Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
Sau Khi Sống Lại Ta Thành Khoa Học Kỹ Thuật Đại Lão

Sau Khi Sống Lại Ta Thành Khoa Học Kỹ Thuật Đại Lão

Tháng 10 30, 2025
Chương 660: Đại kết cục. Chương 659: Lần thứ nhất đại quy mô giao chiến.
witcher-guilliman-dai-su-da-tam-bung-bung.jpg

Witcher: Guilliman Đại Sư Dã Tâm Bừng Bừng

Tháng 2 3, 2026
Chương 356: Chân Thần xuất thủ, luân hồi ánh sáng (kết cục) Chương 355: Sinh tử luân chuyển, thành tựu Chân Thần chi vị
bat-dau-cam-xuong-tat-trang-hoc-muoi-ta-hao-vo-nhan-tinh

Bắt Đầu Cầm Xuống Tất Trắng Học Muội, Ta Hào Vô Nhân Tính

Tháng 10 21, 2025
Chương 98: Hoàn tất vung hoa Chương 97: Ngay tại Ma Đô chờ ngươi
toan-dan-linh-chu-trong-sinh-thanh-npc-ta-cu-the-vo-dich.jpg

Toàn Dân Lĩnh Chủ: Trọng Sinh Thành Npc, Ta, Cử Thế Vô Địch!

Tháng 2 6, 2025
Chương 390. Ngũ hổ thượng tướng, Ngụy Diên Chương 389. Diệp u vương tới!
bi-benh-kieu-thieu-nu-vay-quanh-ta-chi-muon-song-sot

Bị Bệnh Kiều Thiếu Nữ Vây Quanh, Ta Chỉ Muốn Sống Sót!

Tháng 10 11, 2025
Chương 491: Trong lòng hắn đè lên ngọn núi lớn kia, biến mất (kết thúc) Chương 490: Chỉ cần có thể cùng với Lạc Cần, đi đường nào ta đều nguyện ý! (3)
linh-thach-tien-toc

Linh Thạch Tiên Tộc

Tháng 1 31, 2026
Chương 323: Chúng ta thời đại đã kết thúc Chương 322: Mọi nhà có nỗi khó xử riêng
xuyen-viet-tam-quoc-ta-nhi-thuc-la-trieu-van

Xuyên Việt Tam Quốc, Ta Nhị Thúc Là Triệu Vân

Tháng 12 4, 2025
Chương 688: Đại kết cục Chương 687: Ngọc Tỷ truyền quốc tranh cướp
ta-la-thien-khai-phong-phai-la-xe-tang.jpg

Ta Là Thiên Khải Phông Phải Là Xe Tăng

Tháng 1 24, 2025
Chương 139. Vô tận vô tướng, Thiên Khải vĩnh hằng Chương 138. Thần chiến sắp tới, Thiên Khải ánh rạng đông
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 133: Chơi phố.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 133: Chơi phố.

Dù chưa đạt lại được mức như trước khi quân Chiêm vào thành nhưng 61 phố phường của Thăng Long cũng coi như đã hồi sinh lại ít nhiều sau biến cố bị quân Chiêm cướp phá. Đường phố dần trở lên đông đúc, hàng quán la liệt bán đủ thứ, thi thoảng còn thấy người ngoại quốc đi dạo trên phố, tại Thăng Long cũng không thiếu gian hàng của họ, món hàng nổi tiếng nhất có lẽ là lưu ly. Tiếng rao bán hàng có chút nhộn nhịp khác hẳn với vẻ đìu hiu ngày trước.

Tháng 7 là mùa hoa sen nở rộ ở Thăng Long, tới đầu tháng 8 thì các món ăn từ sen tràn ngập khắp mặt phố. Thăng Long năm nay vừa qua một lễ Vu Lan đặc biệt, không còn là lễ hội lớn như mọi năm, nơi người người dạo phố, vui chơi, ăn uống. Mùa Vu Lan năm nay tang thương hơn rất nhiều, số lượng đèn, nến được thả trên mặt sông nhiều hơn hẳn mọi năm chỉ có số người ở lại là ít đi.

Những hình ảnh phụ nữ bị quân Chiêm quăng xác xuống sông Hồng, tiếng gào khóc của phụ nữ, tiếng cười khả ố của quân Chiêm ngày ấy bên đồn Khoái vẫn còn rõ như in trong đầu những người như Trần Quốc Toản, Đặng Vũ,…. Nên năm nay Hoài Văn vương phủ không dạo phố vào lễ Vu Lan. Đến Trần Kính cũng tìm cớ tới trốn ở Hoài Văn vương phủ vài ngày.

Nhưng chuyện buồn không để lâu, người sống vẫn phải sống. Mùa Vu Lan mới qua người Thăng Long tạm gác lại những mất mát đã qua lại để hướng tới mùa Trung Thu lại sắp tới, hai lễ hội lớn liên tiếp là dịp kinh doanh rất tốt của các cửa tiệm ở Thăng Long. Thương nhân luôn là những người nhanh nhạy nhất, chỉ trong một đêm mặt hàng của họ đã được đổi lại, khắp các con phố được giăng đầy đèn lồng, trống, kèn, những đồ thủ công mặt nạ chú Quậy, chị Hằng xuất hiện ở khắp nơi,…. Những đứa trẻ nối đuôi nhau chạy trên phố hò hét kèm theo những tiếng trống gõ inh ỏi, người lớn mặc kệ cho đám trẻ con nô đùa, tiếng cười của bọn chúng là âm thanh tốt nhất để đem lại sức sống cho Thăng Long.

Hiếm hoi lắm mới được một ngày mát giời giữa mùa hè ở Thăng Long, trước sự ngỡ ngàng của gia nhân trong vương phủ, Trần Quốc Toản vốn ru rú trong thư phòng bỗng nhiên nổi hứng đi chơi, lại còn nhất quyết muốn kéo cả nhà đi cùng. Vui nhất là Tiểu Đào, nó được đi chơi phố nhiều rồi nhưng đây là lần đầu nó được ra ngoài cùng Trần Quốc Toản.

Trần Quốc Toản không muốn kinh động tới đường phố Thăng Long nên chỉ mặc trang phục hạ nhân dẫn theo vài người đi dạo phố. Mặc kệ Đặng Văn Thiết và Vương phi Trần Ý Ninh ngồi kiệu đi sau, Tiểu Đào được Trần Quốc Toản kiệu trên cổ phi như bay ra phố hòa vào dòng người đông đúc.

Tiếng cười khanh khách, trong sáng của Tiểu Đào vang vọng cả góc phố, Tiểu Đào ăn rất khỏe, Trần Quốc Toản cũng ăn rất khỏe, hai anh em ăn từ phố tây tới phố đông cũng không ngơi mồm. Trần Quốc Toản không còn bóng dáng của vị Vương hầu quý tộc, hàng nào hắn cũng mang theo Tiểu Đào sà vào ngó ngó nghiêng nghiêng. Có đồ gì ngon thì cứ phải ăn đã. Tiểu Đào ăn đến mồm miệng ngoen ngoét Trần Quốc Toản cũng mặc kệ, trẻ con phải có bóng dáng của trẻ con, nhiều lần thấy Tiểu Đào khuôn phép Trần Quốc Toản nhìn mà thương tới đau lòng.

Tới gần cổng đông, đang nhóp nhép nhai kẹo hồ lô, mùi thơm của quẩy được rán giòn rụm đưa qua mũi hai anh em, Trần Quốc Toản không kìm được liền bế Tiểu Đào lên nhanh chóng chen vào trước hàng quẩy. Nhìn bát nước chấm nghi ngút khói thơm phức cùng đĩa quẩy vàng ruộm bóng loáng, Trần Quốc Toản cầm cái quẩy thổi thổi cho nguội rồi đưa cho Tiểu Đào mắt tròn xoe đang chờ đợi. Nhìn Tiểu Đào ăn ngon lành, Trần Quốc Toản cũng không kém làm một cái cho đỡ thèm đã rồi nhẩn nha kể chuyện cho Tiểu Đào nghe:

– Tiểu Đào, em biết nguồn gốc của món này vì sao lại gọi là quẩy không?

Tiểu Đào nhóm nhép nhai, nhìn cái má trắng trắng như bánh bao của nó Trần Quốc Toản cưng không chịu được hơi xoa xoa má nó 1 cái. Tiểu Đào lắc lắc đầu chờ đợi anh nó kể chuyện. Với Tiểu Đào những câu chuyện của Trần Quốc Toản luôn rất mới lạ và hấp dẫn, nó nghe mai cũng không chán:

– Em không biết. Anh kể đi.

Trần Quốc Toản hơi ưỡn thẳng lưng, vuốt vuốt lại trang phục cho thẳng rồi ra vẻ cao thâm bắt đầu thao thao bất tuyệt:

– Em biết không, năm xưa người Tống vì chạy nạn quân Thát mà sang Đại Việt ta rất đông, món này chính là do người Tống mang sang Đại Việt. Ngày trước, ở Tống có một vị đại tướng bách chiến bách thắng là Nhạc Phi chính là người mà Đại Kim phải e sợ nhất. Cùng một tên nịnh thần khác tên là Tần Cối……

Trần Quốc Toản giọng ông ổng cứ hăng say kể, chẳng biết từ bao giờ đã có rất đông người tụ tập xung quanh chú ý nghe hắn kể lại giai thoại này. Cả khúc phố Đông lúc thì yên ắng chỉ còn tiếng kể của Trần Quốc Toản, lúc thì náo loạn bởi tiếng chửi rủa Tần Cối của người đi đường, lúc thì bi thương cho số phận của trung thần, đến chủ quán nhiều khi cũng quên cả bán hàng. Vài cô nương bị Trần Quốc Toản thu hút cứ nen lén nhìn Trần Quốc Toản tới say mê. Người hiếu kỳ tới tụ tập càng lúc càng đông xung quanh Trần Quốc Toản. Tiểu Đào nghe tới hăng say, tay Tiểu Đào bất giác siết chặt cái quẩy, hai hàng lông mày thi thoảng lại cau lại hoàn toàn thả mình theo cảm xúc của câu chuyện. Giọng Trần Quốc Toản lúc trầm lúc bổng, lúc thì quyết liệt lúc thì bi thương:

– Người Tống vì thế ghét cay ghét đắng vợ chồng Tấn Cối thầm gọi cặp vợ chồng này là vợ chồng quỷ, nhưng quyền lực của Tần Cối lại quá lớn khiến bọn họ không thể làm gì. Có một người bán bánh trong lúc tức giận nghĩ ra món này, lấy 2 cục bột cuộn vào nhau đại diện cho vợ và chồng Tần Cối, đem chao trên dầu sôi tới giòn rụm rồi mới ăn để hả dạ. Lúc đầu họ gọi món này là vợ chồng quỷ, món này nhanh chóng được người Tống hưởng ứng, nhưng Tần Cối quyền lớn, biết người dân ám chỉ mình nên cấm tiệt món ăn này. Vì thế sau này người Tống gọi lái đi thành Quẩy và vẫn âm thầm truyền đi khắp nơi.

– Hoan hô, hoan hô.

– Bà chủ chủ cho ta mười cái quẩy, ta phải ăn tan xương nát thịt đám gian thần.

– Bà chủ cho ta hai mươi cái, ta cũng phải ăn tan xương nát thịt đám gian thần hại nước hại dân.

Trần Quốc Toản vừa dứt lời, cả khu phố liền náo loạn vì câu chuyện của Trần Quốc Toản, bà chủ bán quẩy cũng không ngờ có truyền thuyết này. Mắt bà chủ sáng như sao nhìn Trần Quốc Toản, nhanh nhạy liên tục dúi vào lòng Trần Quốc Toản túi quẩy to làm quà, tiền hắn ăn nãy giờ thì quyết không lấy, chỉ xin được dùng câu chuyện của Trần Quốc Toản.

Để lại cả khu phố huyên náo, Trần Quốc Toản lại bế Tiểu Đào đi tiếp, Tiểu Đào liên tục tung hô sự tài giỏi của anh mình, bị tiêm nhiễm bởi Trần Quốc Toản, Tiểu Đào còn khẳng khái sau này sẽ đánh gãy răng hết đám gian thần. Nhưng trẻ con thì vẫn là trẻ con, khi thấy hàng tò he Tiểu Đào lại quên hết những chuyện vừa rồi, dùng bàn tay múp míp của mình, Tiểu Đào liên tục vỗ vỗ trán Trấn Quốc Toản chỉ về phía hàng tò he:

– Anh, anh.

Xời, mấy việc này quá đơn giản, Tiểu Đào đã thích thì chẳng có lý do gì Trần Quốc Toản từ chối cả:

– Mua!!!

Ông chủ hàng tò he phải lặn luôn chân luôn tay mới đáp ứng nổi yêu cầu của Tiểu Đào. Khu phố Đông hàng quán lườm lượm tha hồ cho Tiểu Đào chơi:

– Anh!

– Mua.

– Anh!

– Mua.

Những đoàn tạp kỹ biến diễn khiến Tiểu Đào phấn khích nhất, những màn lào nhộn, tung hứng khiến Tiểu Đào không thể ngồi yên trên vai Trần Quốc Toản. Nhìn hai người luyện khí công cắm mũi thương vào cổ ghì nhau tới uốn cong cả cây thương, Tiểu Đảo tròn mắt ngưỡng mộ, nó ngước nhìn Trần Quốc Toản đầy mong chờ, với nó không gì là Trần Quốc Toản không làm được, nhưng Trần Quốc Toản lắc lắc đầu:

– Không được, huynh không làm được.

Trần Quốc Toản không làm được thì Tiểu Đào liền cho rằng đấy là trò bịp bợm, không thèm xem nữa. Cứ thể Trần Quốc Toản và Tiểu Đào chơi không bỏ qua bất cứ hàng nào. Hôm nay, Trần Quốc Toản không cho người hầu theo mình, chẳng mấy chốc mà người Trần Quốc Toản đã treo đầy thứ linh tinh chẳng đáng mấy tiền nhưng đều là thứ Tiểu Đào thích.

Vương phi chiều ý Trần Quốc Toản cũng mặc bộ ngũ thân đơn giản như Đặng Văn Thiết, kiệu cũng là loại đơn giản nhất, chẳng có thứ gì cho thấy thân phận Vương phi của mình cả. Từ xa nhìn cả khu phố bị Trần Quốc Toản và Tiểu Đào làm náo loạn, vương phi híp mắt cười vui vẻ hỏi Đặng Văn Thiết:

– a Thiết, hôm nay Quốc Toản nó tính bày trò gì vậy?

Không ai hiểu con hơn mẹ, Vương phi thừa biết không phải tự dưng mà Trần Quốc Toản nổi hứng đi dạo phố thế này. Đừng nói kiếp này, kiếp trước từ lúc mười, mười một tuổi khi bắt đầu rèn luyện binh pháp Trần Quốc Toản đã chẳng mấy khi chơi phố rồi. Hôm nay, tự nhiên Trần Quốc Toản nằng nặc đòi đi chơi phố, lại nịnh bợ hết cỡ để mình ra ngoài cùng thì Vương phi biết có chuyện rồi. Dù không biết Trần Quốc Toản bày trò gì nhưng vương phi vẫn chiều Trần Quốc Toản hết cỡ theo hắn ra tận ngoài đây.

Đặng Văn Thiết tủm tỉm cười lễ phép đáp:

– Dạ bẩm, con cũng không biết chi tiết, nhưng hôm nay đúng là Quốc Toản muốn bày trò thật.

Vương Phi lườm lườm nhìn Đặng Văn Thiết:

– Hai đứa bay từ nhỏ tới giờ có chuyện gì mà không hợp mưu với nhau. Không muốn nói cho bà già này thì thôi.

Đặng Văn Thiết trước giờ thật thà không thể giấu được chuyện gì với người nhà, Đặng Văn Thiết cười xuề xòa lắp bắp nói ngắn gọn:

– Bẩm Vương phi, cách đây 2 tháng con theo yêu cầu của Quốc Toản có điều tra về các mối làm ăn, quan hệ của vài quan viên trong triều thì biết chuyện có một gia đình tiểu nông bị một tên công tử ca hại chết cả nhà. Quốc Toản khi đấy rất tức giận, nhưng chuyện đã qua lâu, chứng cứ không có nên không thể làm gì khác. Hôm nay Quốc Toản muốn bày chút trò để tiện tay cho hắn một trận.

Vương phi gật đầu vừa nghe Đặng Văn Thiết kể chuyện vừa chăm chú nhìn Trần Quốc Toản gây náo loạn khu phố Đông nãy giờ mà chưa chịu rời đi thì mỉm cười nói với Đặng Văn Thiết:

– Quốc Toản định bày trò ở khu phố Đông này hả? Nó quậy nãy giờ mà vẫn chưa được thì phải. a Thiết, tới đây rồi thì không thể bỏ qua món bánh đúc bà Bảy được. Đi, chúng ta xuống kiệu tới quán bà Bảy ăn bánh đúc.

– Vâng ạ.

Đặng Văn Thiết xấu hổ gãi gãi đầu, không ngờ mục đích của hắn và Trần Quốc Toản bị vương phi đọc ra như đọc sách thế. Được người hầu dìu xuống xe, Đặng Văn Thiết quay lại nói với Đặng Vũ:

– Đặng Vũ, con theo bọn ta, còn lại thì ở lại đây.

Đang vui chơi tưng bừng nhưng thấy mẹ mình ngồi ăn bánh đúc ở quán bà Bảy, Trần Quốc Toản liền bê Tiểu Đào hướng về phía vương phi và Đặng Văn Thiết gọi lớn:

– Mẹ, người tới rồi à.

Trần Quốc Toản liên tiến tới sau vương phi đấm bóp nịnh bợ, Tiểu Đào thì không ngại ngần mà chui tọt vào lòng Vương phi để ăn ké. Mọi chuyện vốn dĩ đang rất tốt đẹp không ngờ ở phía sau bỗng vang lên tiếng cười cùng vài lời nói giễu cợt. Trần Quốc Toản mặt đanh lại tối sầm không kìm nổi sát khí của mình.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

loli-tat-trang-nguoi-goi-day-la-tram-than-cap-dao-co.jpg
Loli Tất Trắng, Ngươi Gọi Đây Là Trảm Thần Cấp Đao Cơ?
Tháng 1 31, 2026
dao-bo-cui-luu-yeu-duong-thuong-ngay.jpg
Đao Bổ Củi Lưu Yêu Đương Thường Ngày
Tháng mười một 25, 2025
huyen-huyen-chu-thien-van-gioi-tiem-sach
Chư Thiên Vạn Giới Tiệm Sách
Tháng 10 13, 2025
quy-di-khoi-phuc-ta-co-the-lien-he-qua-khu
Quỷ Dị Khôi Phục: Ta Có Thể Liên Hệ Quá Khứ
Tháng 10 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP