Chương 141: Truyền thống nhà Trần
Canh 5, thư phòng của Đỗ Tử Bình vẫn lập lòe ánh nến, Trình Ngân dong dỏng, mặc bộ võ phục bước chân nhanh nhẹn tiến vào thư phòng của Đỗ Tử Bình. Mới được vài phút, trong thư phòng liền vang lên tiếng quát tháo của Đỗ Tử Bình:
– Chết tiệt, sao ngươi từng nói đám Độc bang lợi hại lắm cơ mà? Sao có hai người cũng không giết nổi?
Trình Ngân vẫn quỳ rạp dưới đất kể lại:
– Bẩm đại nhân, Độc Bang đúng là võ nghệ không tồi nhưng khi đám Độc Bang đã vây được đám người Trần Quốc Toản, sự sắp thành thì có người của Hoài Văn quân tới ứng cứu nên đã thất bại trong gang tấc. Đại nhân, có thể chúng đã đoán khi Trần Quốc Toản ra ngoài sẽ bị chúng ta phục kích để trả thù cho cậu chủ.
Đỗ Tử Bình bực mình cầm ấm trà trong tay không kìm được mà ném thẳng về phía Trình Ngân:
– Chết tiệt. Trình Ngân, bọn Độc bang có nhận ra ngươi hay ngươi có để lộ manh mối, bằng chứng gì liên quan tới chúng ta không?
Trình Ngân chịu cái chén trà của Đỗ Tử Bình đập vào người vỡ tan nát vẫn quỳ rạp dưới đất:
– Đại nhân có thể yên tâm. Tiểu nhân không hề để lộ danh tính hay chút thông tin gì.
Trình Ngân là người rất trung thành, chuyên thay Đỗ Tử Bình xử lý những việc bẩn tay. Trước giờ Trình Ngân làm việc rất cẩn thận nên hắn cũng yên tâm phần nào, nhưng vẫn cẩn thận căn dặn:
– Tốt nhất là như thế, chỉ cần không có chứng cứ thì chúng sẽ không thể làm gì ta. Nhưng cũng cần đề phòng. Ngươi cho người theo sát mọi hành động của Hoài Văn vương phủ, có động tĩnh gì thì báo lại ngay. Cần chuẩn bị sẵn sàng nếu cần thiết thì chúng ta có thể rời khỏi Thăng Long.
– Tuân lệnh đại nhân.
Trình Ngân tuân lệnh lui ra ngoài, Đỗ Tử Bình lại rơi vào trầm tư. Dù tin tưởng cách làm việc không để lại manh mối của Trình Ngân nhưng lòng hắn không thể hoàn toàn yên tâm. Hắn nghi ngờ có thể Trần Quốc Toản bằng cách nào đó mà hắn không biết sẽ tóm được đuôi hắn trong vụ này. Nếu thế đây sẽ là mối di họa khủng khiếp có thể diệt tộc. Mối thù của con chưa trả cộng với ẩn họa này, Đỗ Tử Bình cảm thấy hắn và Trần Quốc Toản đã chính thức thành kẻ thủ không đội trời chung, nếu có cơ hội hắn tuyệt sẽ không thể tha cho đối phương.
——————————–
Đông Cung
Rất ít khi Trần Kính dậy muộn hơn gà gáy, thường thì canh 5 Trần Kính đã dậy để chuẩn bị cho ngày làm việc mới. Nhưng hôm nay, tới giữa giờ mão, khi nắng chiếu vào tới đầu giường thì Trần Kính mới uể oải ngồi dậy tìm nước uống vì quá khát.
Vớ ấm trà trên bàn, Trần Kính làm một hơi cho đỡ khô cổ, dù đầu vẫn đau như búa bổ nhưng trời đã sáng hắn không thể lười biếng thêm nữa. Giọng Trần Kính mệt mỏi, khàn đặc gọi ra ngoài:
– Người đâu!
Giọng Trần Kính vừa cất lên, cánh cửa của gỗ trạm trổ tinh sảo được gián giấy mỏng của điện Quan Triều của Đông Cung mở ra, những tia nắng liền chiếu rọi vào phòng tới lóa mắt. Trần Kính nhìn ngược nắng nhất thời không thể thấy rõ khuôn mặt nhưng chỉ qua vóc dáng là liền nhận ra người tới là ai, Trần Kính tỉnh rượu tới quá nửa:
– Sao mình lại tới, việc này để nữ tì làm là được rồi.
Hoàng Thái tử phi, Lê Thị Ngọc vừa ra hiệu cho nữ tỳ hạ chậu nước cùng khăn sạch xuống mặt bàn vừa nói với Trần Kính:
– Bẩm Hoàng Thái tử điện hạ, đêm qua điện hạ say tới bất tỉnh nhân sự, trên người còn sặc mùi son phấn. Điện hạ là Trữ Quân, tương lai Đại Việt còn trông cậy vào người, thiếp lo lắng cho sức khỏe Điện hạ nên thiếp không sao ngủ được, chỉ đành túc trực chờ người tỉnh dậy mới có thể yên lòng.
Lê Thị Ngọc là em họ của Lê Quý Ly, mới 28 tuổi, dáng người cân đối dù nhan sắc không quá nổi trội nhưng Lê thị cũng có sức hấp dẫn riêng. Lê thị là nguyên phối của Trần Kính, điều đặc biệt nhất có lẽ Lê thị là người thông tuệ, hiểu rõ thế sự lại biết cân nhắc nặng nhẹ nên Trần Kính hết mực yêu chiều Lê thị. Trong lần dẹp loạn Dương Nhật Lễ, cũng chính Lê thị một tay lo liệu giúp cả nhà trốn khỏi Thăng Long về Thanh Hóa hội họp với nghĩa quân của Trần Kính và Trần Phủ. Nhờ thế, Trần Kính mới có thể chú tâm đánh về Thăng Long mà không phải lo cho số phận của con tin.
“Một câu điện hạ, hai câu điện hạ” chỉ cần nghe giọng Lê Thị Ngọc là Trần Kính hiểu trong lòng vợ đang có sóng ngầm nên đành ngồi im để mặc vợ đang dùng khăn sạch dày vò trên mặt mình. Lê Thị Ngọc lau mặt cho Trần Kính tới hơi sẩn đỏ mà Trần Kính vẫn để mặc mình dày vò thì đành dịu giọng:
– Mình không giận tôi hờn dỗi vô lý à? Mình đó, lớn tuổi rồi, sức đâu còn như xưa, mình phải giữ lấy cái sức khỏe cho mình chứ. Vĩ nhi, Hiện nhi còn cần chàng dạy bảo nữa, đừng làm gương xấu cho chúng nó. Mình đứng dậy đi, tôi thay quần áo cho mình, nay còn phải vào dùng cơm với Quan gia đấy. Người toàn mùi son phấn rồi, cẩn thận kẻo Quan gia trách.
Đây chính là lý do tới giờ Trần Kính chỉ có Lê thị làm chính thê. Trần Kính đứng dậy dang tay ôm lấy Lê thị. Lê thị bất ngờ hơi vùng vẫy nhưng thấy Trần Kính ôm mình không muốn thả ra thì buông xuôi, chuyển qua nói chuyện với Trần Kính:
– Hôm qua mình lại uống với chú Toản à? Có chuyện gì vui phải không? Lâu lắm không thấy mình uống say đến thế.
Trần Kính nhắm mắt, hơi nghiêng đầu để mũi mình hướng về phía cổ Lê thị để hít một hơi dài rồi nói:
– Phải, hôm qua ta và đệ ấy có chuyện vui nên đến thuyền hoa của lão Hàn một chuyến. Bọn ta uống hơi nhiều.
Lê Thị Ngọc nghe thế thì khẽ mỉm cười nhỏ giọng:
– Buồn cười thật, thì ra từ qua đến giờ là thiếp ghen với chú Toản. Mình có vẻ rất quý chú ấy, dạo gần đây cũng thấy mình mỗi khi gặp chú ấy trở về đều rất vui vẻ.
Trần Kính hơi gật gật đầu thừa nhận:
– Phải, gần đây ta rất vui. Từ hồi gặp đệ ấy mọi chuyện dễ dàng hơn nhiều. Tương lai, ta cũng cần đệ ấy chống đỡ.
Hơi nghĩ một chút, Trần Kính tìm lời nói với Lê thị:
– Mình này, sắp tới chú Toản có rất nhiều việc cần làm. Ta muốn giao lại thuyền hoa chỗ lão Hàn cho đệ ấy sử dụng.
Lê thị khẽ giật mình, phải biết chỗ lão Hàn hàng năm không chỉ mang lại lợi nhuận rất lớn mà còn rất nhiều thông tin hữ ích. Chuyện này quá quan trọng, Lê thị đành gỡ tay của Trần Kính ra xoay người lại nhìn thẳng vào mắt Trần Kính hỏi:
– Mình chắc chứ? Mình biết chỗ lão Hàn không đơn giản chỉ là nguồn thu khổng lồ chứ?
Lê thị trước khi làm Thái Tử phi thì phải cai quản toàn bộ sản nghiệp của Cung Tuyên vương phủ, giờ là Hoàng Thái tử phi thì phải cai quản Đông cung nên mọi gia sản của Trần Kính bà đều biết. Trần Kính ánh mắt đầy chân thành nhìn Lê thị khẳng định:
– Ta biết, có những việc ta không thể nói hết cho mình, nhưng ta hiểu rõ mình muốn gì. Chỗ lão Hàn về tay đệ ấy sẽ hiệu quả hơn và giúp ích hơn rất nhiều cho Đại Việt . Mình à, việc này cũng có thể coi như vì tương lai của Vĩ nhi và Hiện nhi.
Trước ánh mắt kiên định của Trần Kính, Lê Thị Ngọc là người thông minh, chỉ nghe thế thì biết ý chồng đã quyết hơn nữa chuyện này liên quan tới chính sự, Lê thị không tiện can dự, dù có sót của đến đâu thì bà cũng đành nghe theo lời chồng. Lê thị khéo léo:
– Thuyền theo mái, gái theo chồng. Thiếp đã được gả cho mình thì mọi chuyện đều lấy mình làm chủ. Nếu ý mình đã quyết, thiếp nguyện nghe theo.
Trần Kính nắm lấy tay Lê thị khẳng định để trấn an vợ mình:
– Mình yên tâm, tất cả những chuyện ta làm đều có phần Vĩ nhi, Hiện nhi. Hơn nữa, so với chúng ta, Quốc Toản bỏ ra còn nhiều hơn. Chuyện này ta sẽ suy nghĩ thêm sau đó ta sẽ bàn lại với mình.
Lê Thị Ngọc là người như thế, nếu Trần Kính muốn giết người thì bà sẽ mài dao cho chồng. Khi ý Trần Kính đã quyết thì bà đành gật đầu ưng thuận rồi thay quần áo giúp Trần Kính để sớm vào cung dùng cơm cùng Quan gia.
Đây là một truyền thống của Hoàng tộc nhà Trần từ thời Thái Tông, Thánh Tông truyền lại. Anh em, con cháu trong hoàng tộc thường xuyên có những bữa ăn cơm với nhau tùy theo vai vế, vừa là cách để bàn công việc ngoài giờ cũng vừa là cách để gắn kết tình cảm. Có lẽ một phần cũng nhờ những bữa cơm như thế này mà gần 150 năm qua, triều đình nhà Trần chưa từng có cuộc nổi loạn, đấu đá, nồi da xáo thịt nào giữa các hoàng tử, các đại vương. Trừ trường hợp hi hữu của An Sinh Vương Trần Liễu nổi loạn do phẫn uất vì bị cướp mất vợ. Có thể, mọi mâu thuẫn đều đã được giải quyết trên bàn nhậu nên mối quan hệ giữa các hoàng tử và các vương khá hài hòa.
Từ 2 tháng nay, điện Thiên An đã hoàn thành việc tu sửa những hư hại do quân Chiêm để lại, những buổi chầu đã được chuyển sang điện Thiên An. Hoàng thành đã phần nào lấy lại vẻ nguy nga của nó, nơi mà xứ thần nhà Nguyên cũng phải thốt lên khen không kém Hoàng thành của thiên triều. Những cột gỗ lớn hai người ôm thẳng tắp sơn đỏ, cung điện 3 mái uốn cong lợp ngói vàng, đầu rồng khắc bằng đá trắng tinh xảo, hành lang, lối đi đều được lát đá phẳng tăm tắp,….
Trần Kính bước nhanh qua Long Trì không vào điện Thiên An mà theo thái giám đi về phía điện Thánh Từ vốn dùng để làm nơi làm việc cho Thái Thượng Hoàng. Trần Phủ dù chưa nhường lại ngôi cho Trần Kính để lên làm Thái Thượng Hoàng nhưng từ khi tạm thời chuyển sang làm việc ở điện Thành Từ thì quyết định chọn ở lại luôn tránh chuyển đi chuyển lại gây phiền hà.
Đợi thái giám vào hoàn tất bẩm báo, Trần Kính vuốt thẳng y phục, hơi cúi đầu trước khi bước vào điện Thánh Từ, tới trước mặt Nghệ Tông, Trần Kính một mực lễ nghĩa quỳ xuống hành lễ:
– Thần đệ bái kiến Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.
Trần Phủ, Trần Nghệ Tông ngày thường không thường triều chỉ mặc bộ ngũ thân ống rộng, cổ tròn màu đen thêu họa tiết bằng chỉ vàng ngồi trên Long Ỷ, thấy Trần Kính tới thì cuộn giấy trên tay xuống nói vờ trách móc:
– Bình thân! Trần Kính, ở đây chỉ có em và ta, mấy phép tắc này bỏ được thì bỏ đi. Nào, chúng ta vừa dùng bữa vừa nói chuyện.
– Tạ Hoàng Thượng.
Trần Kính đứng dậy thấy trong điện chỉ có mình và Nghệ Tông giọng thân tình hỏi:
– Hoàng huynh, sao đệ không thấy Thiên Trạch (Cung Tín vương) tới.
Nghệ Tông vời vời ra hiệu cho Trần Kính nhanh đi tới nói:
– Nay chỉ có hai anh em ta thôi. Ta có vài chuyện muốn bàn với em.