Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dien-anh-tu-seal-team-bat-dau

Điện Ảnh Từ ‘seal Team’ Bắt Đầu

Tháng mười một 27, 2025
Chương 2120: Mộng bức trạng thái Chương 2119: Xuống tay
noi-ta-la-nhan-vat-phan-dien-noi-xau-vay-ma-thanh-su-that

Nói Ta Là Nhân Vật Phản Diện, Nói Xấu Vậy Mà Thành Sự Thật!

Tháng 2 3, 2026
Chương 1724: Nhất bảng Lý Thiên Sách, trước hết giết Tiên Hoàng! Chương 1723: Uy hiếp địa vị, mặt trận thống nhất tạo thành
song-lai-thoi-nien-thieu-day-bien-dong

Sống Lại Thời Niên Thiếu Đầy Biến Động

Tháng 10 27, 2025
Chương 768 : Trở về (xong) 【 hết trọn bộ ] (2/2) (phần 2/2) Chương 768 : Trở về (xong) 【 hết trọn bộ ] (2/2) (phần 1/2)
6b091465461814d9e7e78636988db7ad

Ta Chỉ Muốn Hảo Hảo Làm Nhân Vật Phản Diện

Tháng 1 15, 2025
Chương 368. Ta vì đại đạo tôn Chương 367. Thiên hạ đắng trần lâu rồi!
hokage-troi-sinh-ta-ac-uzumaki-naruto.jpg

Hokage: Trời Sinh Tà Ác Uzumaki Naruto

Tháng 5 4, 2025
Chương 319. Chương cuối Chương 318. Giới Ninja nhất thống!
bat-quy-streamer-van-cau-nguoi-dung-cau.jpg

Bắt Quỷ: Streamer Van Cầu Ngươi Đừng Cẩu!

Tháng 1 17, 2025
Chương 491. Đại kết cục! Chương 490. Đơn giản nguyện vọng!
dai-tan-ta-co-the-giao-cho-kinh-nghiem-tri.jpg

Đại Tần: Ta Có Thể Giao Cho Kinh Nghiệm Trị

Tháng 3 6, 2025
Chương 275. Làm nàng trượng phu, vừa vặn Chương 274. Ước hẹn ba năm, cá trắng nhi
than-la-phan-phai-ta-lam-sao-yeu-duong-a.jpg

Thân Là Phản Phái Ta Làm Sao Yêu Đương A

Tháng 1 10, 2026
Chương 508: Chậm rãi tới gần nguy cơ Chương 507: Cùng giường chung gối
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 131: Thỏa thuận ngừng chiến 1.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 131: Thỏa thuận ngừng chiến 1.

Mưa rừng triền miên ba ngày liền đã hành hạ cho cánh quân của Cri Ha Ri nát tươm, những binh sĩ bị thương chẳng còn mấy người có thể sống sót. Lương thực cạn kiệt, thể lực chạm đáy, xung quanh lúc nào cũng ướt nhẹp, rét run cầm cập chưa kể tới đủ loại côn trùng, độc vật hở ra là lấy mạng binh sĩ xâm phạm vào lãnh thổ của chúng.

Cri Ha Ri phải chờ mưa tạnh, thêm ba ngày trèo rừng vượt núi, Cri Ha Ri mới có thể dẫn hơn 100 người của mình ra tới bìa rừng. Quần áo rách tả tơi, trên người chỉ còn bộ quần áo lót bằng vải bố, bì giáp gặp nước quá lâu bị trương sình lên hôi thối đều đã bị vứt lại, đám Cri Ha Ri không khác gì người rừng bước ra.

Tới cổng đại doanh quân Chiêm, không ai còn nhận ra nhóm người tả tơi kia là cấm quân tinh nhuệ của Danak cả. Cri Ha Ri nhem nhuốc, râu ria tóc tai rũ rượi bị tiểu binh canh gác chặn lại, Cri Ha Ri nổi điên muốn giết người nhưng trên đầu lũy cung thủ Chiêm Thành đang giương cung ngắm vào bọn hắn, sẵn sàng nhả tên bất cứ lúc nào. Hắn nén giận kiếm đoạn dây vải túm tạm tóc lại bước lên trước dơ lệnh bài ra trước mặt tên bách nhân trưởng gằn giọng quát:

– Mở to mắt chó của ngươi ra mà nhìn xem đây là cái gì!

Tên bách nhân trưởng chỉ biết võ vẽ vài chữ nhưng chỉ cần lướt qua hoa văn trên lệnh bài là hắn liền biết chức vụ đối phương là gì, đầu gối nhũn ra tên bách nhân trưởng quỳ thụp xuống khấu đầu hối hả tạ lỗi:

– Xin Trấn Điện tướng quân lượng thứ. Tiểu nhân mắt mù mới không nhận ra tướng quân. Xin tướng quân bỏ quá cho.

“Hừ” Cri Ha Ri biết bộ dạng mình thê thảm, tên Bách nhân trưởng cũng chỉ vì nhiệm vụ nên chỉ phủ tay bước vào doanh trại không thèm đoái hoài thêm với tên bách nhân trưởng. Nhưng đám binh sĩ theo sau Cri Ha Ri thì không dễ bỏ qua như thế, vài tên binh sĩ cậy chủ ngứa mắt với thái độ đám bách nhân đội làm nhiệm vụ canh gác, thi thoảng có tên đi qua lại đạp cho đám binh sĩ một cái kèm theo câu chửi:

– Mẹ nhà mày.

– Giờ thì biết bố mày là ai chưa?

– Sao mày không hênh hoang nữa đi.

…..

Vì thân phận của đối phương quá cao, đám binh lính canh gác chỉ biết run rẩy quỳ dưới mặt đất chịu đựng tiếng thóa mạ và đòn đau của đám thân binh Cri Ha Ri. Cri Ha Ri không có tâm tư quản thuộc hạ của mình, mà có thì hắn cũng không quản, để binh sĩ dưới trướng ra oai đôi khi cũng là việc tốt. Đầu óc Cri Ha Ri nhẩm đi nhẩm lại cách biện minh hợp lý nhất cho lần thua trận này. Lần thất trận này có phần lỗi của Cri Ha Ri, nhưng hắn vẫn chưa biết Trà Lại Xích đã tử trận nếu biết trước thì hắn sẽ tìm cách đổ hết tội lỗi cho Trà Lại Xích chịu là được.

Cri Ha Ri cũng lựa chọn cách thê thảm trở về như Po Pari, nhưng vừa tới trước trướng soái của Ba Đề Tuyền, thì cửa lều soái đã vén lên, giọng Ba Đề Tuyền đã vang lên trước không cho hắn cơ hội mở lời trước như Po Pari đã làm:

– Xéo vào đây cho ta.

Giọng Ba Đề Tuyền vang lên lạnh lẽo đầy sát khí khiến đám thân binh của Cri Ha Ri khác hẳn với bộ dạng huênh hoang khi nãy. Cả đám tự giác nhũn gối quỳ rạp khấu đầu sát mặt đất không dám ngọ nguậy, nuốt khan vài cái căng thẳng chờ đợi vận mệnh của mình. Chỉ có Cri Ha Ri cố giữ tâm tình ổn định bước vào trướng soái tràn ngập sát khí.

– Mạt tướng, Cri Ha Ri khấu kiến chủ soái.

Nhìn bộ dạng rách rưới tàn tạ của Cri Ha Ri khiến Ba Đề Tuyền cũng có chút động lòng nhưng hắn không có ý định tha cho Cri Ha Ri:

– Khá lắm, làm bọn ta hao binh tổn tướng còn dám vác mặt về đây. Trước khi chết thì nói đi, vì sao người của ngươi không tới điểm hẹn như kế hoạch?

Cri Ha Ri vẫn quỳ khấu đầu yên dưới đất bắt đầu kể lại:

– Bẩm chủ soái, mặt tướng đã luồn ra sau Ka Đăng như kế hoạch, nhưng gặp phải cánh viện binh của định từ đại doanh tới tiếp viện nên buộc phải ở lại ứng phó với cánh viện quân. Về sau quân sơn tộc từ sau núi đánh ra mạt tướng 2 đầu thọ địch mới phải rút đi.

Ba Đề Tuyền ngắt lời hắn hỏi tiếp:

– Viện quân? chúng có bao nhiêu quân?

Cri Ha Ri không cần nghĩ ngợi đáp:

– Bẩm cánh viện quân có 1000 quân, quân sơn tộc có khoảng 200 người.

Ba Đề Tuyền cũng không lạ gì trò báo láo quân số để giảm tội, cứ cho là giảm đi 1 nửa đi thì quân số Cri Ha Ri báo cũng khiến hắn hơi bất ngờ:

– 1000 quân? Đường núi nhỏ hẹp, quân của ngươi lại toàn là cấm quân tinh nhuệ, sao ngươi không chia quân vừa chống đỡ viện quân vừa tới Ka Đăng. Chỉ cần phá được Ka Đăng thì dựa vào quân số của Trà Lại Xích cùng kết hợp thì cánh viện quân kia có là gì?

Cri Ha Ri hơi run lên tức giận khi nhớ lại thời cơ bị vuột mất:

– Bẩm chủ soái, chúng có gần 200 kỵ binh. Ưu thế về kỵ binh quá lớn khiến mạt tướng không thể hoàn toàn cắt đứt được núi. Việc thuộc hạ có thể làm lúc đấy là cầm chân cánh viện binh và cố gắng đánh bại chúng để tới Ka Đăng. Nhưng khi quân sơn tộc tới thì thuộc hạ không thể chống đỡ nổi.

Ba Đề Tuyền hơi cau mày khi nghe nói tới kỵ binh, hắn khẽ gõ ngón trỏ suy nghĩ, nếu những gì Cri Ha Ri nói là đúng thì trong trường hợp đó, Chính Ba Đề Tuyền cũng chỉ có thể hành động như Cri Ha Ri mà thôi. Ba Đề Tuyền hơi ngả người ra ghế hòa hoãn hơn nói:

– Được rồi, kể chi tiết lại trận đánh cho ta nghe.

Cri Ha Ri biết Ba Đề Tuyền chịu lắng nghe mình cộng thêm xuất thân từ vọng tộc thì khả năng sống sẽ càng cao hơn, Cri Ha Ri liền thật thà tường thuật lại toàn bộ trận chiến với Trương Nghĩa cho Ba Đề Tuyền nghe.

Gần một canh giờ sau, khi Cri Ha Ri đã kể hết toàn bộ cuộc chiến với Trương Nghĩa, Ba Đề Tuyền hơi thở ra cảm khái:

– Xem ra quân Kajo lợi hại hơn chúng ta nghĩ?

Cri Ha Ri chưa kịp trả lời, thì màn trướng soái vén lên, Ba Đích Đề vừa bước vào vừa nói:

– Cri Ha Ri là người tài, không phải hạng vô năng, lời hắn nói hẳn không sai đâu. Những gì làm được hắn đã làm rồi.

– Bái kiến trưởng trấn đại nhân.

Tất cả những ai có mặt trong trướng soái đều lập tức hướng về Ba Đích Đề khấu đầu hành lễ, dù chức vụ của hắn trong triều đình Chiêm Thành không rõ ràng, mọi người chỉ gọi hắn là trưởng trấn, hắn cũng không phản đối cách gọi đơn giản này nhưng ai cũng đều rõ ràng ở Danak hắn là ông vua không ngai.

Ba Đích Đề nhìn Cri Ha Ri tả tơi quỳ dưới đất, chưa kể hắn thật sự là tướng tài, chỉ cần tính tới Cri Ha Ri cũng là con cháu một trong những vọng tộc của Danak, Ba Đích Đề chọn cách thi ân với hắn:

– Được rồi, Cri Ha Ri ngươi ra ngoài dẫn người của mình lui xuống nghỉ ngơi, chữa trị vết thương đi. Trận này thất bại lỗi không hoàn toàn ở ngươi.

Đợi Cri Ha Ri rối rít dập đầu tạ ơn xong xuôi, Ba Đích Đề tiến về chủ vị vừa đi vừa nói với Ba Đề Tuyền:

– Ba Đề Tuyền, em đứng lên đi, ngồi xuống chúng ta cùng nói chuyện.

– Vâng.

Ba Đề Tuyền đứng lên về chiếc ghế bên phải ngồi xuống theo lời của Ba Đích Đề, người hầu xung quanh hiểu ý lui hết ra ngoài, chỉ còn lại anh em Ba Đích Đề và tên người hầu lầm lỳ luôn theo sau hắn.

– Anh, sao anh lại rời Danak tới đây, phải chăng có chuyện gì phát sinh?

Ba Đích Đề thong thả uống trà rồi mới trả lời câu hỏi của Ba Đề Tuyền:

– Không có gì, Ngạc Đốn ở lại Danak thu thập tàn cuộc rồi. Ta tới đây để thỏa thuận ngừng chiến với Trương Nghĩa.

Ba Đề Tuyền đứng bật dậy hốt hoảng nói:

– Anh, tường Ka Đăng đã bị đệ đánh sập, binh lực vật tư của chúng cũng kiệt quệ rồi. Chỉ cần thêm 1-3 ngày nữa đường khô, chúng ta tổ chức tấn công thêm vài đợt là sẽ chiếm được thôi.

Ba Đích Đề nhìn Ba Đề Tuyền nhẩn nha nói:

– Trà Hải thất bại rồi. Trương gia có viện quân giúp sức.

Câu nói ngắn ngủi làm khí thế Ba Đề Tuyền nguội đi quá nửa, hắn biết Trà Hải thất bại thì việc khóa đuôi Kajo là không thể, thế thì việc hắn từ phía đông chiếm được Kajo cũng không còn tác dụng quá lớn.

– Trương gia còn viện quân? chẳng lẽ quân Hóa Châu giúp chúng?

Ba Đích Đề lắc đầu đáp:

– Cả ta và Ngạc Đốn đều cho rằng không phải quân Hóa Châu. Từ những gì Trà Hải cho người về báo lại thì cánh quân này thiện chiến, trang bị đầy đủ hơn quân Hóa châu nhiều, giọng nói cũng khá hỗn tạp nhưng đều không phải dân bản địa của Hóa Châu, theo người trở về mô tả thì có cả giống giọng vùng kinh bắc Đại Việt. Xem ra là lực lượng tiếp viện từ thế lực đứng sau Trương gia phái tới. Thế lực đứng sau Trương Gia lớn hơn chúng ta tưởng, kẻ đứng đầu cũng không đơn giản khi có thể đoán được kế hoạch của chúng ta.

Ba Đề Tuyền tay nắm chặt, đầu ngón tay như muốn bấu thủ da, hắn không cam tâm cứ thế rút quân sau khi phải bỏ ra cái giá quá lớn. Ba Đề Tuyền nghiến răng nói:

– Anh, nếu Trương gia có quan hệ với Đại Việt thì chúng ta càng phải nhổ bỏ hắn, thà đau một lần còn hơn….

Ba Đích Đề dơ tay ngắt lời Ba Đề Tuyền lại rồi mới nói:

– Chưa thể được, chúng ta đã tổn thất khá lớn, nhất thời chưa thể bổ sung đủ quân nhu để đánh tiếp. Ta tới đây là để gặp trực tiếp Trương Nghĩa, tìm hiểu mục đích của hắn nếu có thể moi ra kẻ chủ mưu sau lưng hắn thì càng tốt. Chuyện đánh tiếp hay ngừng cứ để sau đó rồi quyết, lần này chúng ta chuẩn bị có phần vội vã nếu cứ cố đánh có thể sẽ động tới nguyên khi của Danak. Ta đã cho người chuyển thư tới cho Trương Nghĩa hẹn 2 ngày nữa gặp mặt rồi, trong lúc đó đệ cứ chuẩn bị mọi thứ như bình thường đi. Đừng gây động tĩnh gì cả, yên tâm, tương lai ta nhất định sẽ cho đệ cơ hội trả lại mối nhục này.

————————————

– Cha, hay để con đi thay cho người.

Trương Hoài sốt ruột chờ bên ngoài cửa đợi được Trương Nghĩa bước ra hắn liền lên tiếng. Trương Nghĩa giáp trụ nai nịt gọn gàng vỗ vỗ vai Trương Hoài căn dặn:

– Không sao. Ba Đề Đích đã đích thân tới thì ta cũng phải ra mặt. Chưa rõ mục đích của hắn là gì, đối phó với con cáo già này vẫn quá sức của con. Con yên tâm, có lão Trương theo ta là được rồi. Chưa kể còn Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc canh chừng trong rừng nữa. Không cần quá lo lắng.

Trương Hoài vẫn chưa chịu buông tha, hắn ngẩng đầu nhìn Trương Nghĩa hỏi dấn tới:

– Cha. Hay cho con đi cùng người.

Trương Nghĩa lắc đầu nhìn ra phía ngoài Ka Đăng nói:

– Hôm trước Ba Đích Đề tới mang theo rất nhiều quân nhu và quân lính, nên chuyến này chưa biết hắn chủ chiến hay chủ hòa đâu. Kajo cần con ở lại chống giữ trong lúc ta không ở đây.

Trương Hoài gục đầu buồn bã, dù muốn đi thay nhưng trong lòng Trương Hoài cũng biết việc để hắn ngồi bàn chuyện với Ba Đích Đề là vô khả thi.

– Vâng, Con biết!

Căn dặn đám Trình Tạc, lão Ngũ ở lại xong, Trương Nghĩ lên con ngựa mà Trương Hoài đang dắt để rời đi tới điểm hẹn với Ba Đích Đề. Trương Hoài cứ lầm lũi dắt ngựa cho Trương Nghĩa ra ngoài cổng Ka Đăng hơn 200 bước mà không thấy có ý định lui về. Trương Nghĩa biết Trương Hoài rất hiếu thảo nên mỉm cười trêu:

– Con định dắt ngựa cho ta tới chỗ Ba Đích Đề luôn à?

Trương Hoài nhìn Trương Nghĩa và Trương quản gia trên lưng ngựa dù không nỡ nhưng cũng phải buông tay, không biết phía trước an nguy thế nào Trương Hoài bước lùi lại quỳ xuống lạy Trương Nghĩa ba lạy nói:

– Cha, xin người bảo trọng. Chúc người mã đáo thành công.

– Trương quản gia, trăm sự nhờ chú.

Nhìn Trương Hoài vẫn quỳ rạp dưới đất không dám ngẩng mặt lên, Trương quản gia lên tiếng trấn an:

– Đại thiếu gia yên tâm, lão sẽ dùng mạng mình để bảo vệ lão gia trở về.

Trương Nghĩa không muốn chứng kiến thêm cảnh lâm li ủy mị liền lên tiếng rồi thúc ngựa đi tiếp về phía đông bỏ lại Trương Hoài vẫn quỳ rạp dưới mặt đất.

– Được rồi, con về đi. Không cần quá lo lắng. Lão Trương, đi thôi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nhan-sinh-pho-ban-tro-choi
Nhân Sinh Phó Bản Trò Chơi
Tháng 2 3, 2026
kiem-tien-tam-thien-van.jpg
Kiếm Tiên Tam Thiên Vạn
Tháng 1 17, 2025
tam-quoc-cuoi-vo-truong-ninh-khen-thuong-dai-tuyet-long-ky.jpg
Tam Quốc: Cưới Vợ Trương Ninh! Khen Thưởng Đại Tuyết Long Kỵ
Tháng 1 24, 2025
toan-cau-luan-hoi-bat-dau-thuc-tinh-sss-cap-thien-phu.jpg
Toàn Cầu Luân Hồi: Bắt Đầu Thức Tỉnh Sss Cấp Thiên Phú
Tháng 2 1, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP