Chương 148: Cô nhi bang.
Trần Quốc Toản không thích nằm võng nên cưỡi ngựa thong dong từ hoang cung về vương phủ. Vương phi từ khi lên kiệu một lúc đã bắt đầu khe khẽ ngáy, hôm nay vương phi đã ngồi quá lâu so với mọi ngày nên cũng đã thấm mệt. Trên đường đi, đoàn phu kiệu cố gắng không để kiệu rung lắc, đám gia đinh cố gắng để hạn chế tiếng ồn trên phố, thi thoảng có tên không biết trời cao đất dày quay lại định bật thì thấy đoàn tùy tùng dài dằng dặc, tán lọng đủ cả, liền quỳ mọp xuống chân tên gia đinh đang trợn mắt nhìn hắn.
Về đến cổng vương phủ, Trần Quốc Toản chú ý tới người phụ nữ mới khoảng ngoài 30, ăn mặc thô sơ, tóc được túm gọn lại vấn cao đang quỳ ở đối diện cổng vương phủ. Người phụ nữ cũng không có gì đặc biệt nếu ánh mắt người phụ nữ đó không ngừng nhìn chằm chằm vào Trần Quốc Toản không một chút sợ hãi. Để đoàn xa giá vào vương phủ trước, Trần Quốc Toản dừng ngựa lại hỏi Lưu Vân đang đứng chờ ở cổng:
– Tiểu Vân, người phụ nữ kia vì sao lại quỳ trước cổng vương phủ thế?
Lưu Vân nhanh nhảu đáp:
– Cậu chủ, sáng ngày khi người lên triều không lâu thì bà ấy xuất hiện và cứ quỳ ở đó. Con có hỏi thế nào bà ấy cũng không nói, cụ Thiết có ra hỏi vài câu rồi bảo cứ để bà ấy ở đó, đợi Cậu chủ về xử lý.
Nghe câu trả lời của Lưu Vân, Trần Quốc Toản hơi ồ lên ngạc nhiên:
– Ồ có chuyện này nữa à. Được rồi, Tiểu Vân, cất ngựa cho ta, ta qua gặp bà ấy một chút.
– Vâng thưa cậu chủ.
Nhận dây cương từ Trần Quốc Toản, Lưu Vân tò mò nhìn cậu chủ của mình tự tin tiến tới trò chuyện cùng người phụ nữ kia. Trong ấn tượng của Lưu Vân, người phụ nữ kia vô cùng kiên cường, gia đinh vương phủ sáng nay có ra uy hiếp thế nào bà ấy cũng không hề mảy may sợ hãi. Ấy thế mà Trần Quốc Toản mới nói chuyện một lúc đã thấy người phụ nữ kia trực khóc.
Lưu Vân đang lén lút nhìn kỹ xem rốt cuộc cậu chủ đang nói chuyện gì thì bàn tay nhỏ nhỏ vỗ lên đầu hắn tra hỏi:
– Anh Vân, anh nhìn gì đó? Sao em không thấy anh Toản về?
Lưu Vân nghe giọng liền biết đối phương là ai, Lưu Vân vội quay lại phía Tiểu Đào hành lễ:
– Tiểu thư, cậu chủ ở đằng kia.
Tiểu Đào trong bộ váy màu mận ngày càng đáng yêu, biết đoàn xa giá đã về nó vội chạy khắp nơi tìm Trần Quốc Toản nhưng tìm mãi không thấy nên mới tới đây.nhìn theo hướng chỉ tay của Lưu Vân, thấy Trần Quốc Toản liền vui vẻ muốn lao tới:
– a a a anh Toản.
Nhưng Tiểu Đào chưa kịp chạy đi hay hét hết câu thì đã bị Lưu Vân cản lại lấy tay che miệng nói:
– Tiểu thư, người xem, cậu chủ đang nói chuyện kìa. Tiểu thư đừng làm phiền người lúc này, đợi cậu chủ xong việc tiểu thư hãy tới.
Tiểu Đào nghe thế thì ngoan ngoãn gật đầu đồng ý rồi núp núp sau Lưu Vân chăm chú nhìn Trần Quốc Toản. Một lúc sau khi thấy Trần Quốc Toản đứng dậy tiến về phía vương phủ dẫn theo người phụ nữ kia, nó vẫn không biết hắn đã xong việc hay chưa. Nhưng Tiểu Đào rất thông minh, nó không nói hay làm nũng mà dang tay rồi nhảy tưng tưng phía trước. Tới khi thấy Trần Quốc Toản nhìn mình rồi đưa tay ra, Tiểu Đào mới vui sướng hét lên rồi bổ nhào tới:
– Anh!
Trần Quốc Toản rất cưng chiều Tiểu Đào, cứ kệ đang ở ngoài cổng vô tư bế Tiểu Đào lên quay vài vòng khiến Tiểu Đào cười khanh khách. Mấy tiếng xì xầm chê mình thiếu quy củ của người ngoài Trần Quốc Toản chả thèm quan tâm. Từ hồi được sống lại, Trần Quốc Toản đã quyết định sẽ luôn làm mọi điều có thể cho người xung quanh được vui, mặc kệ cái nhìn xung quanh, đến vương phi còn chịu tiếng thối mấy chục năm thì vài cái tiếng đồn thổi bàn tán này ăn nhằm gì?
Tiểu Đào vui vẻ ôm lấy cổ Trần Quốc Toản vừa vào vương phủ vừa hỏi luôn mồm:
– Anh, hôm nay lên triều anh có đánh người xấu như anh nói không?
Trần Quốc Toản vểnh mặt lên ra oai với Tiểu Đào:
– Đương nhiên, anh đấm gãy răng hắn luôn ấy chứ. Chỉ cần là kẻ xấu thì phải đánh. Tiểu Đào đoán xem anh có quà gì cho em này?
Tiểu Đào tròn xoe mắt nhìn túi gấm được gói buộc gọn gàng, vuông chành chạnh. Từ chiếc hộp gỗ bên trong túi gấm tỏa ra mùi thơm khó cưỡng. Tiểu Đào ngửi qua là biết liền hồ hởi:
– Bánh, là bánh.
– Đúng thế, là bánh trong hoàng cung đấy. Tiểu Đào, muội cầm bánh đi cho cụ Thiết và tiểu Vân nữa nhé. Anh còn có chút việc chưa làm xong, anh sẽ chơi với Tiểu Đào sau.
Tiểu Đào hiểu chuyện với lại có đồ ăn thơm nức mũi liền rướn người thơm vào má Trần Quốc Toản một cái rồi gật đầu đồng ý ôm hộp bánh chạy vọt đi. Nhìn theo cái dáng lon ton của Tiểu Đào một lúc, Trần Quốc Toản mới quay lại nói với người phụ nữ khi nãy đã theo mình vào vương phủ:
– Được rồi, Phạm thị, theo ta, ta sẽ cho ngươi gặp lại con mình.
– Tạ ơn vương gia.
Phạm thị ở phía sau chỉ còn biết khum tay cảm tạ rồi cứ lầm lũi đi theo Trần Quốc Toản vào sâu trong vương phủ.
Trong nhà lao của vương phủ, Phạm La Bao ngồi ủ rũ thẫn thờ trong bóng tối. Hắn và đồng bọn bị đánh rất thảm, các gia binh của vương phủ đối diện với kẻ muốn ám sát Vương gia còn hận không thể lập tức giết đi. Phạm La Bao mặt mũi sưng vù, khắp mình mẩy là vết máu loang lổ, nhưng các vết thương trên người không phải vấn đề làm hắn suy sụp. Điều thật sự khiến hắn đờ đẫn là ân hận khi vội vàng nhận lời làm việc này.
– Anh Bao, người chúng ta muốn ám sát thật sự là Hoài Văn vương à?
Một đồng bọn bị thương không kém muốn hỏi lại một lần nữa như không muốn tin vào thực tại, danh tiếng của Hoài Văn Quân đã truyền tới kinh thành từ lâu còn chẳng cần nhắc tới truyền thuyết năm xưa. Phạm La Bao vô hồn gật đầu xác nhận:
– Có vẻ là vậy.
“Kẹtttttt” Trong ánh mắt đầy ân hận của Bao và đồng bọn, cánh cửa nhà lao dần mở ra. Ánh nắng gay gắt giữa trưa tháng 8 khiến cả đám lóa mắt. Trong đầu cả bọn nghĩ lại một trận đòn nữa sắp tới, nhưng với chúng thì chuyện này chẳng quan trọng. Ước mơ được gia nhập Hoài Văn quân của chúng coi như đã tan tành. Giờ chúng như người đã chết rồi.
– Sao lúc ám sát ta thì hăng thế mà giờ gục đầu ủ rũ vậy.
Giọng nói từng nghe mấy ngày trước vang lên, Phạm La Bao lấy tay che ánh sáng mạnh từ ngoài truyền vào muốn nhìn rõ người tới để xác nhận lại một lần nữa. Trần Quốc Toản ngồi xuống cái ghế được gia binh mang tới trước cửa phòng giam hỏi tiếp:
– Sao? Sắp chết nên mất tinh thần à? Nhưng ta nghe người của ta báo lại là ngươi cứng đầu lắm mà? Sao ta thấy ngươi rệu rã vậy?
Phạm La Bao xác nhận được đúng người tới thì càng xấu hổ không dám nói. Trần Quốc Toản hơi nhếch môi hừm một cái rồi nói tiếp:
– Phạm La Bao, lúc đối mặt với ngươi, ta có nhớ ngươi có hét lên là cẩu quan? Lạ thật, ta lúc đó chưa có tước vị, chưa có quan chức sao lại làm cẩu quan được? Chả nhẽ là vì ta đi chơi thuyền hoa à? Dễ dàng nghe lời người khác mà không kiểm chứng để bọn chúng lợi dụng, ta không biết nên nói các ngươi ngây thơ hay ngu xuẩn nữa?
Phạm La Bao bỗng giật thót lao tới bám vào song tù khiến gia binh bên cạnh Trần Quốc Toản tuốt kiếm định chém chết nhưng Trần Quốc Toản kịp dơ tay ngăn lại. Phạm La Bao vội lớn giọng hỏi:
– Sao ngươi biết tên ta? Mẹ bọn ta sao rồi?
Phạm La Bao hét xong, cả đám trong phòng giam liền nhốn nháo lên luôn mồm. Trần Quốc Toản nhìn thẳng vào trong phòng giam giọng có chút âm u lạnh lẽo:
– Hừm, Độc Bang, Độc trong cô độc. Buồn cười, dù có là trẻ mồ côi thì các ngươi vẫn có nhau đấy thôi. Lại có một người phụ nữ nguyện coi tất cả các ngươi như con đẻ, thế mà còn dám nghĩ mình cô độc? Nói đi, là ai thuê các ngươi? Mạng sống của họ phụ thuộc vào câu trả lời của các ngươi.
Trong chớp mắt, ánh mắt Trần Quốc Toản trở nên vô cảm, toàn thân tỏa ra sát khí khiến không khí xung quanh vô cùng căng thẳng, tới các gia binh bên cạnh cũng phải dựng hết lông tóc. Trong phòng giam, đồng bọn của Phạm La Bao có thể cảm nhận rõ cái chết đã tới cổ mình, nhưng Phạm La Bao không sợ chết, hắn tưởng rằng Trần Quốc Toản đang đem mẹ hắn ra uy hiếp, sợ liên lụy tới người nhà hắn liền kéo theo cả bọn chúng vội quỳ mọp xuống dập đầu vào nền gạch bôm bốp cầu xin:
– Vương gia, xin vương gia khoan hồng. Ám sát ngài là do bọn tiểu nhân ngu xuẩn tin lời kẻ gian. Tiểu nhân thực sự không biết kẻ gian đấy là ai. Muốn chém muốn giết xin vương gia tùy ý, bọn tiểu nhân không dám oán trách một câu. Chỉ xin người, cầu xin người đại lượng khoan hồng mà tha cho mẹ của đám tiểu nhân và đám trẻ. Cầu xin vương gia,….
Trần Quốc Toản cứ lặng im ngồi nhìn cả đám Phạm La Bao vừa khóc lóc vừa cầu xin thảm thiết, tên nào quỳ được thì quỳ, tên nào bị thương đang nằm bẹt dưới đất cũng cố gắng ngóc thân trên lên rồi đập xuống đất coi như đang dập đầu cầu xin. Tới khi đầu tên nào tên đấy nhoe nhoét máu Trần Quốc Toản mới hài lòng đứng dậy muốn rời đi:
– Được rồi, dừng lại đi. Mẹ các ngươi đang ở ngoài, chỉnh trang lại một chút đi đừng để bà ấy thấy bộ dạng này.
Nói xong Trần Quốc Toản liền bước ra ngoài ra hiệu cho Phạm thị có thể đi vào, bỏ lại tiếng tạ ơn rối rít sau đó, rồi tới tiếng khóc lóc thảm thương. Vừa đi hết khoảng sân trước nhà lao, đã thấy Đặng Văn Thiết ngồi dưới mái hiên nhìn hắn chằm chằm, Trần Quốc Toản gắt gỏng:
– Trưa nóng bức thế này ngươi không đi nghỉ đi, đứng đó nhìn gì mà nhìn?
Biết thừa Trần Quốc Toản đang có chút khó chịu vì chuyện của đám cô nhi, Đặng Văn Thiết đủng đỉnh nói:
– Đừng có trút bực dọc của ngươi lên ta. Sao thế? Mềm lòng rồi à?
Mồm thì nói thế nhưng Trần Quốc Toản đã đi tới ngồi xuống bên cạnh chỗ Đặng Văn Thiết bực dọc nói:
– Mẹ cái đám ngu xuẩn đấy, để Đỗ Tử Bình lừa dễ vậy, chả được cái tích sự gì? Bọn chúng có người mẹ tốt như thế, ngươi bảo ta xuống tay làm sao? Ta chịu thiệt tha cho chúng lần này vậy.
Đặng Văn Thiết mỉm cười hài lòng:
– Ừm, cũng chẳng hại gì, nhưng chúng không ở Thăng Long được nữa. Mà ngươi không thấy chúng có chút dáng dấp của Thánh Dực à?
Trần Quốc Toản trầm tư rồi gật đầu xác nhận:
– Có một chút, nhưng ta không muốn bới sâu. Dây dưa quá nhiều tới đời trước cũng không tốt.
Thấy Đặng Vũ lấp ló đằng xa, Trần Quốc Toản lớn giọng gọi đợi hắn tới rồi có chút bực mình cứ kệ Đặng Văn Thiết đang tủm tỉm cười rồi giao phó:
– Ba ngày nữa ta lên đường, ngươi dẫn thêm 50 người lên trước phối hợp với Lê Văn Dần, theo dõi mọi động tĩnh của đám sơn tặc đó. Khi nào chúng hành động thì báo cho ta, phải khoanh vùng được phạm vi chúng định hành động rồi đem sơ đồ phạm vi xung quanh tới cho ta trước. Báo cho Đặng Trung ở Ngự Thiên, bảo hắn dẫn người tới Thăng Long bảo vệ vương phủ lúc ta đi vắng, để chuyện luyện tân binh lại cho Bùi Triều. Còn giờ, ngươi dẫn tổ phụ của ngươi về phòng nghỉ ngơi cho ta.