Chương 138: Chơi thuyền hoa cũng là rèn luyện.
Tây Hồ là hồ nước ngọt rất lớn ở phía bắc kinh thành, nam thông với sông Tô Lịch, bắc thông với sông Hồng. Ngoài bến Chương Dương thì tại ngã ba sông Tô Lịch và Tây Hồ còn là doanh trại thủy quân rất quan trọng bảo vệ phía bắc cho Kinh thành.
Nhờ có diện tích lớn, Tây Hồ là nơi tổ chức rất nhiều hoạt động của kinh thành, từ những hoạt động của triều đình như hội thề Đông Cổ, diễn tập thủy quân tới các lễ hội dân gian như đua thuyền, rối nước,…. Trừ khu vực ngã ba sông gần doanh trại thủy quân thì Tây Hồ cũng là địa điểm lý tưởng cho các hoạt động vui chơi của người dân kinh thành.
Nhờ vị trí đắc địa cộng với cảnh đẹp hiếm có, phía đông Tây Hồ trên bờ thì mọc lên rất nhiều tửu lâu, dưới mặt nước cũng không kém cạnh với đủ loại thuyền hoa từ to tới nhỏ, cứ tối đến là đèn đóm lại thắp sáng cả mặt hồ. Vì những dịch vụ siêu lợi nhuận này mang lại mà dù mới tan tác trải qua loạn quân Chiêm, cùng với Minh Nguyệt lâu thì những tửu lâu, thuyền hoa ở Tây Hồ là những nơi phục hồi hoạt động kinh doanh nhanh nhất của kinh thành.
70 năm thái bình thịnh thế khiến của cải được tích lũy từ các hộ trung lưu tới các đại hộ rất nhiều, dù có vài năm gần đây xuống dốc nhưng chưa ảnh hướng quá rõ nét tới đời sống. Các dịch vụ văn hóa, vui chơi vì thế càng được phong phú và đầu tư hơn. Đặc biệt là các loại vui chơi về đêm. Trước kia, lâu thuyền chỉ huy trong thủy quân có lẽ là loại thuyền lớn nhất của Đại Việt nhưng hiện tại nó chỉ thuộc diện khá khá so với những thuyền hoa lộng lẫy đang nhẹ nhàng lướt đi trên mặt hồ kia thôi.
Tại bến thuyền, không biết có phải vì Đông cung khá gần Tây hồ không mà Trần Kính mới dừng ngựa ở bến đã có một mã phu thuần thục tiến tới nắm lấy dây cương xum xoe với Trần Kính:
– Bạch ông lớn, mấy ngày nay không thấy người tới. Con đã chuẩn bị sẵn thuyền đón ông lớn rồi.
Tên mã phu dáng người nhỏ thó, đầu hơi quắt lại nhưng cái tai thì to lớn vểnh lên khác thường, dáng vẻ xum xoe bây giờ rất hợp với bộ dạng của hắn. Trần Kính bỏ qua cái ánh nhìn có chút khinh bỉ của Trần Quốc Toản phía sau, tung cho tên mã phu 1 xâu tiền nói:
– Bớt lắm mồm đi. Chăm sóc ngựa cho tốt. Đây là …… Hắc cậu lớn, mới đến đây lần đầu. Tiếp đón cho chu đáo.
Trần Kính hơi ngừng lại một nhịp mới nghĩ ra cái tên giả lấy theo màu y phục trên người cho Trần Quốc Toản. Tên mã phu hớn hở dùng hai tay bắt lấy xâu tiền cười tít mắt, trong chớp mắt không biết bằng cách nào xâu tiền đã hoàn toàn biến mất trong tay hắn. Chẳng biết đã thấy mặt Trần Quốc Toản hay chưa, miệng hắn liền tuôn ra một tràng nịnh bợ:
– Thì ra là Hắc cậu lớn, thần thái của cậu thật là anh tuấn phi phàm, người cứ yên tâm giao ngựa cho tiểu nhân. Liễu phường chắc chắn sẽ không làm ngài thất vọng.
Cái tên Liễu phường lấy tên theo những hàng liễu rủ quanh mặt Tây hồ, một trong 61 phường của Thăng Long. Liễu Phường chính là nơi tập trung đầy đủ các tửu lâu, khách điếm, thuyền hoa với đủ các loại dịch vụ ăn chơi giải trí cùng vô số ca cơ, vũ nữ, kỹ nữ để phục vụ đầy đủ tất cả nhu cầu của khách hàng.
Trần Quốc Toản nghe mấy lời nịnh bợ của hắn cũng ê răng, lần đầu đi chốn thanh lâu nhưng có Trần Kính làm gương, Trần Quốc Toản định móc tiền ra thưởng cho mã phu nhưng chợt nhớ ra mình không mang tiền. Trước giờ Trần Quốc Toản rất ít khi cầm tiền theo người, bị Trần Kính kéo đi vội quá Trần Quốc Toản ngoài bộ áo ngũ thân bằng lụa màu đen trên người ra thì chẳng mang theo gì khác. Đầu óc xoay chuyển nhanh chóng, Trần Quốc Toản tự nhiên như ruồi rướn người thò tay ra vào túi tiền của Trần Kính cũng lấy ra một xâu tiền tung cho mã phu nói:
– Bớt mồm lại, chăm sóc ngựa của ta cho tốt.
Đối diện với câu nói có phần cáu kỉnh của Trần Quốc Toản cũng không làm tên mã phu vơi đi niềm vui vớ được khách sộp. Hắn thậm chí còn xum xoe hơn, chỉ cần có tiền là được, khách hàng khó tính không phải là vấn đề với hắn.
Giao ngựa cho mã phu, Trần Quốc Toản bước tới phía Trần Kính đang tươi cười chờ mình phía trước. Trần Quốc Toản biết tới đây đều dùng tên giả, nên cũng nương theo để mỉa mai:
– Bạch huynh, huynh có vẻ là khách quen ở đây, tới tên mã phu ở bến thuyền cũng nhận ngay ra huynh cơ mà.
Trần Kính bỏ ngoài tai giọng điệu mỉa mai của Trần Quốc Toản ve vẩy cây quạt giấy, vừa ngắm cảnh sông nước vừa đáp lời:
– Hắc đệ, đệ đừng coi thường chốn này, đúng là ta cũng hay tới đây nhưng có rất nhiều mục đích. Hơn nữa, đây cũng là một cách rèn luyện rất tốt đấy.
Trần Quốc Toản ngoái ngác nhìn khắp nơi là thuyền hoa, khách điếm, tửu lâu giăng đầy đèn lồng, lấp ló là những ca cơ, tú bà đang không ngừng chèo kéo khách chơi. Những tiếng nhạc, mùi hương phấn từ bến thuyền này còn ngửi thấy, Trần Quốc Toản nhếch môi cho rằng Trần Kính đang giảo biện vẫn mỉa mai:
– Cách rèn luyện của huynh hay quá nhờ, dùng toàn ca kỹ, vũ nữ kết hợp với rượu chè để rèn luyện thế này liệu có hiệu quả không? Cách huynh rèn luyện lạ đấy, chẳng bù cho đệ phải đổ mồ hôi sôi nước mắt luyện võ hàng ngày. Haizzzz, huynh đúng là ông anh tốt.
“Hahaha” Trần Kính cười phá lên vui vẻ trước vẻ trẻ con của Trần Quốc Toản, tay kéo Quốc Toản bước nhanh hơn xuống cầu tầu, nơi đã có một chiếc thuyền nhỏ giăng đèn đợi sẵn:
– Ta không phét lác đâu. Đệ cứ theo ta rồi sẽ hiểu.
Bước xuống thuyền, Trần Kính cùng Trần Quốc Toản mới ngồi xuống bàn trà được chuẩn bị sẵn, một chuyển động nhẹ nhẹ cho biết thuyền đã rời bến, tiếng khỏa nước của mai chèo vang lên đều đều đưa thuyền hướng tới chiếc thuyền hoa lộng lẫy to lớn đang đậu phía trước.
Ngày đầu tháng 8 trăng lưỡi liềm mọc muộn, ánh sáng lờ mờ từ trăng không đủ để soi rõ mặt hồ đen ngòm, nhưng như thế lại càng làm những chiếc thuyền hoa lộng lẫy nổi bật hơn. Chỉ vào chiếc thuyền hoa lớn nhất mà chiếc thuyền nhỏ đang hướng tới, Trần Kính nói:
– Kia là chiếc thuyền hoa lớn nhất ở Tây hồ, chủ của nó là một tay họ Hàn, người Tống. Sau khi chạy loạn giặc Nguyên người Tống xuống Đại Việt rất nhiều, sau hàng chục năm sinh sống ở đây, đến khi nhà Minh dù đã lập nhưng họ vẫn chọn ở lại Đại Việt. Tay họ Hàn này cũng thế, cơ ngơi ở Đại Việt của hắn rất lớn, hắn rất giỏi kinh doanh. Người Tống tới đây mang theo rất nhiều văn hóa Tống du nhập vào Đại Việt, trong đấy có cả ca vũ. Những thứ này rất được ưa chuộng, hôm nay đệ xem thử xem sao.
Trần Quốc Toản vừa nhâm nhi trà vừa ngắm cảnh hồ, càng xa bờ mới càng thấy độ khủng khiếp của chốn ăn chơi Tây hồ này. Trần Kính vẫn như hướng dẫn viên tỉ mỉ kể cho Trần Quốc Toản rất nhiều thứ. Chẳng được bao lâu thì đã tới chiếc thuyền hoa 3 tầng lộng lẫy nhất.
Lên sàn thuyền Trần Quốc Toản tò mò đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, chân vẫn không ngừng theo Trần Kính lên lầu 3. Cõ lẽ trăng mờ không phải là ngày lý tưởng để chơi thuyền hoa, hoặc Trần Kính đã báo trước nên thuyền hoa khá vắng. Lầu một chỉ có tiếng ca vũ nhẹ nhàng, lên lầu hai thì chỉ còn nghe thoang thoảng, tới lầu ba thì không gian hoàn toàn yên tĩnh.
Đã từng nghe tới sự xa hoa của chốn này nhưng khi thật sự ở đây khung cảnh còn vượt xa sức tưởng tượng của Trần Quốc Toản. Căn phòng Trần Quốc Toản bước vào rộng tới hơn 15 thước, dài tới gần 30 thước tràn ngập mùi hương mờ ảo nhẹ nhàng. Xung quanh được che kín bằng rèm trúc, toàn bộ trần, tường được phủ sơn mài đỏ, những cây cột bằng gỗ được trạm trổ cầu kỳ kèm thếp vàng. Mười mấy đèn lồng phủ lụa thắp sáng cả gian phòng, trên thân còn có đủ họa tiết chim chóc, ca vũ. Không biết làm cách nào mà đèn lồng cứ chầm chậm xoay khiến riêng nhìn các hình ảnh trên đèn lồng thôi đã rất sinh động. Toàn bộ nền được trải thảm dày tới mắt cá, những cánh cửa được mở vừa phải giúp người ngồi bên trong vừa có không gian riêng tư vừa đảm bảo gió đêm vừa đủ để làm mát căn phòng lại vừa có tầm nhìn để ngắm cảnh sông hồ.
Góc phòng đã có bốn nhạc sư ngồi sẵn cùng nhạc cụ, Trần Quốc Toản, Trần Kính được một vị trung niên khoảng trên 40, người có chút mập mạp, trên người đeo vài món trang sức đắt tiền mời ngồi xuống 2 chiếc bàn thấp phía trên. Vị trung niên khẽ vỗ vỗ tay, lập tức bốn nữ tỳ khoác những bộ lụa mỏng bê theo từng khay đồ ăn nguội và rượu ủ mát vén rèm bước vào. Dù chỉ là nữ tỳ nhưng có vẻ được đào tạo rất kỹ, họ bước đi không hề có tiếng động, chân váy chỉ khẽ rung rinh khiến Trần Quốc Toản cảm giác như họ đang bay chứ không phải bước đi.
Chỗ cần hở thì hở, chỗ cần kín thì kín, những hình ảnh da thịt lấp ló của những nữ tỳ kia cùng mùi hương nhè nhẹ trên người họ thôi đã khiến trong người Trần Quốc Toản thấy nóng nóng ở lồng ngực, có gì đó như cuộn lên khiên Trần Quốc Toản phải uống vội một cốc trà để ổn định tâm tình của mình.
Vị trung niên kia có vẻ biết Trần Kính nên khom người rất lễ phép:
– Bẩm Bạch lão gia, mọi thứ đã theo căn dặn của người.
Trần Kính gật đầu hài lòng nói với lão trung niên:
– Được rồi, lão Hàn, nay ta không uống với ngươi được khi khác chúng ta sẽ ngồi với nhau. Trước tiên bảo Uyển Nhi vào đây tiếp đón vị huynh đệ này của ta đi.
– Vâng, tiểu nhân xin cáo lui.
Lão Hàn khom người vái chào Trần Kính, Trần Quốc Toản rồi dần bước lùi ra ngoài. Từ thái độ của lão Hàn, Trần Quốc Toản đoán tới 8 phần phía sau lão Hàn này có phần của Trần Kính hoặc Hoàng gia.
Bốn nữ tỳ hạ đồ xong dần lui ra ngoài thôi cũng khiến Trần Quốc Toản một phen nóng người nữa. Nhìn mặt Trần Quốc Toản có chút đỏ lên, Trần Kính phì cười trêu ghẹo:
– Sao thế? trong này nóng quá à?
Trần Quốc Toản ngửa cổ uống cạn cốc trà để áp cảm xúc trong lòng, còn cố tình ngậm một lúc để dùng mùi thơm của trà xua đi mùi hương của mấy nữ tỳ kia vẫn còn vảng vất xung quanh. Trước kia Trần Quốc Toản vì đam mê với chiến trận nên chỉ chăm chú nghiên cứu binh thư, rèn luyện võ nghệ, lần đầu đến chốn ôn nhu này Trần Quốc Toản mới cảm nhận được cảm giác rạo rực kia. Thậm chí còn mãnh liệt hơn cả cảm giác rạo rực trước khi xung trận. Nuốt trà xuống Trần Quốc Toản cố bình thản trả lời:
– Toàn hương với phấn, sa vào cái ổ ôn nhu này thì còn làm được gì mà huynh còn huênh hoang rèn với luyện.
Trần Kính nghe Trần Quốc Toản bao biện Trần Kính lại cười phá lên càng vui vẻ, cái kiểu chống chế ngượng nghịu này mới đúng với cái tuổi 16 của Trần Quốc Toản chứ không phải cái kiểu mưu tính sâu xa, thâm sâu khó dò kìa. Trần Kính bấm bụng nín cười nói:
– Đây chính là rèn luyện đấy. Người xưa có câu “anh hùng khó qua ải mỹ nhân” chính là vì thế. Muốn qua ải mỹ nhân thì đệ phải “va chạm” với nhiều mỹ nhân mới chống đỡ được. Tấm gương Kiệt Trụ vẫn còn đó, nên ta mới nói đây là nơi để rèn luyện. Cái này như lão binh với tân binh của đệ khi lên chiến trường vậy. Đệ cứ chờ đi, còn chưa vào dạo đầu đâu.
Hahaha Trần Kính nói xong lại đắc ý cười càng lớn khi thấy Trần Quốc Toản lần này không cãi được nữa.