Chương 153: Du học 2.
Ở Kajo, mọi ngôi nhà đều được bố trí lên sườn đồi, lấy ngôn nhà sàn của Ma Hà Đích trước kia làm trung tâm mở rộng ra xung quanh. Vì thế, ở Kajo dù đứng ở bất cứ đâu đều có thể nhìn thấy những cánh đồng xanh ngắt men theo những con suối, con sông trong thung lũng. Với người Kinh thì chút đồng lúa này chẳng đáng là gì khi so với những cánh đồng hút tầm mắt ở quê nhà. Nhưng với người Cơ Tu ở đây thì khác, họ vô cùng phấn khích chứng kiến những cây lương thực đầu tiên mà họ trồng được.
Đặc biệt là tộc Bhơriu, lão tộc trưởng Bhơriu Pu, người đầu tiên dẫn tộc mình tới Kajo định cư, lão là người hạnh phúc nhất. Tộc Bhơriu từ nguy cơ bị xóa sổ trong lễ hội máu khi cả tộc chỉ còn 40 người, nhờ chuyển tới Kajo mà họ được bảo vệ, được ăn uống đầy đủ, bây giờ lại có mảnh đất riêng đầy những cây lương thực đang mọc xanh tốt. Chính vì thế giờ họ lại càng hăng hái khai hoang những mảnh đất mới để thêm hi vọng vào tương lai tươi đẹp. Nhờ những trường hợp như tộc Bhơriu mà người Cơ Tu tới định cư ở Kajo ngày càng tăng, mỗi bộ tộc tới đây đều hi họng họ sẽ có mảnh ruộng cho riêng mình.
Nhưng điều khiến những người Cơ Tu hài lòng nhất là Trương Nghĩa luôn giữ đúng lời hứa của mình, từ những việc nhỏ nhất. Dù sau cuộc chiến, mọi thứ rất bộn bề, có hàng đống việc cần xử lý, thợ thuyền luôn trong tình trạng thiếu hụt nhưng Trương Nghĩa vẫn duy trì những thợ mộc tốt nhất để làm những A Chua (nóc nhà mồ) cho những chiến binh Cơ Tu đã ngã xuống. Những đầu trâu, đầu hươu, đầu hổ báo sống động trang trí cho A Chua được những bộ tộc, người nhà của những chiến binh ngã xuống rất ưng ý, giúp họ có thể ngẩng mặt, tự hào khoe khoang với những tộc nhân khác.
Lương thực có thiếu thốn thì Trương Nghĩa vẫn tiến hành mổ trâu để tổ chức tang lễ cho toàn bộ những binh sĩ đã mất. Văn hóa của người Cơ Tu gần như được Trương Nghĩa bảo toàn, thực hiện và tôn trọng tới cực điểm. Chỉ riêng với điều này, Trương Nghĩa đã hoàn toàn giành được sự tôn trọng của các tộc người Cơ Tu. Nhờ thế, vị trí của Trương Nghĩa hiện tại đã hoàn toàn được củng cố trong lòng người Cơ Tu.
Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc từ khi cuộc chiến tạm ngưng vẫn chưa hề rời khỏi Kajo, bọn hắn vẫn giữ đúng lời hứa sẽ bảo vệ, canh gác mọi con đường rừng có thể dẫn tới Kajo. Bh’riu Liêng khẽ dùng mũi chân hích vào mông Pơ Loong Đắc đang ngồi vắt vẻo trên mỏm đá nhìn thẫn thờ về phía Kajo hỏi:
– Pơ Loong Đắc, ngươi nhìn gì vậy?
Pơ Loong Đắc và Bh’riu Liêng sau khi kề vai chiến đấu với quân Chiêm đã trở lên thân thiết hơn nhiều, hắn mồm ngậm ngọn cỏ hơi hếch cằm về phía mảng xanh uốn lượn quanh dòng suối nói:
– Bh’riu Liêng, ngươi nhớ lão tộc trưởng Bhơriu Pu không?
Bh’riu Liêng nheo mắt nhìn về hướng cánh đồng mà Pơ Loong Đắc chỉ, hắn thấy một lão già dẫn theo phụ nữ trẻ nhỏ trong tộc cẩn thận chăm sóc từng khóm lúa, vạch lá bắt từng con sâu, nhặt từng hòn sỏi viên đá ra khỏi mảnh ruộng. Bh’riu Liêng mỉm cười khi thấy lão ấy chỉ còn thiếu dùng áo vuốt ve, lau từng phiến lá. Đứa trẻ nghịch ngợm nào mà nhỡ dẫm chân xuống ruộng thì chết với lão:
– Có, lão Pu xem ra âu yếm cây lúa còn hơn vợ lão ấy.
Pơ Loong Đắc hơi trầm tư gật đầu thừa nhận:
– Phải, tộc Bhơriu xem ra đang sống rất tốt. Trước kia ai cũng cười nhạo quyết định bỏ bản để tới đây của lão Pu, nhưng xem ra quyết định của lão Pu rất đúng.
– Phải, 2 tháng trước ta còn đang nghĩ tộc Bhơriu sẽ không thể sống được qua lễ hội máu, hiện tại có lẽ nhiều người phải ao ước có mảnh ruộng như tộc Bhơriu.
Ở đây chỉ có 2 người, họ đã xem nhau như chiến hữu nên có thể nói rất nhiều chuyện mà chỗ khác không thể nói. Bh’riu Liêng trả lời xong thì cảm thán hỏi Pơ Loong Đắc:
– Pơ Loong Đắc, lễ hội máu liệu có thật sự cần thiết? Mọi năm chúng ta luôn phải chiến đấu với nhau để kiếm đầu tôi (đầu người săn được) cuối cùng vẫn là người Cơ Tu chúng ta tàn sát lẫn nhau. Sau khi sát cánh chiến đấu với ngươi, ta thật sự không muốn vài tháng nữa chúng ta sẽ lại thành kẻ thù.
Pơ Loong Đắc không hề ngạc nhiên trước câu nói của Bh’riu Liêng, hắn vẫn trầm tư hỏi lại:
– Bh’riu Liêng, nói ra những lời này ngươi không sợ Giàng trách phạt à?
Bh’riu Liêng ngồi xuống một mỏm đá rồi lắc đầu chỉ về phía đồi đất mọc đầy A Chua (nóc nhà mồ) nói:
– Đầu tôi năm nay ta đã dâng đủ cho Giàng thì sao phải sợ. Nhưng Pơ Loong Đắc này, nếu Giàng thật sự cần đầu tôi như thế thì sao tộc Bhơriu kia lại không hề bị Giàng trừng phạt. Nếu Giàng thật sự thương xót cho người Cơ Tu thì vì sao những huynh đệ bị thương của chúng ta lại không được Giàng cứu sống mà phải nhờ tới thuốc của Trương Nghĩa.
Nhớ tới chuyện này Pơ Loong Đắc cũng không giấu được sự khó chịu và đau xót trong lòng, phải trơ mắt nhìn những huynh đệ trong tộc Pơ Loong đau đớn, dần mê man tới khi chết vì vết thương lở loét mà không thể làm gì. Chỉ khi Trương Nghĩa nhất quyết xin các tộc trưởng đồng ý cho các thầy thuốc người kinh được vào chữa trị sau khi các thầy tế làm lễ thì tình hình mới dần được cải thiện. Nhờ thế mà nhiều người được cứu sống. Pơ Loong Đắc cũng khó xử trả lời:
– Ta không biết, từ khi gặp Trương Nghĩa có quá nhiều thứ mà ta không hiểu cũng chưa từng trải qua. Trương Nghĩa tôn trọng văn hóa của người Cơ Tu đấy là điều khiến ta tôn trọng hắn. Trước kia ta nghĩ người miền xuôi là đám lươn lẹo không thể tin tưởng, nhưng rốt cuộc người phản bội lời hứa lại là tộc Pơ Loong bọn ta. Dù mọi chuyện đã được giải quyết nhưng đây thật sự là vết nhơ của tộc Pơ Loong, ta thật sự rất xấu hổ.
Bh’riu Liêng vỗ vai Pơ Loong Đắc hai cái an ủi:
– Pơ Loong Đắc, chuyện này đều là do cha con Pơ Loong Nùng tham lam, không phải do tộc Pơ Loong. Có điều ngươi nói đúng, từ khi gặp Trương Nghĩa có quá nhiều thứ khiến chúng ta không hiểu. Ngay việc chỉ vài chục tên quân Chiêm yếu ớt khi hợp sức lại lại khiến chúng ta không sao đối phó nổi, ta thật sự không dám tưởng tượng nếu một ngày nào đó người Cơ Tu phải đương đầu với một đội quân đông đảo như thế thì kết cục sẽ ra sao. Pơ Loong Đắc này, có lẽ cánh rừng này đã nuôi sống chúng ta nhưng cũng kìm kẹp hiểu biết của chúng ta. Ta còn trẻ, ta muốn thử đi ra thế giới ngoài kia để xem những thứ bên ngoài cánh rừng già này trước khi quá muộn. Biết đâu khi về ta có thể giúp tộc mình tốt hơn. Ngươi dám đi cùng ta không?
Trước ánh mắt kiên định của Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc hạ quyết tâm đứng bật dậy đưa tay về phái Bh’riu Liêng:
– Được, chúng ta cùng đi. Đi gặp Trương Nghĩa, chuyện này nhờ hắn giúp sức sẽ dễ dàng hơn cho chúng ta.
Bh’riu Liêng nắm chặt lấy tay Pơ Loong Đắc đứng bật dậy cười sảng khoái:
– Hahaha, hay lắm. Đi, chúng ta đi tìm Trương Nghĩa.
———————-
Ngay khi hiệp ước đình chiến được thông qua, Trương Nghĩa đã bắt tay ngay vào công cuộc khôi phục lại Kajo. Lũy Ka Đăng đang khẩn trương được bít lại lỗ hổng từ cuộc chiến, dù rất thiếu nhân lực nhưng Trương Nghĩa vẫn quyết định ngay lập tức thả gần 700 tù binh quân Chiêm về Danak. Việc phải trông giữ ngần đó tù binh với Kajo nguy hiểm nhiều hơn là lợi ích mang lại.
Con đường tiếp tế từ Hóa châu cho Kajo đã được nối lại, những chuyến hàng hóa và người lại tiếp tục đổ dồn về Kajo. Khi nhận được thư của Trương Tuấn, Trương Nghĩa nửa ngày chưa rời khỏi thư phòng của mình.
– Cha, người cho gọi con.
Trương Hoài bị cái nắng hành cho đen nhẻm, toàn thân vẫn đang mặc giáp vội vã bước vào phòng khi nghe tin cha hắn cho gọi. Trương Nghĩa ngẩng lên nhìn đứa con cả của mình hỏi han:
– Công việc chỗ con sao rồi?
– Dạ, mọi chuyện đã tạm ổn, mọi con đường mòn đều đã được chúng ta kiểm soát, mấy ngọn núi quanh đây đã không còn thấy bóng dáng quân Chiêm. Xem ra bọn chúng đã rút lui toàn bộ.
– Ừm, tốt lắm. Trương Hoài, con giao mọi việc lại cho lão Ngũ tạm thời tiếp quản. Con về Trương gia một chuyến đi.
Trương Hoài có chút hốt hoảng khi cha muốn mình quay về Hóa châu giữa lúc bộn bề công việc, hắn còn tưởng quân Chiêm lại tới.
– Cha, ở nhà xảy ra chuyện gì ạ?
Trương Nghĩa mỉm cười đưa lá thư của Trương Tuấn cho Trương Hoài nói:
– Không có chuyện gì, con trở về thay Trương Tuấn trấn trụ Trương gia, vương gia yêu cầu chúng ta bắt đầu khai phá Hóa châu. Sắp tới phía Trương gia sẽ rất nhiều việc, ở đó cần con hơn. Kajo cứ để lại cho ta và Trương quản gia là được.
Trương Hoài không vội trả lời nhận lá thư trên tay Trương Nghĩa để xem, đọc hết lá thư hắn không để ý tới việc khai phá Hóa châu vì chuyện này vốn đã trong kế hoạch, cái hắn chú ý là mong muốn của Trương Tuấn. Hắn ngập ngừng một lúc mới nói:
– Cha định đồng ý cho Trương Tuấn tới vương phủ một chuyến.
Trương Hoài hơi ngả người ra ghế nhìn lên trần nhà thừa nhận:
– Phải, ta định để nó tới đó một chuyến. Cuộc chiến này đã giúp nó trưởng thành hơn nhưng vẫn còn rất nhiều thứ nó phải học. Nếu nó đi được thì sẽ tốt cho cả nó và Trương gia.
Trương Hoài hơi nhích người lên một bước vội nói:
– Cha, đường xa vạn dặm, vì tránh tai mắt của quân Chiêm mà các thương đội phải đi vòng qua những con đường hẻo lánh, lịch trình thì vòng vèo khi đường đèo khi ngồi thuyền không cố định. Để đệ ấy đi cùng như thế có nguy hiểm quá không?
Trương Nghĩa hơi ngẩng đầu nhìn Trương Hoài luôn thương yêu lo lắng cho các đệ muội của mình hài lòng nói:
– Con trước giờ luôn muốn bao bọc các đệ muội dưới vây cánh của mình, sợ chúng chịu vất vả. Nhưng Trương Tuấn nó lớn rồi, con cũng nên để nó vùng vẫy một chút. Hơn nữa, Trương gia sẽ ngày càng lớn, giờ con còn kham được nhưng sau này con sẽ cần nó giúp sẻ vai gánh vác. Hơn nữa, chuyến này ta định để nó dẫn Pơ Loong Đắc và Bh’riu Liêng cùng đi.
Trương Hoài không dấu được vẻ ngạc nhiên hỏi lại Trương Nghĩa:
– Cha, là Pơ Loong Đắc và Bh’riu Liêng muốn đi ra ngoài?
– Haha phải, ta cũng hơi ngạc nhiên. 2 đứa đấy vừa tới gặp ta nói chuyện nhờ ta sắp xếp. Đây cũng là chuyện tốt, để bọn chúng đi xa một chuyến mở mang đầu óc, biết đâu chúng sẽ giúp những bộ lạc Cơ Tu thay đổi suy nghĩ, có khi sẽ càng gắn kết với chúng ta hơn.
Trương Hoài hiểu lợi ích của chuyện này, tương lai Danak chắc chắn sẽ tìm cách lôi kéo, chia rẽ các bộ tộc miền núi để làm suy yếu Kajo nên nếu chuyện này làm tốt lại vừa khéo giúp Kajo đối phó với âm mưu này. Trương Hoài đành buông bỏ nỗi lo trong lòng chắp tay ưng thuận nói:
– Cha, con hiểu rồi. Con sẽ thu xếp để sớm quay về Trương gia. Cha, người ở Kajo bảo trọng.