Chương 140: Sát thủ nửa mùa.
Cuối canh 3, trở lại bến tầu trên chiếc thuyền nhỏ khi trước, Trần Kính đã say tới bất tỉnh, hắn toàn tự uống, uống liên tục. Có lẽ chiến thắng nhỏ này làm Trần Kính thật sự rất vui mừng, tính ra hơn 40 năm rồi Đại Việt mới biết lại mùi chiến thắng này. Có thể cũng vì có Trần Quốc Toản bên cạnh khiến hắn hoàn toàn yên tâm cởi bỏ mọi cảnh giác nên mới thả ga mà uống như thế.
Chuyện này Trần Quốc Toản có thể hiểu được, qua vài tháng tiếp xúc Trần Quốc Toản có thể cảm nhận rõ Trần Kính là người vô cùng tôn kính những giá trị của tổ tiên, cũng vô cùng yêu Đại Việt, vì thế mà càng quyết tâm chấn hưng Đại Việt. Dù có chút bảo thủ, nhưng chút khuyết điểm này Trần Quốc Toản tin bản thân có thể dần dần thuyết phục vị đại ca này.
– Nguyễn Chính, giao huynh ấy cho ngươi. Đưa huynh ấy về Đông cung cẩn thận.
Nguyễn Chính đã chờ sẵn ở bến tầu cùng với phu kiệu và một đội hộ vệ mặc võ phục nai nịt gọn gàng. Nghe dặn dò của Trần Quốc Toản, Nguyễn Chính tay ôm kiếm khom người đáp:
– Mạt tướng hiểu, xin vương gia yên tâm. Mạt tướng cũng đã chuẩn bị kiệu cho ngài.
Trần Quốc Toản quay ra nhìn chiếc kiệu khác và nhóm hộ vệ tương tự chuẩn bị cho mình thì lắc đầu:
– Không cần, Đông cung gần đây, các ngươi về cả đi. Ta muốn cưỡi ngựa hóng gió một chút. Đặng Vũ tới đây.
Đặng Vũ vì mang theo vũ khí nên phải đứng ở xa hơn trên bờ, nghe Quốc Toản nói thế, hắn chắp tay dắt theo 2 con ngựa tới đáp:
– Cậu chủ, ngựa của cậu.
– Ừm.
Trần Quốc Toản nhận ngựa từ tay Đặng Vũ, nhẹ nhàng tung mình lên lưng chiến mã trước khi rời đi Trần Quốc Toản quay lại nói thêm với nhóm Nguyễn Chính đã đưa Trần Kính vào kiệu nói:
– Được rồi. Nguyễn Chính, các ngươi về đi. Đặng Vũ, chúng ta đi.
– Tuân lệnh vương gia.
Bỏ Nguyễn Chính chắp tay cúi chào cùng đội hình hộ vệ của Trần Kính lại phía sau, Trần Quốc Toản cùng Đặng Vũ thúc ngựa vọt đi.
Buổi đêm trời dịu dịu mát, dưới ánh trăng mờ mờ, tiếng vó ngựa của Trần Quốc Toản và Đặng Vũ vang vọng trong đêm khiến những tiếng ếch, nhái ven sông hốt hoảng vụt tắt. Từ hồi lên Thăng Long, Trần Quốc Toản không còn được cưỡi ngựa nhiều như hồi ở Ngự Thiên. Đường từ Tây Hồ về Thăng Long, trừ đoạn ven Tây hồ là có hàng quán, nhà dân thì phần còn lại chủ yếu là đường đất ven đồng ruộng hoặc ao hồ nên Trần Quốc Toản có thể thoải mái phi ngựa. Trần Quốc Toản hưng phấn thúc chiến mã phi nước đại thật nhanh để hưởng thụ làn gió mát, hương thơm của cỏ cây sông hồ cho thỏa cơn thèm bấy lâu nay. Nhoắng một cái đã chạy hết đoạn đường giữa cánh đồng thoáng đãng chỉ toàn cây bụi thấp, khi tới gần đoạn đường với hai hàng cây cao làm bóng mát cho người đi làm đồng nghỉ ngơi thì Trần Quốc Toản khẽ ghì cương ngựa dần chậm lại, thả ngựa đi thong dong đi tiếp. Đợi Đặng Vũ tiến lại gần cách mình chỉ 3 bước, Trần Quốc Toản vừa ngắm cảnh đêm vừa nói với Đặng Vũ:
– Đặng Vũ, mọi chuyện sắp đặt sao rồi.
Đặng Vũ ở phía sau chắp tay thưa lại:
– Bẩm cậu chủ, mọi thứ đều theo đúng căn dặn của người.
Hơi ngừng lại một nhịp, Đặng Vũ tiếp lời:
– Cậu chủ, người làm thế có mạo hiểm quá không? Cụ Thiết mắng người mãi không thôi.
Trần Quốc Toản khẽ mỉm cười nhẩn nha đáp lại:
– Đỗ Tử Bình là tên nhát gan, ta không lộ ra sơ hở để chúng lợi dụng thì sao đưa chúng vào tròng được. Chỉ sợ tới thế rồi mà hắn không có gan làm gì thôi. Đặng Văn Thiết có cơ hội chửi ta cho sướng mồm ấy mà, kệ hắn.
Trần Quốc Toản dứt lời, dơ tay về phía Đặng Vũ ra hiệu cũng là để nhận cây thương từ tay Đặng Vũ.
“Vút vút vút” Từ bóng tối tiếng rít vang lên tới ê răng, bốn, năm mũi tên bất ngờ từ phía trước lao về phía Trần Quốc Toản. Trần Quốc Toản giật mạnh cương, hai đùi kẹp chặt bụng ngựa khiến chiến mã bị đau dựng võ lên hí. Cơ thể to lớn của chiến mã lập tức chắn toàn bộ tên cho Trần Quốc Toản, nó hí lên đau đớn rồi đổ rạp ra đất. Đặng Vũ phía sau hoảng hốt hô lên:
– Cậu chủ!!!
Trần Quốc Toản không muốn bản thân bị chiến mã đè liền dùng chân đạp mạnh vào yên ngựa đẩy cơ thể của mình ra xa một đoạn. Rồi nhanh như sóc, lướt sát mặt đất tới nấp sau một thân cây to để tránh những mũi tên vẫn đang tới.
Chiến mã của Đặng Vũ cũng không thoát khỏi số phận khi loạt tên thứ 2 tới. Trong bong tối không thể xác định được quân số đối phương, Trần Quốc Toản và Đặng Vũ chỉ đành ép sát người vào thân cây tránh làn tên vẫn tới. Đếm số lượng cung tên, Đặng Vũ lẩm nhẩm “cung thủ chiếm khoảng 2 phần, có khoảng 6 cung thủ” rồi nói với Trần Quốc Toản:
– Cậu chủ, chúng có khoảng 30 tên.
Trần Quốc Toản dựa mình vào gốc cây gật đầu khen ngợi:
– Khá lắm, có tiến bộ. Đặng Vũ, chúng sắp xông lên rồi, yểm trợ cho ta. Vừa đánh vừa lùi lại, đừng để chúng bao vây sớm quá.
– Vâng thưa cậu chủ.
————————————–
Từ trong bóng tối, khi thấy Quốc Toản và người đi cùng dừng lại ngay trước điểm phục kích không tiến tới mà còn cầm lấy vũ khí. Đám người Độc bang biết đã bị đối phương phát giác liền tận dụng chút thời gian khi đối phương chưa kịp quay đầu bỏ chạy mà phóng tên.
Nhưng thân thủ của Quốc Toản quá nhanh, khiến toàn bộ mũi tên đều bị trượt, hiện giờ lại bị gốc cây che khuất. Tên đầu lĩnh không còn cách nào khác, đành rút đao hò hét xông lên lao vào cận chiến.
“Vây chúng lại, đừng để chúng thoát. Giết”
“Giết”
Gần 30 tên sát thủ bịt mặt từ bụi cây ven đường nhảy ra khỏi chỗ ẩn nấp hò hét lao về phía Trần Quốc Toản cách đó hơn 70 bước.
“Phập phập, hự” Đặng Vũ nhanh như chớp giương cung bắn hạ hai tên chạy trên cùng, khí định hạ tiếp tên thứ 3, Trần Quốc Toản hơi cằn nhằn:
– Gượm đã, giết vừa thôi, mục tiêu của chúng ta là bắt sống chúng. Ngươi cứ lùi lại, thi thoảng yểm hộ ta là được.
Trần Quốc Toản dứt lời liền lao lên đối phó với toán sát thủ trước mặt. Vẫn là bộ pháp linh hoạt cộng với những đòn đâm chớp nhoáng sở trường khiến đối phương không kịp phản ứng, nhoắng cái đã có hai tên chạy trên cùng phải gục trên mặt đất.
Dù bị bất ngờ khi đối phương không những không tháo chạy mà còn tiến tới, lại vô cùng dũng mãnh, nhưng đám cướp cũng không phải hạng xoàng. Làm cái nghề bán mạng kiếm cơm này, đã nhận tiền của người thì dù có chết cũng phải giúp người giải tai, danh tiếng chính là vốn liếng quan trọng nhất của chúng. Đám sát thủ không những không sợ hãi khi 2-3 đồng đội liên tục bị đâm gục, ngược lại còn thuần thục liều chết lao lên, cố gắng phối hợp với nhau tấn công từ nhiều phía lợi dụng tối đa ưu thế về quân số để vây Trần Quốc Toản lại.
Trần Quốc Toản dù dũng mãnh nhưng trước sự tấn công liên tục của toán sát thủ cũng dần rơi vào thế phòng thủ. Nhờ bộ pháp nhanh nhẹn cộng với thể lực dồi dào, Trần Quốc Toản khéo léo tránh né không cho đối phương có cơ hội vây mình vào giữa.
Vài tên sát thủ khôn lỏi chạy sang hai bên cánh để vòng ra sau Trần Quốc Toản khép vòng vây, nhưng Đặng Vũ chỉ chờ có vậy, cứ tên nào hai bên sườn chạy cao lên liền ăn tên của Đặng Vũ. Nhờ thế, dù chỉ có hai người nhưng có Trần Quốc Toản cản trước, Đặng Vũ cản 2 bên khiến toán cướp đã bỏ ra tới chục mạng đang lăn lộn đau đớn trên mặt đất mà vẫn chưa thể khép được vòng vây.
Đã tấn công một khắc mà chưa mấy hiệu quả, tên đầu lĩnh ở phía sau không chờ được nữa liền chạy vòng sang bên phải. Hắn cúi thấp người, chạy rất nhanh cứ như một con báo, nhưng vẫn không thể qua mắt Đặng Vũ. Thấy đối phương giương cung hướng tới phía mình, tên đầu lĩnh vẫn liều chết lao nhanh tới phía Đặng Vũ, mắt hắn nhìn chằm chằm vào cánh cung của Đặng Vũ chỉ hơn 50 bước phía trước.
“Vút, phập” Tên đầu lĩnh vội nghiêng người khi Đặng Vũ cử động tay, mũi tên sượt qua ngực hắn cắm thẳng xuống đất. Đang mải chiến đấu Trần Quốc Toản cũng phải thầm khen cho phản xạ của tên đầu lĩnh. Với cách đánh liều mạng này, hắn sẽ là đối thủ rất khó xơi cho Đặng Vũ.
Mũi tên thứ 2 vẫn trượt, đối phương đã áp sát rất gần, Đặng Vũ vội quăng cung, rút kiếm ra để đánh cận chiến. Nhưng trước khi lao vào, Đặng Vũ hô lớn cảnh báo Trần Quốc Toản mình không thể yểm trợ phía sau được nữa:
– Cậu chủ cẩn thận!
Trần Quốc Toản vung chân vòng cung đá bay một tên cướp hô lớn:
– Ngươi tập trung đối phó với tên đó đi.
Không có sự trợ giúp của Đặng Vũ, Trần Quốc Toản ngày càng phải lùi nhanh về phía sau, chống đỡ ngày càng vất vả hơn trong ánh kiếm loáng loáng xung quanh, bộ ngũ thân trên người Trần Quốc Toản dần xuất hiện thêm vài vết rách.
Cho tới khi, lưng Đặng Vũ áp sát vào lưng Trần Quốc Toản thì vòng vây của gần 20 tên sát thủ còn lại đã hoàn toàn bị khép kín. Đặng Vũ trên người dính mấy vết thương, Trần Quốc Toản liếc qua tên đầu lĩnh ngoài đang thở mạnh ra thì cỏ vẻ không hề hấn gì thì thầm nói với Đặng Vũ:
– Đặng Vũ, vết thương không sao chứ?
Đặng Vũ tay trái đang ôm vết thương hở ở bắp tay phải vừa gườm gườm nhìn đám cướp vừa thở hổn hển trả lời:
– Bẩm cậu chủ, không sao ạ.
Trần Quốc Toản khẽ nhếch môi chế giễu:
– Biết ngươi là cung thủ nhưng về nhà vẫn phải luyện thêm cận chiến vào. Lúc nào rảnh bảo a Thiết kể cho nghe sự lợi hại của Ngọa Bàng mà học theo.
Tên đầu lĩnh nghe Trần Quốc Toản nói thì khó chịu bước lên trước lên tiếng:
– Về nhà? Đang giữa vòng vây của chúng ta mà đám cẩu quan các ngươi vẫn nghĩ mình mà có thể sống mà rời khỏi đây?
Trần Quốc Toản nghe thế thì đứng thẳng dậy chống thương mỉm cười nói:
– Cẩu quan? Về chứ sao không về? Ngươi có vẻ là đầu lĩnh, võ nghệ cũng lợi hại đấy nhưng chỉ là sát thủ nửa mùa thôi, mất tới hai khắc để vây được bọn ta thì muộn rồi.
Trần Quốc Toản dứt lời, tên đầu lĩnh còn định phân bua tiếp thì từ bóng tối sau lưng tiếng hô xung phong vang lên bốn phía.
“Hoài Văn quân, đừng để tên nào thoát. Giết”
Nghe tiếng hô của cả trăm người, đám sát thủ có chút hoảng loạn, chần chừ nhưng vẫn giữ mình không bỏ chạy mà nhìn đầu lĩnh đợi mệnh lệnh. Tên đầu lĩnh như bị sấm nổ bên tai, hắn hơi thừ ra còn có một tia suy sụp mồm lẩm bẩm:
– Hoài Văn quân, các ngươi là người của Hoài Văn quân?