Chương 134: Đỗ Cảnh!
Phố Đông tập trung rất nhiều hàng quán nổi tiếng, nhiều tửu lâu cùng nhiều đoàn ca kỹ biểu diễn là một trong những con phố sầm uất nhất của Thăng Long. Nổi tiếng nhất có lẽ là tửu lâu Minh Nguyệt ba tầng đối diện với cổng đông của kinh thành. Ngoài độ sa hoa cùng nhiều vũ cơ nổi tiếng thì Minh Nguyệt lâu chiếm trọn vị trí đẹp nhất để ngắm trăng. Cảnh mặt trăng treo trên cổng đông luôn là cảnh đẹp nổi tiếng của Thăng Long, những bức Nguyệt họa được vẽ từ Minh Nguyệt lâu nhiều vô số.
Minh Nguyệt lâu không thuộc sở hữu của riêng một người, mà điều hành phía sau nó có rất nhiều thế lực máu mặt chia phần. Vì thế sau họa quân Chiêm, Minh Nguyệt lâu dù bị tàn phá tan hoang nhưng gần như ngay lập tức sau khi quân Chiêm rút đi nó đã được trang hoàng lại ngay lập tức, thậm chí còn lộng lẫy hơn trước. Khách hàng của Minh Nguyệt cũng toàn đạt quan hiển quý, công tử ca của các danh gia vọng tộc…. Không tối nào Minh Nguyệt lâu không chật kín khách khứa cùng tiếng ca vũ ngập tràn.
Ban ngày Minh Nguyệt lâu mang bộ dạng khác yên bình hơn, rất nhiều người chọn nơi này thành chỗ uống trà, ăn uống để ngắm cảnh phố xá bên dưới.
Đỗ Cảnh đại thiếu gia của họ Đỗ là khách hàng quen thuộc của Minh Nguyệt lâu, nổi tiếng là tay ăn chơi có hạng của Thăng Long, Đỗ Cảnh xuống tay chưa bao giờ biết tiếc tiền. Cha hắn hiện đang làm Thống quân hành khiển đồng tri, rất được Hoàng Thượng và cả Tiên Đế ngày trước yêu quý. Sắp tới cha hắn có vẻ còn được tiếp tục được thăng chức. Ở Thăng Long, ai cũng phải nể mặt cha hắn, Đỗ Cảnh dựa thế cha cũng tự tung tự tác không ít.
Đỗ Cảnh qua một đêm cuồng hoan với ca cơ mới của Minh Nguyệt lâu nên hắn phải nghỉ lại qua đêm. Chọn một vị trí đẹp nhất trên lầu ba, Đỗ Cảnh cùng vài tên lâu la xum xoe bên cạnh nịnh bợ hắn vừa uống trà vừa ngắm phố phường bên dưới. Toàn là những người “yêu cái đẹp” ngồi trên này đôi mắt của Đỗ Cảnh và đám lâu la không ngừng tìm kiếm “cái đẹp” trên phố, mồm thì luôn đưa ra những lời bình phẩm thể hiện đúng trình độ văn hóa của bản thân mà không hề e dè.
Từng có gia đình đứng ra tố cáo con gái họ bị Đỗ Cảnh hãm hại, nhưng không ai đứng ra làm chứng cho họ, chỉ ít ngày sau xác cả nhà họ đều bị tìm thấy bên bờ sông Hồng. Từ đó, không ai muốn đắc tội với Đỗ Cảnh. Nên dù là ai, từ tiểu thư nhà đại hộ tới thiếu nữ nhà tiểu hộ nếu trót nghe phải những lời trêu ghẹo của hắn thì đều giả điếc bước đi cho nhanh, tránh lọt vào mắt xanh của hắn.
Đỗ Cảnh cũng rất có gu, dù đường phố bên dưới náo loạn bởi một thanh niên trẻ mặc quần áo hạ nhân, nhưng Đỗ Cảnh vẫn không mấy để ý tới, hắn chỉ một lòng tìm kiếm “cái đẹp”. Nhưng rồi dần dần Đỗ Cảnh và đám lâu la cũng có chút ngứa mắt khi thấy vài thiếu nữ nhìn thanh niên kia đầy đắm đuối, vài tiểu thư còn kín đáo nhìn thanh niên nghèo khổ kia tủm tỉm cười không ngớt. Đám lâu la thấy Đỗ Cảnh dần khó chịu với thanh niên kia thì bắt đầu nhỏ giọng tát nước theo mưa:
– Mẹ cái thằng, quần áo không có lấy một bộ hẳn hoi mà sà hết quán này tới quán khác. Đúng là nghèo đói cũng có lý do của nó.
– Nhìn cái tướng đầu trộm đuôi cướp của nó kìa, chắc tối qua trộm cắp được đâu đó ít tiền nay mới tiêu bạt mạng như thế. Sao bộ khoái còn chưa tới túm nó đi.
– Đúng, đúng. Cái loại hạ tiện này đúng là ngứa mắt, tốt nhất nên nhốt hết tụi nó lại….
Đỗ Cảnh ánh mắt đầy ghen ghét buông lời khinh bỉ:
– Thói đời là vậy, cái đám hạ tiện này như gián vậy. Đâu đâu cũng thấy bọn chúng.
Nhưng lời của Đỗ Cảnh bị tiếng huyên náo phía dưới át đi, đặc biệt là khu vực quán bánh đúc của bà Bảy thì tiếng của Đỗ Cảnh chỉ như con muỗi vo ve thôi.
Quán bánh đúc bà Bảy hơi chếch chếch phía đối diện Minh Nguyệt lâu là quán gia truyền đã mấy đời, quán dù có chút nhỏ nhưng đồ ăn ngon, giá cả phải chăng lại không phân biệt giàu sang nên rất đông khách. Mọi người yêu mến luôn gọi chủ quán là bà Bảy dù chẳng biết chủ quán bây giờ là cháu chắt đời mấy của bà Bảy cả.
Những bát bánh đúc nóng hổi thơm lừng cả góc phố, thêm chút nước tương và hạt quả khô thì đúng là mỹ vị. Từ người già tới trẻ nhỏ ở kinh thành không ai là không mê món này. Nhất là vào mùa đông lại càng đắt khách.
Bà Bảy tóc cũng bạc hết, bình thường bà trông quán còn chạy bàn toàn là con cháu. Thấy Vương phi tới, dù không biết thân phận thế nào nhưng kính lão đắc thọ là truyền thống ngàn đời để lại, bà Bảy liền tự mình ra mời vương phi và Đặng Văn Thiết ngồi xuống. Dù quần áo trên người toàn là vải thô nhưng bà Bảy tinh tế nhận ra khí chất quý phái của đối phương nên rất lễ phép:
– Bẩm, hai cụ muốn dùng gì để con bảo người làm.
Vương phi hài lòng gật đầu bảo với bà Bảy:
– Cho ta 5 bát bánh đúc lớn, 2 bát của ta và lão này không hạt, còn lại lấy đầy đủ.
Bà Bảy hơi đắn đo nói:
– Bẩm cụ, bát nhà con lớn lắm, người có gọi hơi nhiều không ạ?
Đặng Văn Thiết ở bên cạnh ngồi xuống mới cười nói:
– Không sao, tý nữa sẽ có người tới ăn, ngươi cứ làm đi.
– Vâng thưa cụ.
Đợi bà Bảy rời đi, Vương phi ngó ngó nhìn Quốc Toản cứ quanh quẩn gần đây thì mỉm cười bảo Đặng Văn Thiết:
– Chắc Toản nó định bày trò ở đây hả, chắc chúng ta cứ ngồi đây là được.
Đặng Văn Thiết xấu hổ gãi gãi cánh tay cụt của mình ấp úng:
– Vâng, người nói đúng. Xem ra phải nhờ người ra mặt mới thành được.
– Bẩm hai cụ, bánh của hai người đây ạ. Mời người dùng.
Bà Bảy tự mình bê khay đặt từng bát bánh đúng xuống mặt bàn rồi mới cẩn thận quay người rời đi.
– Mẹ, người tới rồi à?
Giọng Trần Quốc Toản ông ổng vang lên giữa phố, Tiểu Đào nhìn theo hướng tay của Trần Quốc Toản liền giãy ra tự mình chạy tới chỗ Vương phi. Giọng Tiểu Đào vang lên trong veo theo từng bước chạy:
– Bà bà, 2 người tới rồi.
Tiểu Đào khéo léo leo lên ghế thơm vào mà vương phi và Đặng Văn Thiết mỗi người một cái khiến lòng hai người mềm nhũn ra. Lòng của vương phi thành chỗ độc quyền của Tiểu Đào từ lâu nay, nhìn bát bánh đúc nóng hổi mắt Tiểu Đào sáng lên óng ánh, dù rất thèm nhưng Tiểu Đào lễ phép đút mời vương phi và Đặng Văn Thiết trước. Vương phi nhìn Tiểu Đào cưng chiều híp mắt nói:
– Được rồi, được rồi. Tiểu Đào ngoan cũng ăn đi.
– Vâng.
Tiều Đào vui sướng vục đầu xuống đưa thìa không ngừng. Đặng Văn Thiết sợ Tiểu Đào bị bỏng thì ân cần nhắc nhở:
– Tiểu Đào, con ăn từ từ thôi kẻo nóng.
– Mẹ, a Thiết, hai người tới rồi.
Trần Quốc Toản tới phía sau cười hì hì gãi gãi đầu xấu hổ vì kế hoạch của mình, rồi rất nhanh chóng thành thục tới sau vương phi khẽ bóp vai nịnh bợ. Vương phi mỗi lần được Trần Quốc Toản nịnh bợ kiểu này đều rất tận hưởng nhưng vẫn ra vẻ trách cứ:
– Quốc Toản, lần sau cứ nói với mẹ là được, chỉ cần việc con muốn làm thế nào mẹ cũng giúp.
“Phụt, hahaha, hahaha” Tiếng cười cợt từ trên tòa lâu bên kia đường lần này dội xuống rất rõ ràng, nhất thời khiến không gian trong quán trở lên yên ắng, mọi người đều ngoáy ngác muốn nhìn xem có chuyện gì buồn cười để hóng chuyện.
Trên tầng ba Minh Nguyệt lâu mấy tên lâu la cạnh Đỗ Cảnh tìm được cơ hội, bất chấp luân lý không kìm được mà phun hết trà nước trong miệng xuổng cả dưới, đứa nào đứa nấy ôm bụng cười rồi luôn mồm giễu cợt chỉ chỏ:
– Hahaha nhìn kìa, tên hà tiện kia gọi lão bà bà kia là mẹ.
– Các ngươi nhìn xem lão bà bà kia tới trăm tuổi chưa? làm sao để lão bà bà vẫn đẻ được vậy.
– Hahaha đúng thế, đúng thế, ta cũng muốn có bí kíp này. Như thế chúng ta có thể tha hồ chơi thanh lâu bảy tám mươi năm nữa.
– Đúng.
– Đúng.
Trần Quốc Toản mặt đen như đít nồi, ngẩng mặt lên nhìn đám trên tầng lầu. Đỗ Cảnh ở Thăng Long ngông nghênh quen thói, hắn không biết sợ là gì. Trước mặt người ngoài Đỗ Cảnh lại càng phải giữ lấy hình tượng của mình, hắn hơi hếch mặt lên khiêu khích nói vọng xuống dưới:
– Sao? Chê mình sống quá lâu rồi à? Thấy chúng nói sai thì tới đây.
Trần Quốc Toản vẫn nhìn chằm chằm vào đám trên lầu giọng trầm trầm đầy sát khí:
– Mẹ, con bất hiếu để người chịu khổ. Về nhà con sẽ tạ lỗi với mẹ sau.
Vương phi vẫn nhẩn nha nuốt nốt miếng bánh đúc, dường như những lời nói kia không ảnh hưởng tới tâm trạng thưởng thức đồ ăn của bà. Vương phi mỉm cười nói với Trần Quốc Toản:
– Không sao, chỉ cần giúp được con là được, chút điều tiếng này mẹ không coi ra gì. Khi xác nhận thân phận cho con thì chuyện này trước sau gì cũng xảy ra thôi, nay con tìm kẻ dằn mặt thế này sẽ tốt hơn, sau này xem ai còn dám xì xào nữa. Con cứ đi đi, không cần lo lắng gì cả.
Trần Quốc Toản quệt tay lau mắt vẫn không quay đầu lại, nói với Đặng Vũ:
– Đặng Vũ, ngươi ở lại bảo vệ mẹ ta và Đặng Văn Thiết. Để mình ta vào trong.
Đặng Vũ ở phía sau mặt nổi đầy gân xanh gân đỏ đang siết chặt cánh cung nghe thế thì thả tay ra chắp tay thưa với Trần Quốc Toản:
– Tuân lệnh cậu chủ.
Nhìn theo bóng lưng ngùn ngụt sát khí của Trần Quốc Toản bước nhanh về phía tiểu lâu trong khi tiếng cười cợt của đám Đỗ Cảnh bên trên kia vẫn không ngớt. Đặng Vũ thả lỏng nhếch môi nhìn đám kia như người đã chết lẩm bẩm:
– Chết mẹ chúng mày rồi!