Chương 147: Hai đứa trẻ.
Nghệ Tông dù bất an với phản quân, biết kế hoạch của Đỗ Tử Bình an toàn nhưng chi phí lại quá lớn, nhất là trong khi thuế thu vào của quốc khố đã giảm tới 4 năm liên tiếp. Đến bản thân Nghệ Tông vì vấn đề này mà phải nêu cao tinh thần tiết kiệm, cung thất cũng chẳng sửa sang mua sắm đồ mới. Nên kế hoạch của Trần Quốc Toản dù có mạo hiểm nhưng Nghệ Tông cũng muốn xuôi theo. Đỗ Tử Bình vội dấn tới trước khi Nghệ Tông kịp quyết định:
– Bẩm Hoàng thượng, chuyện này không thể mạo hiểm, nếu chiêu an thất bại thì vương gia chịu nguy hiểm đã đành nhưng quan trọng hơn phản quân sẽ có thêm thời gian để phát triển lực lượng. Về sau để đối phó sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Hơn nữa, hiện tại dù có thể chiêu an thì cũng không biết được bao lâu phản quân sẽ lại nổi lên đòi hỏi thêm quyền lợi, khi đó chẳng phải ta đã hao tiền tốn của vô ích.
Trương Đỗ nãy giờ quan sát thấy Trần Quốc Toản hành xử tự tin, không biết vì sao Trương Đỗ lại có chút niềm tin vào Trần Quốc Toản. Nóng mắt với Đỗ Tử Bình khăng khăng giữ ý riêng nên liền bước ra nói:
– Sao lại vô ích? Đỗ đại nhân, chẳng lẽ ngài tự tin nếu đem đại quân lên đánh thì sau này phản quân sẽ không nổi lên lần nữa? Bẩm Hoàng thượng, thần thấy cách của Vương gia là một cách hay, nếu vương gia có thể hiểu nguyên nhân phản quân nổi lên hẳn cũng sẽ có cách giải quyết. Nếu có thể giải quyết được tận gốc vấn đề sẽ là công đức vô lượng với xã tắc. Nếu không, khi đó chúng ta động binh cũng chưa muộn.
Trần Quốc Toản hơi ngoái lại nhìn Trương Đỗ lẩm nhẩm: “Nếu không? cái nếu không của lão là ta bị băm ra làm thịt vụn à? mạng của ta chứ mạng của lão à? lão già này đúng là không biết kiêng nể gì cả, mạng của một vương gia chắc chẳng cũng chỉ là cỏ rác trong mắt lão, chỉ cần có lợi cho xã tắc là lão ủng hộ liền à?” Nghĩ thế thôi nhưng người tung thì phải có kẻ hứng, phải tranh thủ tấn công dồn dập không cho Nghệ Tông cơ hội để phân vân. Trần Quốc Toản liền bước ra khẳng khái:
– Bẩm Hoàng thượng, thần dù nhỏ tuổi nhưng cũng biết chút văn hóa và tiếng nói của dân tộc vùng cao. Nhờ mẹ dạy bảo, thần cũng biết thế nào là trung hiếu. Đã ăn lộc của vua thì phải biết đem thân ra báo đáp. Nếu không thể chiêu an thì Đại Việt cùng lắm chỉ mất đi một tước vương, còn nếu có thể chiêu an thành công sẽ giữ lại được tính mạng của hàng trăm hàng ngàn binh sĩ. Thần nguyện lập quân lệnh trạng, không chiêu an thành công không giữ lại đầu. Xin Hoàng thượng chấp thuận.
Trước ánh mắt đầy quyết tâm của Trần Quốc Toản, vẻ kiên định của vương phi, cái gật đầu của Trần Kính, sự im lặng và mong chơ của nhiều quan viên thì cuối cùng Trần Phủ, Trần Nghệ Tông cũng hạ quyết tâm được một lần từ sáng tới giờ. Nghệ Tông đứng dậy, lấy lại vẻ uy nghiêm lệnh xuống:
– Hoài Văn vương Trần Quốc Toản nghe chỉ.
Trần Quốc Toản liền quỳ xuống hô to:
– Có tiểu thần.
Nghệ Tông từ phía trên dõng dạc nói xuống:
– Nay sắc phong Hoài Văn vương Trần Quốc Toản làm Tiền tướng quân. Lệnh Trần Quốc Toản lên đường trực chỉ trấn Lạng Sơn chiêu an phản loạn châu Quảng Nguyên. Những đồ đạc, của cải cần mang theo trực tiếp bàn bạc với Hoàng Thái tử và Hộ bộ thượng thư. Hạn trong ba ngày phải chuẩn bị xong và xuất phát.
– Vi thần tuân chỉ. Thần tạ chủ long ân. Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.
– Hoàng thượng anh minh, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.
Trần Quốc Toản cùng các quan cùng quỳ xuống tung hô vạn tuế, Đỗ Tử Bình dù uất hận nhưng vẫn phải ngoan ngoãn quỳ xuống. Trước thì con trai bị đánh tàn phế, em họ bị hành hung ngay trên triều, hiến kế thì bị trù dập nẫng tay trên mà hắn không thể làm gì được đối phương, tay Đỗ Tử Bình bất giác siết lại không ai biết trong đầu hắn đang suy nghĩ gì.
Trần Quốc Toản mục tiêu đã đạt liền đứng dậy chắp tay với Nghệ Tông muốn cáo lui:
– Khởi bẩm Hoàng Thượng, thời gian chuẩn bị gấp gáp cộng thêm mẹ già đã thấm mệt, vi thần xin cáo lui để đưa mẹ về phủ nghỉ ngơi.
Nghệ Tông quay sang nhìn vương phi rồi vui vẻ chấp thuận:
– Được, Quốc Toản đưa Cao tổ mẫu về cẩn thận. Cao tổ mẫu người giữ gìn sức khỏe, khi khác con sẽ tới thăm người. Hoàng Thái tử, đệ thay ta tiễn vương phi về phủ, việc chuẩn bị đồ cho Hoài Văn Vương đi chiêu an phản tặc đệ có thể tùy ý định đoạt rồi báo ta sau.
– Thần đệ tuân chỉ.
– Vi thần xin cáo lui.
Trần Kính, Trần Quốc Toản chắp tay khom người xong liền bước trới hai bên vương phi dìu người đứng dậy, trước khi quay người rời đi vương phi nói với Nghệ Tông:
– Vậy Quan gia, ta xin phép cáo lui.
– Cao tổ mẫu, người bảo trọng. Triều đình rất vui được đón tiếp người.
Bỏ mặc lại triều chính lại bắt đầu nhốn nháo, Trần Kính và Trần Quốc Toản chậm rãi dìu vương phi ra kiệu được mang vào ngay trước cửa điện Thiên An, có lẽ Đại Việt hiện tại chỉ có Vương phi hoặc thêm Đặng Văn Thiết là được vinh dự đó. Sống lâu lên lão làng là vì thế.
—————————
Đông Cung
Từ xa, Lê Thị Ngoc đã thấy Trần Kính trở về từ sớm lòng không khỏi có chút tò mò cùng lo lắng. Bình thường, mỗi buổi chầu Trần Kính đều phải tới cuối giờ Mùi (Khoảng 3h chiều) mới trở về cung rồi lại làm việc tiếp tới đêm mới thôi. Không hiểu sao hôm nay mới cuối giờ Tỵ đã thấy Trần Kính trở về. Lê Thị Ngọc biết sở thích của Trần Kính liền vội sai nha hoàn:
– Đi, ngươi mau đi mang ấm trà lạnh tới đây. Dùng ấm ấy đừng rót ra chén. Ta tới thư phòng của điện hạ trước.
– Vâng thưa Hoàng thái tử phi.
Một cung nữ phía sau liền thi lễ vâng lệnh rời đi. Chả riêng gì Lê Thị Ngọc, dạo gần đây đến cung nữ hộ vệ cũng thấy Trần Kính thay đổi rất nhiều, bớt khuôn phép thêm phần phóng khoáng. Như việc uống trà bằng ấm này chẳng hạn, trước kia chẳng bao giờ họ thấy Trần Kính làm thế, gần đây nếu không tiếp khách thì Trần Kính thích tu cả ấm. Cũng vì những thay đổi này mà không khí trong Đông cung cũng thoải mái hơn rất nhiều.
Tới cửa thư phòng, Lê Thị Ngọc đã thấy vẻ mặt rạng rỡ hiếm có của Trần Kính thì hoàn toàn yên tâm, chẳng biết bao lâu rồi sau khi tan triều Trần Kính mới có tâm trạng này.
– Bái kiến điện hạ.
Trần Kính nghe tiếng Lê Thị Ngọc thì thoải mái đáp:
– Nàng tới rồi à? Có 2 vợ chồng mà sao nàng điện hạ nọ điện hạ kia thế?
Trần Kính xuất phản điểm dù là hoàng tử nhưng cũng không phải trọng vọng gì, với người vợ gắn bó với mình từ những lúc khó khăn nhất hắn luôn rất chân thành. Lê Thị Ngọc mỉm cười duyên dáng bước vào nói:
– Để tôi thay áo cho mình, sao nay mình tan triều sớm vậy, lại còn rất vui nữa.
Trần Kính đứng lên dang tay cho Lê thị thay áo, cứ nghĩ tới chuyện ở trên triều thì lại vui vẻ vừa cười vừa kể lại:
– Nay Quốc Toản lần đầu lên triều. Không hiểu sao đệ ấy cứ xuất hiện ở đâu là không khí biến đổi hoàn toàn. Haha cứ nghĩ tới cái mặt câng câng giả làm cừu non của nó mà ta lại buồn cười quá. Hôm nay, đệ ấy…..
Trần Kính định kể lại vài chuyện trên triều nhưng Lê thị biết ý liền chặn lại:
– Có chú Toản ở đấy là tôi biết sao mình vui thế rồi. Tôi là phận đàn bà, chuyện quốc quân đại sự mình đừng kể ra thì hơn.
Trần Kính nhìn Lê thị yêu chiều lại luôn biết ý vun vén cho mình thì càng quý mến, Trần Kính cười xòa:
– Ai dà, chỉ có ta với mình, có ai đâu mà sợ. Mà thôi, theo ý mình vậy. Nhiều người bị cái mặt non tơ của Quốc Toản đánh lừa ăn một đống quả đắng. Hahaha chưa bao giờ ta lên triều lại thú vị như thế, sắp tới sẽ có rất nhiều thứ đáng mong chờ.
Cởi xong áo đợi Trần Kính ngồi xuống, Lê thị nhận ấm trà lạnh từ tay cũng nữ dâng lên cho Trần Kính. Làm một hơi thật sâu Trần Kính khà ra sảng khoái. Lê thị đứng bên cạnh mỉm cười nói:
– Dạo này mình lây nhiễm nhiều thói quen của chú Toản quá. Ngay cả như chuyện uống trà này, trước kia mình chả uống thế bao giờ. Không biết là tốt hay xấu, thấy mình vui là được rồi.
Trần Kính thoải mái kể về với Trần Quốc Toản đầy thích thú:
– Mình biết không, Quốc Toản rất hiểu lễ nghĩa nhưng suy nghĩ, hành động dường như không bao giờ bị bó buộc trong khuôn phép nào cả. Vì thế mà chẳng có ai nắm bắt được suy nghĩ của đệ ấy. Đệ ấy luôn có những hành động kỳ quặc làm ta bất ngờ nhưng lại không hề có tý lo lắng rằng đệ ấy đang làm bừa, ngược lại cứ mỗi khi đệ ấy bày trò ta lại thấy yên tâm rằng mọi thứ vẫn nằm trong tính toán của đệ ấy. Quả thật ở cạnh đệ ấy rất vui….
Lê thị cứ thế yên lặng đứng phía sau vừa bóp vai, bóp gáy cho Trần Kính vừa nghe Trần Kính hồ hởi kể về Quốc Toản, thấy chồng mình 35 tuổi mới tìm được tri kỷ tới Lê thị cũng vui lây:
– Mình biết không? Quốc Toản nó vẽ ra trên triều nào là chỉ cần muối, ít đồ sắt, vài cuộn vải bố cùng ít đồ gốm rẻ tiền là có thể giải quyết vấn đề. Nhưng yêu cầu tới tay ta thì nào tiền đồng, nào bạc, lụa là gấm vóc, đồ sứ cao cấp không thiếu thứ gì. hahaha khụ khụ khụ.
Trần Kính cứ nhớ lại chuyện vừa rồi lại phấn khích cười tới ho sặc sụa. Lê thị ở phía sau vừa vỗ lưng vừa cằn nhằn:
– Mình nhẩn nha thôi. Có ai cướp lời của mình đâu.
Trần Kính xua xua tay ra hiệu không sao rồi kể tiếp, đang tới đoạn hay không thể dừng lại được:
– Khi ta hỏi tại sao? thì Quốc Toản nó bảo: “Trên triều là đệ vẽ ra thế để dụ khỉ vào hang, mà đúng là cũng chỉ cần thế là được việc thật, những đồ đó đệ cũng chuẩn bị trước rồi. Nhưng đệ vẫn phải đòi nhiều hơn để triều đình biết cái giá để chiêu an phản quân cũng không rẻ, thế thì mới trân trọng hòa bình được. Hơn nữa, mấy khi lấy được tiền của triều đình, đây là đệ tranh thủ lấy làm vốn để trả lại cho triều đình một thứ to hơn”. Hahaha tiểu đệ này của ta gan quá.
Lê thị không biết rõ Quốc Toản công cán cái gì nhưng nghe qua có vẻ như tham ô của quốc khố rồi, dù Trần Kính lại cười sảng khoái nhưng Lê thị không giấu được lo lắng bèn ngồi xuống bên cạnh vỗ vào đùi Trần Kính một cái trách:
– Mình đấy, mình có dung túng chú ấy quá không?
“a a a a” Nhưng Lê thị không ngờ, bản thân chỉ vỗ hờ một cái mà Trần Kính lại hét lên đau đớn thế mới hốt hoảng vội hỏi:
– Mình sao thế, tôi có đánh mạnh đâu.
Trấn Kính xoa xoa đùi xua tay nhăn nhó nói:
– Không phải tại mình, tại cái thằng Toản đấy. Trên triều nó làm trò nhiều quá, làm ta phải cấu đùi mãi mới nhịn được cười. Chắc tím cả hai đùi rồi. Chỉ đứng xem thôi đã khổ thế đấy.
– Giời ạ!! Hai người là trẻ con à?
Lê thị bực tức đến cạn lời, chỉ phủi tay trách cứ một cái rồi đứng lên tìm thuốc về xoa cho Trần Kính, còn Trần Kính thì cứ thoải mái ngả người ra ghế hưởng thụ nốt cảm giác vui vẻ này. Mọi thứ đều đang dần tốt lên.