Chương 144: Quậy phá trên triều 2.
Lời của mẹ truyền đến, Trần Quốc Toản dừng nắm đấm đầy máu trên không, tới lúc này Đỗ Dự đã mặt mày nhoe nhoét máu, mồm đã chả còn mấy cái răng. Trần Quốc Toản thật sự tức giận, hắn cố gắng hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, buông Đỗ Dự mềm oặt trong tay ra, vừa lau tay vừa nhếch môi nhìn chằm chằm vào Đỗ Tử Bình đang nghiến răng nghiến lợi nhìn mình trước khi quay lại với vẻ mặt hiền hòa như cũ.
Nhìn thảm cảnh của Đỗ Dự xung quanh bỗng im phăng phắng, Trần Kính khẽ gật đầu cho hai cấm binh đem cáng vào khiêng Đỗ Dự xuống chữa trị. Đám quan viên hô ủng cho Đỗ Dự khi nãy không biết từ lúc nào đã đứng hết dậy khép nép cúi gằm mặt xuống đất. Nhưng Trương Đỗ gầy còm khắc khổ, tóc và râu đều đã hoa râm bình tĩnh rời hàng tự tin mở lời:
– Bẩm Hoàng thượng, thần xin đàn hặc Trần Quốc Toản, tuổi trẻ ngông cuồng, đánh người giữa triều đường coi thường kỷ cương triều chính. Dù có là hành động thay Vương phi, hay đã được Hoàng Thượng ân chuẩn nhưng vẫn xin Hoàng thượng trách phạt để làm gương.
Trương Đỗ khéo léo dùng từ “trách phạt” chứ không phải “xử phạt” để ngầm ý nói cho Nghệ Tông chỉ cần xử nhẹ là được. Nghệ Tông hiểu ý hơi liếc qua nhìn Vương phi khó xử, thấy vương phi mắt nhắm hờ hơi mỉm cười thì biết người không phản đối trách phạt. Nghệ Tông liền thẳng lưng nhìn xuống nói chậm rãi:
– Trần Quốc Toản, dù đã được ân chuẩn trước nhưng trước đó nói không rõ ràng để gây ra hiểu lầm. Đánh người trên triều đường làm loạn kỷ cương, phạt ngươi 100 cân đồng và bổng lộc 1 năm.
Trần Quốc Toản chưa kịp quỳ xuống nhận trách phạt, Vương phi đã mở lời trước:
– Tạ ơn quan gia đã khoan hồng. Chuyện này đúng là Quốc Toản làm theo chủ ý của ta. Khĩ nãy do tức giận không kịp giải thích, Quốc Toản, con thay ta giải thích những điều …… tên vừa rồi đàn hặc đi.
Vương phi nhất thời cũng quên luôn tên của Đỗ Dự, về cơ bản thì tên đó vương phi không thèm để vào mắt. Trần Quốc Toản được nói tới liền khuôn phép chắp tay khấu đầu với Nghệ Tông:
– Tạ ơn Hoàn thượng đã khoan hồng. Về những điều ….. vị quan kia vừa nói, tiểu thần xin được nói rõ.
Trần Quốc Toản cũng hơi ngừng lại vờ như quên tên của Đỗ Dự khiến Trần Kính phải bấu đùi để mình không phì cười, hắn rất hiểu Trần Quốc Toản, thấy Trần Quốc Toản làm thế thì hắn rõ ràng Trần Quốc Toản còn tính toán phía sau. Cái mặt trẻ thơ lễ phép này đã lừa hắn mấy lần rồi. Trần Quốc Toản dừng 1 nhịp lấy chút hơi rồi nói:
– Bẩm Hoàng thượng, đầu tiên phải nói từ chuyện “thần giữ lại tù binh ở lại Hoài Văn vương phủ” là hoàn toàn không đúng. Đầu tháng 4, sau khi dẫn quân trở về, thần đã theo đúng trình tự bàn giao tù binh lại cho tri huyện huyện Ngự Thiên là Lê Đạo tri huyện. Nhưng vì lượng tù binh quá lớn, có tới 441 tù binh nên huyện Ngự Thiên không đủ chỗ và nhân lực để giam giữ. Lê Đạo tri huyện đã đề xuất nhờ vương phủ tạm trông coi hộ số tù binh này, chuyện này hoàn toàn là sự thật, Hoàng Thái tử trong đợt cứu tế các huyện có chứng kiến có thể làm chứng cho thần.
Trần Kính khẽ gật đầu coi như xác nhận chuyện giống như Trần Quốc Toản nói. Đỗ Tử Bình ở phía sau chưa buông tha liền đứng ra phản bác:
– Nói láo. Bẩm Hoàng thượng, số tù binh Chiêm thành không phải chỉ có 441 người, theo lời vi thần được biết thì số tù binh có tới hơn 1200 người.
“Ồ ồ, nhiều thế cơ à?” Nghe lời của Đỗ Tử Bình, xung quanh liền ồ lên kinh ngạc không phải vì chuyện Trần Quốc Toản có giấu tù binh hay không mà vì con số tù binh quá lớn. Phải biết, trong cả cuộc chiến vừa rồi chẳng có mấy huyện đứng ra chống đỡ được với quân Chiêm, riêng huyện Ngự Thiên báo lên có 441 tù binh làm thành tích đã là đứng đầu cả nước.
Trần Quốc Toản trước ánh mắt ngạc nhiên của các quan viên bình tĩnh lấy từ trong ngực ra một tập giấy chuẩn bị trước dơ ra vờ như không biết Đỗ Từ Bình nói:
– Đại nhân, xin hỏi phải thưa gửi với ngài thế nào.
Đỗ Tử Bình càng nóng mắt trước bộ dạng giả ngu của Trần Quốc Toản, hắn phất tay áo nói:
– Hừm, ta là Đỗ Tử Bình giữ chức Thống…. à Hành khiển tham mưu quân sự đồng tri.
Trần Quốc Toản hơi “à” lên ra vẻ đã hiểu rồi đáp:
– Đỗ đại nhân, ngài là đại thần, lời ngài nói ra ảnh hưởng rất lớn nên trước khi nói ngài phải tìm hiểu cho kỹ mọi chuyện. Chớ nên nghe đồn nghe đoán đã nói bừa.
Đỗ Tử Bình giận tới tím mặt chỉ tay thẳng vào Trần Quốc Toản định mắng:
– Ngươi,…
Không để Đỗ Tử Bình nói tới từ thứ 2, Trần Quốc Toản hai tay nâng tập giấy lên nói:
– Bẩm Hoàng thượng, huyện Ngự Thiên quả thật có 1241 nô lệ người Chiêm, nhưng trong đó có 800 người là nô lệ do Hoài Văn vương phủ mua về, có khế ước ở đây làm chứng. Số 441 người còn lại mới là tù binh quân Chiêm được tiểu thần bắt giữ.
Đợi thái giám tiến tới nhận tập giấy khế ước mang lên cho Nghệ Tông xem, Trần Quốc Toản lại nói tiếp với Đỗ Tử Bình đang cay hơn ăn ớt phía sau:
– Đỗ đại nhân, không biết ngài từng cầm quân chưa? Nhưng trong trận chiến với quân Chiêm vừa rồi, ta chỉ có 200 gia binh của vương phủ có thể dẫn đi cứu viện Thăng Long. Trên đường đi đánh khắp 4 huyện, bắt được 441 tên tù binh đem về đã là cực hạn, sức đâu ra mà bắt được tới 1200 người. Ngày là …. Hành khiển tham mưu quân sự đồng tri hẳn học rộng tài cao. Nếu ngài có cách nào dùng 200 người vừa đánh vừa coi giữ được 1200 tủ binh thì cứ nói ra, ta xin rửa tai lắng nghe học hỏi.
Đùi Trần Kính đã bị hắn bấu tím tái rồi mới giữ bình tĩnh được trước cái mặt câng câng của Trần Quốc Toản. Trần Kính không ngờ đứa đệ đệ này đã tính toán chu toàn như thế, lại còn nói dối không chớp mắt lấy một cái. Trần Kính thật sự thấy thương cho Đỗ Tử Bình, cũng rất muốn khuyên Đỗ Tử Bình đừng lên đối chọi với Trần Quốc Toản nữa.
Nhưng không cần tới lời khuyên, Đỗ Tử Bình dù giận tới tím tái mặt mày, dù biết bị hỏi đểu nhưng hắn đánh toàn thua nên chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, không dám nói lại để mang thêm nhục.
Trần Quốc Toản thấy Đỗ Tử Bình đã nín thì lại hướng về Nghệ Tông tiếp tục thưa:
– Bẩm Hoàng thượng, cộng với số nô lệ thì tổng cộng có tới 1241 người. Huyện Ngự Thiên thời gian qua lại tiên tục khai hoang, đắp đê, mở đường, nạo vét sông ngòi, đào kênh nước đều phải dùng số nô lệ này cả, vừa để khắc phục hậu quả chiến tranh vừa để tránh chúng nhàn rỗi mà sinh biến. Trong khi đó, Vương phủ chỉ có 300 gia binh và 100 gia nô, quân số không đủ để trông coi toàn bộ đám nô lệ và bảo vệ trang viên, vì thế mà thời gian qua vương phủ phải liên tục tuyển gia nô, đổ đầy biên chế 500 gia binh để đảm bảo trị an của huyện. Tránh trường hợp đám nô lệ Chiêm Thành nổi loạn. Đây chính là một điều khác mà Đỗ Dự đại nhân đã đàn hặc.
Nghe Trần Quốc Toản phân tích quá hợp lý, từ các quan khác đến cả Nghệ Tông cũng phải gật đầu đồng thuận.
– Còn về chuyện tiểu thần hành………
Trần Quốc Toản đang định giải thích chuyện mình đánh Đỗ Cảnh thì Vương phi nhanh trí chặn lại:
– Chuyện đánh người khác ở Thăng Long cũng như hôm nay ở trên triều. Đều là do ta bảo nó làm, xúc phạm nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, bị đánh đã là nhẹ nhàng. Còn chuyện thân phận của nó thì không cần bàn, nó đã là người ta chọn thì chính là con ta. Nếu ai nghi ngờ thần trí ta có còn minh mẫn thì có thể lên đây kiểm tra thử, tuy rằng không chắc sẽ biết tất cả nhưng những gì được ghi trong sử sách thì chắc là ta sẽ không quên.
Hơn trăm năm trên đời, Vương phi nhìn thấu lòng người hơn Trần Quốc Toản cả trăm lần. Chỉ nhìn ánh mắt của Nghệ Tông cộng với chức danh của Đỗ Tử Bình mới thay đổi tới mức hắn còn buột miệng tý nói lại chức quan cũ của mình thì vương phi thừa hiểu, Nghệ Tông không muốn làm to vụ Đỗ Cảnh bị đánh kia để 2 bên âm thầm xuống thang. Vì thế, vương phi liền ngắt lời Trần Quốc Toản, đem mình ra làm lý do để chốt lại vấn đề ở đó.
Các quan cũng biết chuyện này, cũng hiểu mục đích phía sau nên không ai ý kiến nữa dù có là Đỗ Tử Bình. Chuyện tới đây thì chẳng còn gì để nói, Nghệ Tông đặt tập khế ước Trần Quốc Toản trình lên lại vào khay cho thái giám, ưỡn thẳng lưng hạ chỉ:
– Trần Quốc Toản nghe chỉ.
Trần Quốc Toản ở phía dưới vội quỳ xuống hô to:
– Có tiểu thần.
Nghệ Tông tiếp tục hạ chỉ:
– Theo ý chỉ của Nhân Hoàng tiên đế năm xưa, thể theo ý nguyện của Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân Vương phi Trần Ý Ninh nay phong Trần Quốc Toản làm Hoài Văn Vương, được kế thừa toàn bộ quyền lợi và tài sản của Hoài Văn vương. Lệnh ban bố cho toàn thiên hạ được biết.
Trần Quốc Toản vẫn quỳ dưới đất hô lớn:
– Tiểu thần tạ ơn Hoàng Thượng, Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!
– Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!
Các quan viên trong điện Thiên An dù bất mãn hay đồng thuận đều quỳ xuống tung hô vạn tuế. Trên Long ỷ, Nghệ Tông phất tay ra lệnh:
– Các khanh bình thân.
Đợi quan viên đứng dậy ổn định lại, Nghệ Tông quay sang Vương phi ân cần hỏi:
– Cao tổ mẫu, chuyện của Quốc Toản coi như đã xong, không biết Cao tổ mẫu còn việc gì cần triều đình giúp sức không ạ? Tiện đây có chuyện gì xin người cứ nói.
Vương phi chứng kiến ngày con trai mình coi như chính thức trở lại với cả Đại Việt thì không kìm được mà có chút rưng rưng. Vương phi khẽ hắng giọng rồi mới nói:
– Cũng không còn chuyện gì cả. Chỉ là lâu rồi không ra ngoài, liệu Quan gia có thể cho phép ta lán lại một chút để biết thêm tình hình của Đại Việt được không?
Nghệ Tông hơi ngần ngừ rồi quyết định:
– Chuyện này cũng không có gì. Cao tổ mẫu người có thể tham gia lúc nào tùy muốn, nhưng người cần chú ý sức khỏe, con chỉ sợ người bị mệt.
Vương phi nghe thế thì ôm gậy vào lòng đan tay vào nhau lắc lắc đầu nói:
– Không, chỉ hôm nay thôi. Hôm nay đã mất công lên đây rồi, ta muốn ở lại một chút.
– Vậy xin vương phi an tọa, khi nào mệt hay cần thứ gì người có thể thoải mái yêu cầu.
Nghệ Tông căn dặn Vương phi xong mới quay ra phía các quan viên hạ lệnh:
– Được rồi, chúng ta tiếp tục buổi chầu.