Chương 143: Quậy phá trên triều.
Hôm nay là buổi chầu rất quan trọng, sẽ có nhiều vấn đề được đem ra bàn bạc nhất là sau khi Đại Việt vừa trải qua 2 phen loạn lạc của Dương Nhật Lễ và quân Chiêm, đồng ruộng một dải ven sông Hồng lại bị đốt phá tan hoang làm mùa vừa rồi sản lượng lương thực tụt xuống thảm hại.
Ngay từ đầu buổi chầu, thánh chỉ phong Đỗ Tử Bình đã được phong làm hành khiển, tham mưu quân sự đã khiến rất nhiều người bất ngờ. Đỗ Tử Bình thì vui ra mặt, với các quan viên người thì ủng hộ chúc mừng, người thì không giấu được cảm giác khó chịu, trong đó có Ngự sử đại phu Trương Đỗ.
Trương Đỗ là người thẳng thắn, thanh liêm, một đời trong sạch không kết bè kết phái, không ngại cường quyền, trái lại cường quyền phải ngại Trương Đỗ vì cái tính luôn không ngại mà nói lời thật, can gián vua những điều không phải. Dù nhiều lần nghe lời trái tai, nhưng trước tài năng cộng với đức độ của Trương Đỗ, ông luôn được nhà vua giao cho những trọng trách lớn. Hiện tại Trương Đỗ đang giữ chức ngự sử đại phu, là người đứng đầu ngự sử đài.
Ngứa mắt với việc Đỗ Tử Bình tài năng thì kém cỏi, 3 lần cầm quân thua chạy cả 3 chỉ nhờ chút mồm mép mà lên tới chức hành khiển, Trương Đỗ không nhịn được đang định bước ra truy vấn thì một cấm quân từ ngoài cửa điện Thiên An chạy vào quỳ xuống bẩm báo:
– Bẩm Hoàng Thượng, bên ngoài có Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân vương phi Trần Ý Ninh xin cầu kiến.
Giữa tiếng xì xầm của quan viên trên triều, Nghệ Tông nghe vương phi tới thì có chút bất ngờ, dù biết vương phi đã lên kinh thành để chuẩn bị xin sắc phong cho Hoài Văn vương mới, nhưng Nghệ Tông không ngờ vương phi lại lên giữa triều hội thế này. Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân có quyền thượng triều nên Nghệ Tông không thể từ chối bèn chuẩn tấu:
– Mau mời Cao tổ mẫu vào. Người đâu, chuẩn bị ghế cho Cao tổ mẫu.
Theo lệnh của Nghệ Tông, một thái giám nhanh chóng bê một chiếc ghế lên hàng đầu, ngay sau lưng Hoàng Thái tử Trần Kính để sẵn.
Kính già nhường trẻ là văn hóa từ ngàn đời, đặc biệt với người sống từ thời kỳ lẫy lừng nhất của Đại Việt lại còn có dòng dõi hoàng thất thì từ trên tới dưới khắp Đại Việt không ai dám vỗ lễ, kẻ nào chỉ cần có chút vô lễ tin rằng hắn sẽ bị cả Đại Việt dìm chết trong nước bọt. Vì thế, Vương phi Trần Ý Ninh uy nghiêm vừa bước qua thềm điện Thiên An, các quan liền chấm dứt mọi bàn tán chắp tay cúi chào rất lễ phép, Nghệ Tông cùng Trần Kính liền bước xuống dưới tới trước mặt vương phi Trần Ý Ninh khum tay vấn an:
– Cao tổ mẫu, lâu nay người có được an khang?
Vương phi Trần Ý Ninh một tay chống cây gậy được Trần Quốc Toản chế tác từ gốc cây trúc vàng óng, một tay được Trần Quốc Toản dìu, khi người định khum tay thì Nghệ Tông tinh ý nâng tay Vương phi lên để hỏi han. Vương phi hài lòng mỉm cười đáp:
– Nhờ hồng phúc của Quan gia, ta vẫn khỏe.
Nghệ Tông ân cần:
– Hôm nay được Cao tổ mẫu hạ cố tới đây, đúng là phúc của triều đình. Cao tổ mẫu, mời người an tọa rồi nói.
Đợi vương phi từ từ bước tới ghế ngồi, Nghệ Tông mới quay lại long ỷ, Trần Kính khẽ háy mắt với Trần Quốc Toản rồi cũng ngoan ngoãn đứng sau lưng vương phi. Lên tới Long ỷ, dù đã biết mục đích lên triều của vương phi, Nghệ Tông vẫn khẽ mở lời hỏi:
– Cao tổ mẫu, không biết hôm này người lên triều có điều gì muốn dạy bảo.
Vương phi Trần Ý Ninh hai tay chống lên đầu gậy, khẽ hít một hơi nói:
– Quan gia quá lời. Hôm nay, ta lên đây không vì chuyện gì khác, vào năm Thiệu Bảo thứ 7, Nhân Hoàng Tiên đế vì cảm kích công lao của con trai ta khi đó đã ưu ái mà trao cho bà già này một số quyền lợi. Trong đó có quyền được chọn người kế thừa tước vị Hoài Văn Vương. Quan gia hẳn biết chuyện này chứ?
Nghệ Tông ngồi thẳng lưng nghiêm nghị trả lời:
– Thưa Cao tổ mẫu, chuyện này khắp thiên hạ ai ai cũng biết, truyền kỳ về sự hi sinh anh dũng của Hoài Văn Vương khi đó có ai mà không thán phục.
Vương phi Trần Ý Ninh khẽ gật gù hài lòng đáp:
– Chính thế. Hôm nay, ta muốn dùng quyền lợi năm xưa tiên đế ban cho. Quốc Toản?
Nghe lời mẹ gọi, Trần Quốc Toản nãy giờ ngoan ngoãn đứng sau lưng lễ phép thưa đến mức Trần Kính cũng phải nổi da gà với bộ mặt giả nai của Trần Quốc Toản:
– Dạ, có con!
– Con đứng ra ngoài đi.
Đợi Trần Quốc Toản bước ra giữa, Vương phi mới tiếp tục nói:
– Đây là Trần Quốc Toản, đứa con mới của ta. Hôm nay, ta tới đây là nhờ triều đình xác nhận tước vị Hoài Văn vương cho nó. Xin Quan gia chấp thuận cho nó được kế thừa tước vị Hoài Văn vương.
Nghệ Tông chưa kịp nói gì thì ở hàng phía sau, Đỗ Tử Bình háy mắt ra hiệu cho em họ hắn, Đỗ Dự quan ngự sử tòng tứ phẩm liền bước ra phản bác:
– Bẩm Hoàng thượng. Chuyện này không thể được.
Trong ánh mắt kinh ngạc của triều thần không ngờ có kẻ dám đứng phản đối chuyện này. Trương Đỗ trong lòng không khỏi nguyền rủa tên cấp dưới ngu xuẩn nhưng lời đã nói ra không thể thu lại. Đành nhắm mắt bó tay, chờ đợi xem Đỗ Dự định nói gì. Đỗ Dự bước ra khỏi hàng hướng về vương phi vái một vái rồi lại hướng về Nghệ Tông nói:
– Bẩm Hoàng Thượng, Trần Quốc Toản kia thân phận bất minh, lai lịch không rõ ràng không thế cứ thế cho hắn kế thừa tước Vương được.
Chưa đợi Nghệ Tông lên tiếng, Từ đầu hàng Lê Quát đã quát lớn:
– Hốn xược, Đỗ Dự đây là đặc quyền Tiên đế năm xưa đã ban cho Vương phi. Không nhẽ ngươi muốn triều đình cứ thế phủ nhận, không coi ý chỉ của Tiên đế ra gì?
Lê Quát nói xong liền hướng về Nghệ Tông vái:
– Hoàng thượng, đây là tội bất trung, chuyện này triều đình không thể làm trái ý chỉ của Tiên đế. Xin Hoàng thượng minh xét.
– Xin hoàng thượng minh xét.
Theo sau Lê Quát, 5-6 quan viên khác liền quỳ xuống hướng về Nghệ Tông lên tiếng ủng hộ. Nghệ Tông có tính do dự không quyết, Đỗ Dự hiểu rất rõ nên hắn nhanh chóng nói chen vào:
– Bẩm Hoàng thượng, việc ban tước Vương không thể tùy tiện ban cho người lai lịch không rõ ràng. Huống hồ, Trần Quốc Toản còn trẻ nhưng hống hách quen thói, tính côn đồ chưa sửa, coi thường vương pháp, giữa thanh thiên bạch nhật hành hung người khác. Chưa kể, ở trang viên hắn liên tục tuyển gia nô huấn luyện như quân đội, tự ý giữ lại tù binh Chiêm Thành làm khổ sai. Một người như thế nếu được làm Vương sẽ là tai họa của Đại Việt xin Hoàng Thượng minh xét.
– Xin Hoàng thượng minh xét.
Đỗ Dự dứt lời, 5-6 quan viên khác là phe cánh của Đỗ Tử Bình liền bước ra quỳ xuống lên tiếng ủng hộ. Xung quanh tiếng xì xầm bàn tán, những tiến ồ lên không ngớt. Lê Quát theo nho học, cực kỳ coi trọng trung hiếu, trước những lời của Đỗ Dự hắn không kìm được đứng lên chỉ vào Đỗ Dự quát:
– Đỗ Dự, chưa kể những điều ngươi nói đúng sai thế nào nhưng ngươi không có tư cách can thiệp vào chuyện này. Tước vị và tài sản của Hoài Văn vương là sở hữu của riêng Vương phi, đây là đặc quyền của vương phi, ngươi muốn Hoàng thượng mang tiếng bất trung bất hiếu ư.
Đỗ Dự dù tài năng ít ỏi nhưng khả năng biến tấu lại rất tốt, hơn nữa hắn đã có chuẩn bị từ trước nên liền đứng bật dậy lớn tiếng cãi lại:
– Lê thượng thư đại nhân, Vương phi đã hơn trăm tuổi, hơn 80 năm qua vì thương nhớ con quá đà nếu chẳng may bị kẻ gian lợi dụng lúc người thần trí lẫn lộn….
Đỗ Dự chưa kịp nói hết câu, lần này tới lượt Trần Kính không nhịn được, hắn là người tôn thờ truyền thống cha ông nhất, nghe lời của Đỗ Dự khiến Trần Kính bất giác hai tay siết chặt từ bao giờ, nghiến răng ken két đưa trân bước ra nhưng chưa kịp thì Trần Quốc Toản vờ như hơi nghiêng tai vào nghe mẹ mình nói rồi liền bước ra lớn giọng nói át đi.
– Bẩm Hoàng Thượng, mẹ thần có điều giao phó cho thần thực hiện, xin Hoàng thượng ân chuẩn.
Trần Quốc Toản lớn giọng khiến Nghệ Tông đang do dự không quyết để triều thần bên dưới chia phe cãi chửi nhau nãy giờ cũng khẽ giật mình tỉnh táo lại.
Nhìn mặt Trần Quốc Toản vô hồn làm Trần Kính từ tức giận lại thành có cảm giác không lành, biểu cảm này Trần Kính đã từng thấy ở đâu đó rồi nhưng nhất thời chưa nhớ ra cũng chưa kịp suy nghĩ gì thì Nghệ Tông tưởng Vương phi nhờ Trần Quốc Toản chuyển lời hộ nên không nghĩ ngợi mà đồng ý:
– Nếu đã là yêu cầu của Cao tổ mẫu thì trẫm chuẩn tấu.
Trần Quốc Toản lễ phép chắp tay vái Nghệ Tông:
– Tạ ơn Hoàng Thượng.
Chỉ chờ có thế, Trần Quốc Toản dồn sức vào chân bật mạnh, trong chớp mắt đã tới ngay trước mặt Đỗ Dự còn đang hênh hoang đứng đó, khiến xung quanh không ai kịp phản ứng.
“Bốp, bốp” hai cú đấm như trời giáng khiến Đỗ Dự choáng váng, xây xẩm mặt mày. Trần Quốc Toản không hề có ý dừng lại, tay trái túm cổ Đỗ Dự không cho hắn gục xuống, tay phải vẫn không ngừng vung những cú đấm như trời giáng vừa luôn mồm chửi:
– Cẩu quan, Với người mình thì như hùm như sói, với kẻ địch thì như chuột nhắt, bỏ mặc dân chúng không quản. Con ta một thân một mình đem 200 người đánh khắp bốn huyện, khi đó ngươi rúc xó nào. Một lũ ăn hại trong không lo được cho dân, ngoài không chống được giặc lại còn dám mở mồm ra ý kiến. Chọn người kế thừa Hoài Văn vương phủ mà đến lượt loại tép riu như ngươi ý kiến, ngươi coi vương hầu là cái gì? Lại còn dám chê ta già cả lú lẫn? Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi.
Cả triều đường trước tình huống bất ngờ hơi ngẩn ra một lúc mới choàng tỉnh, khi đấy mặt mũi Đỗ Dự đã đầy một miệng máu. Bùi Mộng Hoa là người phản ứng nhanh nhất, hắn muốn vào can ngăn liền hét lên:
– Đủ rồi, vương gia, xin dừng tay. Không thể làm loạn triều cương.
Chưa nói hết câu mới bước lại gần Trần Quốc Toản, Bùi Mộng Hoa đã ăn một cú đá oan khiến hắn bay ngược về sau ngã dúi dụi. Vài quan viên khác muốn lao tới nhưng thấy thảm cảnh của Bùi Mộng Hoa cùng ánh mắt tràn ngập sát khí của Trần Quốc Toản liền khựng lại. Vì Hoàng thượng đã chuẩn tấu cho Trần Quốc Toản, vài quan viên nãy giờ ủng hộ Đỗ Dự thì run rẩy sợ sắp tới lượt mình không còn cách nào khác liền hướng về Nghệ Tông quỳ xuống cầu cứu:
– Bẩm Hoàng thượng, xin người thu hồi thánh lệnh, ngăn cản hành động của Trần Quốc Toản lại, giữ yên kỷ cương triều chính.
Chứng kiến hành động của Trần Quốc Toản, Trần Kính hơi ngớ ra, đầu óc lùng bùng nhớ lại đoạn hội thoại ở đồn Khoái của mình với Trần Quốc Toản:
“- Quốc Toản này, đệ thật sự muốn đấm gãy răng quan viên triều đình à?
– Đệ sẽ đấm, mẹ đệ cũng dặn như thế, không gãy răng không dừng”
“Bốp, Bốp, Bốp” tiếng những cú đấm kèm theo tiếng chửi rủa vẫn vang lên không ngừng trong điện hòa thêm tiếng lạy lọc của đám quan viên khiến trong điện Thiên An nhốn nháo như cái chợ. Đám Cấm quân ở bên ngoài chưa có lệnh gọi vào cũng không có tên nào dám nhúc nhích dù một chút.
Trong lúc Trần Kính mơ hồ lẩm bẩm lại câu này, bất ngờ 2 cục máu văng ra lăn lông lốc tới gần chân Trần Kính, hắn giật mình hô lên:
– Gãy rồi, Quốc Toản gãy rồi.
Nghệ Tông choàng tỉnh nhưng lưỡng lự không dám ra tay ngăn cản vì đã chót đồng ý cho Trần Quốc Toản thực hiện yêu cầu. Thấy Vương phi vẫn bất động ngồi đó không có vẻ gì là phủ nhận hành động của Trần Quốc Toản, đành dùng ánh mắt khó xử nhìn vương phi. Vương phi cũng không muốn Trần Quốc Toản đánh chết người, vương phi gõ cây gậy trong tay xuống đất 2 lần “Cộp cộp” rồi nói:
– Quốc Toản, như thế đủ rồi. Bài học cần học hắn đã học được rồi. Dừng tay đi.
——————————————
P/s: Tản mạn, trong chương này mình nêu tên 2 nhân vật khá quan trọng và có thật trong lịch sử là Trương Đỗ và Bùi Mộng Hoa.
Trong đó, Trương Đỗ là ngự sử đại phụ, nhà Trương Đỗ nổi tiếng đời đời làm quan liêm khiết, không kết bè kết phái, trong trận đánh với Chiêm thành vì không nghe theo ý kiến can gián của ông và vài người khác mà dẫn tới kết cục bi thảm cho chính Duệ Tông.
Còn Bùi Mộng Hoa, là vị tướng hiếm hoi đánh thắng quân Chiêm một trận trong lần quân Chiêm vào cướp phá Thăng Long lần 1 năm 1971. Khi quân Chiêm tới chân thành Thăng Long, ông là người níu thuyền của Nghệ Tông, khuyên Nghệ Tông ở lại cùng quân dân quyết chiến với quân Chiêm nhưng không được Nghệ Tông nghe theo.