Chương 135: Bố Đỗ Cảnh là ai?
Bà Bảy biết rõ Đỗ Cảnh là ai, dù không biết lão bà bà thân phận thế nào nhưng bà Bảy thấy mình nên nói cho lão bà bà biết trước khi mọi chuyện của muộn. Bà Bảy đi tới bên bàn lễ phép nói:
– Bẩm cụ, con biết người đang giận, nhưng người trên kia là Đỗ Cảnh, con trai cả của Thống quân hành khiển đồng tri đại nhân. Con to gan xin người cân nhắc.
Vương phi hơi quay sang phía Đặng Văn Thiết, Đặng Văn Thiết biết điều vương phi lo liền đáp:
– Người yên tâm, bọn này chỉ là chó coi nhà. Không biết phối hợp với nhau thì có bao nhiêu người cũng không đủ cho Quốc Toản đánh.
– Ừm, thế thì được.
Vương phi yên tâm, quay lại mỉm cười với bà Bảy:
– Không sao, không sao. Cứ kệ nó. Tý bà cứ bê mấy bát bánh đúc sang bên kia cho ta từ từ là được.
Vương phi vừa dứt lời, trong Minh Nguyệt lâu đã bắt đầu vang lên tiếng la hét, đánh đấm, tiếng đồ vật đổ vỡ. Thi thoảng lại có một hai tên bay ra ngoài cửa sổ. Bà Bảy nuốt nước bọt căng thẳng khom người đáp:
– Vâng, là con nhiều chuyện. Xin hai cụ tha cho.
Đặng Văn Thiết mỉm cười trấn an bà Bảy:
– Không sao, bà là người tốt, cứ yên tâm bán hàng.
Lúc này đội phu khiêng kiệu và người hầu theo vương phi cũng đã tới, mỗi người đều tự nai nịt gọn gàng, toàn thân một bộ màu đen mang theo trường côn tới bao quanh lấy vương phi. Tiểu Đào có chút sợ sệt vì lần đầu thấy Trần Quốc Toản đáng sợ như thế, Đặng Văn Thiết liền bế Tiểu Đào lên trấn an:
– Tiểu Đào, cháu nhìn kìa, đám người kia rất hư, đều là người xấu. Quốc Toản đang đi đánh người xấu đấy.
Tiểu Đào ghét ác như thù, nghe thấy thế liền cau mày dơ tay, phồng má hét lên:
– Anh Toản cố lên!
Vương Phi phì cười vì độ đáng yêu của Tiểu Đào, vương phi khẽ lau miệng cho Tiểu Đào rồi căn dặn người xung quanh.
– Đi đi, đừng cho tên nào bị Quốc Toản đánh chạy thoát, giữ tất cả chúng lại cho ta.
– Vâng, thưa vương phi.
Các gia nô xung quanh nghe mệnh lệnh từ vương phi liền chắp tay hô lớn rồi tiến về phía tửu lâu. Đều được huấn luyện đặc biệt như Hoài Văn quân, đối phó với đám gia nô biết vài ba miếng võ vẽ này thì dư sức. Vương phi thấy tới lúc mình ra mặt rồi liền quay sang nói với Đặng Vũ kè kè phía sau:
– Chúng ta cũng đi thôi.
Theo lệnh của vương phi, Đặng Vũ hộ vệ Vương phi và Đặng Văn Thiết từ từ rẽ đoàn người hiếu kỳ tụ tập ngày càng đông xem náo nhiệt tiến tới tửu lâu.
Trong tiểu lâu tiếng la hét, đánh đấm vẫn chưa dứt, đã dần lan tới tầng 2 rồi. Mỗi tên gia nô lao tới, Trần Quốc Toản chỉ dùng một hai đòn để đánh bay. Ba bốn tháng rèn luyện ngày đêm không nghỉ, ăn uống lại đầy đủ khiến cơ thể Trần Quốc Toản vạm vỡ lên không ít, đã lấy lại được 7-8 phần sức mạnh ngày trước. Dính một cú đấm hay đá của Trần Quốc Toản hiện giờ không khác gì bị búa đập vào người là bao.
Dọc cầu thang đi lên tầng trên, đám hộ vệ, gia nô liên tục bị Trần Quốc Toản đánh bay xuống dưới, hoặc theo cầu thang mà lăn xuống. Gần như không tên nào có thể đứng dậy nổi sau khi ăn đòn của Trần Quốc Toản. Bất chấp đám gia nô hộ vệ vẫn liên tục lao tới, Trần Quốc Toản khéo léo lợi dụng hành lang hẹp, các cột nhà để đối phó với từng nhóm 1 đến 3 tên một lúc. Chỉ cần không bị bao vây thì Trần Quốc Toản tự tin chấp hết.
Tiếng đánh đấm cứ một đường thẳng băng dần tới tầng 3 khiến Đỗ Cảnh không còn dáng vẻ tự tin ban đầu, hắn nhấp nhổm lo lắng không biết nên bỏ chạy hay tiếp tục ở lại đây giữ lấy thể diện. Dưới đường, 5 bộ khoái nghe tin có ẩu đả trong Minh Nguyệt lâu liên như bay phi tới, bọn chúng không dám chậm trễ, sợ đắc tội với các thế lực đằng sau. Đỗ Cảnh thấy bộ khoái tới thì như thấy phao cứu mạng liền yên tâm lại một chút, hắn ngồi lại ngay ngắn nhìn ra ngoài cửa sổ quát đám bộ khoái bên dưới:
– Còn đứng đó làm gì, mau tới đây bắt đám làm loạn kia lại.
– Đỗ đại thiếu gia chờ chút. Đám thuộc hạ tới ngay.
Đám bộ khoái thấy Đỗ Cảnh trên lầu ba liền chắp tay vâng lời rồi nhanh chóng rẽ đám đông hiếu kỳ bên ngoài để tiến vào tửu lâu. Nhưng vừa tới cửa tửu lâu đám bộ khoái khựng lại không dám tiến thêm, chắn trước cửa tửu lâu 6 hộ vệ mặc võ phục đen sì cầm trường côn dài 2m nhìn đám bộ khoái bọn hắn không chút e dè. Phía trong còn một lão bà bà và một cụ ông bế một đứa trẻ đang nhàn nhã ăn từng thìa bánh đúc, mặc kệ cảnh đánh đấm phía trong, bên cạnh trưởng quầy chắp tay run như cầy sấy mặc kệ đồ đạc đổ vỡ thế nào cũng không dám nói một lời. Nhìn gần 20 tên gia nô mặt mày tím bầm, ôm một miệng máu ngoan ngoãn quỳ dưới đất không dám nhúc nhích thì đám bộ khoái nhận ra thân phận đối phương không đơn giản. Một tên khẽ quay đầu về phía sau nói nhỏ:
– Hai ngươi, mau đi tìm bộ đầu và Vũ thái thú tới đây. Chuyện này chúng ta không can thiệp nổi rồi.
Trong lúc 2 tên bộ khoái quay trở ra, trên tửu lâu tiếng đánh đấm vẫn không ngừng, Trần Quốc Toản đã tới được tới tầng ba. Đám lâu la bên cạnh Đỗ Cảnh đã bắt đầu lo sợ, nhưng ăn không ít lợi lộc rồi nên vẫn cố ở lại trấn an Đỗ Cảnh:
– Đại công tử yên tâm, bọn thuộc hạ sẽ không để hắn tới gần ngài chưa kể bên ngoài vẫn còn hai vị tả hữu rất lợi hại.
Bỏ lại phía sau hành lang dài là những cánh cửa đổ gãy, đồ đạc vỡ vụn cùng một đám người lăn lóc. Trần Quốc Toản đưa tay cầm lấy cây trường côn cạnh tường rồi tự tin tiến tới hai tên hộ vệ cuối cùng nhăn trán nói:
– Trong kinh thành mà dám mang theo vũ khí, to gan thế thì đã có tinh thần chịu chết chưa? Lên đi.
“Sát” hai tên tả hữu hộ vệ rút kiếm xông về phía Trần Quốc Toản, ánh kiếm loáng loáng dễ dàng chém bay khung cửa sổ, lan can hành lang. Trần Quốc Toản liên tục lách người tránh né thăm dò chiêu thức của đối phương, cứ khi định phản đòn tên này thì chiêu của tên kia lại tới khiến Trần Quốc Toản phải lùi lại tránh né hoặc biến chiêu để đỡ. Hai tên tả hữu phối hợp với nhau rất tốt, dần dần đẩy được Trần Quốc Toản vào thế hạ phong.
“Bốp” Trần Quốc Toản dơ tay lên đỡ cú đá rất mạnh, cả người cứ thế phải lùi lại 3 bước tới sát mép cầu thang. Nhìn hai tên tả hữu hộ vệ đắc ý, tên thì thủ thế rất thấp chuyên đánh vào hạ bàn của Trần Quốc Toản, tên thì che chắn phía trên chuyên tấn công tầm cao. Trần Quốc Toản khẽ nhếch môi cười:
– Đùa thế đủ rồi. Giờ tới lượt ta.
“Giết” Trần Quốc Toản và hai tên hộ vệ lại lao vào nhau, đòn hai tên hộ vệ vẫn thế, một tên vừa chém ngang cổ khiến Trần Quốc Toản phải ngửa người ra tránh lưỡi kiếm sắc bén. Tên kia nhân cơ hội lại nhắm tới chân của Trần Quốc Toản.
“Bốp” mũi gậy của Trần Quốc Toản không biết từ bao giờ lại nhắm tới thọc thẳng vào ngực tên hộ vệ đang nhắm tới chân mình khiến hắn ngã ngược về sau. Chiêu thức của hai tên hộ vệ lập tức bị rối loạn, không còn chiêu liên tiếp chiêu được nữa. Trần Quốc Toản cười lạnh, không thèm phản đòn tên tấn công trước mà chỉ cần tránh né rồi trường côn cứ chăm chăm đánh tên tới sau, qua vài lượt đã đủ làm hắn bầm dập tím tái tới mức thừa sống thiếu chết. Tên còn lại chứng kiến Trần Quốc Toản vừa né đòn của mình vừa đủ sức hành hạ đồng bọn làm hắn nuốt khan cái ực, hắn đắn đo không biết nên bỏ chạy hay ở lại để chịu đòn. Nhưng Trần Quốc Toản không cho hắn thời gian để đắn đo.
“Rầm” cánh cửa phòng của Đỗ Cảnh bị hất tung, gỗ vụn văng lên tung tóe kèm theo người tên hộ vệ còn lại văng vào trong phòng như cái mềm rách.
Bên ngoài, người dân hiếu kỳ nghểnh cổ nghe động tĩnh bên tửu lâu ngày càng đông, ai cũng cố hóng hớt xem rốt cuộc là ai lại lớn gan tới mức dám làm loạn ở Minh Nguyệt lâu thế này. Rất nhiều người không nói ra nhưng ai cũng hả dạ khi thấy đám lâu la của Đỗ Cạnh hàng ngày hoành hành quen thói có kết cục này.
“Rầm, lách cách, bịch” một tên rồi hai, ba tên tay chân le ve cạnh Đỗ Cảnh khi nãy còn dương dương đắc ý thì cứ từng tên bị Trần Quốc Toản quăng ra ngoài cửa sổ, cả người chúng bị rơi xuống mái ngói bên dưới lăn thêm vài vòng trước khi rơi xuống đất. Cứ tên nào lăn xuống đất bất kể sống chết lại được hộ vệ tiến tới kéo vào trong tửu lâu tập hợp với đồng bọn.
Đỗ Cảnh hai tay chống đất run rẩy bò ngược về sau, hắn cố gắng tránh càng xa càng tốt Trần Quốc Toản như hung thần vẫn nhìn hắn chằm chằm còn một tay vẫn có thể túm cổ tên lâu la cuối cùng quăng ra ngoài. Cả gian phòng gần 10 tên lăn lóc trên mặt đất rên la đau đớn, Đỗ Cảnh trợn mắt hoảng hốt nhìn Trần Quốc Toản đang từ từ tiến tới phía mình. Đỗ Cảnh lắp bắp nỗ lực thuyết phục Trần Quốc Toản:
– Hảo hán, xin tha mạng. Chỉ cần tha cho ta, ngươi muốn bao nhiêu tiền ta đều có thể cho ngươi.
– Hảo hán, xin tha mạng. Chỉ cần tha cho ta, bất cứ thứ gì ta đều có thể đáp ứng cho ngươi.
Trần Quốc Toản vẫn cứ lầm lỳ đi tới như không nghe thấy lời của Đỗ Cảnh, dụ giỗ không được, Đỗ Cảnh bực tức gào lên đe dọa:
– Thằng điên, mày biết bố tao là ai không? Động vào tao, bố tao sẽ không tha cho mày và cả nhà mày đâu.
Trần Quốc Toản hơi khựng nhăn mày trước uy hiếp của Đỗ Cảnh rồi lại lạnh lùng hỏi lại Đỗ Cảnh:
– Bố mày là ai? Mẹ mày không nói cho mày biết à?
“Bốp, bốp” Dứt lời, Trần Quốc Toản nhanh như cắn dấn tới, tay liền tung hai cú đấm như trời giáng vào mồm Đỗ Cảnh. Đầu óc Đỗ Cảnh trở nên choáng váng, hắn cảm giác được mồm mình đau rát còn như có thứ gì đó vỡ vụn. Tai Đỗ Cảnh ù đặc, cảm giác mọi thứ xung quanh mơ hồ, chỉ có nỗi sợ và đau đớn là rõ ràng. Hắn không nghe được đối phương đang nói gì, nhưng lại nghe rõ âm thanh mặt mình va đập vào vách gỗ.
Đau đớn tột cùng làm Đỗ Cảnh cảm thấy như bản thân vô lực, người hắn bỗng dưng nhẹ bỗng cứ có cảm giác như hắn đang bay?
“Bốp, lạch cạch, bịch” Trong tầm nhìn mơ hồ hắn không hiểu sao lại thấy tên hung thần kia chống chân lên bậu cửa từ trên cao nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt vẫn tràn ngập sát khí chưa hề có dấu hiệu tha cho hắn. Đỗ Cảnh nghi ngờ “chẳng lẽ hắn vừa bị quăng từ trên kia xuống”? Liệu hắn có sống nổi không? Đỗ Cảnh hoảng hốt muốn hét lên nhưng không còn sức, muốn bỏ chạy nhưng chân tay không cử động nổi. Xung quanh ai cũng nhìn hắn, nhưng không ai định tới giúp, hắn không biết mình bị cái gì kéo lê trên đường nhưng thấy rõ vệt máu trên đường phố, hắn cảm nhận được mình đang bị kéo ngược vào phía Minh Nguyệt lâu để con quái vật kia tiếp tục hành hạ.
Đỗ Cảnh ước gì có người tới giúp mình. Cảm giác nguy hiểm làm Đỗ Cảnh miễn cưỡng duy trì được tỉnh táo, hình như hắn thấy Vũ thái thú? Đúng là Vũ thái thú, người rất thân cận với cha hắn, hắn định hét lên cứu mạng nhưng mồm hắn không còn nghe hắn điều khiển.
Đỗ Cảnh thấy Vũ thái thú đang bước như bay về phía mình liền có chút yên tâm, hắn chắc chắn Vũ thái thú tới để cứu mình. Vũ thái thú chỉ còn cách hắn hơn 10 bước, nước mắt Đỗ Cảnh chảy ròng ròng nghĩ mình sắp được cứu.
Trước sự mong đợi của Đỗ Cảnh, không ngờ Vũ thái thú lại đột ngột dừng lại, quỳ mọp xuống khấu đầu trước lão bà bà mà hắn mới chế nhạo khi nãy.
– Tiểu thần bái kiến vương phi. CHÚC NGƯỜI NĂM MỚI AN KHANG THỊNH VƯỢNG, VẠN SỰ NHƯ Ý.
Đỗ Cảnh không nghe thấy lời của Vũ thái thú đang nói nhưng lại nghe thấy rõ mồn một âm thanh như tử thần tới đòi mạng bên ngoài. “Bịch” Đỗ Cảnh trợn mắt hoảng hốt, hắn cảm nhận được đũng quần mình ướt sũng khi thấy tên hung thần kia không biết bằng cách nào từ trên trời đáp xuống đất đang đi từ từ vào Minh Nguyệt lâu.
Tầm nhìn Đỗ Cảnh bỗng chỗ tối sầm nhưng cảm giác nguy hiểm, nỗi sợ và đau đớn vẫn còn nguyên đó.