Chương 139: Trách nhầm Trụ Vương.
Lão Hàn lui ra ngoài các nhạc sư ẩn mình trong góc phòng bắt đầu tấu lên những nốt nhạc đầu tiên. Những giai điệu nhẹ nhàng tình tang du dương. Tiếp đó là tiếng lanh canh của những hạt châu va vào nhau, tấm rèn được kết bằng vô số hạt châu bên hông được vén ra, bốn vũ nữ nhẹ nhàng thướt tha bước vào như lướt đi trên mặt thảm.
Trần Quốc Toản hơi cụp mắt xuống không dám nhìn thằng vào họ, nhưng chỉ cái lướt qua đấy cũng đủ để Trần Quốc Toản biết cả bốn vũ nữ đều rất xinh đẹp, những cặp mày lá liễu, những đôi môi chúm chím đỏ mọng vô cùng nổi bật. Những bộ váy họ mặc đều được làm từ lụa mỏng khoe ra toàn bộ đường cong của cơ thể. Trên vai là dải lụa mỏng quàng sang hai tay với những ống tay dài được đính thân váy lại càng làm họ thêm thướt tha.
Trần Quốc Toản không phải chưa từng nhìn thấy phụ nữ hở da, với văn hóa Đại Việt khi ra đường gặp phụ nữ làm đồng, buôn bán chỉ mặc độc áo yếm mà để hở toàn bộ tấm lưng trần là bình thường. Nhưng không hiểu sao những vũ nữ này chỉ với việc lộ chút da ở bắp tay, ở vai, ở cổ cộng với một vùng nhỏ trước ngực lại khiến Trần Quốc Toản lại bối rối như vậy. Có lẽ do hoàn cảnh và không gian trên thuyền hoa khá đặc biệt.
Trong lúc 4 vũ nữ hơi nhún chân cúi chào, Trần Kình với với Trần Quốc Toản đang vờ chuyển tầm nhìn đi chỗ khác nói:
– Này này, họ chuẩn bị biểu diễn đấy, ngẩng mặt lên đi. Nói cho đệ biết, Uyển Nhi là ca kỹ nổi tiếng nhất của Liễu phường đấy, người khác muốn xem nàng ấy biểu diễn tốn không ít tiền đâu, thậm chí còn phải xếp hàng chờ tới lượt đấy. Nào, chúng ta vừa uống vừa xem.
Tiếng nhạc dần nổi lên, Trần Quốc Toản ngửa cổ uống cạn chén rượu với Trần Kính. Phía trước mặt họ các vũ nữ bắt đầu uốn cổ tay múa theo nhạc. Động tác của họ uyển chuyển nhẹ nhàng theo nhịp nhạc du dương, chẳng mất bao lâu, những bàn tay cánh tay của các vũ nữ khéo léo thu hút, kéo tầm nhìn của người xem tới những chỗ mà họ muốn người xem thấy.
Nhạc dần nhanh hơn, cơ thể các vũ nữ dần linh hoạt như loài rắn, khi lướt nhanh tới gần Trần Quốc Toản, Trần Kính như hồ ly, khi thì chậm rãi thong dong theo từng nhịp đàn, trống của nhạc sư. Những dải lụa lại càng mềm mại càng như làn mây mỏng bay lượn quanh người các vũ nữ.
Những chiếc ô giấy cũng như không muốn rời tay họ, mỗi khi chiếc ô xoay hay được họ ném ra dù có xa bao nhiêu thì không hiểu bằng cách nào đều bay ngược về phía họ. Nổi bật hơn cả là vũ nữ chính giữa trong bộ váy hồng nhạt, điệu múa, bản nhạc và chính cơ thể vũ nữ như hòa vào làm một. Trần Quốc Toản có thể đoán nàng ấy chính là Uyển Nhi trong lời của Trần Kính.
“Phật” chiếc ô được vũ nữ chính giữa bất ngờ lại bung ra che hoàn toàn cơ thể của vũ nữ khỏi tầm nhìn của Trần Quốc Toản và Trần Kính, trong sự hỗ trợ của ba vũ nữ còn lại cùng nhạc sư, nhữ cánh tay trắng ngần, những đôi chân thon dài thẳng tắp, khuôn mặt xinh đẹp, mày như liễu thi thoảng lại lấp ló ra ngoài chiếc ô khiến người xem phải mê mẩn.
Trần Quốc Toản từ việc ngượng ngùng không dám nhìn trực diện dần dần không thể rời mắt khỏi điệu múa của 4 vũ nữ. Hương thơm nhè nhè, ánh đèn lồng mờ mờ cộng thêm âm nhạc cùng điệu múa uyển chuyển khiến tâm trí Trần Quốc Toản như bị thôi miên, nhưng dục vọng trong lòng lại cuộn lên như thủy triều. Đến khi nhạc dừng, điệu múa kết rồi mà Trần Quốc Toản vẫn hơi ngẩn ra.
Tiếng vỗ tay bồm bộp của Trần Kính khen ngợi màn biểu diễn của các vũ nữ kéo Trần Quốc Toản tỉnh lại. Trước mặt Trần Quốc Toản, bốn vũ nữ đã trở về hàng từ bao giờ, đầu họ hơi cúi, ngực khẽ phập phồng dồn dập vì điệu múa tốn sức, vài giọt mồ hôi từ từ lăn trên má họ Trần Quốc Toản có thể thấy rõ. Có lẽ cơ thể nóng lên khiến mùi cơ thể của các vũ nữ tuổi đôi mươi tỏa ra càng mạnh hơn, chúng hòa quyện với mùi nước hoa lại khiến Trần Quốc Toản cảm thấy họ trở lên hấp dẫn hơn cả. Trần Kính trao cho mỗi người một hạt châu bằng đầu ngón tay út như quà khen ngợi vì màn biểu diễn xuất sắc.
– Uyển Nhi múa đẹp lắm. Các nàng đều múa rất đẹp, phải không Hắc đệ?
Trần Quốc Toản mất một nhịp ngẩn ra mới ngượng ngùng gật đầu thừa nhận:
– Phải.
Trần Kính hoàn toàn bỏ đi dáng vẻ của một Hoàng Thái tử, thay vào đó như một dân chơi sành sỏi, Trần Kính thành thục vẫy tay chia bốn vũ nữ cho từng người:
– Nào, Uyển Nhi, Xuân Hoa, hai muội tới tiếp rượu vị huynh đệ của ta đi, chăm sóc đệ ấy cho tốt. Còn Tú Nhi, Thu Mai tới đây với ta.
– Dạ.
Các vũ nữ hai tay đặt ở hông yểu điệu hơi nhún người ngọt giọng nghe theo phân phó của Trần Kính.
Cả Uyển Nhi và Xuân Hoa đều còn rất trẻ, có lẽ chỉ trạc tuổi Trần Quốc Toản. Xuân Hoa tự nhiên rất thành thục ngồi bên trái Trần Quốc Toản bắt đầu gắp thức ăn cho hắn, Uyển Nhi thì có vẻ rụt rè hơn ở bên phải lặng lẽ liên tục rót rượu cho Trần Quốc Toản.
Chưa bao giờ Trần Quốc Toản hối hận vì đã rèn luyện giác quan của mình sắc bén tới thế này. Chẳng cần nhìn, dường như Trần Quốc Toản có thể cảm nhận rõ từng hơi thở nhẹ, từng chút phập phù theo nhịp thở, từng chút mùi hương thậm chí cả hơi ấm từ cơ thể của 2 vũ nữ. Trong ký ức của mình, đã rất lâu rồi kể từ khi đối mặt với những mũi tên của xạ điêu thủ, Trần Quốc Toản mới cảm thấy căng thẳng như thế này, khiến mọi hành động của hắn đều vụng về cứng nhắc như sợ sơ xuất đụng phải cơ thể các vũ nữ. Uyển Nhi nâng rượu lên mời hắn cũng không biết dùng lời nào để từ chối.
Trần Quốc Toản không muốn mình bị sa vào ổ ôn nhu này nên quay sang nhìn Trần Kính đang vui vẻ tận hưởng, muốn tìm chuyện nói để đánh lạc sự chú ý của bản thân. Nhưng hắn phát hiện ra, ngoài chính sự dường như hắn chẳng biết đem chuyện gì ra nói, dù có tìm được chủ đề để nói vu vơ thì cũng chỉ vài câu là lại động đến chính sự hoặc những việc hoặc liên quan tới thân phận hai người. Trần Quốc Toản không muốn để lộ dù chỉ một chút kế hoạch của mình, tương lai hậu quả tới đâu chẳng ai có thể biết được.
Trần Quốc Toản thầm nhủ: “Bảo sao năm xưa Nhân Tông tiên đế cho người thu thập tin tức từ kỹ viện”.
Rượu ngà ngà cùng mùi thơm dịu dịu của nữ nhân khiến cảm giác rạo rực trong lòng Trần Quốc Toản lại càng trở lên mãnh liệt. Quay sang nhìn Trần Kính đang vui vẻ được vũ nữ rót rượu vào mồm nhưng ánh mắt Trần Kính chưa hề bỏ qua động tĩnh nào của Trần Quốc Toản.
– Mời cậu lớn.
Uyên Nhi và Xuân Hoa đã mạnh dạn tiến gần hơn với Trần Quốc Toản, giọng nói nhẹ nhàng trong trẻo của Uyển Nhi, hơi thở man mát từ cánh môi mọng như trái hồng mềm của Xuân Hoa khẽ tới mang tai, kèm theo có thứ mềm mềm áp lên bắp tay khiến Trần Quốc Toản giật bắn mình đứng dậy. Hắn sợ nếu còn ngồi cứ ngồi đó thì con thú trong người hắn sẽ không khống chế được mà thoát ra mất. Trong ánh mắt ngỡ ngàng của Trần Kính, Trần Quốc Toản cố gắng tìm cách bào chữa cho hành động bất ngờ của mình.
– Rượu thế đủ rồi. Bạch đại ca, bảo các nàng ấy múa một bài đi. Bài nào sôi động một chút để khuất động không khí đi.
Trần Kính nhìn Trần Quốc Toản hiểu ý liền vỗ vỗ tay nói:
– Hay lắm, cũng hợp ý ta. Uyển Nhi, chẳng phải nàng có điệu Tiên Cơ Vũ đó sao. Hôm nay cho đệ đệ ta mở mang tầm mắt đi, đừng lo về chi phí.
Uyển Nhi hơi ngần ngại nhìn Trần Kính nhưng không có cách nào đành khom người đáp:
– Bẩm ông lớn, vậy cho phép đám nữ tỳ lui ra ngoài chuẩn bị.
– Được, đi đi.
Đợi các vũ nữ lui ra ngoài, đến nhạc sư cũng lui ra đổi nhạc cụ, Trần Kính hếch hếch cằm hỏi Trần Quốc Toản:
– Sao thế? không chịu được nữa à?
Trần Quốc Toản vơ bình trà uống cạn để làm lòng nguội bớt, lấy lại bình tĩnh mới đùa cợt:
– Trước kia đệ trách nhầm Trụ vương rồi. Vũ cơ bình thường đã làm mê muội hết tâm thần thế này, đứng trước Đát Kỷ thì cỡ nào. Nguy hiểm quá.
Trước câu trả lời hóm hỉnh của Trần Quốc Toản, Trần Kính lại cười lên rất tự nhiên vui vẻ, ngày hôm nay Trần Kính đã cười không biết bao nhiêu lần. Ngẫm lại thì từ khi biết Trần Quốc Toản, Trần Kính đã cười nhiều hơn rất nhiều. Trước kia xoay vần trong đấu đá triều chính, Trần Kính chẳng có mấy tri kỉ, bây giờ có Trần Quốc Toản, chẳng biết từ bao giờ khi thì như tri kỉ có thể bàn luận mọi chuyện, khi thì như đồng đội chia vai sẻ gánh, khi thì như đứa em ngỗ ngược, khi lại là bức tường vững chãi che tên chắn đạn cho Trần Kính. Hiện giờ, giữa hai người như chẳng còn khoảng cách, cả hai đều rất thật lòng đối đãi với nhau.
Tiếng lạch cạch của rèm châu lại vang lên, 4 vũ nữ lại bước vào phòng. Lần này, theo mỗi bước chân họ là tiếng ring ring của những chiếc chuông nhỏ được gắn trên y phục, vòng tay, vòng chân. Vẫn là bộ váy bằng lụa mỏng thướt tha nhưng eo lần này được thắt lại bằng một dải lụa khác lại càng làm nổi lên những đường cong của chủ nhân đặc biệt là cái bụng trắng như trứng gà bóc, phẳng lừ.
Dải lụa quanh vai được buông thõng tới mặt sàn. Mái tóc được vấn cao, mọi trang sức khác đều được gỡ bỏ chỉ để lại cây trâm cài tóc. Biểu diễn lần này chỉ có mình Uyển Nhi, khi nhạc bắt đầu nổi lên những âm thanh ban đầu trong trẻo như tiên âm dội tới. Uyển Nhi từ từ giữ thân ở một tư thế kỳ lạ, hai tay dơ qua đầu, bàn chân kiễng lên chỉ còn mũi chân chạm đất khiến chiếc bụng phẳng lừ trắng muốt được lộ ra toàn bộ.
Những tiết tấu dần mạnh hơn thì hông Uyển Nhi bắt đầu uốn lượn theo điệu nhạc trong khi đôi chân vẫn không hề di chuyển, những chiếc chuông nhỏ đeo ở trang phục bắt đầu phát huy hiệu quả của nó khi góp những tiếng ring ring làm cho bản nhạc càng thêm sôi động. Ẩn dưới làn lụa mỏng, thân hình của Uyển Nhi đầy sức sống, Trần Quốc Toản khẽ nuốt khan, dù ít để ý nhưng hắn dám khẳng định đây là thân hình hoàn mỹ mà ai cũng ao ước. Cái cảm giác rạo rực kia trong lòng Trần Quốc Toản lại lần nữa dần trỗi dậy mãnh liệt.
Đôi tay Uyển Nhi uốn lượn theo điệu nhạc khiến dải lụa mỏng như đang uốn lượn bồng bềnh xung quanh mình. Điệu nhạc dần trở lên rộn ràng, những động tác uốn mình nhịp nhàng như sóng nước của Uyển Nhi như lan ra toàn thân. Trần Quốc Toản chưa bao giờ xem điệu múa mê hoặc đến thế. Tiếng trống như hòa với nhịp tim của Trần Quốc Toản, hay tiếng trống đang điều khiển nhịp tim của mình, hắn cũng không chắc nữa. Đầu óc, tâm trí Trần Quốc Toản không thể rời khỏi điệu múa nóng bỏng kia.
Xiêm y của Uyển Nhi không hiểu vì sao lại rơi xuống, để lộ ra nửa gò bông đào tròn trịa nhô cao dưới lớp áo yếm. “16 tuổi bẻ gãy sừng trầu “Trần Quốc Toản cảm thấy rõ sức hấp dẫn mãnh liệt tỏa ra từ cô gái khiến Trần Quốc Toản sôi sục, cả người hắn nóng bừng, lần đầu tiên bản năng của phái mạnh thôi thúc Trần Quốc Toản nhào tới vồ lấy vũ nữ kia. Không muốn bản thân mình mất khống chế, Trần Quốc Toản bất giác bấu chặt vào đùi mình để giữ lại chút tỉnh táo.
Những âm thanh từ nhạc sư ngày càng mạnh mẽ, tiếng trống dần lớn hơn và ngày càng dồn dập, tim Trần Quốc Toản đập càng nhanh, cả người cứ dần nóng lên. Uyển Nhi nhón chân, một chân khác xoay thành một vòng rộng lấy đà để không ngừng xoay tròn. Tốc độ xoay ngày một nhanh, dải lụa uốn lượn xung quanh giờ như bọc lấy để bảo vệ Uyển Nhi khỏi những ánh nhìn khác. Tiếng trống ngày càng gấp gáp, Uyển Nhi xoay nhanh tới nỗi khiến người ngoài cảm giác như chân nàng không còn chạm đất mà đang xoay tròn trên không trung. Nhưng trái ngược với vóc dáng gợi cảm, những điệu múa uyển chuyển khiêu gợi, ánh mắt, khuôn mặt Uyển Nhi lại ánh lên vẻ mạnh mẽ, hoang dã hiếm có giống như các cô gái trên thảo nguyên.
Hơi thở Trần Quốc Toản dần nặng nề nhưng dần ổn định lại, tiếng trống dồn dập cùng một chút hoang dại, ánh mắt mạnh mẽ của Uyển Nhi khiến Trần Quốc Toản nhớ tới những cảm xúc và ký ức thời chống Nguyên. Những trận chiến lớn, những cuộc truy đuổi, những thế trận căm go đầy căng thẳng nhưng lại sôi trào nhiệt huyết và đầy hưng phấn. Những cảm xúc này dần lấn áp hoàn toàn cảm giác rạo rực vì nhục dục ban đầu. Dường như ánh mắt Trần Quốc Toản không phải đang nhìn điệu múa gợi cảm phía trước mà là những hình ảnh chiến trận năm nào.
Bỗng tiếng trống dừng hẳn, kéo Trần Quốc Toản trở lại với thực tại, chỉ thấy Uyển Nhi đứng bất động như tượng, bàn chân vẫn nhón cao dùng mũi chân để chống đỡ cơ thể, tay dơ cao quá đầu, mặt hơi ngả về sau. Chỉ có bộ ngực tròn trịa của nàng vẫn phập phồng dưới lớp áo yếm. Những giọt mồ hôi vẫn đang lăn không ngừng.
Trong tiếng vỗ tay hoan hô như sấm của những vũ nữ còn lại và Trần Kính, Uyển Nhi mới dần dần hạ tay xuống trở về tư thế bình thường khoác lại chiếc áo choàng. Chỉ có Trần Quốc Toản bình thản ngồi đó, dường như điệu múa gợi cảm, mãnh liệt vừa rồi không ảnh hưởng tới hắn khiến Trần Kính rất ngạc nhiên. Cái tuổi của Trần Quốc Toản nhẽ ra phải sớm nhào tới vồ lấy Uyển Nhi mà dày vò rồi mới phải.