Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bat-dau-hop-thanh-ngo-dao-tra-vung-vang-khong-ra.jpg

Bắt Đầu Hợp Thành Ngộ Đạo Trà, Vững Vàng Không Ra

Tháng 1 17, 2025
Chương 974. Cải tạo hoàn thành, thế giới tái tạo, kết thúc cùng bắt đầu! Chương 973. Phục sinh thân nhân
diem-de.jpg

Diễm Đế

Tháng 1 15, 2026
Chương 250: Treo thưởng hủy bỏ! Chuẩn bị nhìn Triệu gia giơ chân! Chương 249: Ta phiền nhất các ngươi những này thiên kiêu! Một điểm kỹ thuật hàm lượng cũng không có!
cuc-pham-toan-nang-cuong-y.jpg

Cực Phẩm Toàn Năng Cuồng Y

Tháng 1 19, 2025
Chương 3248. Bất Diệt giới đại kết cục Chương 3247. Bọn họ vừa mới giết ta
dau-la-tu-la-tam-phao-bat-dau-tien-hoa-long-than.jpg

Đấu La: Từ La Tam Pháo Bắt Đầu Tiến Hóa Long Thần!

Tháng 2 24, 2025
Chương 376. Võ Hồn Tối Chung Tiến Hóa: Sáng thế Ứng Long, Thần Giới cũng nên thay cái chủ nhân! Chương 375. Hôm nay! Ta liền muốn Thí Thần!
xuyen-qua-chu-thien.jpg

Xuyên Qua Chư Thiên

Tháng 2 21, 2025
Chương 1354. Đại kết cục Chương 1353. A Di Đà: Hoa Giải Ngữ: Thánh Phật tử
ta-la-tao-hoa-thanh-lien-hoa-hinh-ngong-cuong-mot-chut-thi-da-sao.jpg

Ta Là Tạo Hóa Thanh Liên Hóa Hình, Ngông Cuồng Một Chút Thì Đã Sao?

Tháng 1 31, 2026
Chương 265: hoàn toàn mới mê huyễn đại trận Chương 264: ăn công đức Bạch Liên
cao-vo-ta-dua-vao-mong-canh-xuyen-qua-chu-thien.jpg

Cao Võ: Ta Dựa Vào Mộng Cảnh Xuyên Qua Chư Thiên

Tháng 2 7, 2026
Chương 373: Thần cách ẩn chứa lực lượng kinh khủng Chương 372: Phá phòng thủ Tịch Diệt Ma chủ
theo-tram-yeu-tru-ma-bat-dau-truong-sinh-bat-tu

Theo Trảm Yêu Trừ Ma Bắt Đầu Trường Sinh Bất Tử

Tháng 10 30, 2025
Chương 842: Cuối cùng được bình tĩnh (xong) Chương 841: Không quên sơ tâm, phương đến thủy chung (2)
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 151: Thay da đổi thịt 2.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 151: Thay da đổi thịt 2.

Từ ngày có “bữa cơm đoạn đầu” lại được lời hứa cho gửi thư về gia đình, tinh thần tù binh quân Chiêm lại lên tầm cao mới. Rất nhiều người tự giác làm việc mà không cần ai phải giám sát, công việc vì thế mà hiệu quả hơn rất nhiều. Số gia binh bố trí trông coi họ cũng giảm đi quá nửa, nhờ thế mà vương phủ có thể thoải mái điều họ đi làm việc khác. Để khuyến khích tinh thần này, Trần Quốc Toản đã cho phép tổ chức “bữa cơm đoạn đầu” mỗi tháng 2 lần. Ở trang viên Hoài Văn vương, “bữa cơm đoạn đầu” dần mất đi ý nghĩa gốc của nó, sau cái lần quân Chiêm ủ ê ngồi trước mâm cơm vì tưởng là bữa cơm đoạn đầu thì Trần Quốc Toản thấy thú vị nên đặt luôn bữa cơm rượu thịt khao nô lệ là “bữa cơm đoạn đầu”.

Công việc cần tù binh quân Chiêm làm có ở khắp nơi, dần dần hình ảnh người Chiêm đi đi lại lại lao động trong huyện trở lên quen thuộc, các trang hộ mới cũng dần hòa vào nhịp sống. Khi đã quen mắt, những ánh nhìn ác ý với người Chiêm hồi đầu cũng dần biến mất, rất nhiều người đã thừa nhận công sức của người Chiêm đã góp phần rất lớn cho sự phát triển của huyện Ngự Thiên.

Với người Chiêm cũng thế, không bị đánh đập, được ăn no, ở tù như ở nhà mình, trừ hạn chế đi lại buổi tối thì họ sắp không nghĩ mình là tù binh nữa rồi. Đồ ăn, nước uống miễn phí được trang hộ trong huyện cho ngày càng nhiều hơn khiến họ dần quên luôn chuyện mình đang là nô lệ. Giao tiếp giữa 2 bên dần nhiều hơn khi sau gần 4 tháng làm việc, người Chiêm cũng đã học được cách giao tiếp bằng vài từ tiếng Việt bập bẹ.

– Tạ Đốn, Tạ Đốn.

Lạt La Tạ Đốn đang nhai quả khô rau ráu được lão Nguyên cho nghe thấy tiếng gọi mình liền nhìn ngoái ngác tìm chủ nhân tiếng gọi. Thấy bà Tám bên kia đang vẫy vẫy tay gọi hắn, Lạt La Tạ Đốn ngây ngô toét miệng ra cười. Gần đây hắn đã rất quen với bà Tám dễ gần, người luôn cho hắn chén nước chè mỗi buổi chiều. Lạt La Tạ Đốn vô tư chạy qua đường tới quán nước của bà Tám, hắn đã nói được khơ khớ tiếng Việt nên bập bẹ:

– Bà Tám, bà gọi con.

Nhưng bà Tám chưa kịp nói thì một bộ khoái trẻ mới tới thấy Lạt La Tạ Đốn tự ý đi lại, rời khỏi nơi làm việc liền tay cầm côn chỉ về phía Lạt La Tạ Đốn quát tháo:

– Ngươi, ai cho ngươi rời khỏi nơi làm việc? Mau về làm việc ngay.

Trang hộ của Hoài Văn vương phủ chưa bao giờ biết sợ quan viên, có xử tội các trang hộ này cũng là vương gia, vương phi xử chứ chẳng phải đám bộ khoái này. Nên bà Tám đang từ bộ mặt hiền hòa liền cau mày, tay chống nạnh hướng về phía bộ khoái quát lại:

– Im đi, là ta gọi nó tới. Ngươi quát tháo cái gì ở đây? Trong khi bọn chúng cả ngày làm việc chăm chỉ xây trường xây viện, hơn đứt đám bộ khoái lượn đi lượn lại chả được cái việc gì như các ngươi đấy. Ngươi lo mà đi tuần đi, xem chó mèo nhà ai ỉa bậy thì bắt chủ nhà ra hót phân còn có ích hơn ở đây.

Bộ khoái trẻ đang định phân trần nói lý thì bộ đầu ở phía sau ấn đầu hắn xuống rồi nói với bà Tám:

– Bà Tám, Tiểu Hiệu là bộ khoái mới, còn chưa hiểu quy tắc ở đây. Có gì bà từ từ bảo ban hắn, đừng nặng lời làm khó hắn, hắn cũng chỉ là làm theo chức trách thôi.

Bà Tám khẽ hừ một cái, đối phương đã ra làm hòa thì bà cũng hạ giọng:

– Nói như Hà bộ đầu còn được, mấy đứa trẻ này làm quần quật cả ngày không kêu than một tiếng, nó mới được gọi ra ngoài một tý mà đã quát tháo. Đám bộ khoái mới tới thật chả ra làm sao.

Hà bộ đầu biết tiếng của bà Tám, bình thường rất hiền hòa nhưng động tới là chua ngoa không ai bằng. Hà bộ đầu biết cứ tránh đi thì hơn nên vừa nói vừa kéo bộ khoái trẻ đi:

– Bà Tám nói phải, còn công vụ phía trước, ta phải đi đã khi trở về ta sẽ bảo lại người mới.

Đợi bộ đầu kéo bộ khoái đi rồi, bà Tám quay lại mặt hiền hòa đưa cho Lạt La Tạ Đốn chén nước chè rồi dò hỏi:

– Tạ Đốn, Mọi người xây trường có vất vả lắm không? Khoảng bao lâu nữa thì xong thế.

Lạt La Tạ Đốn dù hiểu được tiếng Việt nhưng để nói thì còn rất hạn chế. Từ hồi đào đất, đắp đường bọn hắn đã hay được quà của các trang hộ nhưng chẳng là gì với lúc bắt đầu xây Tế sinh đường với Bình dân viện cả. Một nơi để chữa bệnh, một nơi để dạy học nên người dân cả huyện đều đang mong chờ hai công trình này hoàn thành. Vì vậy họ luôn quan tâm và ưu ái đặc biệt cho những người đang làm việc ở đây, trà nước, thức ăn đều không thiếu cho đám Lạt La Tạ Đốn. Trang hộ gần đây có thói quen ngày nào cũng cố đi qua công trường để được ngó đầu vào xem Tế sinh đường và Bình dân viện đã xây tới đâu, tiện tay thì luôn có hoa quả khô, quả dại cho thợ thuyền bên trong. Nhiều đến lỗi vài giám công phải kê cái bàn trước cổng để mọi người để đồ cho tiện. Câu hỏi này ngày nào bà Tám cũng hỏi nên hắn đã quen, Lạt La Tạ Đốn giơ 3 ngón tay lên nói:

– 3 tháng, khoảng 3 tháng nữa ạ.

Ngày nào cũng hỏi, ngày nào cũng nghe có khi mấy ngày liền đều cùng một câu trả lời, thế nhưng bà Tám như không biết chán, bà đang mong mỏi từng ngày cho cu Tý được đi học. Hôm nay bà lại càng phấn khích:

– Nhanh thế à? Mới hôm qua còn hơn ba tháng mà nay chỉ còn khoảng 3 tháng à?

Bà tám cười toe toét về quán bắt con dâu gánh ra một gánh nặng đặt trước mặt Lạt La Tạ Đốn, rồi hồ hởi nói:

– Tạ Đốn, Tạ Đốn. Đem gánh nước vối này về cho mọi người cùng uống cho đỡ mệt. Uống xong thì gọi để ta cho người qua lấy gánh về nhé. Tạ Đốn vất vả rồi, cố lên nhé.

Lạt La Tạ Đốn nghe chữ hiểu chữ không nhưng hắn cười ngốc nghếch vui sướng, bà Tám còn nhét riêng cho hắn nắm cơm cháy vào tay thơm phức. Trước kia ở Chiêm Thành, hắn là dân đen, là đẳng thấp nhất trong xã hội, đi làm ăn đòn thì nhiều chứ cơm ăn thì chẳng mấy. Cuộc sống nô lệ ở đây trước kia hắn còn chẳng dám mơ tới. Lạt La Tạ Đốn gật mạnh đầu cảm ơn bà Tám rồi quăng gánh nước lên vai hồ hởi bước về công trường.

Từ bến đò ngang sang dần có tiếng cọc cọc của vó ngựa chạy trên đường gạch, một tín sứ tới tấm biển gỗ phía đầu làng phết keo rồi dán một tờ dấy toàn chữ lên bảng gỗ, mặc kệ người dân hiếu kỳ bu lại xung quanh viên tín sứ lại lên ngựa chạy sâu vào trong trang viên.

Phía sau tín sứ còn có 3 binh sĩ mặc giáp của Hoài Văn quân đi theo, Bà Tám biết một người trong đó liền rướn cổ lên gọi lớn:

– Tiểu Trù, Tiểu Trù. Ngươi về khi nào? có chuyện gì thế.

Nghe giọng bà Tám gọi, binh sĩ hất cằm ra hiệu cho 2 người kia đi tiếp vào trong trang còn bản thân thì tiến gần tới phía bà Tám. Tiểu Trù xuống ngựa chào bà Tám rồi hồ hởi kể:

– Bà Tám, thông báo triều đình chính thức xác nhận thân phận Hoài Văn vương cho cậu chủ đấy. Trên triều người oai phong lắm.

– Hoan hô, triều đình phong tước vị Hoài Văn vương cho vương gia rồi. Hoan hô.

Tiểu Trù vừa dứt lời, từ đám đông hiếu kỳ một người biết chữ đọc xong liền vui sướng hô lên. Dù biết Vương phi Trần Ý Ninh có quyền chọn người kế thừa tước vị nhưng trong lòng ai cũng có chút lo lắng chuyện này sẽ không được triều đình thông qua. Hơn hết, họ còn sợ nếu Trần Quốc Toản không được công nhận làm Hoài Văn vương thì cuộc sống tốt đẹp ở huyện Ngự Thiên sẽ sớm kết thúc. Hiện giờ lo lắng trong lòng được cởi bỏ, vương gia còn rất trẻ, cuộc sống tươi đẹp này sẽ còn tiếp tục tới đời con lại càng khiến họ vững tin vào những việc đang làm. Đợi vương gia có tiểu vương gia nữa thì trong 3 đời họ sẽ không cần lo lắng nữa.

Chỉ chờ có thế, trong chớp mắt tiếng hoan hô như cơn sóng tỏa ra khắp huyện Ngự Thiên. Xen kẽ còn có tiếng hô vạn tuế tung hô sự sáng suốt của triều đình. Bà Tám cũng vui ra mặt nhưng nhìn đám đông đang nhảy nhót hò hét ăn mừng thì miệng mắm mồm cười:

– Cậu chủ trước giờ vẫn là vương gia, có gì đâu mà phải mừng tới độ đó. Phải rồi, Tiểu Trù, trên triều Vương gia oai phong thế nào? Kể cho ta nghe với.

Truyền thống hóng chuyện của người Việt có từ xưa, Bà Tám không giấu nổi sự tò mò nên liền kéo Tiểu Trù vào quán để bắt hắn kể lại.

Tiểu Trù trong chớp mắt được người người xung quanh bu kín nghe hắn ba hoa kể lại chuyện Trần Quốc Toản trước thì đập tan tành Minh Nguyệt lâu, một mình đánh cả đám lang sói Đỗ Cảnh, trên triều đấm gãy răng quan ngự sử. Hắn đứng trên bàn hoa chân múa tay hăng hái kể chuyện, bên dưới mọi người nghe tới say mê, thi thoảng những tiếng hô “hay” “Cậu chủ uy vũ” của đám đông vang lên khắp phố.

Từ trang hộ cũ, trang hộ mới tới tù binh Chiêm Thành dừng việc đang làm lại để chung vui cũng chẳng có ai oán trách. Đám Lạt La Tạ Đốn ban đầu không hiểu tiếng ồn ào trên phố là gì, tới khi được nghe kể lại hắn cũng bất giác cùng những tù binh xung quanh nhảy lên ăn mừng.

La Tát Đản bên cạnh vẫn đang hì hục xúc cầm chày gỗ giã nền đất thấy Lạt La Tạ Đốn hò hét tới khản giọng, ăn mừng cuồng nhiệt như quên mất mình là tù binh thì nhắc nhở:

– Lạt La Tạ Đốn, chúng ta là nô lệ, ngươi có cần vui mừng tới thế không?

Lạt La Tạ Đốn khô cổ, tới gánh nước của bà Tám cho múc hai bát nước vối cho hắn một bát, La Tát Đản một bát rồi cười khà khà nói:

– Làm nô lệ cho vương gia, được ăn no, ăn ngon, ở nhà gạch, không bị đánh đập chửi bới, còn được cho đồ ăn. Trước kia ta mơ còn chả được. Vương gia tại vị lâu lâu tý thì càng tốt chứ sao. Hahaha La Tát Đản ngươi chẳng phải cũng rất tự giác làm việc đấy à?

La Tát Đản bực tức cầm chén nước vối ngửa cổ uống hết mới nói:

– Loại đầu óc đơn giản đúng là có cái phúc riêng. Được đối xử tốt một tý mà quên luôn thân phận, quê hương. Tạ Đốn, ngươi thật sự không muốn về Chiêm Thành nữa à?

Khác với Lạt La Tạ Đốn một thân một mình từ nhỏ, La Tát Đản là con của một quý tộc địa phương, hắn còn rất nhiều thứ để bận tâm. Lời hứa cho hắn liên lạc với gia đình của Trần Quốc Toản chính là động lực cho hắn cố gắng tới giờ. Lạt La Tạ Đốn là người đơn giản, trước lời nói nhiếc móc của La Tát Đản hắn chẳng thèm để ý, vẫn cứ cười xuề xòa coi mọi chuyện như không nói:

– La Tát Đản, ở Chiêm Thành ta là dân đen, thứ nhiều nhất là bị đánh, bị đói, còn có thể bị giết chết bất kỳ lúc nào. Ở đây ta có nhà tù, được ăn no, được sống, chỉ cần làm chút việc chân tay mà không bị đánh đập. Thế thì ta về Chiêm Thành làm gì nữa, dù sao ở Chiêm Thành ta đâu còn thân thích nào?

La Tát Đản có chút học hành, trước kia với hắn Đại Việt là kẻ thù của Chiêm Thành. Nhưng ở đây, tiếp xúc với những người như Lạt La Tạ Đốn hắn mới hiểu hết cảm giác mà con dân Chiêm Thành từng phải chịu dưới chế độ đẳng cấp của Shiva giáo điều mà trước kia hắn không hề nhận ra (Shiva giáo là một nhánh của Ấn Độ giáo).

Vì vậy mà lời nói của Lạt La Tạ Đốn hắn không thể phản bác được. Một người mưu cầu được sống thì chẳng có gì là sai. Chẳng thể trách Lạt Na Tạ Đốn cam tâm tình nguyện rời bỏ Chiêm Thành, có trách thì trách Chế độ đẳng cấp của Chiêm Thành đã bóp nghẹt chính đường sống của những người như Lạt La Tạ Đốn.

La Tát Đản nhìn những nô lệ Chiêm Thành hò reo vui mừng cho kẻ thù thì lòng đầy đấu tranh, hắn không rõ điều gì mới thật sự là tốt cho người Chăm. Niềm tin với Chiêm Thành, với thần Shiva với những gì được học ngày trước của hắn đã bắt đầu bị lung lay

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nghi-he-kiem-chuc-nguoi-thang-kiem-loi-100-uc
Nghỉ Hè Kiêm Chức, Ngươi Tháng Kiếm Lời 100 Ức?
Tháng mười một 11, 2025
phe-trat-tu-nguoi-choi.jpg
Phe Trật Tự Người Chơi
Tháng 1 14, 2026
marvel-deu-la-ta-phan-than.jpg
Marvel Đều Là Ta Phân Thân
Tháng 2 6, 2025
tam-quoc-toi-cuong-quan-su-bat-dau-thiet-ke-giet-tao-thao
Tam Quốc: Tối Cường Quân Sư, Bắt Đầu Thiết Kế Giết Tào Tháo
Tháng mười một 2, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP