Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
vo-hiep-the-gioi-luan-hoi-gia.jpg

Võ Hiệp Thế Giới Luân Hồi Giả

Tháng 2 4, 2025
Chương 717. Thánh Hiền đại đạo Chương 716. Tam giới đều biết
dien-anh-the-gioi-xuyen-toa-mon.jpg

Điện Ảnh Thế Giới Xuyên Toa Môn

Tháng 1 21, 2025
Chương Lời cuối sách đại kết cục Chương 1322. Thiên Đạo cảnh
linh-khi-khoi-phuc-muoi-muoi-dung-la-nu-de-trong-sinh.jpg

Linh Khí Khôi Phục: Muội Muội Đúng Là Nữ Đế Trọng Sinh!

Tháng 2 8, 2025
Chương 777. Từ đây, nhân tộc không lo! Hài tử kêu cái gì? Chương 776. Mọi người tuyệt vọng? Đây hết thảy nên kết thúc
ta-cuong-gia-vo-dich-bi-he-thong-lua-100-nam.jpg

Ta, Cường Giả Vô Địch, Bị Hệ Thống Lừa 100 Năm

Tháng 2 23, 2025
Chương 494. Đại kết cục Chương 493. Những cái kia sống sót đám người
cuu-an-than-hoang.jpg

Cửu Ấn Thần Hoàng

Tháng 1 18, 2025
Chương 559. Đại kết cục Chương 558. Phong thần
mat-phap-thoi-dai-thi-giai-tien.jpg

Mạt Pháp Thời Đại Thi Giải Tiên

Tháng 1 16, 2026
Chương 262: Thái Nhất chân ý, Chúc Long quốc gia. Chương 261: Đại đạo không quan trọng, khoảnh khắc vĩnh hằng
xuyen-viet-di-gioi-dan-dat-de-tu-thien-tai-thong-linh-the-gioi.jpg

Xuyên Việt Dị Giới, Dẫn Dắt Đệ Tứ Thiên Tai Thống Lĩnh Thế Giới

Tháng 2 8, 2026
Chương 502: hoàn toàn hợp nhất Chương 501: xúi giục Merly gia tộc
hai-tac-marineford-thu-nguyen-hop-thanh-su.jpg

Hải Tặc: Marineford Thứ Nguyên Hợp Thành Sư

Tháng 5 4, 2025
Chương 288. Đại kết cục Chương 287. Nhiệm vụ hoàn thành!
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 149: Chuyến đi xa nhà.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 149: Chuyến đi xa nhà.

– Vương phi, người thật sự không muốn gặp Quốc Toản trước khi lên đường ạ?

Đặng Văn Thiết từ sáng sớm tinh mơ, sớm hơn mọi ngày rất nhiều đã tới hậu viện vấn an vương phi. Biết ý định của vương phi, Đặng Văn Thiết hơi cúi người lễ phép hỏi. Vương phi hơi ngập ngừng không nỡ, mất một hồi mới hạ được quyết tâm còn có chút rưng rưng:

– Không cần. Ta không muốn làm Quốc Toản áy náy, không muốn nó bị phân tâm, ta muốn nó được toàn tâm toàn ý làm nhiệm vụ. Như thế tốt hơn, an toàn hơn. A Thiết, ngươi thay ta tiễn nó, cản nó lại đừng để nó vào đây.

Đặng Văn Thiết vái dài hành lễ với vương phi, hắn hiểu rõ vương phi dù luôn tỏ ra mạnh mẽ, luôn ủng hộ Trần Quốc Toản được tự do tung hoành theo sở thích nhưng thực lòng vương phi luôn muốn giữ Trần Quốc Toản ở lại bên cạnh mình. Nếu Quốc Toản không có trí hướng thì vương phi nguyện cả đời bao bọc Quốc Toản dưới vòng tay của mình, tránh xa mọi nguy hiểm, nhất là sau biến cố ở kiếp trước. Vương phi sợ nếu gặp Quốc Toản, người sẽ không nỡ để hắn rời đi lần này.

– Vâng con hiểu.

Đặng Văn Thiết từ từ lui ra ngoài, mặc sương sớm cứ kê ghế ngồi trước cổng hậu viện, dù đã già nhưng vẫn uy nghiêm ngồi đó như hộ thần. Việc mà hắn đã làm mấy chục năm qua. Cho tới khi trời dần sáng rõ, Trần Quốc Toản một thân giáp trụ tay ôm mũ phượng xí kẹp ở hông đang xuyên qua hoa viên để tới hậu viện. Thấy Đặng Văn Thiết đang ngồi chắc trước cánh cửa vòm của hậu viện, Trần Quốc Toản có chút buồn bã nói:

– Mẹ ta vẫn ….. “đang ngủ” à?

Đặng Văn Thiết vẫn chống gậy ngồi đó:

– Là người thông minh, ngươi hiểu mà. Cũng vì vương phi quá yêu ngươi, yên tâm làm nhiệm vụ đi có ta ở lại chăm sóc vương phi rồi.

Trần Quốc Toản khẽ gật đầu bước qua Đặng Văn Thiết hai bước để tới sân hậu viện, hắn lặng lẽ hướng về gian phòng của mẹ quỳ xuống dập đầu ba lần hồi lâu mới đứng dậy. Dùng tay quẹt mắt trước khi bước đi, Trần Quốc Toản không quay lại nhìn Đặng Văn Thiết nói:

– Đặng Văn Thiết, cảm ơn ngươi. Mẹ ta, ngươi, Tiểu Thúy là những người ta yêu quý nhất, là báu vật vô giá ông trời đã ban cho ta. Đừng ra tiễn ta, ngươi đi nghỉ đi, thời gian nữa ta sẽ về. Hàng ngày đều phải gửi thư cho ta.

– Ừm

Bỏ lại Đặng Văn Thiết ở sau lưng, Trần Quốc Toản bước đi như bay hắn không muốn phải nói quá nhiều, cũng không muốn nấn ná quá lâu với người thân hắn sợ mình không dứt ra được. Đây sẽ là chuyến đi xa đầu tiên của Trần Quốc Toản từ khi sống lại, có thể mất tới 2 tháng hoặc hơn. Ở cái thời đại bất cứ cuộc chia tay nào cũng có thể là ly biệt, bất cứ cuộc nói chuyện nào cũng có thể là lần cuối, bị nhiễm phong hàn có thể lấy mạng bất kỳ ai dù có khỏe mạnh tới đâu. Đặc biệt với người thân đã hơn trăm tuổi, Trần Quốc Toản càng không nỡ rời khỏi vương phủ lúc này. Nhưng chuyến đi này là tiền đề trong kế hoạch cho tương lai, Trần Quốc Toản không thể không đi.

Mới qua hoa viên, đã gặp Phạm La Bao mặc quần áo hạ nhân, mặt mày vẫn còn bầm tím quỳ bên vệ đường bên cạnh còn có một cây côn và tay nải. Trần Quốc Toản nhìn hắn hỏi:

– Ngươi quyết định không tới Ngự Thiên cùng mẹ và anh em của mình?

Phạm La Bao dập đầu sát đất thưa:

– Vương gia, ơn của người, con không dám quên. Mẹ và các huynh đệ đã được người thu xếp ổn thỏa. Được vào Hoài Văn quân luôn là ước mơ bấy lâu nay của chúng con, ở Ngự Thiên các huynh đệ ấy sẽ có cơ hội thực hiện ước mơ của mình. Con hiện giờ đã không còn lo lắng gì. Xin người cho con được theo hầu người để báo đáp ân tình này.

Trần Quốc Toản đắn đo nhìn Phạm La Bao đã hạ quyết tâm một hồi lâu mới nói:

– Các huynh đệ của ngươi võ nghệ không tồi nhưng muốn vào Hoài Văn quân còn cần huấn luyện rất nhiều, vì thế mới cần tới huyện Ngự Thiên. Ngươi theo ta sẽ bị lỡ cơ hội huấn luyện này, sau này có thể ngươi sẽ không theo được họ đâu. Đừng có hối hận. Cái tên Phạm La Bao đã chết cùng vụ ám sát ta rồi, giờ cũng không dùng được nữa, ngươi là người có hiếu, thế thì gọi ngươi là Trần Hiếu đi.

Phạm La Bao ở dưới dập đầu ba lạy hô lớn:

– Tạ ơn tái tạo của vương gia. Con, Trần Hiếu nguyện làm trâu ngựa để báo đáp.

– Được rồi, đi thôi.

Trần Quốc Toản lại tiếp tục bước nhanh về phía cổng vương phủ nơi đoàn đội đang chờ hắn, Trần Hiếu mừng rỡ vội khoác tay nải lên vai, tay cầm côn lúi húi bước theo sau. Nhưng mới tới khoảng sân trước thu phòng, lại thấy Trần Kính ngồi ở tiểu đình chờ đợi. Trần Quốc Toản ra hiệu cho Trần Hiếu dừng lại rồi bước về phía Trần Kính chào hỏi:

– Trần Kính đại ca, sao huynh lại tới bảo thị vệ đem tới là được mà.

Trần Kính lấy từ ống tay áo ra 3 lệnh bài tung cho Trần Quốc Toản rồi nói:

– Đệ đi dẹp phản tặc vì nước, huynh không giúp được gì nhiều, đến việc tới tiễn đệ lên đường cũng không làm nữa thì còn ra cái gì?

Trần Quốc Toản bắt được 3 lệnh bài xem qua một lượt thấy chữ khâm sai đại thần sáng bóng đúng ý nhét vào ngực rồi mới đùa đùa nói tiếp:

– Cũng đúng, đệ hao tiền tốn của, lại còn bôn ba vạn dặm vì triều đình, huynh không tới thì đúng là loại tệ bạc.

Bình thường Trần Quốc Toản hay trêu đùa, cợt nhả Trần Kính thấy đã quen, hôm nay cũng thế nhưng liếc qua là biết Trần Quốc Toản đùa không nổi. Trần Kính hiểu rõ tâm sự ngổn ngang trong lòng Quốc Toản bây giờ, đây cũng là việc tốt nhất hắn có thể giúp đệ đệ của mình:

– Ta ở kinh thành sẽ chăm lo tốt cho Vương phi và Đặng bá. Ta đã sắp xếp thái y hàng ngày tới vương phủ thăm khám cho người rồi. Đệ cứ yên tâm, ta đảm bảo khi đệ trở về họ sẽ không mảy may tổn hại một chút nào.

Trần Quốc Toản gật đầu yên tâm giao phó lại cho Trần Kính:

– Vậy mọi chuyện nhờ huynh.

Trần Kính không biết từ lúc nào lấy ra hai vò rượu nhỏ đưa cho Trần Quốc Toản một lọ mời:

– Ta không thể lộ mặt tiễn đệ lên đường được, chỉ có thể ở đây thôi. Chục đệ mã đáo thành công. Nào, cạn!

– Cạn!

Trần Quốc Toản ngửa cổ uống cạn vò rượu nhỏ rồi chắp tay cáo từ với Trần Kính, nhưng mới đi được vài bước Trần Quốc Toản như nhớ ra gì đó dừng lại nói:

– 3 năm, cho đệ thêm 3 năm, sau 3 năm đệ sẽ cho huynh một thế lực đủ lớn để dựa vào dẹp hết đám chống đối kia. Bảo gồm cả đám vương hầu dám coi thường huynh nữa.

Nhìn theo bóng lưng ngày càng cao lớn của Trần Quốc Toản, Trần Kính cũng không ngờ sau một buổi lên chầu, Quốc Toản đã có thể nhìn ra thế khó của Trần Kính còn tới từ chính huynh đệ trong hoàng tộc. Cảm giác được người khác thấu hiểu cho khó khăn của mình khiến Trần Kính rất khó tả. Ít nhất thì hắn biết từ giờ hắn không còn đơn độc nữa. Trần Kính rướn cổ nửa cảm động nửa vui mừng nói lại câu nói ngày trước ở đồn Khoái:

– Quốc Toản, không đi không tới.

– Không đi không tới.

Trần Quốc Toản vẫy vẫy tay đáp lại lời của Trần Kính rồi thống khoái bước đi nhanh tới cổng.

Gần 50 xe chở hàng hóa và lương thực, từng thùng được niêm phong cẩn thận, 200 dân phu và một vệ sở trăm người là lực lượng đi theo Trần Quốc Toản lần này. Dân phu thì không tính vì họ chỉ đơn giản là đẩy xe hàng, còn vệ Uy Tiệp vốn là cấm quân, trang bị cũng coi là tạm được dù không thể so với Hoài Văn quân.

Lần này lên đường, Trần Quốc Toản chỉ dẫn theo mình Trần Hiếu, bản thân Trần Quốc Toản cưỡi ngựa còn để Trần Hiếu đánh xe ngựa mang theo đồ đạc theo sau. Lên tới đầu đội ngũ người và hàng, Quốc Toản ghìm cương ngựa hỏi viên chỉ huy đang đứng hàng đầu:

– Họ tên, phiên hiệu?

Viên chỉ huy rời hàng chắp tay chỉ hơi cúi người mà không quỳ một gối như trong quân ngũ nói:

– Mạt tướng Vũ Cấm, chức võ úy tòng lục phẩm, là chỉ huy vệ Uy Tiệp ra mắt tướng quân.

Mới nhìn qua một cái, Trần Quốc Toản đã hiểu tên này có thái độ với mình, trong quân đội thường thì đều thế cả, lính cũ ban đầu chẳng mấy ai phục tùng ngay chỉ huy mới của mình cả. Đặc biệt khi mặt Trần Quốc Toản còn trẻ măng thế này. Ngày trước tiếp quản lại Hoài Văn quân cũng thế chứ đâu. Chưa kể, chẳng cần nói cũng biết chuyến đi này chắc chắn Đỗ Tử Bình sẽ nhúng tay vào, dù sao việc Trần Quốc Toản làm trên triều chính là để khiêu khích hắn mà lại.

Nhưng chuyện gì ra chuyện đó, thái độ lồi lõm từ đầu thì phải trị, thà để hắn bằng mặt không bằng lòng chứ không thể để hắn thái độ ra mặt được. Nếu cứ để hắn thái độ thế này thì e rằng tới dân phu cũng rất khó bảo. Trần Quốc Toản xuống ngựa đạp cho Vũ Cấm 1 cái khiến hắn lùi ngược về sau vài bước khụy xuống rồi trừng mắt quát:

– Con mẹ ngươi, còn phải đợi ta hỏi nữa à? Không báo được quân số vệ sở mình chỉ huy thì cút về?

Vũ Cấm dù rất bực tức nhưng phải giấu ánh mắt của mình đi. Hắn giữ tư thế quỳ đó chắp tay giọng vẫn còn bất mãn bẩm báo:

– Bẩm tướng quân, vệ Uy tiệp quân số đủ 100 binh sĩ. Trong đó, Đao thuẫn thủ 50 người, cung thủ 20 người, trường thương 30 người. Toàn bộ 100 binh sĩ đã về hàng ngũ, trang bị đầy đủ, sẵn sàng chờ mệnh lệnh của tướng quân.

Lần này Trần Quốc Toản mới hài lòng quay lại tung mình lên ngựa rồi hạ lệnh:

– Tốt, toàn quân xuất phát.

Theo hiệu lệnh của Trần Quốc Toản, đoàn đội bắt đầu chậm ra tiến về phía cổng thành Thăng Long. Dẫn đầu đoàn, từ trên ngựa Trần Quốc Toản có thể thấy Lê Quát, Trương Đỗ cùng một số nho quan đang đứng lẫn trong đám đông chắp tay tiễn mình lên đường. Trần Quốc Toản chỉ khẽ gật đầu đáp lại, đường từ Thăng Long tới châu Quảng Nguyên tới gần nghìn dặm, mang theo hàng hóa thế này phải đi hơn 30 ngày mới tới nơi. Đây sẽ là một chuyến đi rất dài.

Đi phía sau đội ngũ, một binh sĩ đi gần Vũ Cấm thì thầm nói nhỏ:

– Chỉ huy, tên tướng quân này ngông cuồng quá.

Vũ Cấm mắt nhìn về phía đầu đội ngũ giọng nói âm u:

– Nhịn đi, cứ cho hắn đắc ý vài ngày. Làm theo kế hoạch của đại nhân là được.

Đường từ Thăng Long tới trấn Thái Nguyên còn khá thuận lợi, sau khi qua trấn Thái Nguyên, cư dân thưa thớt mới là chỗ thích hợp cho những âm mưu quỷ kế hành động.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dai-duong-sieu-thoi-khong-khue-mat-tan-duong-tieu-cong-chua.jpg
Đại Đường: Siêu Thời Không, Khuê Mật Tấn Dương Tiểu Công Chúa!
Tháng 2 10, 2025
tren-troi-roi-xuong-ma-dau-luong-ngay-mot-nguyen.jpg
Trên Trời Rơi Xuống Ma Đầu, Lương Ngày Một Nguyên
Tháng 12 3, 2025
lan-lon-hong-vu-lam-ca-uop-muoi
Lăn Lộn Hồng Vũ Làm Cá Ướp Muối
Tháng 1 30, 2026
tuy-duong-mot-tay-keo-sap-troi-ta-ho-dai-tuy-vinh-xuong.jpg
Tùy Đường: Một Tay Kéo Sập Trời, Ta Hộ Đại Tùy Vĩnh Xương
Tháng mười một 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP