Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bat-dau-tan-thang-than-vuong-nhat-niem-pha-canh-dai-tong-su.jpg

Bắt Đầu Tấn Thăng Thân Vương, Nhất Niệm Phá Cảnh Đại Tông Sư

Tháng 2 6, 2026
Chương 610: Chân trời bên trong, vẫn là đen kịt một màu! Chương 609: Ngươi tiềm lực Phi Phàm
dai-minh-bat-dau-thanh-vi-cam-y-ve.jpg

Đại Minh: Bắt Đầu Thành Vì Cẩm Y Vệ

Tháng 1 21, 2025
Chương 664. Đại kết cục (2) Chương 663. Đại kết cục (1)
chuyen-chuc-hoang-de-nhin-tram-cuu-toc-tuoc-doat-chi-thuat

Chuyển Chức Hoàng Đế: Nhìn Trẫm Cửu Tộc Tước Đoạt Chi Thuật!

Tháng 10 28, 2025
Chương 768: Từ xưa đến nay( kết quả) Chương 767: Ta đi ra a~
ac-long-toi.jpg

Ác Long Tới

Tháng 2 7, 2026
Chương 219: Hắn đến từ tương lai cùng đã lâu không gặp ( Chương cuối ) Chương 218: Quần Long vây công Lanze
khong-tot-roi-dai-su-huynh-han-lai-mot-lan-nua-chay

Không Tốt Rồi, Đại Sư Huynh Hắn Lại Một Lần Nữa Chạy!

Tháng 10 21, 2025
Chương 271: Hư Vô, hoàn tất! Chương 270: Hai loại phương pháp
hong-tran-chung-dao-ta-la-tai-the-chan-tien

Hồng Trần Chứng Đạo, Ta Là Tại Thế Chân Tiên

Tháng 10 14, 2025
Chương 716: Kết thúc cũng là bắt đầu (toàn văn xong ) Chương 715: Tô Mục a, ngươi ở đâu
Địa Sư Hậu Duệ

Một Cái Thần Kỹ Liền Vô Địch, Ngươi Có 10 Cái?

Tháng 1 16, 2025
Chương 375. Đại kết cục Chương 374. Thần bí cấp bảy võ giả lại là..
ta-ngu-say-mot-ngan-nam.jpg

Ta Ngủ Say Một Ngàn Năm

Tháng 2 24, 2025
Chương 186. Từ Tôn Giả Chương 185. Cung gia lão tổ
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 142: Ngày thượng triều.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 142: Ngày thượng triều.

Từ khi quay trở lại Thăng Long sau họa quân Chiêm, đối diện với kinh thành đổ nát, Nghệ Tông đã ra chiếu lệnh yêu cầu các vương thân hoàng tộc tự bỏ chi phí để sửa sang lại kinh thành mà không được phiền đến sức dân. Riêng cung thất đều lấy trực tiếp các tản quan và tôn thất ra phục dich. Lệnh này của Nghệ Tông rất được lòng dân, cũng nhờ lệnh này mà lòng người ở quanh kinh thành nhanh chóng hướng về triều đình.

Nghệ Tông cũng rất nghiêm túc trong việc đề cao sự giản dị, tiết kiệm cắt bỏ các chi phí không cần thiết để giảm bớt gánh nặng cho quốc khố. Đến mâm cơm của mình cũng không phải ngoại lệ, Nghệ Tông cắt giảm gần như toàn bộ, chỉ còn 2 món chính, 1 món rau, 1 món canh ăn với cơm trắng.

Cơm đã lưng lửng bụng, chuyện ngoài lề cũng đã nói mãi, Nghệ Tông hơi dừng đũa nhìn Trần Kính bắt đầu nói chuyện chính:

– Kính này, ta dự định sẽ dần để đệ phụ trách các việc triều chính để giữa năm sau ta sẽ về hành cung Tức Mặc, sửa soạn miếu thờ báo cáo với tổ tiên rồi nhường ngôi cho đệ.

Trần Kính nghe như sấm nổ ngang tai, liền buông bát đũa xuống hoảng hốt định đứng lên hành lễ nhưng bị Nghệ Tông cản lại. Trần Kính vội nói:

– Quan gia, như thế không được. Mọi chuyện như thế quá gấp gáp. Người mới ở ngôi chưa được 1 năm.

Nghệ Tông vỗ vỗ mu bàn tay đang khum lại của Trần Kính để chấn an nói:

– Kính, việc triều chính đệ vốn thạo hơn ta. Hiện đệ cũng đang là Trữ Quân, ra mặt lo việc triều chính cũng là điều nên làm, ta không ý kiến thì đệ còn sợ gì.

Nghệ Tông nhìn Trần Kính vẫn còn cau mày nghĩ ngợi thì tiếp tục:

– Kính này, hẳn đệ cũng xem báo cáo của các thượng thư sảnh (tương đương lục bộ) rồi. Năm ngoái là năm thứ 4 liên tiếp thuế thu vào quốc khố giảm so với năm trước đó, ta liệu tình hình năm nay cũng sẽ giảm tiếp. Hiện giờ, nhờ có tài sản tích cóp từ Tiên đế sau mấy chục năm thịnh thế để lại mà quốc khố vẫn duy trì được vài năm, nhưng nếu tình hình này cứ tiếp diễn e rằng ngày quốc khố bị vét cạn không còn xa. Với chuyện này ta đã suy nghĩ rất nhiều nhưng không nghĩ ra biện pháp, năm xưa cha đã từng nhận xét rất đúng mà đến chính ta cũng tự biết bản thân ta không đủ quyết tâm. Vì thế trước khi mọi chuyện trở lên quá tệ, ta muốn sớm giao lại đại quyền cho đệ.

Trần Kính thở dài não nề, chuyện này hắn biết rõ, cũng từng cùng Trần Quốc Toản, bọn Lê Quát bàn bạc rất nhiều. Trần Kính biết rõ căn nguyên do đâu nhưng thời cơ chưa tới, hắn không thể cứ thế nói toẹt ra là “do Vương hầu rồi các chùa chiền kim tinh ruộng đất vô tội vạ thì lấy đâu ra ruộng cho dân cày, trong khi ruộng của chùa, của vương hầu thì lại được triều đình miễn thuế. Chưa kể người người muốn đi làm sư cọ để ngồi không chẳng cần làm mà vẫn có ăn, quý tộc thì nạp nô bộc vô số thì lấy đâu ra nhân lực cho các ngành nghề khác,…”. Trần Kính có chút rầu rĩ nói với Nghệ Tông:

– Quan Gia nói phải, quả thực chuyện này đệ đã nghĩ tới. Nhưng mọi chuyện phía sau lại rất rắc rối, không có 5 năm, 10 năm thì không thể giải quyết được tận gốc vấn đề.

Nghệ Tông khẽ cười, nói giọng đầy quyết tâm:

– Thế thì cứ để năm nay là năm đầu tiên để đệ giải quyết chuyện này đi. Chuyện này làm càng sớm càng tốt.

Không để Trần Kính kịp nói gì, chỉ cần không có lời phản đối nói ra thì coi như chuyện đã thành, Nghệ Tông liền đổi chủ đề:

– À phải, trước đệ có kể ta nghe về Quốc Toản, người được Ý Ninh Cao tổ mẫu chọn làm Hoài Văn Vương mới. Nghe nói Cao tổ mẫu dẫn hắn lên kinh thành rồi hả?

Trần Kính nghe tới Quốc Toản liền phấn khởi hơn, liền kể với Nghệ Tông:

– Bẩm Quan Gia, đúng thế ạ. Hôm trước đệ có qua vấn an Cao tổ mẫu, người nói sẽ thu xếp lên triều để nhờ triều đình chấp thuận chuyện này.

Nghệ Tông hơi gãi gãi cằm với chòm râu dài tới ngang ngực của mình nói:

– Thì ra là thế, chuyện này Cao tổ phụ (ám chỉ Nhân Tông) năm xưa đã trao đặc quyền cho người thì chúng ta chỉ có thể nghe theo thôi. Cao tổ mẫu thông qua chúng ta là nể mặt mũi chúng ta lắm rồi. Nhưng ta có nghe nói, hôm qua Quốc Toản xảy ra xô xát với Đỗ Cảnh con trai lớn của Thống quân hành khiển ở Minh Nguyệt lâu. Xem ra Quốc Toản này cũng là người thẳng tính, không sợ trời cao đất dày.

Nghe tới đây thì Trần Kính lại thầm kêu khổ, ông em này của hắn làm việc gì cũng có mục đích, nhưng luôn quậy tưng bừng như vô ý không biết đâu mà lường trước. Trần Kính ngao ngán lắc đầu kể lại mọi chuyện tránh hiểu nhầm không cần thiết:

– Bẩm, Đúng là có chuyện này. Đỗ Cảnh còn trẻ, lại được cưng chiều nên cũng có chút hống hách của tuổi trẻ. Sáng hôm qua, Cao tổ mẫu cùng Quốc Toản mặc thường phục đi dạo phố, tới quán bánh đúc đối diện Minh Nguyệt lâu ngồi ăn thì không may bị Đỗ Cảnh buông lời bỡn cợt. Quốc Toản nóng tính liền lao vào xô xát, hậu quả là Đỗ Cảnh được Phan thái y chữa trị tới giờ còn chưa tỉnh lại. Cũng may có Vũ Uyên thái thú tới kịp can ngăn không thì không biết hậu quả sẽ tới đâu.

Nghệ Tông nghe thế thì gật gù:

– Thì ra là thế. Xem ra Đỗ Cảnh là người sai trước.

Trần Kính biết Đỗ Tử Bình rất được lòng Nghệ Hoàng nên liền chuyển giọng vỗ về muốn bù đắp một chút cho hắn để hai bên có thể hòa hoãn:

– Hoàng huynh, theo đệ thấy dù Đỗ Cảnh là người sai trước nhưng hắn cũng chỉ là thiếu niên nông nổi, dạy bảo lại một chút là được. Xét ra thì hắn cũng đã bị Quốc Toản trừng phạt, có điều ra tay hơi nặng. Đỗ Tử Bình cũng rất biết điều khi không đưa chuyện này ra ngoài để tránh đụng chạm tới vương tộc. Phía Quốc Toản chúng ta cũng không thể trách phạt được, đệ nghĩ ta nên bù đắp cho Đỗ Tử Bình một chút để hai bên có thể xuống thang với nhau. Chẳng phải đầu năm sau xét công lao ban văn võ, triều đình định thăng chức cho Đỗ Tử Bình chức hành khiển tham mưu quân sự sao? Hoàng huynh thấy chúng ta thăng chức sớm cho hắn sớm coi như bù đắp có được không?

Nghệ Tông nghĩ một chút rồi gật đầu quyết định:

– Cách của đệ khá ổn. Vậy buổi chầu tới ta sẽ thăng chức sớm cho hắn, coi như vỗ về hắn một chút. Bảo thêm Phan thái y tới coi bệnh cho Đỗ Cảnh một chút là được.

Bê bát lên tiếp tục gắp thức ăn, Nghệ Tông hơi ngừng lại dặn dò Trần Kính:

– Kính này, từ lần sau chúng ta dẫn theo cả bọn trẻ tới cùng ăn để bữa cơm thêm đông đủ. Gọi cả Thiên Ninh và Huy Ninh tới nữa, Tiên đế (Minh Tông) cũng chỉ còn mấy anh em ta thôi.

—————————–

Hoài Văn vương phủ hai ngày sau

Ở thư phòng của mình, Trần Quốc Toản dang tay đứng im như tượng để mặc cho nữ tỳ chỉnh trang y phục. Hôm nay Trần Quốc Toản sẽ lên triều cùng với Vương phi để xác lập thân phận Hoài Văn vương nên không thể ăn mặc tùy tiện như mọi hôm. Tóc Trần Quốc Toản được nữ tỳ trong phủ chải tới mượt óng thành từng nếp đều tăm tắp. Đầu đội kim quan rồi được cài thêm cây trâm ngọc giúp Trần Quốc Toản uy phong lên không ít.

Kể cả ở kiếp trước thì cũng vì tuổi còn quá nhỏ chưa thể tham gia triều chính nên cũng rất hiếm khi Trần Quốc Toản mặc lễ phục, chải chuốt gọn gàng thế này. Có chút gò bó, khó chịu mà xem chừng các nữ tỳ còn mất thêm lúc lâu nữa mới xong, Trần Quốc Toản vời Đặng Vũ vào hỏi chuyện cho thời gian trôi nhanh hơn:

– Đặng Vũ!

Đặng Vũ đang đứng canh ngoài cửa nghe được gọi thì liền bước vào chắp tay thưa:

– Dạ, cậu chủ cho gọi con?

Trần Quốc Toản vẫn đứng như tượng, vừa giữ nguyên tư thế nhìn thẳng để nữ tỳ chải chuốt vừa nói với Đặng Vũ:

– Ừm. Trước mặt ta không cần khúm lúm thế, đứng thẳng lên mà nói chuyện. Có điều tra được gì chỗ đám sát thủ chưa?

Đặng Vũ nghe lời Trần Quốc Toản liền thẳng lưng chắp tay thưa:

– Bẩm cậu chủ. Vẫn chưa trả hỏi được gì. Đám Độc bang không biết người thuê là ai. Tên thủ lĩnh qua nay như người mất hồn, có đánh đập, tra hỏi thế nào cũng không chịu nói 1 lời. Độc bang phần lớn là đám cô nhi lưu lạc từ nhỏ tụ hợp lại với nhau mà thành nên tên nào cũng rất cứng đầu. Bọn chúng khá đoàn kết, không tên nào muốn khai cả.

Trần Quốc Toản gật gù:

– Ừm, xem ra Đỗ Tử Bình đã đề phòng chuyện thất bại nên không để lại manh mối nào. Đám sát thủ dù võ nghệ khá cao cường nhưng có vẻ không phải là sát thủ chuyên nghiệp, cách đánh của bọn chúng ta thấy giống quân nhân hơn. Cử người điều tra thêm về bọn chúng, không cần tra hỏi nữa. Sau buổi thượng triều hôm nay ta sẽ thử gặp tên thủ lĩnh xem sao? Ta cảm giác khi hắn nghe tới cái tên Hoài Văn quân thì có chút hụt hẫng, ta khá tò mò về hắn. Mà ngươi cũng liên lạc dần với Lê Văn Dần đi, bảo hắn chuẩn bị sẵn sàng đi, đợi ta lên đấy chúng ta sẽ hành động. Không lâu nữa đâu.

Đặng Vũ nghe Trần Quốc Toản nói thế thì trong lòng có chút phấn khích, Đặng Vũ chắp tay nhận lệnh:

– Vâng, thưa cậu chủ. Con sẽ cho chuẩn bị ngay.

Dặn dò Đặng Vũ xong thì nữ tỳ xung quanh cũng đã chuẩn bị xong cho Trần Quốc Toản. Trần Quốc Toản liền rời thư phòng tới thẳng hậu viện để đón Vương phi cùng lên triều. Vương phi trong bộ cáo mệnh nhất phẩm dù đã lớn tuổi nhưng không biết có phải vì háo hức tới ngày này hay không mà rạng rỡ tươi cười hơn rất nhiều, kèm theo cả vẻ uy nghiêm hiếm có. Đến Trần Quốc Toản cũng phải thầm ngưỡng mộ thần thái của mẹ mình, sán lại chỗ Vương phi, Trần Quốc Toản vừa xoa bóp vừa nịnh:

– Mẹ, hôm nay trông mẹ khí thế lắm. Mẹ có ý định trấn nhiếp quần thần không? Để con phò tá mẹ.

Vương phi lên đồ trông trẻ hơn rất nhiều so với tuổi tác, cũng chẳng lạ gì mấy trò này, mỗi lần Trần Quốc Toản sán tới bóp vai bóp tay là biết trong đầu Trần Quốc Toản đang âm mưu một việc gì đó. Vương Phi quay lại gõ hờ vào đầu một cái rồi phì cười nói:

– Đừng khéo mồm nữa. Nói đi, hôm nay lên triều con có định quậy một chút không? Nói trước để mẹ còn chuẩn bị.

Trần Quốc Toản bị nhìn ra tim đen thì xấu hỗ gãi gãi đầu rồi rụt rè nói:

– Quả thật con có ý định quậy phá một chút. Năm xưa con ít lên triều, con chỉ nghe nói các vương năm xưa từng quậy tưng bừng trên triều cũng không ai trách tội. Hiện tại nếu con cũng làm thế liệu có ổn không mẹ?

Vương phi Trần Ý Ninh nghe thế thì mỉm cười, cưng chiều nhìn Trần Quốc Toản rồi khẳng khái nói:

– Con cứ vô tư đi, có mẹ ở đó xem ai dám động vào con. Con định làm gì thì cứ lấy mẹ ra làm bình phong, bảo đấy là ý mẹ là được.

Trần Quốc Toản cười híp mắt sung sướng:

– Hì hì, giờ thì con biết con thừa hưởng tính của ai rồi. Cũng không còn sớm nữa, xem ra trên triều cũng đã hoàn thành thủ tục, cũng sắp bàn vào chuyện chính rồi. Mẹ con ta đi cho sớm. Mẹ, để con cõng mẹ ra kiệu.

Vương phi Trần Ý Ninh hết sức hưởng thụ cảm giác được con trai chăm sóc. Nằm trên lưng Trần Quốc Toản người cứ cười mãi không thôi, những vất vả của 80 năm chờ đợi dường như đã tan biến sạch sẽ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vo-tuong-binh-chung-he-thong-bat-dau-mot-van-ham-tran-doanh.jpg
Võ Tướng Binh Chủng Hệ Thống, Bắt Đầu Một Vạn Hãm Trận Doanh
Tháng 2 1, 2026
ta-te-bao-nguc-giam
Ta Tế Bào Ngục Giam
Tháng 2 3, 2026
hong-hoang-con-luan-tien-can-tam-thanh-thu-do.jpg
Hồng Hoang: Côn Luân Tiên Căn, Tam Thanh Thủ Đồ
Tháng 1 31, 2026
xa-de-gia-cat-luong.jpg
Xá Đệ Gia Cát Lượng
Tháng 4 2, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP