Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bc3b6cdfb6e42ee0e25bc50d96e601b5

Liêu Trai Kiếm Tiên

Tháng 1 16, 2025
Chương Hoàn thành cảm nghĩ! Chương 531. Rời đi
kiem-kiem-sieu-than.jpg

Kiếm Kiếm Siêu Thần

Tháng 1 17, 2025
Chương 191. Là chung kết cũng là mở đầu Chương 190. Sư phó
ky-si-vuong-ta-ban-gai-truoc.jpg

Kỵ Sĩ Vương, Ta Bạn Gái Trước

Tháng 1 23, 2025
Chương 294. Bởi vì bọn họ là anh hùng! - FULL Chương 293. 12 cung hoàng đạo
than-hao-ly-hon-sau-ta-ba-ngay-kiem-loi-chuc-ty

Thần Hào: Ly Hôn Sau Ta Ba Ngày Kiếm Lời Chục Tỷ!

Tháng 12 19, 2025
Chương 486: Hoàn tất! Chương 485: Thương nghiệp đường phố lửa cháy
ta-co-chung-vong-tuong-nguoi-de-ta-tham-gia-chuyen-la.jpg

Ta Có Chứng Vọng Tưởng, Ngươi Để Ta Tham Gia Chuyện Lạ?

Tháng 12 31, 2025
Chương 340: Đại kết cục Một chút hi vọng sống, lặng yên nở rộ! Chương 339: Thiên đạo ý chí chôn vùi, một khắc đồng hồ thời gian!
ta-tai-phu-thanh-chu-lam-tieu-binh-thuc-luc-da-vuot-thanh-chu.jpg

Ta Tại Phủ Thành Chủ Làm Tiểu Binh, Thực Lực Đã Vượt Thành Chủ

Tháng 1 24, 2025
Chương 118. Nên sách hoàn tất Chương 117. Toàn bộ chém đầu
tong-man-tu-grayfia-che-tao-van-gioi-nguoi-nha.jpg

Tổng Mạn: Từ Grayfia Chế Tạo Vạn Giới Người Nhà

Tháng 2 8, 2026
Chương 450: Ram đang thăng cấp Chương 449: chân chính quỷ thần
hac-than-thoai-dai-duong.jpg

Hắc Thần Thoại: Đại Đường

Tháng 1 23, 2025
Chương 731. Phiên Ngoại Thiên Hạ đại đồng Chương 730. Đại kết cục (2)
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 155: Xâm nhập 2.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 155: Xâm nhập 2.

Cả đời phấn đấu chỉ để làm con tốt thí. Người hắn liều mạng phục vụ chỉ coi hắn như miếng mồi để dụ thú dữ rời núi, người bảo vệ hắn lại là người hắn phải ngày ngày theo dõi nhất cử nhất động. Khi trở về từ cõi chết, Po Pari cũng thay đổi, cỗ nhiệt huyết trong người hắn như nguội đi quá nửa, hiện giờ mọi hành động hắn đều tính toán kỹ lưỡng hơn, luôn muốn tìm cách chừa đường lui cho bản thân.

Quay lại Danak, Po Pari vẫn tiếp tục đảm nhiệm những nhiệm vụ cũ. Ngày ngày nhìn Trưởng Tôn Hào cứ quay cuồng mở tiệm, xây phủ, hóng chuyện khắp mọi nơi khiến hắn thấp thỏm không yên. Hắn không hiểu, rốt cuộc người huynh đệ này quá vô tư, quá ngốc nghếch tới mức không biết bản thân đang trong hang hùm hay quá thông minh, tự tin vào suy đoán của bản thân có thể hiểu được hành động của Ngạc Đốn.

Nhưng người kiếm tiền giỏi như Trưởng Tôn Hào không giống kẻ ngốc, rất nhiều lần Po Pari muốn cảnh báo Trưởng Tôn Hào về sự nguy hiểm của Ngạc Đốn. Nhưng ai biết Ngạc Đốn có bao nhiêu ánh mắt đang theo dõi Trưởng Tôn Hào và chính hắn, sơ sẩy một chút có thể đem đến tai họa diệt môn cho cả hai. Sáng nay khi thấy Ngạc Đốn đích thân tới gặp Trưởng Tôn Hào, hắn thấp thỏm lo lắng nhưng không thể làm gì, chỉ đành cầu mong người huynh đệ kia của hắn đừng làm ra hành động ngu ngốc nào.

Ngạc Đốn xuống kiệu, bước thẳng vào tửu lâu hai tầng mới được Trưởng Tôn Hào mua lại. Ở Danak ai cũng biết tới uy danh của hắn, chuyến thăm bất ngờ của hắn khiến tiểu nhị thấy hắn như thấy tổ tông, đầu gối nhũn ra tự giác quỳ xuống đất, cái mồm liến thoắng của tiểu nhị bỗng nhiên không há ra nổi.

Ngạc Đốn bỏ qua Tiểu nhị chỉ biết run rẩy quỳ dưới đất, vừa vào quán vừa ngó nghiêng quan sát bài trí vừa gật gù khen ngợi “không tệ, không tê”. Buổi sáng quán chưa có khách, hắn không cần ai dẫn đường cứ một mạch lên lầu hai, chọn một bàn gần cửa sổ để ngắm phố phường. Từ đây hắn có thể nhìn ra được cảng Hến, nơi làm lên sự phồn vinh cho Danak.

Ngạc Đốn mới ngồi chưa hết thời gian bằng tuần trà, dưới lầu đã vang lên tiếng bước chân vội vã dồn dập, kèm theo tiếng thúc giục bưng trà. Trưởng Tôn Hào lên tới lầu hai thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại, hắn phải tạm dừng ở bậc thang cuối đều điều hòa lại nhịp thở, hai tay bê lấy khay đựng ấm và chén trà từ tay tiểu nhị trước khi bước vào phòng.

– Đại nhân, không biết đại nhân tới tệ xá, tiểu nhân đón tiếp chậm chễ, mong đại nhân lượng thứ.

Trưởng Tôn Hào vừa nói, vừa hai tay kính cẩn rót trà cho Ngạc Đốn rồi lùi lại chắp tay phía trước, người hơi khum cúi xuống đợi chỉ thị. Nước trà xanh nhạt trong veo mang theo mùi thơm nhè nhẹ khiến người ta thư thái. Ngạc Đốn nhấp ngụm trà nhắm mắt cảm nhận dư vị trong miệng cùng mùi thơm tràn lên khoang mũi hài lòng nói:

– Trà ngon lắm. Là hôm nay ta có việc gần đây tiện thể ghé qua thôi. Ngồi đi chúng ta vừa uống trà vừa nói chuyện.

– Tạ ơn đại nhân.

Đợi Trưởng Tôn Hào khép nép ngồi xuống, trên mặt vẫn không giấu được sự căng thẳng. Ngạc Đốn mở lời giúp hắn tự nhiên hơn:

– Ngươi kinh doanh loại trà này à? Nghe nói đây là trà san tuyết thượng hạng, sử dụng kỹ thuật sao trà mới? Đúng là rất thơm, hậu vị có chút ngọt chứ không chát như trà bánh.

Được hỏi tới chuyên môn, Trưởng Tôn Hào liền tự nhiên hơn, hồ hởi nói:

– Bẩm đại nhân, đây đúng là trà san tuyết, lá trà đều được hái từ nhưng cây trà cổ thụ trăm tuổi trên núi, lá trà được tắm sương quanh năm. Kỹ thuật sao trà này cũng là mới được phát minh 10 năm gần đây. Cách sao trà mới giúp giữ nguyên được hương vị của trà. Chính vì thế đây mới thành loại trà thượng phẩm, ngàn vàng khó mua. Tiêu nhân cũng kinh doanh trà, nhưng chỉ là loại trà bình thường, còn loại trà san tuyết này vốn là để hiếu kính lên đại nhân và Trưởng Trấn đại nhân. Lần trước vì xấu hổ nên tiểu nhân không có cơ hội dâng lên, nay vừa đúng dịp,….

Nói tới ấn tượng lần trước gặp mặt, Ngạc Đốn lại phì cười khiến Trưởng Tôn Hào ngại chín mặt không nói tiếp được. Ngạc Đốn vui vẻ tiếp lời:

– Vậy ta thay mặt Ba Đích Đề đại nhân cảm ơn lễ vật này của ngươi. Ngoài buôn trà ra ngươi còn buôn gì nữa? Ta thấy ngươi mở cả tửu quán, có vẻ ngươi kinh doanh rất nhiều thứ?

Trưởng Tôn Hào được hỏi tới nghiệp vụ lại lấy lại chút tự tin đáp:

– Bẩm đại nhân, ngoài trà thì tiểu nhân còn buôn tơ lụa, đồ sứ, đồ thủ công mỹ nghệ, …. những mặt hàng phổ biến ở phía bắc. Còn trên bờ thì tiểu nhân mở thêm tửu lâu. Nói ra đại nhân đừng chê cười, tiểu nhân bẩm sinh thích kiếm tiền nên cứ thấy việc gì kiếm được tiền mà không phạm pháp là tiểu nhân muốn làm chứ không cứ theo một nghề.

Ngạc Đốn hơi mỉm cười tán dương:

– Người xưa có câu “Bách nghệ bách cùng, vô nghệ thành long” xem ra tới ngươi không còn đúng nữa. Chung quy lại cũng vì chữ lợi, thương nhân vì lợi mà đến chẳng có gì đáng cười. Như ta làm quan viên, vì an nguy của chủ mà lo lắng, vì lợi ích của chủ mà làm việc. Âu cũng là một chữ lợi, mỗi người đều có cái lợi mà mình cần hướng đến, thương nhân làm việc của thương nhân, quan viên làm việc của quan viên. Mỗi người chúng ta, gồm cả ngươi, cả ta chỉ cần làm tốt phận sự của mình thì có thể vô ưu mà sống.

Trưởng Tôn Hào nghe ra trong lời Ngạc Đốn có ý tứ, liền đứng dậy vái:

– Đại nhân dạy rất phải, đấy cũng là điều tiểu nhân mong muốn nhất. Nhưng Tiểu nhân ngu dốt, tới giờ vẫn lo lắng không thôi. Mong đại nhân chỉ bảo thêm cho.

Ngạc Đốn trở về bộ mặt nghiêm túc, thuộc hạ của hắn trên lầu dưới đất liền cảnh giác canh gác tứ phía phòng có người nghe lén.

– Trưởng Tôn Hào, những thông tin ngươi cung cấp bọn ta đã xác thực chúng đều chính xác. Vấn đề là dù tin tức của ngươi tới sớm hơn nhưng lại không đủ giá trị để sử dụng. Bọn ta cần nhiều hơn thế.

Trưởng Tôn Hào vẫn giữ tư thế vái dài, đầu cúi xuống đất hiểu ý của Ngạc Đốn, hắn có chút căng thẳng, giọng xen lẫn chút lo lắng nói:

– Đại nhân, tiểu nhân chỉ là thương nhân, dựa vào chút quan hệ và mánh khóe trong nghề để moi được tin tức, những gì tiểu nhân biết đều đã nói hết tuyệt không giấu diếm nửa lời. Tiểu nhân ngu dốt mong đại nhân chỉ giáo thêm, nếu cần phải làm gì để được ở lại Danak xin đại nhân cứ nói. Chỉ cần cho người nhà tiểu nhân có mảnh đất để định cư, dù là núi đao biển lửa tiểu nhân quyết không từ.

Ngạc Đốn kệ Trưởng Tôn Hào gập người muốn gẫy lưng ở đó, hồi lâu sau hắn bỗng cười phá lên trấn an:

– Hahaha, núi đao biển lửa thì không cần. Chuyện không nghiêm trọng tới thế. Ngươi ngồi xuống đi đã.

– Tạ đại nhân.

Trưởng Tôn Hảo thấp thỏm lại ngồi xuống ghế đối diện chờ Ngạc Đốn nói tiếp:

– Trưởng Tôn Hào, ngươi làm ăn phía Đại Việt và Khâm châu, chắc sẽ quen biết vài quan viên ở đó. Nếu ta muốn móc nối với một vài quan viên trong triều, chức vụ càng trọng yếu càng tốt thì ngươi có ứng viên nào không?

Nghe câu hỏi của Ngạc Đốn, Trưởng Tôn Hào có chút giật mình vì đây là một ý định táo bạo, tay hắn kín đáo vò đi vò lại ngón cái để suy nghĩ. Ngạc Đốn phía đối diện lại nhẩn nha nhâm nhi chén trà thượng hạng nhìn ra ngoài ngắm cảnh phố phường, nhường không gian lại cho Trưởng Tôn Hào suy nghĩ. Mất một hồi, Trưởng Tôn Hào như bừng tỉnh, mắt mở to hồ hởi nói:

– Bẩm đại nhân, tiểu nhân biết một người. À không, dù không có quan hệ trực tiếp nhưng tiểu nhân biết vài cửa hiệu của người này ở Vạn Ninh. Tiểu nhân có thể thông qua những cửa hiệu này để tiếp cận hắn. Đại nhân có biết một người tên Đỗ Tử Bình, đang giữ chức thống quân hành khiển?

Ngạc Đốn nghe cái tên Đỗ Tử Bình có chút quen thuộc, hắn vân vê chén trà để lục lại trí nhớ, chỉ lúc sau hắn hơi à lên nói:

– À à à, là phó tướng của Thống quân hành khiển tiền nhiệm, Minh tự Trần Thế Hung, năm Hồng Vũ thứ 1 (năm 1368, Hồng Vũ là niên hiệu của Chu Nguyên Chương khi lên ngôi) bọn hắn dẫn quân sang đánh chúng ta đây mà.

Nói tới đây khi đã nhớ ra chuyện cũ, Ngạc Đốn mỉm cười thoải mái:

– Chính Trần Thế Hung trúng phục kích của bọn ta ở trung lộ, quân tướng tan tác, bản thân Trần Thế Hung phải rơi đầu. Tên Đỗ Tử Bình khi đó là phó, đi ở hậu quân nên may mắn thoát được. Phải hắn không? hắn thì sao? Hắn vẫn được trọng dụng cơ à?

Ngạc Đốn còn biết người này khiến Trương Tôn Hào vui mừng nói:

– Đại nhân nói không sai. Đúng là hắn ạ. Hiện hắn đang lĩnh chức Thống quân hành khiển, dù hắn nhiều lần bại trận nhưng trong triều hắn vẫn rất được lòng Nghệ Hoàng, có thông tin hắn còn sắp được thăng chức.

“Hahaha hahaha” Ngạc Đốn cười sảng khoái, lâu lắm rồi hắn mới cười sảng khoái như thế. Hắn đứng lên vui vẻ muốn rời đi:

– Được, chuyện này giao cho ngươi, ngươi cứ tùy ý mà làm rồi báo lại cho ta. Ngươi có thể ở lại Danak làm ăn buôn bán, nếu có khó khăn gì có thể nói với ta.

– Tạ ơn đại nhân, tạ ơn đại nhân. Tiểu nhân sẽ cố hết sức.

Trưởng Tôn Hào ở phía sau hồ hởi vừa nói vừa bước khỏi ghế dập đầu như giã tỏi tới khi Ngạc Đốn lên kiệu rời đi. Hắn hồ hởi rời khỏi tửu quán nhanh chóng hướng về phủ của mình để chuẩn bị cho việc tiếp theo. Đây là bước tiến lớn, từ giờ hắn có thể tự do mở hiệu làm ăn buôn bán ở Danak. Đường phố đông đúc, cái nắng gay gắt gần trưa không cản được niềm vui trong lòng của hắn. Hắn bước chân sáo đi trên phố, miệng không ngừng cười lên vui vẻ, những âm thanh ồn ào trên phố không lọt vào tai hắn.

– Huynh sao thế? Có nghe đệ gọi nãy giờ không?

Cánh tay bị bàn tay rắn chắc khác níu lại mới khiến Trưởng Tôn Hào bừng tỉnh, hắn quay lại nhìn thì thấy bộ mặt của Po Pari đầy lo lắng nhìn hắn. Gặp được người quen, hắn liền vui sướng ôm chầm lấy Po Pari hồ hởi khoe chuyện vui như trẻ con khoe đồ chơi mới có:

– Là đệ à. Hahaha, Po Pari, đại công cáo thành, đại công cáo thành rồi. Đi, chúng ta phải đi ăn mừng một chuyến.

Po Para thấy Trưởng Tôn Hào vui mừng thì an tâm hơn nhiều, xem ra là vì đã vượt qua cửa ải của Ngạc Đốn. Hắn tò mò muốn biết nhưng lại không thể hỏi trực tiếp nên tỏ ra sốt ruột hỏi:

– Rốt cuộc có chuyện gì mà khiến huynh như điên như dại giữa phố thế. Bỏ đệ ra đã nào.

Trưởng Tôn Hào nghe Po Pari nói mới nhớ ra bản thân đang ở giữa phố, hắn vội đẩy Po Pari ra che mặt xấu hổ, muốn chuồn đi thật nhanh trong ánh nhìn kỳ lạ của người trên phố:

– Đệ cứ đi đi đã, ta được ở lại Danak rồi. Ta kể chi tiết sau, nhanh đi thôi.

Po Pari nhìn Trưởng Tôn Hào đang nhanh chóng chuồn đi, như trút bỏ được gánh nặng trong lòng Po Pari cũng cười rất tươi, tay bất giác siết chiếc vòng răng thú rồi đuổi theo bóng lưng của Trưởng Tôn Hào.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-moi-nguoi-o-garden-vua-moi-thanh-than.jpg
Tạ Mời, Người Ở Garden, Vừa Mới Thành Thần
Tháng 2 24, 2025
dai-duong-mo-dau-mot-toa-ngoc-mon-quan.jpg
Đại Đường Mở Đầu Một Toà Ngọc Môn Quan
Tháng 1 21, 2025
da-tu-da-phuc-dien-roi-mo-man-tang-luon-lao-ba-tong-su.jpg
Đa Tử Đa Phúc: Điên Rồi? Mở Màn Tặng Luôn Lão Bà Tông Sư
Tháng 1 30, 2026
hogwarts-ta-la-harry-dai-bieu-ca.jpg
Hogwarts: Ta Là Harry Đại Biểu Ca
Tháng 2 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP