Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tu-hop-vien-do-dau-trom-mo-ta-dung-dan-di-san-a.jpg

Tứ Hợp Viện: Đổ Đấu Trộm Mộ? Ta Đứng Đắn Đi Săn A

Tháng 1 10, 2026
Chương 875: Phẫu thuật. Chương 874: Công tác.
dau-gao-tien-duyen

Đấu Gạo Tiên Duyên

Tháng 10 31, 2025
Chương 1572: đại kết cục sát tất Chương 1571: Thiên Đế Viên Minh
tong-vo-danh-dau-lien-hoa-lau-bi-ly-han-y-ra-anh-sang

Tống Võ: Đánh Dấu Liên Hoa Lâu, Bị Lý Hàn Y Ra Ánh Sáng

Tháng 10 17, 2025
Chương 524: Hành trình mới (đại kết cục) Chương 523: Loạn Cửu Châu an bình người, chúng ta chung kích chi!
ta-dung-than-thong-co-ky-thuat.jpg

Ta Dùng Thần Thông Có Kỹ Thuật

Tháng 2 23, 2025
Chương 503. Lời cuối sách Chương 502. Chương cuối
bi-truc-xuat-khoi-tong-mon-ta-thanh-ma-de-cac-nguoi-khoc-cai-gi.jpg

Bị Trục Xuất Khỏi Tông Môn, Ta Thành Ma Đế Các Ngươi Khóc Cái Gì

Tháng 1 7, 2026
Chương 435: Xương thú tổ! Chương 434: Hèn hạ a!!
ta-cuu-huyen-nu-de-bi-nguoi-lua-gat-hon-sinh-con.jpg

Ta, Cửu Huyền Nữ Đế, Bị Người Lừa Gạt Hôn Sinh Con?

Tháng 2 1, 2026
Chương 516: Vạn nhất ngày nào sư phụ có mang, ngươi thế nào tiếp nạp? Chương 515: Mất xuân sắc
ta-khong-lam-am-duong-su.jpg

Ta Không Làm Âm Dương Sư

Tháng 1 24, 2025
Chương 160. Mỹ hảo lặng yên tỏa ra Chương 159. Không ngu thì xấu
tro-lai-80.jpg

Trở Lại 80

Tháng 3 26, 2025
Chương 1184. Đại kết cục Chương 1183. Tại sao vậy chứ
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 152: Du học.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 152: Du học.

Chiến tranh tạm thời lùi xa, nhưng công việc sau hậu chiến còn rất nhiều. Ngoại trừ việc tử tuất cho binh sĩ tử trận, chữa trị cho binh sĩ bị thương, xây dựng lại cơ sở bị hư hại thì việc truy quét tàn quân của thủy tặc ở Hóa Châu vẫn diễn ra không ngừng. Do đột kích diễn ra vào buổi tối, quân thủy Tặc của Bàn La Mân chạy tản mát khắp nơi không thể kiểm soát hết. Thế là sau khi Trà Hải lui đi, Đặng Tất chưa có ngày nào dừng vó ngựa truy quét khắp nơi ở Hóa châu, tiện thể diệt luôn vài nhóm trộm cướp nhỏ.

Từ ngày đình chiến, theo thỏa thuận Nguyễn Bạ cùng thủy quân Hóa châu đã mang theo toàn bộ hỏa khí rút về thành Hóa châu. Để cảm ơn sự giúp đỡ của họ, Trương Nghĩa đã trả toàn bộ chi phí cho lượng hỏa khí hao tổn và hỗ trợ thủy quân Hóa châu y như chính sách chung của Hoài Văn quân. Điều này khiến những binh sĩ, và gia quyến của người tử trận lưu luyến mãi trước khi rời đi. Nếu so với chế độ của Hoài Văn quân thì những hỗ trợ mà lộ quân biên quân này nhận được từ triều đình chẳng đáng là gì. Những lộ biên quân như quân Hóa châu một phần quân phí họ còn phải tự kiếm chứ không như cấm quân.

Trong thỏa thuận đình chiến có điều khoản khác là Trương Nghĩa phải trả lại tù binh Chiêm Thành. Trương Nghĩa đã giữ đúng thỏa thuận, số tù binh bị bắt ở Kajo đã được trả lại toàn bộ, nhưng số thủy tặc trong tay Đặng Tất thì một người hắn cũng không trả, số này còn liên tục tăng lên khi việc truy quét thủy tặc, sơn tặc của Đặng Tất vẫn chưa hề dừng lại.

Thủy Tặc bị giáng một đòn đau, con số tử thương và bị bắt chiếm tới quá nửa nên số thủy tặc ít ỏi còn lại phải theo Bàn La Mê quay về thủy trại ở hồ Đại Lãng cố thủ chờ tiếp viện từ Danak. Thủy quân Hóa châu dưới sự chỉ huy của Phạm Phúc nhân cơ hội thủy tặc suy yếu đã cho quân của mình tiến vào hệ thống Đầm Tam Giang đóng quân, lập thủy trại, dựng chòi canh dọc bờ. Qua đó, hạn chế hoàn toàn được phạm vi hoạt động của thủy tặc ở lại trong hồ Đại Lãng. Đây có lẽ là bước tiến lớn nhất của thủy quân Hóa châu trong hàng chục năm qua. Không chỉ như thế, Phạm Phúc kết hợp với huyện lệnh Hóa châu, cho quân của mình đi càn một lượt khắp hang cùng ngõ hẻm trong thành, bắt tất cả những tên tiếp tay cho thủy tặc hoặc có mối làm ăn với thủy tặc những năm qua. Hoàn toàn dập tắt nốt những ảnh hưởng của thủy tặc ở trong nội thành.

Trương Tuấn trải qua cuộc chiến đầu tiên đã ngộ ra được rất nhiều thứ, hắn không còn dáng vẻ của một công tử vô ưu vô lo suốt ngày tìm Bùi Hải tỷ võ nữa. Trương gia bị ảnh hưởng nặng nề của cuộc chiến, suốt thời gian qua sau khi Nguyễn Bạ rời đi, Trương Tuấn một mặt phải lo các vấn đề hậu chiến cho gia đình binh sĩ, một mặt phải lo tiếp tục huấn luyện tân binh để sớm nối lại con đường tiếp tế cho Kajo. Hàng tiếp tế của vương phủ đã lại tới, chuyến sau còn nhiều hơn chuyến trước, dù bận tới tối tăm mặt mũi nhưng Trương Tuấn vẫn không thể dứt ra được những suy nghĩ về sự yếu kém của ban thân trong cuộc chiến vừa rồi. Đặc biệt là khi chứng kiến khả năng của Đặng Tất.

Trong mắt Trương Tuấn, Đặng Tất như quái vật, dù tuổi chỉ tương đương hắn nhưng từ anh dũng cầm quân đánh trận, bố trí sắp xếp hậu cần, vạch sách lược tiến quân,…. Đặng Tất không gì là không biết, không gì không giỏi. Chỉ với 500 quân của mình, Đặng Tất đã ép cho gần 2000 quân của Trà Hải phải liên tục lùi về phía Danak, ép cho Bàn La Mê không dám rời khỏi hồ Đại Lãng, khiến đám trộm cướp xung quanh ngoan ngoãn đầu hàng hoặc cun cút trong đêm bỏ đi toàn bộ.

Mới tới Hóa châu, Đặng Tất đã quả quyết phải giữ bằng được quyền kiểm soát với trung lộ, con đường núi để di chuyển giữa Hóa châu và Danak. Vì thế, kế hoạch xây một đồn lũy vững chắc ở đây đã được hắn bắt tay vào thực hiện, nhân công thì sử dụng chính đám thủy tặc bị bắt về. Nhưng trước đó, Đặng Tất phải dựng xong đồn lũy tạm, vừa làm nơi trú quân, vừa làm nơi giam giữ tù binh và cả để quân của mình có thể làm quen với tiếng Hóa Châu. Quả thật, dù cũng là người Đại Việt nhưng để nghe hiểu được đối phương nói gì cũng là cả một vấn đề với quân từ ngoài bắc mới vào.

Dừng ngựa trên ngọn đồi thấp nhìn doanh trại phía ngọn đồi to hơn trước mặt đã dần thành hình, đi kiểm tra mọi thứ một vòng, Đặng Tất khá hài lòng với tiến độ công việc hiện tại.

– Vũ Minh, ngươi lại tới đây à?

Đặng Tất lên tiếng gọi Vũ Minh đang ngẩn người nhìn tấm bia đá mới được dựng lên vài hôm, khắc tên 50 người tử trận trong ngày đầu của cuộc chiến tại trung lộ. Đứng đầu là cái tên Vũ Huân. Vũ Minh nghe tiếng nói phía sau thì đứng dậy hành lễ rồi nói:

– Chỉ huy, thuộc hạ mới tới thắp cho các huynh đệ nén hương.

Đặng Tất khẽ gật đầu, xuống ngựa cũng thắp thêm một nén hương rồi mới hỏi han:

– Vũ Minh, hôm qua có tìm thêm được huynh đệ nào không?

Vũ Minh ở sau bấu chặt tay lắc đầu:

– Không ạ, đám thuộc hạ đã lục tung mấy ngọn đồi quanh đây nhưng không tìm thêm được gì. Thi thể những huynh đệ được tìm thấy bị thú dữ cắn xé, chỉ còn lại những mảnh rời rạc cũng không thể nhận diện, nên nhị thiếu gia làm ngôi mộ tập thể này cho các huynh đệ.

– Vũ Huân đại ca coi bọn họ như thân huynh đệ, nằm cùng một chỗ như thế này huynh sẽ không phản đối đâu.

– Thiếu gia.

Vũ Minh nghe tiếng Trương Tuấn từ phía sau liền quay lại chắp tay cúi chào. Trương Tuấn hành lễ trước bia mộ tập thể xong quay ra nói với Vũ Minh:

– Vũ Minh, mấy ngày qua công việc bề bộn chưa gặp được ngươi. Xem ra thương thế của ngươi đã ổn. Ta có nghe Nguyễn Bạ tướng quân kể lại trận chiến của ngươi với Bàn La Mê rồi. Biết ngươi muốn trả thủ cho Vũ Huân đại ca, nhưng không nên nóng vội liều mạng như thế. Huynh ấy cũng không mong ngươi liều mạng thế đâu. Thời gian còn dài, ta hứa sẽ cho ngươi cơ hội trả thù cho huynh ấy. Giờ ngươi về Trương gia đi, về đấy luyện tập và thay ta huấn luyện tân binh.

Vũ Minh có chút đắn đo không muốn rời đi, Đặng Tất ở bên cạnh nói thêm:

– Trương Tuấn nói đúng đấy, Bàn La Mê không tồi, cả đám đầu não ở Danak cũng thế. Muốn trả thù thành công ngươi cần luyện tập thêm nhiều, chúng ta cũng cần lực lượng lớn hơn nữa. Yên tâm, mộ phần của các huynh đệ sẽ có người thay ngươi chăm sóc.

– Vậy, thuộc hạ xin cáo lui.

Vũ Minh là quân nhân, dù muốn ở lại nhưng nhiệm vụ đã giao ra thì hắn phải tuân theo, hơn nữa trận đánh với Bàn La Mê thì hắn gần như vứt bỏ mạng sống mà đánh mới có thể miễn cưỡng cầm cự với Bàn La Mê. Vũ Minh không cam tâm nhưng không thể không thừa nhận hắn còn rất kém.

Đợi Vũ Minh đi rồi, Đặng Tất chắp tay ra sau nói với Trương Tuấn đang lo lắng:

– Yên tâm, hắn sẽ vượt qua được thôi. Cú sốc này sẽ khiến hắn mạnh mẽ hơn. Còn ngươi? Sao ngươi lại rời Trương gia đang bộn bề công việc mà tới đây?

Trương Tuấn thấy Vũ Minh khuất bóng mới quay lại nói với Đặng Tất:

– Ta dẫn tốp tù binh đầu tiên tới, Trương gia đã vào quỹ đạo, mọi việc có các quản sự lo liệu rồi. Ta cũng đã viết thư cho cha ta để anh Hoài quay về chấn trụ Trương gia thay cho ta.

Đặng Tất ngạc nhiên nhìn Trương Tuấn hỏi:

– Phía Kajo cũng đâu ít việc, sao lại để anh ngươi quay về? Thế còn ngươi? Ngươi muốn đi đâu à?

Trương Tuấn đã hoàn toàn bỏ đi vẻ non nớt của một thiếu gia lắc đầu nói:

– anh Hoài ở Trương gia sẽ làm mọi thứ chu toàn hơn ta. Ta còn quá kém, ta muốn luyện tập thêm. Đặng Tất, theo ngươi phía Danak có để yên cho chúng ta phát triển không?

Đặng Tất hơi suy tư rồi từ từ nhận định:

– Chắc chắn là không, chúng ta là cái gai sau lưng Danak, sớm muộn chũng cũng sẽ phải nhổ bỏ thôi. Va chạm nhỏ sẽ có, nhưng trong thời gian ngắn sẽ không có trận chiến lớn nào đâu.

Trương Tuấn tò mò hỏi Đặng Tất:

– Vì sao?

Đặng Tất khẽ nhún vai nói:

– Đây chỉ là nhận định của ta. Danak muốn động binh tiếp với chúng ta thì phụ thuộc vào một số yếu tố. Thứ nhất là mối liên kết giữa sơn tộc và Kajo, qua cuộc chiến vừa rồi hẳn phía Danak đã nhận ra vai trò quan trọng của các sơn tộc phía tây, chỉ cần có những sơn tộc này ủng hộ thì Kajo gần như có thể yên tâm giao phó toàn bộ phía tây và phía nam cho các sơn tộc, chỉ cần toàn tâm toàn ý phòng ngự phía đông, hướng chính diện với Danak là được. Đây là một lợi thế rất lớn mà Danak cần tìm cách loại bỏ. Thời gian tới có lẽ chúng sẽ tìm cách lôi kéo sự ủng hộ của các sơn tộc này hoặc ít nhất là kéo các sơn tộc về thế trung lập trước khi tấn công lần nữa.

– Thứ 2 là mặt trận Hóa châu này. Đám thủy tặc bị chúng ta đánh gục nên không thể vòng ra sau vây Kajo. Đây cũng là mấu chốt bên cạnh trận mưa lớn lần trước làm chúng phải chấp nhận đình chiến. Rừng núi bạt ngàn, Kajo lại không phải sơn tặc bình thường nên nếu không thể vây trọn ổ thì có đánh chiếm được Kajo cũng vô ích. Chúng ta chỉ cần bảo toàn lực lượng rút đi, đợi chúng lui thì quay lại tái chiếm hoặc chọn địa điểm khác ngoài Kajo làm cứ điểm mới là được.

– Thứ 3 là cuộc tấn công của chúng vừa rồi có phần vội vã và khinh địch nên tổn thất của chúng đã khá lớn, dù chưa là gì với nguồn lực của Danak nhưng chúng cũng cần thời gian để liếm láp vết thương và tổ chức lại. Hơn nữa, thế lực thủy tặc đã tổn thất quá lớn, giờ đám thủy tặc chỉ còn có thể ôm lấy thủy trại mà thủ đã là tốt lắm rồi. Chúng cũng không thể cử thêm quân sang Hóa châu, khi đấy vấn đề sẽ lên tới tầm cuộc chiến của 2 quốc gia, chuyện khi đó nghiêm trọng hơn nhiều. Vì vậy chúng không thể hình thành thế gọng kìm để vây Kajo được nữa. Theo ta, nếu không có 3 đến 5 năm chuẩn bị thì chúng sẽ không đánh Kajo đâu, nếu được chọn có lẽ chúng sẽ tìm cách dụ ta rời Kajo để dễ đánh hơn. Nhưng đấy là chuyện của tương lai.

Trương Tuấn càng nghe càng cau mày lại, không giấu được sự thất vọng với bản thân kèm chút kinh ngạc trong ánh mắt nhìn Đặng Tất. Hắn thở ra một hơi rồi hỏi Đặng Tất:

– Nghe Bùi Hải nói vương gia là người toàn tài, mọi chuyện ở đây đều là vương gia lên kế hoạch. Đặng Tất, so với ngươi thì vương gia thế nào?

Đặng Tất nghe câu hỏi của Bùi Hải thì nhớ lại lần hắn từng đứng ra thách thức Trần Quốc Toản nữa mới mỉm cười, chỉ tay về phía dãy Bạch Mã đang bị bao phủ với mây mù hỏi:

– Ngươi thấy đỉnh ngọn núi kia không?

Trương Tuấn nhìn theo hướng chỉ tay của Đặng Tất lắc đầu không hiểu dụ ý:

– Ta không thấy.

Đặng Tất mỉm cười có chút bất lực nói:

– Ta so với vương gia cũng gần như chúng ta bây giờ đang đứng trước ngọn núi kia vậy. Ta cũng không thể thấy được đỉnh ngọn núi ấy. Ở nhà ta luôn được gọi là thiên tài nhưng ngươi biết ta ở vương phủ bị gọi là gì không?

Không đợi Trương Tuấn trả lời, Đặng Tất lắc đầu bất lực nói:

– Là con gà. Với ngài ấy, ta như con gà vậy. Ta hiểu ý định của ngươi, nếu cha ngươi cho phép thì ngươi nên đi một chuyến, có nhiều thứ ngươi cần phải thấy tận mắt. Đừng nản chí, ta cũng thế, nhất định sẽ có ngày ta lên được đỉnh ngọn núi kia.

Trương Tuấn kinh ngạc nhìn Đặng Tất, có thể khiến một người tài giỏi, tự tin lại có chút kiêu ngạo như Đặng Tất phải cúi đầu nhận kém thì hắn cũng không hình dung ra được vị vương gia kia là thế nào.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bong-da-than-cap-giua-tran-c-la-messi-pha-phong-ngu
Bóng Đá: Thần Cấp Giữa Trận, C La Messi Phá Phòng Ngự
Tháng 12 10, 2025
vo-hiep-dai-tan-nguoi-viet-tieu-thuyet-nha-hoan-chu-chi-nhuoc.jpg
Võ Hiệp: Đại Tần Người Viết Tiểu Thuyết, Nha Hoàn Chu Chỉ Nhược
Tháng 2 8, 2026
bao-ruong-thuong-nhan-theo-khen-thuong-van-lan-bao-kich-dang-than.jpg
Bảo Rương Thương Nhân, Theo Khen Thưởng Vạn Lần Bạo Kích Đăng Thần
Tháng 4 1, 2025
konoha-naruto-bi-aizen-giao-duc.jpg
Konoha: Naruto Bị Aizen Giáo Dục
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP