vạn tuế.
Trần Kính vội nói đỡ:
– Lê thượng thư, miễn lễn. Ngài ngồi đi. Lần sau tới ngày không cần đa lễ nữa, ở đây đâu có người ngoài.
– Điện hạ, lễ quần thần nên có và cần duy trì. Thần không dám thất lễ.
Đợi Lê Quát đứng dậy tiến về ghế, Trần Kính không nhắc lại chuyện lễ bái nữa mà hỏi luôn vào trọng tâm:
– Lê thượng thư, hôm nay ngài tới có chuyện gì muốn bàn?
Lê Quát dù đã ngồi xuống nhưng vẫn chắp tay hơi cúi đầu nói:
– Bẩm điện hạ, nay thần tới là muốn hỏi ý kiến của Điện hạ về việc lập danh sách thống kê lại những người có chức tước trong nước.
Vào chính sự, Trần Kính nghiêm túc suy nghĩ hắn hiểu ý định của Lê Quát nhưng vẫn muốn Lê Quát tự mình nói rõ hơn nên mở lời:
– Ngài muốn làm rõ số lượng tản quan? Ngài nói rõ hơn đi.
Lê Quát liền gật đầu dõng dạc nói:
– Bẩm điện hạ đúng thế. Hiện tại, chúng ta không thể nắm rõ được số lượng tản quan có bao nhiêu người, gồm những ai. Rất nhiều người lợi dụng chuyện này, lấy không làm có để chuộc lợi rất nhiều. Hơn nữa,…
Lê Quát hơi ngừng lại một nhịp nghĩ một chút rồi quyết định nói tiếp:
– Hơn nữa, khi Triều đình bổ dụng người mới các chức quan trống đều lấy người từ những tản quan này để bổ nhiệm. Trong khi tài năng thực sự của họ tới đâu thì triều đình cũng không nắm chắc do hình thức bảo cử. Ngoài ra, đã 8 năm kể từ năm Đại Trị thứ 6 chúng ta chưa tổ chức khoa khảo, năm Đại Trị thứ 6 tiên đế cũng chỉ là tổ chức thi lại viên. Điều này làm các học trò trong thiên hạ nhiều năm mài dùi học nghệ nhưng không được thi thố khiến họ nguội lòng, nếu kéo dài e rằng phong trào học tập trong nước sẽ dần đi xuống. Triều đình cần người tài ra giúp sức không biết tìm ở đâu, tản quan quá nhiều làm hao tổn quốc khố mà không đem lại lợi ích, người tài trong thiên hạ thì không có cơ hội ra sức. Mong Điện hạ cân nhắc.
Trấn Kính hiểu những điều Lê Quát nói, cũng hiểu luôn điều mà Lê Quát chưa nói, đây là bước đệm để Nho giáo phát triển hơn. Những lần khoa cử gần đây nội dung thi cử chiếm phần nhiều là Nho giáo. Khi triều đình ra đề thi hỏi về Nho giáo thì đương nhiên học trò trong thiên hạ sẽ đổ dồn về nghiên cứu Nho giáo rồi. Thông qua khoa cử là cách tốt nhất để thúc đẩy sự phát triển của Nho giáo trong xã hội. Trần Kính là người theo học Nho giáo, trước kia hắn cũng rất ủng hộ phát triển Nho giáo, muốn phổ biến Nho giáo rộng khắp Đại Việt.
Nhưng khi đứng trên vị trí của người cai quản, trị vì đất nước thì một thứ độc tôn khác ngoài Hoàng Đế à thứ không vị vua nào muốn. Thứ các Hoàng đế muốn là cân bằng, các thế lực ở mức cân bằng, tôn giáo cân bằng, lợi ích cân bằng và cả giai cấp cũng cân bằng.
Hiện giờ Phật giáo dù chững lại nhưng vẫn ở vị thế độc tôn, phát triển Nho giáo lên để đối chọi lại Phật giáo vừa khéo cũng là mục tiêu của Trần Kính và trên hết, sau khi tiếp xúc với Trần Quốc Toản thì Trần Kính càng hiểu rõ học thuyết của Phật giáo đã không còn phù hợp cho xã hội. Trần Kính thừa nhận Nho giáo phù hợp làm ngọn cờ dẫn dắt tư tưởng cho người dân hơn, nhưng Đại Việt vẫn bị ảnh hưởng nhiều bởi Tống Nho. Đây là hạn chế mà cả Trần Kính, Trần Quốc Toản và sau này thêm Lê Quát đã nhiều lần bàn đến, đặc biệt là quan điểm kỳ thị của Tống Nho quá hà khắc, vì thế cũng không thể vội vàng phổ biến Nho giáo quá nhanh, tránh bước vào vết xe đổ của nhà Tống.
Nhưng đi từng bước nhỏ thì được. Trần Kính mỉm cười giọng có chút vui vẻ nói:
– Đúng là chuyện này cần làm sớm. Hoàng thượng cũng đang nêu cao việc tiết giảm chi phí cho quốc khố. Ta sẽ bàn bạc thêm với Hoàng Thượng.
Lê Quát hơi bất ngờ, dù từng bàn bạc nhiều với Trần Kính và Trần Quốc Toản về vấn đề Nho giáo nhưng chuyện thông qua quá dễ khiến hắn cũng ngạc nhiên. Đề xuất này dù nhỏ nhưng lại là bước đầu quan trọng cho việc phát triển Nho giáo, tuy nhiên nó cũng sẽ động chạm tới không ít người trong đó có cả Hoàng thân quốc thích. Vì lượng tản quan hiện nay phần lớn đều được người khác bảo cử mà có. Lê Quát nhìn Trần Kính vui vẻ đồng ý liền muốn dò hỏi:
– Điện hạ, hình như hôm nay người có chuyện rất vui?
Trần Kính trước đấy không những không vui mà còn tức tối vì bị phá đám. Nói chuyện với Lê Quát hắn vui không phải vì đề xuất kia cũng đúng ý hắn, mà hắn nhớ tới đệ đệ hắn. Trước kia Trần Quốc Toản từng nói sẽ cho hắn thế lực để dựa vào, việc Trần Quốc Toản đập người của Đỗ Tử Bình xem ra cũng vì thế. Đỗ Tử Bình khốn khổ tức tối thế nào trên triều mới chỉ là phần nổi, mọi chuyện còn chưa thấy hết nên hắn cứ nghĩ tới con bài để đập Phật Giáo, chỉnh Nho giáo mà Quốc Toản từng hứa lại càng tò mò, vui vẻ. Thậm chí hắn còn trộm nghĩ không biết Lê Quát kia có thành nạn nhân không?
Trần Kính, được hỏi tới, càng nghĩ lại càng cười vui vẻ, nhưng không thể nói ra chỉ đành viện cớ:
– Hahaha, Lê Thượng thư, mời ngài xem.
Lê Quát nhận lá thư mà Lê Đạo gửi cho Trần Kính mở ra xem, càng xem càng há mồm ngạc nhiên, miệng có chút lắp bắp:
– Cái này, sáng kiến này,….
Trần Kính càng khoái trí vui vẻ nói:
– Haha Lê thượng thư có tin một lão thợ rèn trong Hoài Văn vương phủ có thể nghĩ ra kế hoạch tăng năng suất lên 2-3 lần bài bản và chi tiết thế không?
Không đợi Lê Quát trả lời, Trần Kính vừa nói vừa đứng dậy:
– Hoài Văn vương khéo mà vụng lắm. Đây là đột phá rất lớn cho ngành sản xuất của Đại Việt. Công lao này không nhỏ đâu. Nhưng thôi, đệ ấy muốn trao công lao này cho lão Trần Nguyên thì chúng ta nên tôn trọng. Lê thượng thư, nếu không còn việc gì thì giờ ta định qua Hoài Văn vương phủ thăm Vương phi, ngài muốn đi cùng không?
Lê Quát kinh ngạc trước cải tiến nhỏ nhưng hiệu quả không ngờ này, hắn cũng muốn qua thăm Vương phi nên liền đồng ý đi theo Trần Kính.
Tối đó, ở trong một cánh rừng thưa ven đường ở Trấn Thái Nguyên, một tiểu dân phu quần áo rách rưới, tay chân lấm lem nhưng khuôn mặt tươi tỉnh đứng bật dậy phản bác:
– Vương gia! Người nói phét.