Chương 154: Xâm nhập.
Ngạc Đốn đã dùng mọi cách để che dấu tin tức, hạn chế sức ảnh hưởng nhưng không khí nặng nề vẫn phủ bóng Danak. Những cái xác trôi nổi từ thượng nguồn chảy xuống, đội quân rệu rã trở về, không khí căng thẳng từ chính quyên Danak đã nói lên tất cả. Người ở Danak đoán tới 9 phần quân Danak ít nhất đã nhận tổn thất nặng nề nhưng không thể đạt được mục đích gì. Tất cả đều biết nhưng không ai dám nói ra.
Ba Đích Đề âm u chống tay ngồi trên ghế chủ tọa nhìn khắp hai bên văn võ phía dưới. Trước ánh mắt như ưng của Ba Đích Đề, những quan viên bên dưới bất kể lớn bé đều lạnh sống lưng, cảm đám căng thẳng chờ đợi người đầu tiên đứng ra phá vỡ bầu không khí này.
Trà Hải là người độc lập chỉ huy một cánh quân, sau khi thất trận, hắn cố gắng thu thập tình hình tới mức đỡ tệ nhất. Hắn phải vừa đánh vừa lui, cắt phần lớn quân cho Bàn La Mê dẫn về giữ lấy thủy trại ở hồ Đại Lãng, còn bản thân hắn phải ở lại cố thủ trung lộ, ngăn không để quân của Đặng Tất vòng ra sau đại quân đang tấn công Kajo. Đến giờ hắn còn giữ được đầu có lẽ là nhờ những đối sách này của hắn lọt vào mắt Ba Đích Đề hoặc đơn giản là chưa tới lúc Ba Đích Đề xử hắn.
Trà Hải tự ý thức được hoàn cảnh của mình, muốn sống thì phải sẵn sàng để chết, giữa không khí ngột ngạt của buổi chầu đầu tiên sau thất bại hắn rời hàng chắp tay quỳ gối mở lời:
– Bẩm trưởng trấn đại nhân, mạt tướng xấu hổ làm nhục mệnh, thất bại trở về tự xin được lĩnh cái chết. Nhưng chỉ xin trưởng trấn cho thuộc hạ một cơ hội để rửa mối nhục này trước khi chết. Xin đại nhân cho mạt thêm 2000 quân, kết hợp thêm thủy tặc hồ Đại Lãng, mạt tướng thề dùng mạng mình quyết đạp bằng Trương gia.
– Đúng, Đúng. Chúng ta còn hơn 2 vạn tinh binh sẵn sàng xuất chiến, Kajo đã bị chúng ta đánh cho tan hoang, chỉ cần thêm đòn nữa ắt sẽ phá được. Xin đại nhân ân chuẩn, chúng ta phải rửa mối nhục này.
– Đúng, có chết cũng phải rửa được mối nhục lần này.
Trà Hải mới bước ra mở lời, các tướng trong võ giai cũng liền rời hàng lên tiếng ủng hộ, hùng hổ muốn lập tức tái chiến. Trong chớp mắt, buổi chầu trở lên nhốn nháo, mọi sự chú ý lại chuyển hẳn sang chuyện tái chiến với Kajo để rửa nhục. Chưa biết có tái chiến thật không nhưng họ làm như thế này như một cách để bảo vệ Trà Hải, người cùng phe cánh với họ, cũng là cách để che đi một phần tội của họ trong chiến dịch vừa rồi.
Người tung thì phải có người hứng, dù là phe đối chọi với võ giai, nhưng giờ là lúc phải hợp lực. Cai Dharma là văn quan theo quân làm tham quân trong chiến dịch vừa rồi cũng rời hàng tấu:
– Bẩm đại nhân, không thể được. Quân ta dù còn hơn 2 vạn nhưng đều đang có nhiệm vụ đồn trú phòng thủ, không dễ dàng rút đi. Hơn nữa, hậu cần của chúng ta đã tổn thất khá lớn, quan trọng nhất là thuốc nổ chưa thể bổ sung. Bây giờ dồn sức tiến đánh e rằng sẽ phải vét sạch kho dự trữ. Có thể gây tổn hại tới nguyên khí của Danak, đây không phải là thượng sách, thưa đại nhân.
– Đúng, đúng. Đại nhân minh xét, chúng ta không thể vét kho dự trữ tiếp tục chiến tranh, trước mắt cần ưu tiên duy trì ổn định trong xã hội trước.
Chỉ chờ có thế, đám võ quan liền mặt đỏ như gấc chỉ tay về phía đám quan văn quát tháo:
– Im đi, cứ hễ đánh trận là các ngươi lại lôi cái văn này ra. Cuộc chiến gần nhất cũng là gần 4 năm trước. Suốt 4 năm các ngươi làm cái gì mà cứ hễ muộn động binh lại kêu hết lương hết đạn là sao? Giờ không đánh, chẳng lẽ phải đợi chúng hồi phục lại mới đánh tiếp à?
Vài quan văn điên tiết cũng liền chỉ tay thẳng mặt đối phương mà mắng:
– Bốn năm thì hết 2 năm để hồi phục sau chiến tranh, mới tích cóp được một tý thì vừa rồi lại phải vét cạn. Kho lương luôn thiếu lại chẳng vì phải duy trì tới 3 vạn quân thủy bộ đấy à. Lũ các ngươi chỉ biết đánh đánh đấm đấm, nào biết phải kiếm lương kiếm đạn vất vả thế nào? Các ngươi nghĩ tiền lương là bùn là đất đấy à mà muốn là có. Đúng là lũ thất phu.
– Ngươi nói ai là thất phu. Cái lũ mồm năm miệng mười như các ngươi ngoài biết nói mồm ra còn biết làm gì nữa? Đàn bà còn có ích hơn các ngươi.
Nói qua nói lại cả gian phòng bỗng chốc thành mớ hỗn loạn, người nào người nấy mặt đỏ như gấc, nói văng nước bọt không còn để ý tới Ba Đích Đề chống cằm ngồi bên trên xem họ diễn hề. Thấy hỗn loạn đã đủ, Ba Đích Đề mới cất tiếng:
– Yên lặng! Ngạc Đốn, ngươi nghĩ sao? Nên đánh hay hòa.
Lời Ba Đích Đề vừa cất lên, 2 ban văn võ liền im thin thít ai về vị trí người đấy, Trà Hải vẫn quỳ gối giữa điện, Cri Hari vẫn yên tĩnh quan sát tình hình. Đợi mọi người ổn định, Ngạc Đốn nãy giờ đứng im như tượng mới bước chắp tay tấu:
– Bẩm đại nhân, theo ý thuộc hạ chúng ta nên hòa.
– Ồ. Vì sao nên hòa?
Ba Đích Đề tỏ ra ngạc nhiên, người khẽ động chúi về phía trước hỏi. Ngạc Đốn vẫn một vẻ bình tĩnh, từ tốn đáp:
– Bẩm đại nhân, có 3 thứ chúng ta phải làm trước khi động binh tiếp với Kajo. Một là lôi kéo sự ủng hộ của các dân tộc phía tây, Kajo có những tộc này ủng hộ nên có thể toàn tâm toàn ý phòng thủ phía chính diện. Đây là lợi thế lớn của chúng mà ta phải tìm cách phá. Nếu không thể li gián mối quan hệ của chúng thì ít nhất phải kiếm cho chúng 1 kẻ thù để chúng phải phân binh.
– Thứ 2, thủy tặc đã đại thương, e rằng đầm Tam Giang đã về tay thủy quân Hóa châu tới 7 phần. Chúng ta cần giúp thủy tặc mạnh lên, lấy lại ưu thế để thu hút sự chú ý của Hóa châu và Trương gia, khiến chúng không thể rảnh tay toàn lực hỗ trợ cho Kajo.
– Thứ 3, đúng như Cai Dharma đại nhân đã nói, chúng ta cần bổ sung quân lương, binh sĩ cũng cần thời gian để huấn luyện, sắp xếp lại đội ngũ. Kế hoạch cho thủy tặc vòng ra sau lưng Kajo của chúng ta đã thất bại, e rằng khó có thể làm lại lần 2, lần tới muốn đối phó với Kajo chúng ta chỉ còn cách đánh trực diện và phải đóng giữ lâu dài. Vì thế quân lương cần chuẩn bị chu đáo hơn rất nhiều.
Ba Đích Đề chưa trả lời vội mà quay sang phía Ba Đề Tuyền hỏi:
– Ba Đề Tuyền, đệ nghĩ sao?
Ba Đề Tuyền cũng liền rời khỏi hàng chắp tay thưa:
– Bẩm, đệ cũng nghĩ chúng ta không nên vội tái chiến. Cuộc chiến này ắt hẳn đã tới tai triều đình Đại Việt. Nếu giờ chúng ta vội vã tái chiến vô tình sẽ làm Đại Việt thành ngư ông đắc lợi. Nếu kết quả của chúng ta không tốt, lại sắp tới mùa gió bấc thổi mạnh, rất có thể chúng sẽ thừa cơ xuôi nam để trả thù chiến dịch hồi đầu năm của chúng ta. Khi đấy sẽ rất nguy hiểm cho Danak. Hiện chúng ta chỉ có thể làm như Ngạc Đốn nói.
Ngạc Đốn dù không có chức quan cụ thể nhưng ai cũng biết hắn đứng đầu ban văn, Ba Đề Tuyền là đứng đầu ban võ. Nếu hai người họ đã thống nhất ý kiến thì ở dưới chả ai còn dàm nói gì. Ba Đích Đề đưa mắt quét một lượt quan viên bên dưới rồi quyết định, giọng hắn uy nghiêm từ trên dội xuống:
– Được, chúng ta sẽ tạm thời không tái chiến. Trà Hải, ngươi thất trận là có tội nhưng cũng vì đối phương có lực lượng nằm ngoài tính toán, khi rút đi ngươi cũng xử lý mọi việc khá chu toàn. Tội chết có thể tạm tha, cho ngươi cơ hội ngày sau lập công chuộc tôi. Ngươi tạm thời tới Hóa châu đi, thay Bàn La Mân chỉ huy cánh thủy tặc, Danak sẽ tiếp viện cho ngươi, ngươi phải nhanh chóng lấy lại sức ảnh hưởng của Thủy tặc ở Hóa châu.
– Tạ ơn đại nhân tha chết. Mạt tướng tuân lệnh.
Đợi Trà Hải khấu đầu hành lễ về hàng, Ba Đích Đề nói tiếp:
– Các tướng về chỉnh đốn, sắp xếp lại quân đội, chờ ngày sau rửa mối nhục này. Được rồi, các ngươi lui xuống đi, ai làm việc nấy. Ngạc Đốn, Ba Đề Tuyền ở lại.
– Tuân lệnh đại nhân.
Cả Ngạc Đốn và Ba Đề Tuyền đều hiểu rõ lý do cho lựa chọn chủ hòa của Ba Đích Đề, lời bọn hắn nói chỉ là bể nổi cũng là nấc thang để Ba Đích Đề xuống nước tha không truy xét những người mắc lỗi trong trận này. Đợi các quan viên lùi đi hết, những điều thật sự muốn bàn giờ mới được Ba Đích Đề nói ra:
– Giờ ngồi suy nghĩ lại, từ tin tức Trà Hải mang về thì có vẻ chúng ta bị lừa vào tròng từ đầu rồi. Xem ra bọn chúng đã đánh lừa Bàn La Mân từ đầu, khiến chúng ta phán đoán sai. Phạm Phúc không phải là bán hỏa khí cho Trương gia mà là cho quân tới giúp Trương gia phòng thủ. Gác chuyện Kajo qua một bên đi, những thông tin Trưởng Tôn Hào cung cấp điều tra tới đâu rồi?
Ngạc Đốn định chắp tay thưa thì Ba Đích Đề phẩy tay ra hiệu cho hắn không cần lễ nghi.
– Bẩm đại nhân, những thông tin Trưởng Tôn Hào cung cấp cho chúng ta đều là thật. Trần Phủ thực sự đã phong cho em trai hắn Trần Kính lên làm Hoàng Thái tử. Những thông tin về Trần Kính mà hắn cung cấp cũng rất chính xác, bao gồm cả thông tin hắn có vẻ như không được các vương hầu ủng hộ nhiều. Những chính sách khuyến nông, nạo vét thủy lợi của hắn đều bị triều đình cản trở. Nhưng hắn là người có trí, tương lai sẽ là mối nguy hiểm với Chiêm Thành chúng ta.
– Ừm, thế thân phận của hắn tra tới đâu rồi?
Ba Đích Đề quay sang phía Ba Đề Tuyền hỏi tiếp. Ba Đề Tuyền trầm tư nói:
– Các thương nhân xác nhận đúng là mấy năm trước có nhà Trưởng Tôn là phú hào của Khâm Châu, chuyên làm ăn buôn bán qua lại giữa Khâm Châu và Vạn Ninh. Nhưng từ khi Đại Minh củng cố được quyền lực, người Hán lên nắm quyền thì không lâu sau những người Hồ vì bị khinh miệt, làm ăn dần lụi bại mà phải bỏ đi không ít. Họ Trưởng Tôn ở Khâm châu cũng như thế.
– Thế thời gian qua theo dõi động tĩnh của hắn thế nào? Hắn có hành động gì trước cuộc chiến vừa rồi không?
Lần này lại tới lượt của Ngạc Đốn báo cáo:
– Bẩm đại nhân, thuộc hạ đã cử người theo dõi từng cử động của hắn mấy tháng qua, nhưng hắn dường như không có bất kỳ động thái bất thường nào. Hắn gần như chỉ lo xây phủ, mở vài cửa tiệm. Trước cuộc chiến vừa rồi hắn không nép mình ẩn giấu như chúng ta nghĩ, mà ngược lại hắn rất hiếu kỳ, hắn vẫn tham gia bàn tán, nghe ngóng chuyện như người khác. Không e dè chút nào.
Ba Đích Đề khẽ gõ gõ ngón tay lên mặt bàn suy nghĩ một lúc rồi mới hạ quyết định:
– Được rồi, theo dõi hắn tới đây thôi. Ta tạm thời tin hắn. Ngạc Đốn, báo với hắn tiếp tục cung cấp tin tức mà hắn thu thập được ở Đại Việt cho chúng ta. Đổi lại chúng ta sẽ tạo điều kiện cho hắn mở rộng làm ăn.
Ba Đích Đề muốn rời đi nhưng nhớ ra còn chuyện khác nên dừng lại nói thêm:
– Còn chuyện này nữa, tin tức từ Trưởng Tôn Hào dù đúng nhưng cũng là nguồn tin không chính thức. Ta muốn móc nối với một vài quan viên trong triều đình Đại Việt, chức vị càng cao càng tốt. Ngạc Đốn thay ta chủ trì chuyện này, ngươi thử nói chuyện với Trưởng Tôn Hào xem hắn có ứng viên nào không? thứ chúng ta cần là tin tức, cần nhún mình cứ nhún, cần vàng bạc thì cứ dùng.
Ngạc Đốn ở phía sau ánh mắt như sáng lên khi có ý tưởng mới, hắn cung kính hành lễ với Ba Đích Đề:
– Tuân lệnh đại nhân. Cung tiễn đại nhân.