Chương 130: Ủ mưu.
– Quốc Toản, đệ lên kinh thành nửa tháng rồi mà cứ ru rú trong phủ không vậy? Đang ủ mưu chuyện gì à?
Trần Quốc Toản kiệu Tiểu Đào trên đầu vẫn đang giữ tư thế đứng tấn dưới cái nắng nhẹ sáng sớm, mặc kệ Tiểu Đào vò đầu bứt tai phía trên, Trần Quốc Toản vẫn đứng im như tượng nhở nhơ nói với Trần Kính:
– Trần Kính đại ca, Trữ Quân điện hạ, còn huynh thì sao? Đông cung có ma à mà huynh hay đến Hoài Văn vương phủ thế? Đông cung không có trà cho huynh uống hay huynh đang ngóng chờ gì à? Đợi tin chiến sự ở Kajo để cười vào mặt đệ hả?
Trần Quốc Toản quá quen với hình ảnh cứ 2-3 ngày lại thấy Trần Kính tới phủ, thời gian đầu còn giữ chút lễ nghĩa khách khí chứ giờ thì Trần Quốc Toản mặc kệ luôn. Cứ kệ Trần Kính tới bái phỏng mẹ cùng Đặng Văn Thiết xong muốn làm gì thì làm, còn Trần Quốc Toản cứ việc mình mình làm.
Trấn Kính bị gãi đúng chỗ ngứa, ngày trước trong lúc vội vàng bồng bột hắn đã cho người chuyển hỏa khí cho Trương Nghĩa. Giờ nghĩ lại hắn cũng tự thấy không hợp lý lắm khi tự nhiên xen vào kế hoạch của Trần Quốc Toản. Trần Kính nhổm người ngồi dậy khỏi chiếc ghế tựa hỏi Trần Quốc Toản:
– Đệ nghĩ sao? Cuộc chiến ở Kajo liệu đã nổ ra chưa?
Trần Quốc Toản thấy Trần Kính hỏi tới chính sự thì bế Tiểu Đào đang được kiệu trên vai xuống đặt xuống đất hiền hòa nói:
– Tiểu Đào, em gọi Lưu Vân dẫn em ra phố chơi đi, anh bàn chuyện với Trữ Quân Điện hạ một chút.
Tiểu Đào tóc búi hai chỏm, má đã phính ra đúng với độ tuổi của mình nên có. Từ hồi lên kinh thành Tiểu Đào rất vui vì từ khi lên đây, nó được chơi với Trần Quốc Toản nhiều hơn hẳn. Nhưng dạo gần đây lại hay bị Trần Kính phá, nó phụng phịu liếc Trần Kính rồi quay ra bĩu môi buồn bã nói với Trần Quốc Toản:
– Vâng. Em biết rồi.
Tiểu Đào quay sang rất khuôn phép nói với Trần Kính như bà cụ non:
– Trữ Quân điện hạ. Tiểu nữ cáo lui.
Nhìn Tiểu Đào đáng yêu, lễ phép Trần Kính đem lòng yêu mến hắn nảy ra ý tưởng:
– Quốc Toản, hay là…..
– Huynh quên đi, khi đấy đệ phải gọi huynh là gì?
Trần Quốc Toản biết tỏng ý định của Trần Kính, nhưng chuyện này Trần Quốc Toản phải dập ngay. Không đợi Trần Kính kịp phản ứng, Trần Quốc Toản tiến tới bàn trà bằng đá trong tiểu đình chỗ Trần Kính đang ngồi vừa đi vừa nói:
– Huynh vừa nhắc tới Kajo, đệ cũng chưa nhận được tin tức gì? Nhưng tính theo thời gian có lẽ cuộc chiến ở Kajo đã nổ ra rồi. Chắc hẳn đang tới hồi quyết liệt.
Trần Kính nhận chén trà từ tay Trần Quốc Toản hối hả nói:
– Đệ thấy thế nào? Liệu Kajo có chống đỡ nổi không?
Trước khi trả lời Trần Kính, Trần Quốc Toản nhấp miếng trà, tay kia đẩy đĩa trầu cánh phượng cho Trần Kính nhắc lại:
– Chuyện này huynh có kể cho ai không đấy? Lộ ra ngoài sớm quá là đệ chết không có chỗ chôn đâu. Huynh nhớ chuyện này chỉ được nói ở Hoài Văn vương phủ thôi đấy.
Trần Kính lắc lắc đầu khẳng định:
– Yên tâm, binh pháp thì ta kém chứ đấu đá trên triều thì ta hiểu hơn đệ. Ngoài ta ra không ai biết cả, cả Nguyễn Chính cũng không biết. Đệ cứ yên tâm. Nhanh nói xem, theo đệ tính hình sẽ thế nào?
Trần Quốc Toản gật đầu yên tâm, chuyện chết không có chỗ chôn là Trần Quốc Toản nói thật chứ không phải đùa. Nói ra với Trần Kính kế hoạch này chính là Trần Quốc Toản đưa thóp cho Trần Kính và triều đình nắm lấy để đổi lại trong thời gian ngắn Trần Quốc Toản đã lấy được lòng tin của Trần Kính. Nhặt miếng trầu cho vào miệng nhai, Trần Quốc Toản từ tốn giải thích:
– Chuyện này đệ không chắc chắn nhưng có thể hình dung diễn tiến như thế này.
Trần Quốc Toản hơi dừng lại một hơi rồi nói tiếp:
– Tại Hóa Châu thì quân Chiêm không dám công khai cho quân sang đâu, chúng sẽ đội lốt thủy tặc Bàn La Mân để đánh Trương gia. Quân số vì thế sẽ không lớn lắm. Mặt trận này huynh có thể yên tâm, có Đặng Tất và kỵ binh của đệ ở đó thì Trương gia không thể mất được nhưng chuyện là sắp tới phải xây một đồn bảo vững chắc hơn ở trung lộ để chặn quân Chiêm lại. Không thể để chúng qua lại Hóa Châu tự do cướp phá như thế được, tương lai chúng ta cần khai phá Hóa Châu nữa. Chuyện này đệ sẽ phải nhờ huynh che chắn ở phía triều đình vì chi phí và động tĩnh lần này sẽ khá lớn.
Trần Kính gật gù đồng ý đợi Trần Quốc Toản nói tiếp:
– Tại Kajo thì phức tạp hơn, trên đất của Chiêm Thành nên Danak sẽ không ngần ngại mà cử đại quân ra. Cuộc chiến ở đây rất khó dự đoán, phải chờ xem Trương Nghĩa có duy trì được sự ủng hộ của các sơn tộc hay không? Kế dùng lợi dụ ban đầu rất hay nhưng đấy cũng là điểm yếu dễ bị lợi dụng. Nhưng chỉ cần tạo ra đủ bất lợi, công với thất trận ở Hóa Châu thì quân Chiêm buộc phải rút thôi. Vì nếu có đánh tiếp mà không thể bao vây diệt gọn Kajo thì cũng vô ích, rừng núi bạt ngàn mất Kajo Trương Nghĩa chỉ việc rút đi là được. Chúng ta chỉ cần tốn thêm 1-2 năm là có thể xây dựng Kajo khác. Nhưng giữ lại được Kajo vẫn là tốt nhất.
Trần Kính uống hết chén trà thầm yên tâm hỏi:
– Theo đệ nói thì có vẻ mọi chuyện sẽ ổn thôi, tiếp theo đệ định làm thế nào?
– Đệ đã gửi thư cho Trương Nghĩa bảo tìm cơ hộ đàm phán cầu hòa rồi. Kajo cần thời gian phát triển và kéo các dân tộc phía tây về phía mình. Thời gian qua nhờ Kajo đệ thấy các dân tộc miền núi này có vai trò rất quan trọng. Nhờ có họ Kajo có đủ sức để chống lại Danak, lại được bảo vệ hoàn toàn ở phía Tây và nam giúp tiết kiệm rất nhiều tài lực. Tốt nhất chúng ta không nên tự biến họ thành kẻ thù, tương tự thì phía bắc Đại Việt cũng thế.
Trần Kính nghi hoặc:
– Liệu Ba Đích Đề có đồng ý cầu hòa không?
Trần Quốc Toản khoanh tay, người hơi ngả ngả ra sau nhìn trời nhẩn nha nói:
– Ba Đích Đề trước giờ không coi trọng vùng núi phía Tây, việc hắn làm chỉ là làm suy yếu các bộ tộc và ngăn các sơn tộc cướp phá xuống đồng bằng, còn bản thân hắn chỉ muốn ôm chặt lấy vùng đồng bằng ven biển để phát triển thôi. Chiêm Thành lại có tính tự trị lớn, nếu việc chiếm Trương gia để khóa đuôi Kajo thất bại nữa thì đệ tin, chỉ cần thêm một lý do cùng cái giá hợp lý thì hắn sẽ đồng ý cho Kajo thành vùng tự trị thuộc Danak thôi. Dù sao, tốn quá nhiều tài lực để chiếm lấy một vùng rừng núi vô dụng trong mắt Ba Đích Đề cũng chả để làm gì, nếu không cẩn thận thì Kajo có thể lại là cái động không đáy hút hết tài lực của Danak. Ba Đích Đề sẽ không mạo hiểm thế đâu.
Trần Kính thấy Trần Quốc Toản trả lời rất tự tin, không có kẽ hở thì càng yên tâm, đánh phó mặc mọi chuyện lại cho Trần Quốc Toản tự do hành động.
Trần Quốc Toản còn ngồi tiếp chuyện thêm một lúc rồi nhăn nhó quay quay cái ống sậy muốn trở về tập luyện. Để lại Trần Kính vân vê chén trà thưởng thức trong tiểu đình.
Trần Kính tò mò nhìn Trần Quốc Toản cắm cây sậy dài 2 thước vào một chậu đồng, đầu còn lại thì nhét vào mũi hít lấy hít để.
“Khụ khụ khụ” mặt Trần Quốc Toản đỏ bừng ho sặc sụa, nước mắt nước mũi chảy ra giàn giụa. Lần đầu Trần Kính thấy Trần Quốc Toản khổ sở thế này, nhưng không hiểu mục đích Trần Quốc Toản luyện tập việc này làm gì. Trần Kính tròn mắt ngơ ngác hỏi:
– Quốc Toản, đệ làm gì thế? Đệ thích tự ngược đãi bản thân à?
“Khục khục khục” Trần Quốc Toản trợn mắt nhìn Trần Kính, cố gắng ngừng ho để nói vài lời:
– Huynh nghĩ đệ điên à mà thích tự ngược. Đệ chuẩn bị cho chuyến đi lên phía bắc sắp tới. Chính là chuyện đệ nhờ huynh đấy.
Đáp án không ngờ làm Trần Kính hơi ngớ ra cảm động, chuyện này hắn từng nghe trước kia Chiêu Văn Đại Vương đã từng dùng phương pháp này để chiêu hàng các động ở Đà Giang làm phản. Nhiều khi Trần Kính còn suy nghĩ chuyện này do sử gia thêu dệt lên, không ngờ Quốc Toản lại định dùng lại chiêu uống rượu bằng mùi này thật. Trần Kính tiến lên vỗ vỗ lưng cho Trần Quốc Toản nói:
– Đệ nhất quyết phải học theo cách của Chiêu Văn Đại vương à? Đệ có nhất thiết phải khổ thế không?
Trần Quốc Toản ngừng ho, ngẩng lên nhìn Trần Kính xua xua tay nói:
– Không sao. Quá nhiều việc cần làm, đệ không thể tốn nhiều tài lực đi dẹp loạn được. Cách này là hiệu quả nhất cho hiện tại rồi. Đệ đã hứa để huynh rảnh tay yên nội trị mà. Chuyện đệ nhờ huynh thế nào rồi?
Trần Kính quay mặt đi không muốn Trần Quốc Toản thấy vẻ mặt hiện tại của mình. Hắn luôn muốn thấy vẻ mặt cảm động biết ơn của Trần Quốc Toản thể hiện với mình, không ngờ hắn chưa kịp được hưởng thì đã bị Trần Quốc Toản làm cho cảm động muốn khóc rồi. Rút một cuộn giấy ra đưa cho Trần Quốc Toản, Trần Kính vẫn quay mặt đi chỗ khác nói:
– Có đây rồi, Lương Đại trưởng trấn Lạng Sơn báo về các động của hai châu Quảng Nguyên và Thượng Tư Lang đang tụ tập về, có dấu hiệu muốn làm phản. Buổi chầu 7 ngày nữa chuyện này sẽ được đem ra bàn. Đến lúc đấy đệ lên tham gia là được.
Trần Quốc Toản nhận lấy cuộn giấy chưa mở ra xem vội, thấy biểu hiện lạ lạ của Trần Kính liên nổi tính trẻ con muốn trêu hắn một chút. Nhưng chưa kịp mở miệng thì Nguyễn Chính đứng ngoài cổng vòm của khuôn viên chắp tay thưa:
– Bẩm điện hạ. Có Thượng thư hữu bật Lê Quát xin cầu kiến! Lê đại nhân đang chờ người ở tiền sảnh ạ.
Trần Kính được giải nguy liền bước đi ngay, phẩy tay ra hiệu cho Nguyễn Chính đi luôn nói:
– Đi thôi, dẫn đường đi.
Trần Quốc Toản bị tuột mất cơ hội trêu Trần Kính một trận thì từ phía sau nghểnh cổ theo Trần Kính nói lớn:
– Nhà đệ thành nơi tụ tập, ủ mưu của các huynh đấy à? Huynh dẫn Lê thượng thư về đông cung mà bàn việc.
Mặc kệ Trần Quốc Toản giọng vẫn ông ổng phía sau, Trần Kính vẫn rảo bước bước đi. Nhiều việc hắn và Lê Quát gặp mặt nhau ở đây sẽ tiện hơn nhiều ở Đông cung khi xung quanh Đông Cung quá nhiều tai mắt.
Trần Kính đi rồi, Trần Quốc Toản lại quay lại tập luyện hút nước bằng mũi, giờ mới chỉ là nước, khi thạo rồi Trần Quốc Toản còn phải đổi sang hút rượu. Dù mới là nước cũng khiến Trần Quốc Toản ho sặc sụa, sống mũi cay xè. Ngẩng mặt lên cho đỡ thì đã thấy Đặng Văn Thiết ngồi đó nhìn mình tủm tỉm cười từ bao giờ. Giác quan của Trần Quốc Toản luôn rất nhạy bén, nhưng có vẻ trước những người quá thân thiết như Đặng Văn Thiết thì nó lại vô dụng. Trần Quốc Toản dừng lại rót chén trà đưa cho Đặng Văn Thiết vừa nói vừa quay về luyện tiếp:
– A Thiết, ngươi tới từ bao giờ thế? Ngươi ủ mưu gì à, sao điệu cười nguy hiểm thế.
Đặng Văn Thiết tủm tỉm trả lời:
– Không có gì, mới tới một lúc thôi. Kế hoạch sắp tới thế nào rồi?
– Bảy ngày nữa. Tới lúc chúng ta gây chút tiếng động rồi.