Chương 136: Đỗ Tử Bình.
– a a a a con trai ta. Con trai ngoan của ta. Kẻ nào, kẻ nào đã hành hạ con ra nông nỗi này.
Cánh cổng lớn của Đỗ phủ không cản nổi tiếng gào thét như điên dại của Lê thị, mẹ của Đỗ Cảnh truyền ra ngoài. Cả người Đỗ Cảnh được đại phu băng bó kín mít, máu vẫn thấm ra khỏi băng đỏ lòm, hai chân và tay trái được nẹp cứng, đến cái cổ cũng bị bó chặt. Lê thị gào thét xé lòng khi thấy thảm cảnh của con trai mình, hàng ngày đến một sợi lông của con trai Lê thị cũng không nỡ nhổ mà hôm nay con trai lại bị hành hạ tới mức này.
Không cam chịu con trai bị hành hạ mà để đối phương vẫn nhởn nhơ, Lê thị mới ngoài ba mươi mắt đỏ lòm chạy xuyên qua hành lang la liệt người đang rên la trên cáng lao tới túm áo Vũ Uyên gào thét thẳng vào mặt hắn:
– Vũ thái thú, rốt cuộc ông làm cái gì? Đây là Đông Đô, sao ông lại để kẻ hành hạ con trai ta ra nông nỗi này rời đi. Sao ông còn chưa lôi chúng ra chợ tây chèm đầu đi.
Vũ Uyên bộ dạng nho nhã, dáng người dong dỏng để chòm râu ngắn tuổi khoảng tứ tuần là thái thú của phủ Đông Đô lộ Đông Đô. Vũ Uyên khó xử ngửa mặt mặc Lê thị có gào thét ra sao cũng không nói một lời, hắn thừa biết có giải thích với Lê thị đồng bóng đã mất hết lý trí cũng chả giải quyết được gì. Biết Lê thị dù là thiếp nhưng được hết mực yêu chiều nên Vũ Uyên đành mặc Lê thị túm áo hắn lắc lấy lắc để vẫn yên lặng chờ Thống quân hành khiển đồng tri trở về.
Lê thị đối diện với Vũ Uyên vẫn yên lặng như tượng mặc mình có gào thét thế nào thì càng điên tiết, mụ dùng hết sức đẩy Vũ Uyên ra vài bước chỉ vào Vũ Uyên mắng mỏ:
– Vũ Uyên, Vũ thái thú, ngươi khinh người quá lắm. Có phải ngươi chê ta là hạng đàn bà nên không thèm để ý. Hay lắm, ngày trước Đỗ gia xem trọng ngươi, không chuyện gì để ngươi thiệt nay con trai ta bị người ta hành hạ thừa sống thiếu chết ngươi lại không chịu đứng ra làm chủ. Có phải ngươi cho rằng Đỗ gia dễ bắt nạt,…..
– Câm mồm!
Lê thị chưa nói hết câu thì từ ngoài cổng, Đỗ Tử Bình tóc hoa râm, tuổi ngấp nghé ngũ tuần mặc võ phục đi vào quát lớn ngăn lời định nói ra của Lê thị lại. Đỗ Tử Bình bước nhanh qua tiền viện, bỏ qua Vũ Uyên và Lê thị trước tiên chắp tay nói với lão thái y tóc bạc trắng phía sau:
– Phan thái y, trăm sự nhờ thái y. Ngài cần gì cứ thoải mái yêu cầu, chỉ cần chữa trị được cho Cảnh nhi, Đỗ gia sẽ không bao giờ quên ơn ngài.
Phan thái y bước không kịp thở, được Đỗ Tử Bình nhờ vả liền chắp tay nói:
– Thống quân đại nhân, lão phu sẽ cố hết sức.
Đợi Phan thái y đi vào gian trong, Vũ Uyên còn chưa kịp chào hỏi thì Lê thị liền nước mắt giàn giụa khóc lóc víu lấy tay áo Đỗ Tử Bình mếu máo:
– Ông ơi, ông ơi, Cảnh nhi thảm quả, nó….
Lê thị mếu máo nói không lên lời, dù ít học chỉ là vợ bé của Đỗ Tử Bình nhưng vì có chút nhan sắc cộng thêm sinh được con trai nên Lê thị được Đỗ Tử Bình hết sức yêu chiều. Sau khi vợ cả lên chùa xuất gia thì Lê thị coi như thành chính thất của Đỗ Tử Bình, dựa hơi chồng đã quen nên trong mắt Lê thị vốn cũng không coi Vũ Uyên viên quan tòng tứ phẩm ra gì. Bị vợ nũng nịu trước mặt người ngoài, Đỗ Tử Bình không nỡ quát tháo thêm bèn vung tay nói:
– Biết rồi, biết rồi. Chả phải ta đã về rồi đây à? Bà còn không mau vào xem Phan thái y chữa trị cho thằng Cảnh thế nào đi.
– Ông nhớ phải đòi lại công bằng cho Cảnh nhi đấy.
Lê thị mếu máo vội vàng chạy vào trong cũng không quên nhắc nhở Đỗ Tử Bình trả thù cho con trai. Đợi Lê Thị rời đi, Vũ Uyên mới có cơ hội chào hỏi:
– Thông quân đại nhân.
Đỗ Tử Bình trước mặt Vũ Uyên bỗng chốc thể hiện ra khuôn mặt nguy hiểm hơn nhiều, hắn nhìn chằm chằm vào Vũ Uyên nói gằn từng chữ:
– Vũ Thái thú, trên đường tới đây ta đã nghe thuộc hạ nói qua, nhưng ta cần nghe trực tiếp từ ngài chuyện này rốt cuộc là như thế nào?
Ở Thăng Long nhiều thế lực dây mơ rễ má phức tạp vừa đối chọi lại vừa kết minh với nhau như: Võ giai (Võ quan) với Văn giai (Văn quan); Vương tộc với ngoại tộc; phe bảo hoàng với ngoại thích; thái giám với quan viên; phật giáo với nho giáo;…. Vũ Uyên là thái thú nên gần như mọi thế lực tại Thăng Long hắn đều có quan hệ nhưng trừ văn giai thì Vũ Uyên không trực tiếp ủng hộ thế lực nào khác. Cân bằng lợi ích giữa các bên là bí quyết để Vũ Uyên leo lên được tới chức vị này. Nói sợ thì Vũ Uyên không sợ Đỗ Tử Bình, nhưng Vũ Uyên không dại gì mà gây hấn với Đỗ Tử Bình người đang rất được lòng Hoàng Thượng làm gì. Vũ Uyên chắp tai hơi khom người nói:
– Thống quân đại nhân. Ngài hẳn nghe chuyện ở trang viên của Hoài Văn vương phủ tại huyện Ngự Thiên rồi chứ?
Chuyện những thay đổi của huyện Ngự Thiên đã đồn khắp thành Thăng Long từ lâu, Đỗ Tử Bình thuộc phe võ giai, chuyện Quốc Toản trong đợt loạn lạc vừa rồi dùng 200 binh sĩ đánh xuyên 4 huyện bắt sống hàng trăm quân Chiêm, giải cứu Hoàng Thái tử Trần Kính ở đồn khoái hắn không thể không biết. Đợi Đỗ Tử Bình khẽ gật đầu ra vẻ đã biết, Vũ Uyên mới tiếp lời:
– Người xô xát với Cảnh thiếu gia chính là người được đồn đại là Hoài Văn vương mới do Vương phi Trần Ý Ninh lựa chọn. Cũng chính là người duy nhất đánh được quân Chiêm trong chiến sự vừa rồi. Đợt này vương phi tới Thăng Long chính là để báo với triều đình, chờ triều đình chính thức chấp thuận chuyện này. Đâu ngờ khi vương phi đi dạo phố lại xảy ra xô xát với Cảnh thiếu gia trong Minh Nguyệt lâu.
Đỗ Tử Bình biết hung thủ là ai liền cau mày, cái danh Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân vương phi Trần Ý Ninh trong triều đình không ai không biết, vương phi là nhất phẩm cáo mệnh phu nhân duy nhất của Đại Việt, được Nhân Tông tiên đế chính thức ban tặng. Chuyện lựa chọn người kế vị tước Hoài Văn vương tiên đế cũng để vương phi tự quyết, nên tiếng là chờ triều đình chấp thuận nhưng thực chất chỉ là thông qua triều đình để báo cho toàn thiên hạ biết Hoài Văn vương mới là ai thôi.
Đã mấy chục năm, nhiều người cứ nghĩ tước vị Hoài Văn vương kia cứ thế sẽ bị bỏ trống, không ngờ sau gần trăm năm lại lần nữa được khơi lại.
Đỗ Tử Bình dù không tài giỏi, nhưng có tài ăn nói, biết cách đoán ý bề trên để lựa thế nói theo nên rất được lòng cả Dụ Tông tiên đế và Hoàng Thượng bây giờ. Kiến thức thì ít nhưng mưu mẹo thì đầy bụng, biết vị thế đối phương quá lớn không thể công khai chống đối. “Chờ chính thức chấp thuận, chờ chính thức chấp thuân” từ lời nói của Vũ Uyên, Đỗ Tử Bình lẩm bẩm như tìm ra sơ hở gì đó mà hắn có thể lợi dụng. Đỗ Tử Bình bộ dạng hòa hoãn hơn dang tay về phía bàn trà ở thư phòng khách khí mời Vũ Uyên:
– Vũ thái thú, mời vào thư phòng chúng ta nói rõ hơn.
Có những chuyện không thể công khai, chỉ có thể bàn bạc trong bí mật. Vũ Uyên hiểu rõ điều đó, cũng là điều đã dự đoán từ trước nên Vũ Uyên vẫn cử chỉ nho nhã dang tay mời lại Đỗ Tử Bình:
– Mời thống quân đại nhân.
Vũ Uyên theo sau Đỗ Tử Bình bước qua khoảng sân đặt la liệt cáng nơi đám tay chân đang rên la inh ỏi tiến thẳng tới thư phòng. Cánh cửa thư phòng đóng lại, đám gia binh liền đứng chắn trước cửa tỉ mỉ quan sát mọi ngóc ngách xung quanh để cố gắng chia cách hoàn toàn thư phòng với thế giới ồn ào bên ngoài.
————————————
Dù trời đã dần ngả về tây, chẳng bao lâu nữa thì trời sẽ tối nhưng Trần Kính khi nhận được tin báo thì lòng như lửa đốt không thể ngồi yên, liền vội mặc thường phục, khoác thêm một chiếc áo choàng bằng lụa rồi chỉ dẫn theo Nguyễn Chính, cứ thế rời Đông cung hướng thẳng tới Hoài Văn vương phủ.
Trần Kính vội vã muốn cưỡi ngựa cho nhanh, nhưng vì Thăng Long có luật cấm phi ngựa trên đường phố, lại vì không muốn kinh động đến người khác nên Trần Kính chọn nằm võng. Đám phu võng bị Trần Kính liên tục thúc giục chạy bán mạng trên đường, Nguyễn Chính nhờ luyện tập theo bài của Hoài Văn quân nên tới được cổng Hoài Văn vương phủ dù mồ hôi nhễ nhại nhưng không thấy dấu hiệu xuống sức.
Trần Kính liên tục phất tay bỏ qua hết đám gia đinh, người hầu, lính canh đang hành lễ dọc đường, cứ một mạch bước thẳng tới thư phòng của Trần Quốc Toản. Gia đinh của vương phủ đã quá quen với Trần Kính nên cũng không vội đi bẩm báo mà cứ để Trần Kính đi vào tự do.
Không có thời gian để đi vấn an Vương phi và Đặng bá như mọi lần tới đây, Trần Kính thừa biết giờ này Trần Quốc Toản chắc chắn đang ở thư phòng hoặc là tập luyện hoặc đọc văn thư nên cứ đi phăm phăm chả cần ai dẫn đường. Vốn đang nóng máu, tới thư phòng lại thấy Trần Quốc Toản mới gây họa mà vẫn nhởn nhơ uống trà, ăn bánh ở tiểu đình trước thư phòng rất khoan khoái, Trần Kính lại càng nóng mắt. Bước thẳng tới bàn trà không đợi Trần Quốc Toản đứng dậy hành lễ đã đập bàn mắng:
– Cái thằng điên. Đệ làm cái gì mà vừa mới ra đường đã đập con nhà người ta không còn ra hình người thế hả? Đệ biết Đỗ Tử Bình đang rất được lòng Quan Gia không? Quan gia còn đang muốn thăng chức cho hắn đấy. Tự nhiên đệ lên cơn gây sự với hắn làm gì? Đệ sợ mình thiếu kẻ thù à?
Nói xong, Trần Kính nhìn chằm chằm vào Trần Quốc Toản đợi hắn trả lời, thấy Trần Quốc Toản định đứng dậy hành lễ thì xùa xùa tay ra hiệu khỏi cần nóng vội nói:
– Thôi thôi, khỏi cần giả bộ lễ nghĩa, nó không hợp với cái mặt câng câng của đệ đâu. Nhanh nói cho ta biết lý do đi. Đệ định làm gì?
Đối diện với Trần Kính đang nóng vội Trần Quốc Toản vẫn cứ đủng đỉnh đưa ấm trà khác cho Trần Kính:
– Gượm đã, Huynh uống đi đã cho hạ hỏa, trà được ủ lạnh đấy, mát lắm.
Trần Kính bị tiêm nhiễm bởi cái kiểu tu trà cả bình của Trần Quốc Toản, quả thực uống kiểu này vào mùa hè rất phê. Hắn nhận ấm trà từ tay Trần Quốc Toản liền ngửa cổ lên tu ừng ực mấy hơi. Trà ủ xong được ngâm dưới giếng sâu cho mát lạnh, uống vào mùa hè thì đã khỏi bàn. Trần Kính tu hết nửa ấm trà mới phả ra một hơi sảng khoái nói:
– Đã lắm!
Như nhận ra gì đó, Trần Kính nhìn bộ dạng nhàn nhã của Trần Quốc Toản thì cũng bình tĩnh ngồi xuống, nhìn xoáy vào Trần Quốc Toản nói:
– Là đệ cố ý? Chả lẽ đệ đang nhắm vào Thống quân hành khiển? Đệ có thực sự biết Đỗ Tử Bình là người thế nào không?